
Nếu đã sớm chọn ngày cụ thể làm lễ đội mũ cho Doanh Chính, hơn nữa không giao cho người khác, mà là Tần Tử Sở tự mình đội mũ cho Doanh Chính.
Như vậy, chuẩn bị trước cho lễ đội mũ chỉ còn lại việc thông báo cho tân khách.
Trên thực tế, trước khi tiến hành lễ đội mũ chính thức và nghiêm túc như vậy, nhất định phải bói cát hung*, xác định ngày, hơn nữa quyết định khách dự lễ, để tránh tương khắc.
*cát hung: lành, dữ
Trước khi cử hành lễ ba ngày, thông qua bói toán lần nữa chọn người chủ tân* cho lễ đội mũ của Doanh Chính, sau đó, dùng lễ tiết giống nhau lựa chọn một người trợ thủ gọi là tán quan**.
*chủ tân: vị khách quan trọng nhất
**tán quan: người điều khiển nghi thức của buổi lễ đội mũ
Nhưng Tần Tử Sở trải qua nhiều năm hun đúc bởi chủ nghĩa Mác-Lê Nin, hoàn toàn không có suy nghĩ mê tín; mà Doanh Chính đời trước là trầm mê đến chết, đời này ngược lại cái gì cũng không quan tâm.
Bởi vậy, sau khi hai người tùy tiện thương lượng một phen, chỉ để cho Tư thiên giám* lựa chọn một ngày cuối thu quang đãng, ánh nắng tươi sáng.
*Tư thiên giám: quan theo dõi thời tiết, thiên văn, suy lượng độ số của trời, làm lịch, như thấy việc tai dị hay điềm lành.
Thậm chí, sau nhiều lần do dự, Tần Tử Sở còn chiếm lấy vị trí chủ tân, đồng thời chọn Phạm Tuy người đã thiết lập phương hướng thống nhất cho Tần quốc, và thần trong quân Bạch Khởi đảm nhiệm chức vị tán quan.
Đem vị trí quan trọng như vậy giao cho hai người, là khẳng định và tưởng thưởng đối với hai lão thần đã dâng hiến vì Tần quốc.
Về phần thông báo tới khách mời, bất luận là Tần Tử Sở hay Doanh Chính cũng không để ở trong lòng.
Hắn trực tiếp ở trên triều, xem lễ đội mũ của Doanh Chính là chuyện quốc sự quan trọng mà tuyên bố.
“Tân khách” trong Tần quốc không khách khí mà nói đều là nô bộc của Tần Tử Sở và Doanh Chính, chỉ cần bọn họ ra lệnh một tiếng, những người này có thời gian phải đến, không có thời gian thì cũng phải tìm cách đến!
Mà tân khách của những quốc gia khác do Tần vương và Thái tử tự mình mời, chỉ có quốc chủ của tứ quốc đang kéo dài hơi tàn.
Tần Tử Sở đương nhiên sẽ không mất lễ độ, nhưng hắn cố ý vào nửa tháng trước mới phái người ra roi thúc ngựa đưa tín hàm mời họ.
Tần Tử Sở tin quốc chủ tứ quốc này, tuyệt đối không có kỹ thuật cưỡi ngựa và thể lực tốt như binh lính đưa tin, có thể phi nhanh nửa tháng không ngừng, đặc biệt chạy tới Tần quốc tham gia lễ đội mũ của Thái tử.
Sáng sớm ngày hôm đó, Tần Tử Sở lại một lần nữa ôm Doanh Chính tỉnh lại.
Hắn chớp chớp đôi mắt, vươn tay v**t v* ngũ quan ngày càng sắc sảo của Doanh Chính, làn da màu mật ong được ánh mặt trời sủng ái lộ ra dưới ngón tay, tôn lên ngón tay vì không thích hoạt động mà có chút quá mức trắng nõn của mình, quả thật làm người ta liên tưởng đến tia nắng màu mật của ánh mặt trời rực rỡ, khao khát cắn lên.
Tâm động không bằng hành động.
Tần Tử Sở sau khi nuốt một ngụm nước bọt, đôi môi tiến lên trước, khẽ lưu lại một nụ hôn trên gò má Doanh Chính.
Khi Doanh Chính đang giả vờ ngủ nhịn không được mở mắt ra, Tần Tử Sở liền nhanh chóng nhe răng gặm hắn một cái, trên gương mặt đường nét uy nghiêm in lên dấu nước bọt.
Chợt đối diện với ánh mắt mở ra của Doanh Chính, Tần Tử Sở vốn chuẩn bị nhanh chóng di chuyển khuôn mặt, cũng không biết tại sao đột nhiên cắn chặt hàm răng.
“Tê ——!” Doanh Chính hít một hơi lãnh khí, cánh tay siết chặt Tần Tử Sở, dùng sức nhéo mông hắn một cái cảnh cáo.
Tần Tử Sở ngượng ngùng hé miệng.
Nhìn hồng ngân rõ ràng trên mặt Doanh Chính, hắn không khỏi chột dạ nói: “… Không cắn đứt, thật sự là vô cùng may mắn, ta xoa cho ngươi.”
Doanh Chính không để cho Tần Tử Sở động lên mặt mình nữa.
Hắn trực tiếp vén chăn đứng dậy, đi đến trước gương đồng cẩn thận nhìn bộ dáng hiện tại của mình —— dấu răng hoàn toàn phá hư khí chất vốn anh tuấn lại tràn ngập cảm giác áp bách của Doanh Chính, cộng với áo ngủ xốc xếch vừa mới đứng dậy, hiện ra một vẻ non nớt hợp tuổi.
Nhưng so cùng với ánh mắt thâm trầm của Doanh Chính, luôn có một loại cảm giác cổ quái.
Tần Tử Sở đi đến trước giá áo treo cổ̀n phục* của Doanh Chính, v**t v* hoa văn trên áo, quay đầu khẽ cười nói: “A Chính, ngươi có cảm thấy ngày mình đặc biệt chờ mong đã đến hay không?”
*cổ̀n phục: áo thêu rồng
Doanh Chính đi đến phía sau Tần Tử Sở, ôm hắn vào lòng, đem mặt chôn vào gáy Tần Tử Sở, thong thả và tỉ mỉ hôn nhẹ.
Một lát sau, hắn mới trả lời câu hỏi của Tần Tử Sở: “Trẫm quan tâm không phải là lễ đội mũ, vì ngươi đội mũ cho trẫm, trẫm mới bắt đầu coi trọng chuyện này.”
Doanh Chính nhìn trường bào huyền sắc rủ xuống trên giá áo, chợt nở nụ cười: “Hoa văn thêu rồng? Tử Sở, trẫm cho là ngươi thích hoa văn phượng hoàng.”
Tần Tử Sở nghe vậy nở nụ cười.
Hắn nắm tay Doanh Chính cùng nhau ngồi xuống, sau đó kéo ống tay áo của mình, để hoa văn trải trước mặt hai người.
Tần Tử Sở nhẹ giọng nói: “Đều nói long phượng trình tường*, dù sao long và phượng đều là trống, hai người chúng ta cùng nhau dùng không phải là vừa đúng lúc?”
*long phượng trình tường: một trong những hoa văn cát tường truyền thống của Trung Quốc. Trên bức tranh, long và phượng, mỗi con chiếm một nửa. Long là long đang bay lên trời, há miệng quay đầu về phía phượng, Phượng là phượng đang bay lượn, giương cánh xòe rộng, đưa mắt nhìn long, mang ý nghĩa cát tường, hòa hợp
Doanh Chính nghe Tần Tử Sở nói xong, cười phấn khởi.
Sau khi trai giới* tắm rửa cùng Doanh Chính, Tần Tử Sở nhiều lần dặn dò các nội thị đem dụng cụ rửa tay, trang phục, đồ trang sức và đồ uống rượu trong buổi lễ trưng bày tốt.
*trai giới: chay tịnh, thời xưa khi cúng quỷ thần, ăn mặc nghiêm chỉnh, bỏ hẳn mọi đam mê như; không uống rượu, không ăn đồ mặn…biểu thị sự thành kính
“Quốc chủ, ngài đã nói đến lần thứ sáu.” Hà che miệng cười khẽ, vạch trần sự khẩn trương của Tần Tử Sở.
Mặt Tần Tử Sở hơi đỏ, rất nhanh che giấu, ra vẻ bình tĩnh nói: “Lễ đội mũ của Thái tử có thể chứng minh hắn trưởng thành, từ nay về sau, Đại Tần ta sẽ càng thêm yên ổn.”
Dứt lời, Tần Tử Sở vội vàng xoay người rời đi, Hà và vài cung nữ nàng mang theo sau khi nhìn nhau vài lần, rối rít che miệng cười khẽ.
(*/ω\*) quốc chủ rõ ràng là lo lắng lễ đội mũ của Thái tử.
Lễ đội mũ của Thái tử chỉ có người khác đợi quốc chủ và Thái tử, tuyệt không để cho quốc chủ và Thái tử chờ những người khác.
Thời điểm Tần Tử Sở vẻ mặt trịnh trọng xuất hiện trong tông miếu, đại thần có thể có vinh hạnh dự thính sớm đã cung kính đứng thành hai hàng, chờ đợi hắn xuất hiện.
“Quốc chủ.” Phạm Tuy và Bạch Khởi chắp tay đón chào, trực tiếp đi đến bên cạnh Tần Tử Sở.
“Phạm Tuy tướng quốc, Võ An Quân, để hai vị đợi lâu.” Tần Tử Sở chắp tay đáp lễ, mang theo hai người trang nghiêm cất bước tiến vào tông miếu.
Phạm Tuy và Bạch Khởi trong lòng không khỏi cũng cảm thấy khẩn trương, ý nghĩa của việc trở thành tán quan hai người đều rất rõ ràng, bởi vậy, hết sức coi trọng.
Nếu không thể đủ may mắn trở thành tán quan trong lễ đội mũ của Thái tử, ngay cả tư cách tiến vào tông miếu của Doanh thị, bọn họ cũng không có.
Dọc theo đường đi, quan viên chuyên trách việc này dẫn đường cho Tần Tử Sở, Phạm Tuy và Bạch Khởi, trên đường mỗi một khúc quanh chắp tay hành lễ.
Đi tới cửa chính của tông miếu, Tần Tử Sở dừng bước, xoay người lại, hướng về các đại thần khác chắp tay, chờ đến khi các thần tử đáp lễ, mới nhấc chân đi vào cửa tông miếu.
Phạm Tuy, Bạch Khởi chẳng ngại hướng Tần Tử Sở chắp tay hành lễ ba lần nữa, sau khi được đáp lễ, tiếp tục đi trước, quá trình lên bậc thềm cũng giống như vào cửa, rườm rà giống nhau.
Thật vất vả, bọn họ mới đứng ở trước mặt Doanh Chính, Doanh Chính thẳng lưng quỳ trên mặt đất đón nhận tầm mắt của bọn họ.
Ánh mắt của hắn hoàn toàn dừng trên mặt Tần Tử Sở, tầm mắt chuyên chú mà trịnh trọng, giống như là muốn đem cả người Tần Tử Sở nuốt vào.
Đối diện với ánh mắt của Doanh Chính, Tần Tử Sở ôn hòa mỉm cười, tiếp nhận mũ miện ba đỉnh khác nhau, theo thứ tự mang lên cho hắn, Doanh Chính cũng trước sau thay đổi ba bộ lễ phục.
Rốt cuộc kết thúc quá trình rườm rà này, Doanh Chính được Tần Tử Sở dắt đến trước mặt, ngồi đối diện nhau.
Bạch Khởi và Phạm Tuy làm tán quan cuối cùng tiến lên chải đầu, búi tóc, thêm trâm cho Doanh Chính, cao giọng đọc chúc phúc may mắn.
Đợi hết thảy kết thúc, bốn người hướng tổ tiên lễ bái, sau đó, Tần Tử Sở bỗng nhiên đứng ở trước mặt Doanh Chính, cúi đầu hôn trán hắn, cười nói: “Từ nay về sau, tên tự của A Chính là tổ long đi, ta biết ngươi nhất định thích.”
Lời ít ý nhiều làm Doanh Chính nhíu mày, ngay sau đó, hắn và Tần Tử Sở hết sức ăn ý nhìn nhau mỉm cười.
Lễ đã thành, nội thị mang theo đông đảo quan viên rời khỏi tông miếu, tụ họp trong cung điện.
Tần vương Tử Sở mang theo Thái tử mời tiệc tân khách.
Tần Tử Sở khách khí hướng Phạm Tuy và Bạch Khởi dập đầu, trong miệng nói: “Đa tạ hai vị lần này trợ giúp, xin nhận lấy da hươu và ngọc bích.”
Tán quan vốn là được lễ vật cảm tạ, bởi vậy hai người cũng hết sức tự nhiên đón nhận nhiều tặng phẩm nội thị bê lên.
Thấy trong điện tửu hàm nhĩ nhiệt*, Phạm Tuy tiến đến bên Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Quốc chủ, thần muốn hướng ngài đề cử một vị hiền tài.”
*tửu hàm nhĩ nhiệt: thành ngữ dùng để miêu tả lúc ăn uống vui chơi vui vẻ
“A, người nào?” Tần Tử Sở tâm tình vô cùng tốt, thần tử ai đến mời rượu cũng không từ chối, khai yến không bao lâu đã say rượu.
Hắn sắc mặt ửng đỏ, trong mắt chứa một tầng thủy quang, cười đến vui vẻ, khẩu khí hỏi hết sức dễ chịu, hiển nhiên có ý tiếp đón nhân tài Phạm Tuy chính miệng đề cử.
Phạm Tuy lập tức đáp lời: “Ngày trước có một người tên là Lý Tư đến gặp thần, sau khi thần giao lưu, cho rằng hắn vô cùng có tài hoa, là một nhân tài hiếm có, bởi vậy, muốn tiến cử hắn cho quốc chủ.”
Tần Tử Sở nhìn nghiêng về phía Doanh Chính, quả nhiên nhìn thấy Doanh Chính cười sâu xa.
Doanh Chính gật đầu, tiếp nhận lời của Phạm Tuy, dùng giọng điệu hơi tò mò nói: “Tướng quốc, Lý Tư này cùng ngài nói chuyện gì? Lại khiến ngài cảm thấy hắn tài hoa hơn người.”
Nghe được câu hỏi của Doanh Chính, Phạm Tuy lập tức cao hứng nở nụ cười.
Hắn đối với Lý Tư càng thêm tán thưởng:”Lý Tư người này có tài mưu tính. Khi gặp thần, hắn trực tiếp mở miệng nói đối phó với tứ quốc còn lại như thế nào. Hắn nói Ngụy quốc và Sở quốc có thừa sức, ứng đối hai nước này có thể lung lạc đại thần, lấy số tiền lớn lung lạc, mà thần tử không thể lung lạc, lập trường dứt khoát tỏ vẻ muốn kháng Tần thì hãm hại hoặc là mua người giết bọn họ, khiến cho quan hệ quân thần Ngụy quốc sụp đổ. Cuối cùng, đối với quốc gia bên trong không có hiền thần, bên ngoài không có tướng tài, quân thần lục đục, phát binh tiến công, trong ứng ngoài hợp, dễ dàng tiêu diệt. Thần mặc dù quyết định sách lược ‘Xa thân gần đánh’, nhưng kế hoạch tường tận tỉ mỉ như thế, lại không nghĩ đến. Người này có thể trọng dụng thêm.”
Doanh Chính nghe vậy cố ý lộ ra vẻ kinh ngạc lại mừng rỡ gật đầu, quay đầu nói với Tần Tử Sở: “Phụ vương, ngài không phải đang có một chuyện khó xử, cần cầu một hiền tài giải quyết việc này sao? Chính cảm thấy người này thích hợp.”
Nghe quốc chủ gặp vấn đề nan giải, dù đã bắt đầu có lòng về hưu, Phạm Tuy vẫn nhịn không được nhiều lời: “Quốc chủ có chuyện gì ưu sầu, chớ ngại nói ra để thần phân ưu.”
Tần Tử Sở lập tức lắc đầu thở dài.
Hắn hơi nhíu mày nói: “Ôi, tướng quốc có điều không biết, quý tộc Hàn quốc và Triệu quốc đã diệt, lại có chút bản lãnh. Bọn họ thậm chí còn có người dựa vào tiền của che giấu mua chuộc thủ vệ, chạy ra khỏi khu vực canh gác, đem về quận huyện đã bình định, không ngừng mua chuộc lòng dân, dấy lên thế lực phản kháng. Tuy rằng cũng không nên trò trống gì, nhưng thật sự khiến người ta ghét bỏ.”
Nghe nói như thế, Phạm Tuy cũng có vẻ không biết làm sao.
Hắn nhẹ giọng nói: “Quốc chủ, việc này cũng không phải nhất thời có thể hoàn thành, chỉ cần Đại Tần ta cường thịnh như trước, cứ thế mãi, tuyệt đối không ai nguyện ý làm đồng bọn cùng đám tiểu nhân này. Dân chúng sớm hay muộn sẽ thần phục quốc chủ.”
Tần Tử Sở lắc đầu, dùng giọng lo lắng nói: “Nhưng quả nhân vội vàng tiếp tục tấn công Ngụy quốc và Yến quốc, đâu thể dành ra thời gian và binh lực liên tục quản đám người kia làm cái gì? Nếu tướng quốc xem trọng Lý Tư như thế, xin cho hắn tới gặp quả nhân đi! Cũng để quả nhân xem hắn có thượng sách không.”
Nói đến đây, Tần Tử Sở giơ tay lên vỗ trán một cái, cười lớn tiếng hô to với tân khách: “Chư vị! Chư vị!”
Tầm mắt của các thần tử lập tức tập trung về Tần vương Tử Sở đang vô cùng vui vẻ.
Tần Tử Sở vươn tay nắm bả vai Doanh Chính, biểu hiện đến dị thường thân mật mà đắc ý.
Hắn cao giọng nói: “Từ hôm nay, phong tước cho Thái tử, vùng Quan Trung, do Thái tử chỉ huy.”
Tần Tử Sở biết rõ mình không thể làm ra chuyện truyền ngôi ngu xuẩn, nếu không một khi chính kiến của hắn và Doanh Chính không hợp, Tần quốc tất sinh loạn.
Nhưng chỉ cần sống một ngày, Tần Tử Sở liền nguyện ý đem hết thảy, hai tay dâng lên cho Doanh Chính.
Hắn muốn cho Doanh Chính biết, thiên hạ thuộc về Doanh Chính, hắn tuyệt không chiếm lấy.
Dù cho quyền lợi mê người chăng nữa, Tần Tử Sở cũng sẽ không vì thế mà quên đi mấu chốt làm người.

AC đã chính thức trưởng thành rồi ( ̄▽ ̄)ノ