Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 147.1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 147 ♡Phong quântumblr_inline_mvmwvx16nh1qid2nw– Thượng –

 Doanh Chính không nghĩ tới sẽ chợt nghe Tần Tử Sở nói ra lời như vậy, không khỏi ngây ngẩn cả người.

Thời gian bọn họ ở chung đã qua mười lăm năm.

Dù trong lòng Doanh Chính nói qua chỉ cho Tần Tử Sở thời gian mười lăm năm, nhưng dưới thái độ quang minh chính đại của Tần Tử Sở, Doanh Chính có thể tiếp xúc với toàn bộ chính vụ.

Cho dù chỉ với danh nghĩa Thái tử, việc hắn quyết định cũng không có ai ngăn trở.

Doanh Chính gần như quên đi cam kết của chính bản thân mình.

Nếu không, hắn cũng sẽ không đầu năm tròn mười lăm tuổi, nhưng đến cuối năm mới cử hành lễ đội mũ cũng không muốn thúc giục Tần Tử Sở.

Nhưng không thể không nói, bây giờ Tần Tử Sở chủ động buông bỏ quyền lực trong tay, làm trong lòng Doanh Chính càng thêm thoải mái.

Biết “Tần Tử Sở sẽ không bị quyền lợi mê hoặc” và tự mình cảm nhận được quyền lợi trong tay Tần Tử Sở không ngừng chuyển vào tay mình, hai loại cảm giác này hoàn toàn bất đồng.

Các thần tử đang ngồi mặc dù trong lòng có chút kỳ quái với hành động của quốc chủ, nhưng Tần vương Tử Sở trước đây chưa một lần làm qua bất kỳ hành động liệt thổ phân cương* gì, trong nước vẫn còn liên tục thi hành chế độ quận huyện.

*Ngày xưa, thiên tử chia đất cho chư hầu hoặc công thần gọi là “liệt thổ phân cương”

Có rất nhiều nhân tài từ những quốc gia khác chạy tới Tần quốc mà phấn đấu vì công danh lợi lộc, trên thực tế cũng không hài lòng đối với điểm này.

Chiến quốc vẫn luôn có thuyết pháp liệt thổ phân cương để cầu nhân tài.

Sau khi Tần quốc cải cách chính trị, tăng cường trung ương tập quyền*, dù có người được cơ hội “Liệt thổ phân cương”, nhưng cái bọn họ có thể có được chẳng qua là thuế thu từ huyện, bất kỳ luật lệ gì cũng vẫn phải thực hiện dựa theo luật quốc gia thống nhất ban hành, thậm chí, loại ban ân này không thể kéo dài.

*trung ương tập quyền: chế độ chính trị trong đó chính quyền tập trung vào chính phủ trung ương.

Người chết, ân thưởng cũng liền kết thúc.

Ở Tần quốc còn tồn tại người lòng tham không không đáy, chờ đợi có thể hưởng thụ của cải ở đất phong thiên thu vạn thế, huống chi nhân tài khác từ nhỏ sinh trưởng ở lục quốc, hoàn cảnh bất đồng với Tần quốc?

Mà không chịu liệt thổ phân cương đền đáp người tài, từ điểm này cũng có thể ngụ ý “quân chủ Tần quốc hà khắc thiếu tình cảm, tính tình đa nghi”.

Điểm này hết sức bị người lên án.

Lão sư Tuân Huống ôn hòa khiêm tốn như thế, còn có đệ tử dùng việc này cho rằng Tần Tử Sở hổ thẹn làm minh quân, càng không cần phải nói đến các thần tử trong triều đình tự cho là thay Tần quốc cống hiến rất nhiều.

Chẳng qua là bởi vì có Chiêu Tương Vương (cha của Thái tử Trụ), các quân chủ nắm đại quyền, thần tử ở địa vị cao cũng cùng bọn họ quân thần tương đắc, cũng không phản đối trung ương tập quyền.

Bởi vậy, khi Chiêu Tương Vương thu hồi quyền lực trong tay đệ đệ ruột, hơn nữa còn đuổi đi lãnh địa rất xa, cũng không ai dám nhiều lời.

Tần Tử Sở cũng là tay nắm quyền cao.

Bởi vậy, dù hắn vẫn luôn áp chế các đệ đệ dị mẫu, cho bọn hắn ăn no mặc ấm cũng không liệt thổ phân cương, cũng không bị các thần tử chỉ trích.

Nhưng không thể phủ nhận, những người này muốn chế độ phân phong* tồn tại vĩnh viễn.

*phân phong: phân đất phong hầu

Bởi vì, chỉ cần chế độ phân phong tồn tại một ngày, bọn họ sẽ có cơ hội được phong hầu vái lạy, con cháu vô ưu.

Hôm nay Tần Tử Sở đồng ý ban cho Doanh Chính vùng Quan Trung, điểm này làm cả triều văn võ đều vì thế cao hứng.

Tần Tử Sở ngồi tại chỗ có chút hồi hộp, rất hồi hộp.

Hắn đã chuẩn bị xong chuyện bị trung thần chỉ trích, lại không nghĩ rằng…

“Quốc chủ anh minh, quốc chủ khoan hồng, quốc chủ rộng lượng, thật là phúc của Đại Tần ta a!” Một lão thần ngày thường Tần Tử Sở không dùng bỗng nhiên lau mắt, kêu khóc lễ bái, dập đầu đến nỗi trán đỏ bừng tụ huyết.

Lão nhân này vừa mở miệng, đại thần khác có cùng tâm tư lập tức theo sau kêu khóc, một đám đều biểu hiện kích động dị thường.

Mà một số người khác lại mặt không đổi sắc, ngồi ở bàn nên uống rượu uống rượu, nên dùng bữa dùng bữa, hoàn toàn không bị tiếng kêu khóc kiệt lực của các thần tử ảnh hưởng.

Bên trong đại điện tương phản cực độ khiến Tần Tử Sở sững sờ.

Trầm mặc chốc lát, Tần Tử Sở nghiêng mặt nhìn Doanh Chính nhẹ giọng nói: “A Chính, bọn họ làm sao vậy?”

Bên trong đồng tử thâm thúy của Doanh Chính hiện lên vẻ nghiêm nghị.

Sau khi hạ giọng giải thích với Tần Tử Sở một phen, hắn nhịn không được trào phúng: “Những kẻ kêu khóc, đều là sâu mọt mong đợi phân chia đất đai của Đại Tần ta; mà thần tử không lên tiếng, lại là thấy rõ chế độ quận huyện mà chúng ta quyết định trong lãnh thổ quốc gia, có thể đề bạt một ít người.”

Tần Tử Sở nghe lời Doanh Chính nói, trên mặt nhịn không được hiện ra ý cười.

Hắn ôn nhu nói: “A Chính, ngày sau rất nhiều chuyện ngươi có thể tự quyết định, không cần cố ý cùng ta thương lượng. Ta biết ngươi chú ý đến cảm xúc của ta, nhưng chúng ta nghĩ giống nhau, ngươi có thể băn khoăn cảm xúc của ta, ta cũng không thể bởi vì không thoái vị mà kiềm nén tài năng và bản lĩnh của ngươi —— chúng ta ở cùng nhau đã lâu, ngày đêm không chia rời, hoàn toàn không cần…. khách sáo như vậy”.

Nhường ngôi đương nhiên là biện pháp nhất lao vĩnh dật*.

*nhất lao vĩnh dật: làm một lần khoẻ suốt đời

Sau đó, Tần Tử Sở sẽ gần như hoàn toàn thoát ra khỏi chính vụ bận rộn, địa vị cũng trở nên rất cao, không có ai đối đãi chậm chạp với hắn.

Nhưng thực tế lại ngược lại.

Nếu sau khi Tần Tử Sở nhường ngôi có thể hoàn toàn không xuất hiện trước mặt thần tử nữa, làm thượng hoàng ung dung tự tại dưỡng lão, “Nhường ngôi” chưa hẳn là một lựa chọn tốt.

Tần Tử Sở không phải là một lão nhân gần đất xa trời.

Hắn không thể cả ngày không có việc gì làm vườn, cùng cung phi mua vui.

Thậm chí, giữa Tần Tử Sở và Doanh Chính còn có quan hệ thân mật không giống bình thường, căn bản không thể cùng Doanh Chính tách ra!

Bởi vậy, một khi Tần Tử Sở hoàn toàn rời khỏi trung tâm quyền lực, hắn nhất định sẽ gặp nguy hiểm.

Trời không có hai thái dương, dân không có hai chủ!

Chỉ cần Tần Tử Sở còn sống, mà còn sống khỏe mạnh, như vậy thời điểm hắn tiếp xúc chính vụ, lão thần tuyệt đối sẽ càng thêm trung thành với chủ cũ; mà thần tử trẻ tuổi nóng lòng đạt được quyền lực và địa vị cao thì sẽ lấy lòng Doanh Chính, cáo mượn oai hùm, tạo thành thù hận giữa hai đời thần tử cũ mới.

Nếu Tần Tử Sở dám nhường ngôi, Tần quốc loạn lạc gần ngay trước mắt!

Bởi vậy, bất luận Tần Tử Sở tự nguyện hay không, hắn cũng phải ngồi vững vàng ở vị trí quốc chủ.

Tần Tử Sở có thể cho các thần tử cảm thấy quốc chủ sủng ái Thái tử đến mức để Thái tử tùy ý có quyền lực bên ngoài, lại không thể để cho bất kỳ kẻ nào cảm thấy quốc chủ chỉ có hư danh, làm phức tạp vấn đề.

Chuyện hàng đầu cần nhanh chóng làm trong Tần quốc không phải là lập nên uy tín, mà là duy trì ổn định!

Cho nên, bất luận thế nào, Tần Tử Sở sẽ không làm ra lựa chọn nhường ngôi không thực tế này.

Doanh Chính ngẩng đầu nhìn ánh mắt của Tần Tử Sở, bình tĩnh nói: “Trẫm muốn đối tốt với ngươi, chiếu cố suy nghĩ và tình cảm của ngươi, trẫm không khống chế được mình.”

Trong mắt Tần Tử Sở lóe ra vui sướng.

Hắn trực tiếp đứng dậy, chắp tay nói với đại thần đang ngồi: “Quả nhân tửu lượng kém, chư vị tiếp tục hưởng thụ tiệc tối, quả nhân đi về trước nằm nghỉ.”

Nói xong, Tần Tử Sở trực tiếp kéo Doanh Chính bước nhanh về hướng tẩm phòng.

“Chuẩn bị nước.” Trên đường trở về phòng, Tần Tử Sở một khắc cũng không ngừng dặn dò, nhóm cung nô lập tức chuẩn bị nước nóng.

Tần Tử Sở vừa kéo Doanh Chính vào cửa, trực tiếp đặt hắn trên ván cửa, dùng sức hôn, đầu lưỡi linh hoạt cạy mở hàm răng khép kín của Doanh Chính, cao thấp vẽ ra độ cong đôi môi của Doanh Chính, rất nhanh chìm đắm cùng Doanh Chính.

Hai người không ai nhường ai đẩy đối phương.

Cổ̀n phục vừa mới được Doanh Chính mặc trên người lập tức bị Tần Tử Sở kéo xuống, châu ngọc giắt bên hông leng keng rơi xuống đất, Doanh Chính càng thêm lưu loát lột Tần Tử Sở ra.

Hắn ôm lấy Tần Tử Sở, nhẹ nhàng đặt vào trong nước, chính mình đi theo đè lên.

Bên trong dục phòng bọt nước văng khắp nơi, bởi vì động tác kịch liệt mà nước trào ra khỏi dục dũng dần dần ngưng tụ thành một bãi, cùng với tiếng kêu kiềm nén và tiếng thở hổn hển liên tiếp không ngừng trong nước, đan xen thành bức hoạ.

Tần Tử Sở ngồi trên đùi Doanh Chính, chợt gắt gao kéo căng sống lưng, lồng ngực tạo thành một đường cong duyên dáng.

Sau đó, hắn vô lực ngã vào ngực Doanh Chính, từng hớp một cắn nhẹ cổ Doanh Chính, để cho hô hấp chậm rãi bình tĩnh lại.

Doanh Chính v**t v* sống lưng Tần Tử Sở, thấp giọng cười nói: “Buổi tối hôm nay Tử Sở giống như đặc biệt kích động, lời tâm tình trẫm nói ra làm ngươi vui vẻ như vậy…”

Tần Tử Sở cố ý cọ xát vài cái dưới thắt lưng Doanh Chính, làm hô hấp của Doanh Chính cứng lại, dừng lời chưa nói ra.

Hắn đảo mắt, khóe môi cong lên, ôn nhu nói: “A Chính, nếu không phải thể lực có hạn, ta thật sự nguyện ý cùng chết trong đệm chăn với ngươi.”

tumblr_inline_mvmwvx16nh1qid2nw

TS hành động nhanh quá, quả là tuổi trẻ dồi dào =))

Bình Luận (0)
Comment