![]()
Lý Tư suy tính nên làm sao diện kiến Tần vương Tử Sở và Thái tử, để cho bọn họ nhìn mình với cặp mắt khác xưa.
Doanh Chính cũng tự hỏi vấn đề giống như vậy.
Trên thực tế, từ khi Tần Tử Sở mới bắt đầu đề xuất để cho Lý Tư viết một ít chữ tiểu triện trình lên, Doanh Chính liền thay đổi tâm tư, một lần nữa dùng Lý Tư.
Hắn quyết định mài mòn tính tình của Lý Tư, cho Lý Tư biết mình chẳng qua là một tiểu nhân vật không có gì quan trọng.
Bởi vậy, Doanh Chính mới cố ý đem việc tiêu hao nhiều tinh lực, còn không được bất kỳ lợi ích gì giao cho Lý Tư, sau đó, giống như là quên đi còn có người như vậy, căn bản không đề cập tới chuyện triệu kiến hắn.
Nếu không, cho dù không phải là nể mặt Hàn Phi, thì một học sinh chưa bao giờ nghe nói qua đề xuất yêu cầu gặp mặt quốc chủ và Thái tử, Doanh Chính cũng gặp mặt xem hắn có thực tài hay không.
Nếu như nói hiểu biết của cả đời Lý Tư với Doanh Chính phi thường rõ ràng, như vậy ngược lại, hai người làm quân thần sớm chiều, hiểu biết của Doanh Chính đối với Lý Tư cũng không giống bình thường.
Hơn nữa bây giờ Lý Tư chỉ là một Lăng Đầu Thanh* vừa vào chính đàn**, với cuộc đời ba mươi năm chấp chính của Doanh Chính, nháy mắt là có thể nắm được Lý Tư.
*Lăng Đầu Thanh: nói về người nào đó làm việc không có đầu óc, hoặc không động não, chưa bao giờ phân tích, phán đoán tình hình nội dung, tính chất, đúng sai, phải trái của sự việc đã hành động mù quáng
**chính đàn: giới chính trị
Lý Tư người này một khi thần phục, sẽ là thần tử trung thành nhất, tận tâm tận lực hoàn thành đòi hỏi của quân chủ —— chỉ cần quân vương có thể nắm quyền trong tay, hắn sẽ là tay sai tốt nhất.
Hàn quốc đã diệt, Triệu quốc cũng vong.
Nhưng quan viên và quý tộc của hai nước rất nhiều, cũng không phải đơn giản trông chừng là có thể giải quyết vấn đề.
Dù Tần Tử Sở tước đoạt tài sản và địa vị của bọn họ, chỉ cần những người này còn sống, vẫn có thể đoàn kết mạnh mẽ hi vọng của mọi người, hơn nữa sẽ không buông tha vọng tưởng đoạt lại quyền lợi.
Doanh Chính cũng không quên đời trước sau khi mình thống nhất thiên hạ, trên đường tuần du, ba lần bị ám sát.
Bởi vậy, dù ngoài miệng nói Tần Tử Sở không cần lo lắng việc này, nhưng trong lòng hắn cũng đã dự định lén phái người giải quyết hết đám quý tộc này.
Mà Lý Tư, đúng là người Doanh Chính nhìn trúng.
Thiên tân vạn khổ đạt được cơ hội như vậy, Lý Tư có thể không tận tâm tận lực sao?
Lý Tư đương nhiên sẽ phí hết tâm tư làm thật tốt chuyện Doanh Chính phó thác cho hắn, hơn nữa làm đến không thể bắt bẻ.
So với Tần Tử Sở nhìn Lý Tư bằng ánh mắt xoi mói, Doanh Chính ngược lại thấy rất lãnh đạm.
Dùng mới không bằng dùng cũ, Lý Tư tài năng xuất sắc.
Lúc Doanh Chính còn sống có thể nắm chắc Lý Tư sẽ không lén lút giở trò, như vậy, so với bồi dưỡng những người khác một lần nữa thì tốt hơn nhiều.
Quân vương dùng thần tử, chú trọng chỉ có hai điểm, một là tài năng, hai là trung thành, mà thân là quân chủ, người trung thành và được mình ưa thích thì vẫn tốt hơn.
Doanh Chính cũng không ngoại lệ, sau khi xác nhận Lý Tư trung thành, hắn trước sau cho rằng có thể dùng Lý Tư.
Tần Tử Sở ngủ suốt cho tới trưa mới tỉnh lại.
Trong lòng hắn nghĩ: mở mắt ra, nháy mắt có thể thưởng thức được ánh mắt lóe ra ý cười của ái nhân, cảm giác này thật sự là quá tuyệt vời.
Tần Tử Sở tự nhiên nở nụ cười.
Doanh Chính thấy hắn tỉnh lại, lập tức có chút lo lắng nói: “Lúc trẫm đem thư tín ném ra, tiếng động đánh thức ngươi sao?”
Tần Tử Sở bắt lấy bàn tay của hắn ngồi dậy, thuận tay từ trên mặt bàn lấy ra thư tín bị Doanh Chính tức giận nhét vào một bên.
Sau khi nhìn một vòng, hắn khẽ cười nói: “Lại vì đám di dân này mà tức giận?”
Doanh Chính vốn cố ý để Tần Tử Sở nhìn thấy thư tín bày ra, trong đó viết đầy chuyện của quý tộc Hàn quốc và Triệu quốc không bị giết, phá rối bọn họ thi hành chính lệnh.
Thấy Tần Tử Sở bị thu hút sự chú ý, hắn nói thẳng: “Việc này trẫm muốn phái một người tới quản.”
“Người nào?” Tần Tử Sở đem thư cuốn một vòng, đặt chỉnh tề bên cạnh tay Doanh Chính.
Sau khi Doanh Chính nhìn Tần Tử Sở một cái, mở miệng nói: “Lý Tư.”
Động tác trên tay Tần Tử Sở hơi ngừng lại, sau đó, hắn lại ngoài dự đoán của Doanh Chính nói: “Được.”
Cảm xúc chán ghét Lý Tư của Tần Tử Sở biểu hiện đến dị thường rõ ràng, Doanh Chính không ngờ lúc này hắn lại nói như vậy, tầm mắt không khỏi kinh ngạc dừng trên người Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở nhịn không được nở nụ cười.
Hắn nghiêm túc nói: “Trước kia phản đối Lý Tư là bởi vì cảm thấy hắn bất trung đối với ngươi, nhưng ngươi có thể đề bạt hắn trở thành Thừa tướng Tần triều, còn quân thần tương đắc mấy chục năm, thậm chí cho nữ nhi kết làm thông gia. Có thể thấy được trong việc nước, các ngươi giữ vững tính nhất trí cao. Mà chuyện ngươi đã làm trong lúc chấp chính, ngoại trừ việc đốt sách chôn người bị đời sau bóp méo, bị lên án rất nhiều ra, hắn coi như là thanh danh trong sạch, có thể thấy được Lý Tư là một người có thể dùng. Cho nên, ta không ngăn cản ngươi dùng hắn.”
Doanh Chính nghe Tần Tử Sở phân tích, trong mắt lóe ra kích động, nắm chặt tay Tần Tử Sở nói: “Người hiểu ta, cũng là Tử Sở.”
Doanh Chính dứt lời, nhìn Tần Tử Sở, hướng về phía hắn cam đoan: “Trẫm ngày sau sẽ lựa chọn thần tử phẩm hạnh cao hơn, Tử Sở ngươi yên tâm.”
Sắc mặt vốn bình tĩnh của Tần Tử Sở hiện ra vết nứt.
Hắn thở hổn hển một tiếng, rốt cuộc nắm chặt lại tay Doanh Chính nói: “A Chính, sau khi ta cùng với ngươi tâm ý tương thông, ranh giới đối nhân xử thế không ngừng hạ thấp. Nhưng bất luận thế nào, ta không muốn nhìn thấy ngươi sau khi chết, thi thể ở mùa hè thối rữa, bị thồ về thành Hàm Dương. Cái này thật làm cho người ta khổ sở.”
Doanh Chính nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “…sau khi trẫm chết lại có chuyện như vậy sao?”
Tần Tử Sở mặc dù cũng đã nói sau khi hắn chết không bao lâu, Tần triều liền vong bại, nhưng đối với hậu sự của hắn lại luôn né tránh.
Doanh Chính đoán được sau khi hắn chết có lẽ bị một ít đau khổ, lại không nghĩ rằng kết quả thật sự lại thảm thiết như thế.
Khó trách cảm xúc của Tần Tử Sở đối với Lý Tư mâu thuẫn nghiêm trọng như thế!
“A Chính, ta không nên nói cho ngươi biết.” Tần Tử Sở thở dài một hơi.
Hắn biết lời này vừa nói ra, dù Doanh Chính và Lý Tư quân thần tương đắc ở phương diện chính trị, vết rách giữa bọn họ cũng triệt để sinh ra.
Tâm tình Doanh Chính có chút mỏi mệt, lắc đầu một cái.
Bỗng nhiên, hắn nheo mắt lại, ngữ điệu âm lãnh nói: “Với sức của một mình Lý Tư, tuyệt đối không làm được việc này, sợ rằng Trung xa lệnh Triệu Cao cũng tham dự trong đó?”
Triệu Cao thân là Trung xa lệnh, ngoại trừ nắm giữ lộ trình xa mã của quân vương ra, đồng thời, hắn cũng nắm giữ ngọc tỷ và chiếu thư.
Có thể nói Triệu Cao mới là tâm phúc chân chính của thiên tử.
Nếu không có Triệu Cao hợp lực, năng lực Lý Tư căn bản không thể dùng tay che trời, cách xa ngàn dặm cũng có thể đem xác chết hư thối của hắn về thành Hàm Dương.
Tần Tử Sở nặng nề gật đầu một cái.
Tần Tử Sở cố ý để quý tộc các quốc gia khốn cùng thất vọng, vĩnh viễn không trở mình được, thậm chí làm Doanh Chính nói ra giam giữ quý tộc diệt quốc, vĩnh viễn không thu nhận, chính là vì hoàn toàn đoạn tuyệt cơ hội Doanh Chính bổ nhiệm Triệu Cao.
Bởi vì, thân phận của Triệu Cao càng dễ dàng chỉ trích so với Lý Tư —— hắn là quý tộc Triệu quốc, họ hàng xa của Triệu vương.
Doanh Chính lãnh tĩnh nói: “Không cần lo, không có trẫm, Triệu Cao bất quá là một phế nhân thôi.”
Hai người nói đến đây, không nhắc lại việc này.
Phàn Ư Kỳ ở nơi đất khách lại cảm thấy mình xúi quẩy!
“Lý Mục tướng quân, xin ngài tin tưởng mạt tướng tuyệt không làm ra chuyện thông đồng với địch phản quốc, đều là gian thần Diêu Cổ kia vu cho ta!” Phàn Ư Kỳ bị hai binh sĩ đè chặt trên đất.
Trên người rõ ràng bị trói gô, nhưng Phàn Ư Kỳ vẫn không cam lòng dùng sức giãy dụa, trong miệng không ngừng kêu oan.
Lý Mục hoàn toàn không có động tĩnh, thậm chí vô cùng lãnh tĩnh gật đầu.
Phàn Ư Kỳ như là chiếm được hy vọng, dùng sức gật đầu, cao giọng nói: “Lý Mục tướng quân xin tin tưởng mạt tướng, ta nhất định có thể đem việc này giải thích rõ ràng —— mạt tướng đối với quốc chủ tận trung a! Mạt tướng sợ ngài thật sự làm phản, để quốc chủ mất đi lãnh thổ thiên tân vạn khổ đánh hạ!”
Nghe Phàn Ư Kỳ cãi lại, Lý Mục không tiện mở miệng phản bác, nhưng cái này không có nghĩa là những người khác không thể nói chuyện.
“Cho nên ngươi liền thay thế Lý Mục tướng quân, cùng thủ hạ của Triệu vương Thiên gắn bó một mạch, ở trong quân mua chuộc nhân tâm, chuẩn bị tùy thời g**t ch*t người hầu của quốc chủ là ta sao? Phàn Ư Kỳ tướng quân thật đúng là trung thành và tận tâm đối với Đại Tần. Diêu Cổ thật sự cảm động đến hận không thể hướng ngươi quỳ lạy dập đầu.” Diêu Cổ cười lạnh một tiếng, há mồm phun ra lời châm chọc liên tiếp.
Phàn Ư Kỳ lập tức đỏ mặt lên.
Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định nói: “Diêu Thượng Khanh không rõ, ta đây là cố ý mượn lực lượng của Triệu vương Thiên, tìm ra trong quân rốt cuộc có bao nhiêu người mang kế hoạch nham hiểm, xử trí hết bọn họ!”
Nụ cười trên mặt Diêu Cổ càng châm chọc.
Hắn gật đầu, ý cười ôn hòa nói: “Không nghĩ tới Phàn Ư Kỳ tướng quân lại là thần tử trung thành như vậy, xem ra là Diêu Cổ hiểu lầm ngươi.”
Nhưng lời còn chưa dứt, Diêu Cổ đã hung hăng nện một quyền vào mặt Phàn Ư Kỳ.
Hắn sắc mặt giận dữ, cao giọng quát hỏi: “Quốc chủ cho bọn ngươi ở lại Triệu, chính là vì giảm bớt thù hận của cư dân đất Triệu đối với Tần quốc ta, triệt để thần phục. Quốc chủ tam lệnh ngũ thân* không thể tư lợi, không nghi ngờ Lý Mục tướng quân, mọi việc chỉ mình Lý Mục tướng quân như Thiên Lôi sai đâu đánh đó —— ngươi nghe theo căn dặn của quốc chủ sao? Trung thành trong miệng ngươi đâu? Hiện giờ chứng cớ vô cùng xác thực, còn dám can đảm lần thứ hai nguỵ biện. Tốt! Cũng tốt! Quốc chủ anh minh, sớm đã đoán được gian tế chắc chắn nói như vậy, Diêu Cổ lần này đến chính là phụng mệnh đem ngươi mang về thành Hàm Dương để xử lý.”
*tam lệnh ngũ thân: tức là một mệnh lệnh được nhắc lại nhiều lần
Diêu Cổ nói xong, chậm rãi bình tĩnh hạ giọng.
Hắn nhìn về phía Lý Mục, mặt lộ vẻ áy náy, quỳ một gối xuống trước mặt Lý Mục, chắp tay nói: “Gần đây để Lý Mục tướng quân chịu oan, Diêu Cổ lần này nói lời nhục mạ, mong rằng tướng quân khoan thứ.”
Lý Mục nâng Diêu Cổ dậy, lấy giọng điệu trịnh trọng giống như vậy nói: “Lý Mục tự tiện tham ô lương thảo, tiếp tế dân Triệu, phạm tội khi quân, quốc chủ nghe lời đồn, chẳng những chưa từng hoài nghi ta, còn không ngừng đưa lương thảo đến tiền tuyến, hoàn toàn ủng hộ cách làm của Lý Mục, mà còn cho ta thanh danh. Lý Mục áy náy, xin Diêu Thượng Khanh sau khi trở lại thủ đô, đem thư thỉnh tội của Lý Mục trình quốc chủ —— Lý Mục phụ sự tín nhiệm của quốc chủ.”
“Tướng quân quá lo.” Diêu Cổ cười đẩy thư tín do thân binh của Lý Mục trình lên, mỉm cười nói, “Lý Mục tướng quân mỗi một lần đưa lương cho dân chúng, đều biểu lộ đây là quốc chủ ban ân. Tướng quân thay quốc chủ đối xử tử tế với dân chúng Đại Tần, quốc chủ vô cùng cảm kích, sao lại oán giận tướng quân? Xin Lý Mục tướng quân thu hồi thư thỉnh tội, nếu không Diêu Cổ không dám trở về thành Hàm Dương.”
Lý Mục lại vẫn lắc đầu cự tuyệt ý tốt của Diêu Cổ.
Hắn vô cùng nghiêm túc nói: “Quốc chủ đối với Lý Mục tín nhiệm phi thường, nhưng tự tiện tham ô lương thảo cũng là Lý Mục sai. Cho dù là vì đạt được kết quả tốt, lại không thể che giấu cách làm thiếu sót của Lý Mục. Nếu quốc chủ không trừng phạt Lý Mục, lương tâm của Lý Mục khó yên.”
“… Được.”
Diêu Cổ trầm mặc một khắc, rốt cuộc tiếp nhận thư thỉnh tội của Lý Mục, quay về.
![]()
Thông tin thêm về cái chết của Tần Thủy Hoàng:
Sau khi tế vua Hạ Vũ ở Cối Kê, Tần Thủy Hoàng trở về kinh. Trên đường trở về phía tây đến bến Bình Nguyên thì bị bệnh. Tần Thủy Hoàng qua đời ở Bình Đài, là nơi cách khoảng hai tháng đi bằng đường bộ cách kinh thành Hàm Dương.
Thừa tướng Lý Tư thấy nhà vua mất ở xa kinh đô nên đã trở thành vô cùng lo lắng rằng tin tức về cái chết của Thủy Hoàng có thể kích hoạt một cuộc nổi dậy lớn trong toàn đế chế, bèn giấu kín điều đó, không báo tang, chở quan tài trong một cỗ xe mát, cho một hoạn quan được vua yêu ngồi trong xe, đến đâu thì dâng thức ăn, trăm quan vẫn tâu việc như thường. Viên hoạn quan ở trong xe nghe lời tâu, liền bảo: “Được!”. Chỉ có Hồ Hợi, Triệu Cao và một vài hoạn quan thân tín của nhà vua, tất cả có năm sáu người biết là nhà vua đã chết.
Xe đi từ Tỉnh Hình đến Cửu Nguyên. Gặp lúc trời nắng, chiếc xe mát phát ra mùi thối, tùy tùng sai các quan đi theo chở trên xe một thạch cá muối để đánh lẫn mùi thối. Đi theo đường thẳng đến Hàm Dương mới báo tang.
AC còn dùng lại Lý Tư cũng đúng là công tư phân minh thật (_ _ !)