Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 149

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 149 ♡Tần Nhị Thế

tumblr_inline_nik5mcrjka1ry72eoĂn lộc của vua, phải gánh vác nỗi lo của vua.

Lý Mục biết, đứng ở góc độ của Tần vương và Thái tử, quyết định của Tần vương Tử Sở và Thái tử Chính đều chính xác, nhưng thân vốn là người Triệu quốc, lương tri của Lý Mục làm hắn không cách nào trơ mắt nhìn thủ hạ binh sĩ đi chịu chết.

Lý Mục muốn cho những chiến sĩ này lợi dụng cơ hội tốt, một trận chiến đủ tích lũy, thăng quan tiến tước.

Lý Mục nghĩ thầm rằng: mặc dù trong khoảng thời gian ngắn không thể thay đổi suy nghĩ của phụ tử Tần vương, nhưng chỉ cần các tướng sĩ thủ hạ của ta đều còn sống, chính mình cũng thường xuyên góp lời với quốc chủ, chung quy sẽ có hy vọng bảo vệ được tính mạng của bọn họ.

Nói cho cùng, binh lính tốt như vậy, tùy tiện xử lý, thật sự quá lãng phí.

Có tâm tư như thế, Lý Mục vốn cũng như khi trực tiếp chống địch, có lòng tin chiến thắng quân đội Yến quốc, sau khi tự hỏi, vẫn quyết định sử dụng mưu kế để hạ Yến quốc càng thêm nhẹ nhàng.

Không bao lâu, sứ thần Yến vương phái tới đã gặp được Diêu Cổ.

Nếu Diêu Cổ và Lý Mục đã sớm thương lượng xong, dĩ nhiên là một mình ở lại dịch trạm, làm ra vẻ bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị đi sang Tề quốc, ngụy trang hết sức phù hợp.

Người này không phải là ai khác, là Kịch Tân đã từng trợ giúp Yến Chiêu Vương cải cách chính trị mạnh mẽ.

Kịch Tân người này lúc tuổi còn trẻ là một hiền sĩ, đã từng nổi danh, đáng tiếc, sau khi tuổi tác lớn dần, Kịch Tân ngược lại càng tham công liều lĩnh.

“Diêu Khanh hữu lễ.” Kịch Tân cười ha hả khom người chào Diêu Cổ, gương mặt béo tròn khi cười rộ lên có vẻ hết sức hòa khí.

Diêu Cổ nở nụ cười ôn hòa giống vậy.

Sau khi đáp lễ, hắn phất tay để người hầu bên cạnh đều lui xuống, sau đó, quay đầu nhìn Kịch Tân, mềm mỏng nói: “Nói vậy ngài tới đây là vì chuyện đại quân Tần quốc chuẩn bị tấn công Yến quốc?”

Không đợi Kịch Tân đáp lời, Diêu Cổ hơi nhăn mày lại, vẻ mặt khó xử nói: “Ngài xem, Diêu Cổ có thể làm đều làm.”

Diêu Cổ dùng sức thở dài, dùng giọng điệu đặc biệt ủy khuất nói: “Quốc chủ Yến quốc vốn hứa hẹn với ta, việc ám sát quốc chủ cũng không phải do Yến Thái tử Đan chủ mưu, Diêu Cổ mới liều chết ở giữa khuyên bảo quốc chủ bớt giận, nhận lấy bản đồ Đốc Kháng thì không cần so đo việc Thái tử Đan nhất thời tin sai người. Nhưng lời này ta đây còn chưa nói xong, đại thần phụ trách tra tấn, điều tra việc này đã hồi báo, các thám tử Ngụy quốc đều cung khai nói Yến Thái tử Đan vì quốc chủ cự tuyệt yêu cầu về nước của hắn mà ghi hận trong lòng, cố ý dùng số tiền lớn mượn tay thám tử Ngụy quốc, mua chuộc nội thị bên cạnh quốc chủ, nhất định phải ám sát quốc chủ, bọn họ mới là người lật thuyền trong mương*. Nghe xong lời này, Diêu Cổ dù có gan lớn như trời cũng không dám khuyên quốc chủ nữa —— Yến Đan đây là muốn mạng của quốc chủ a!”

*lật thuyền trong mương: thuyền đi trong mương chắc chắn không thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện không thể xảy ra lại xảy ra, ám chỉ xui xẻo, xúi quẩy.

Kịch Tân hết sức không kiên nhẫn nghe Diêu Cổ nói nhảm.

Trước khi xuất hành, quốc chủ Yến quốc đã lải nhải rất nhiều lần không chán đối với hắn.

Nhưng Kịch Tân không nói gì nhiều, trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, như là rất chuyên chú nghiêng tai lắng nghe Diêu Cổ oán giận.

Cho đến khi Diêu Cổ ngừng lại, không ngừng thở dài, hắn mới mở miệng nói: “Diêu Khanh không cần sợ hãi, quốc chủ tuyệt đối không vì việc này mà trách cứ ngươi —— ngài hoàn toàn hiểu được khó xử của ngươi.”

Diêu Cổ nháy mắt hóa vẻ mặt u sầu thành mỉm cười, hết sức vô sỉ nói: “Diêu Cổ cũng tuyệt đối làm tận tình tận nghĩa, quốc chủ Yến quốc không thể chỉ trích Diêu Cổ ta.”

Kịch Tân bị lời Diêu Cổ nói ra làm bực bội.

Sau khi tươi cười rất lâu, hắn mở miệng nói: “Quốc chủ tin tưởng bản lĩnh của Diêu Khanh, nghĩ biện pháp để dẫn quân Tần tới Võ Toại và Phương Thành không thành vấn đề đi?”

Diêu Cổ thoáng chốc lộ ra vẻ mặt khó xử, không ngừng khước từ thỉnh cầu của Kịch Tân: “Ôi chao, nghe lời ngươi nói này! Diêu Cổ thấp cổ bé họng, làm sao có thể lay động Lý Mục tướng quân? Ngài không rõ lắm a, quốc chủ đối với Lý Mục tướng quân rất tin tưởng. Ngay cả lúc trước, Triệu vương Thiên phái người ở Hàm Dương rải tin Lý Mục tướng quân làm phản, quốc chủ cũng không tin chút nào. Trước mắt, quốc chủ đã nói, hết thảy chuyện trong quân đều giao Lý Mục tướng quân toàn quyền phụ trách. Ngài nói lời này, đây, đây không phải là… làm khó ta sao?”

Kịch Tân vừa mới thở gấp lại một lần nữa nghẹt thở, đến mức đau cả người.

Hắn hít sâu vài hơi, mới nhớ tới kế hoạch của mình, phái người đem một rương châu báu nâng vào phòng.

Sau đó, Kịch Tân gượng cười nhìn về phía Diêu Cổ, nói: “Đây là thành ý của quốc chủ, xin Diêu Khanh vui lòng nhận cho. Quốc chủ tin tưởng Diêu Khanh nhất định có thể làm được.”

Vẻ mặt khó xử của Diêu Cổ lại một lần nữa rút đi, ngữ điệu cũng có vẻ ôn hòa không ít: “Nếu là như thế này, Diêu Cổ gắng gượng lần nữa mà làm, thử khuyên bảo Lý Mục tướng quân một chút —— bất quá, đã nói trước, chuyện này có thể thành hay không, Diêu Cổ cũng không dám cam đoan.”

Diêu Cổ lấy tiền, bọn họ chính là châu chấu cột vào cùng một cành.

Sự tình đương nhiên là thành cũng phải thành, không thành cũng phải thành.

Kịch Tân nghe Diêu Cổ mở miệng, hắn rốt cuộc bắt đầu giải thích phần hai kế hoạch của Yến vương Hỉ: “Võ Toại và Phương Thành đều là thành trì của khu Đốc Kháng, bởi vì những năm trước đây đại chiến với Triệu quốc mới vứt bỏ hai thành trì giàu có và đông đúc này. Nếu Diêu Khanh đem hiến khu Đốc Kháng cho quốc chủ, như vậy lần này Lý Mục tướng quân đối với hai nơi Võ Toại và Phương Thành nhất định là có chút hiểu biết. Hai nơi dễ thủ khó công, tuyệt đối là chỗ bài binh bày trận tốt, Diêu Khanh hướng Lý Mục tướng quân góp lời để hắn bày binh như thế, Lý Mục tướng quân tuyệt đối sẽ không nghĩ nhiều. Sau khi chuyện thành công, Diêu Khanh tiếp tục đi về phía đông sang Tề quốc. Thắng bại đều là mình Lý Mục chịu trách nhiệm, không có quan hệ tới Diêu Khanh —— dù sao quốc chủ Tần quốc không phải đã nói rồi sao? Đại sự trong quân, chính là Lý Mục tướng quân toàn quyền phụ trách.”

Diêu Cổ nghe vậy cười đến càng thêm vui vẻ.

Hắn vỗ mặt bàn cười nói: “Hảo, thật là một diệu kế! Kịch Tân không hổ là quốc sĩ.”

Quốc sĩ?

Quốc sĩ cái rắm!

Trong lòng Diêu Cổ cười nhạo không thôi, châm chọc nói: Kịch Tân quả nhiên là lớn tuổi, đầu óc càng ngày càng không dùng được!

Hai nơi Võ Toại và Phương Thành đúng là trọng địa quân sự.

Nếu không phải Yến quốc từ trên xuống dưới bởi vì nhận được “Mật báo” của Diêu Cổ rồi mừng thầm, mà là thành thật dựa theo suy nghĩ của bọn họ, ở trong hai tòa thành bày ra bẫy rập, chỉ sợ trong nhất thời, Lý Mục thật sự không cách nào phát hiện, bởi vậy mà ăn chút thua thiệt.

Đáng tiếc, thời điểm Yến quốc liên hệ với Diêu Cổ, lại không còn những cơ hội khác!

Kịch Tân tự cho là đạt tới mục đích, cười cất bước đi, Diêu Cổ căn bản không ở lại, trực tiếp đi vòng sang chỗ Lý Mục.

“Lý Mục tướng quân, không ngoài dự đoán của ngài, Yến vương Hỉ thật sự ra roi thúc ngựa phái người tới đây.” Diêu Cổ cũng không khách sáo, mở miệng trực tiếp đem lời của Kịch Tân nói rõ với Lý Mục.

Sau đó, hắn nhìn về phía Lý Mục tướng quân, bình tĩnh hỏi: “Tướng quân tính toán làm như thế nào?”

Lý Mục không trả lời câu hỏi của Diêu Cổ ngay, mà cùng thủ hạ là các phó tướng nghiên cứu sa bàn đã hoàn thiện, tỉ mỉ suy diễn địa hình.

Diêu Cổ kiên nhẫn chờ đợi đáp án, ánh mắt không ngừng nhìn trộm Tần Sơ vẻ mặt nghiêm túc.

Hắn vui mừng tự đắc, nhưng cũng làm cho tầm mắt hết sức nhạy cảm của các võ tướng nhịn không được lén nhìn qua lại giữa Tần Sơ và Diêu Cổ.

Lý Mục cố ý lớn tiếng hắng giọng một cái, sau đó chỉ vào sa bàn nói: “Nơi này có Trường Thành, đến lúc đó để cho chủ lực trốn ở chỗ này, một khi Võ Toại và Phương Thành châm lửa, làm ra vẻ tháo chạy về hướng Trường Thành, dẫn bọn họ vào trong đó.”

Giữa Võ Toại và Phương Thành vừa đúng tạo thành một hình chữ U.

Nếu thật sự đi vào trong đó, dù quân Tần hùng mạnh cũng không tiện đối phó với Yến quân sắp xếp bố trận tốt, dễ dàng bị bao vây.

Nhưng nếu dẫn Yến quân vào trong chữ U này, rơi vào chữ U, như vậy, bao vây bên ngoài hoàn toàn giải quyết Yến quân là việc rất nhỏ.

Có phân phó của Kịch Tân, tất cả việc quân Tần cần làm ngược lại càng ít!

Quả thực là tự mình đem nhược điểm đưa vào tay bọn họ, chờ bị Tần quốc tiêu diệt triệt để.

Diêu Cổ nghe vậy lộ ra vui vẻ, ngữ điệu thoải mái nói: “Việc tấn công Yến quốc xin Lý Mục tướng quân tốn nhiều tâm. Diêu Cổ có chức trách quốc chủ dặn dò, ngày mai khởi hành đi Tề quốc trước, Tần Sơ nhà ta phải làm phiền Lý Mục tướng quân chiếu cố nhiều.”

Nói xong, Diêu Cổ hướng Tần Sơ nháy mắt mấy cái, xoay người tiêu sái rời đi.

Thấy Diêu Cổ đi rồi, Lý Mục vỗ phía sau lưng Tần Sơ, cao giọng cười nói: “Được a, âm thầm đi theo Diêu Thượng Khanh ra cửa hai chuyến, trở lại, hắn chính là người của ngươi!”

Các phó tướng ở đây lập tức cười đùa theo, không ghét mà còn nói đùa với hắn.

So với Yến quốc có sông d*ch th** hiểm yếu, lại hết lần này tới lần khác đem chiến tuyến kéo đến Trường Thành giữa biên giới Yến Triệu tìm đường chết, thì quốc chủ Ngụy quốc thật sự không có bản lĩnh gì, chỉ có thể dựa vào thành Đại Lương chống cự quân Tần tiến vào, mới chân chính khóc không ra nước mắt.

“Xin tổ tiên phù hộ Ngụy quốc ta muôn đời thiên thu! Phù hộ thành Đại Lương sẽ không bị công phá! Phù hộ các tướng sĩ anh dũng can đảm bảo vệ quả nhân!! Quả nhân không muốn làm vua mất nước!!” Ngụy vương Cơ Ngữ quỳ trong tông miếu, không ngừng hướng bức họa và bài vị của các triều đại quốc chủ Ngụy quốc dập đầu.

“Quả nhân, quả nhân hiếu thuận với mẫu thân, đối xử tử tế với thần tử, chiếu cố huynh đệ. Lúc trước rõ ràng là Phạm Tuy cấu kết với quốc chủ Tề quốc, nhưng Phạm Tuy trước khi trốn lại cố ý xúi giục Tần vương nhục nhã quả nhân, còn giết trọng thần của Ngụy quốc ta! Rõ ràng là Ngụy Vô Kỵ vô sỉ không ngừng hướng quả nhân đòi tiền của, còn có lòng cướp ngôi vua, sau khi bị quả nhân không trọng dụng, hắn lại cố ý làm bộ làm tịch ở trong nước gieo rắc lời đồn quả nhân đố kị người tài, không thể tha cho hắn sống! Quả nhân lúc này mới không thể nhịn được nữa, lén mua môn khách của hắn hạ độc hắn, để hắn sớm chết! Quả nhân không có sai! Vì sao trời muốn diệt ta!” Ngụy vương Cơ Ngữ nói xong, trên mặt méo mó, lời nói cũng tràn ngập oán hận.

(Chuyện của Phạm Tuy xem lại chương 35 qua lời Long Dương Quân)

Cho dù hắn đã dập đầu đến chảy máu, nhưng cũng không dừng lại.

Ngụy vương Cơ Ngữ không ngừng dập đầu với bài vị, nước mắt và nước mũi trên mặt xen lẫn, ánh mắt u ám điên cuồng, cả người nhìn dữ tợn kh*ng b*.

“Quốc chủ, nỏ của quân Tần đã bắn vào trong thành!” Ngoài tông miếu một nội thị dùng âm thanh chói tai gào lên.

Quốc chủ Ngụy quốc còn tông miếu an tĩnh có thể ẩn núp, nhưng bọn hắn là cung nhân, nếu mất nước, thật sự không còn chỗ dung thân!

Qua một lúc lâu, bên trong tông miếu vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.

Nội thị sau khi dừng một chút, tiếp tục tê thanh kiệt lực hô: “Quốc chủ, quốc chủ! Xin ngài đi ra chủ trì đại cục a! Ngụy quốc tồn vong tất cả đều dựa vào ngài!”

“Quốc chủ, quốc chủ xin ngài đi ra! Quốc chủ!!!” Nội thị kêu khóc quỳ gối ngoài cửa, cũng không ngừng dập đầu.

Nhưng cho dù biết rõ nếu Ngụy quốc mất nước thì không còn “Ngụy vương” tồn tại, nội thị cũng không có gan vọt vào nhìn Cơ Ngữ, không dám chạm đến quyền uy của Ngụy vương.

Mặc cho âm thanh kêu khóc thê thảm của nội thị, bên trong triều đình vẫn không có động tĩnh, Ngụy vương Cơ Ngữ không muốn để ý tới nội thị thấp hèn.

Hắn ngẩng đầu nhìn bức họa trang nghiêm uy vũ của tổ tiên trên triều đình, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.

Tần quốc tiến công, hắn rốt cuộc có thể lấy gì ngăn cản?

Kế hoạch ban đầu của quân Tần là để Vương Tiễn đồng thời tấn công Yến quốc và Ngụy quốc.

Vương Tiễn đã chuẩn bị binh tốt, chia làm hai đường, Yến quốc yếu thế do Vương Bôn con hắn dẫn quân đội tấn công, mà bản thân hắn đối phó với Ngụy quốc khó chiến thắng hơn.

Đây không phải là vì Vương Bôn xuất chúng hơn tướng lãnh thủ hạ khác của hắn, mà là Vương Tiễn biết rõ tâm tư của nhi tử nhiều năm làm bạn bên mình.

Hai phụ tử bọn họ sẽ không cản tay lẫn nhau trên chiến trường.

Nhưng tình huống có thay đổi, Lý Mục đánh lui Hung Nô trước thời hạn, quay lại chiến trường.

Quốc chủ đem nhiệm vụ tấn công Yến quốc giao cho Lý Mục đắc thắng trở về, Vương Tiễn ngược lại càng thêm cao hứng.

Có Lý Mục thận trọng tài giỏi tác chiến ở chiến trường Yến quốc, Vương Tiễn có thể toàn lực ứng phó với chiến trường Ngụy quốc, hoàn toàn không cần lo nhi tử còn trẻ vô tri, bị kích động làm chậm trễ chiến cuộc!

“Phụ thân, thành Đại Lương kiên cố, chúng ta cố thủ nơi này đã rất nhiều ngày, nhưng căn bản đánh không tới.” Vương Bôn cau mày, ánh mắt nặng nề căm tức nhìn tường thành sừng sững trước mắt mình.

Suốt ba tháng tấn công, ngoại trừ mỗi ngày tăng nhân số chiến sĩ, sự tiến công của quân Tần không có một chút thu hoạch.

Vương Bôn lúc này đúng là thời điểm hăng hái nhất, mặc dù Vương Tiễn cũng gặp qua thất bại, nhưng Vương Bôn đi theo phụ thân lớn lên cho tới bây giờ chưa thấy qua tòa thành nào đáng sợ như Đại Lương.

Nó tựa hồ vĩnh viễn sẽ không ngã xuống, không ngừng cự tuyệt sự tiến công của quân Tần.

… Quả thực như là có tổ tiên Ngụy quốc phù hộ!

Nhưng điểm này, Vương Tiễn căn bản không tin!

Tấn công thành Đại Lương không được là do hắn dùng sai phương pháp, mà không phải là Ngụy quốc nắng hạ gặp mưa rào.

Vương Tiễn và Vương Bôn đứng chung một chỗ, ngẩng đầu nhìn thành Đại Lương.

Hắn không nói một lời xoay người trở lại soái trướng, ngón tay điểm trên bản đồ, hai hàng lông mày nhíu chặt, nhìn hai con sông lớn kéo dài hai bên thành Đại Lương.

Vương Tiễn bỗng nhiên nở nụ cười.

Ngụy vương Cơ Ngữ bây giờ đã ăn quả xấu lúc trước trồng.

Vì không muốn đối chiến chính diện với Tần quốc, hôm nay cắt năm thành, ngày mai cắt mười thành, mất đi diện tích của quốc thổ Ngụy quốc, hiện giờ chỉ còn lại có thủ đô Đại Lương và một ít thành ấp nhỏ phụ cận, mà những thành ấp nhỏ đó căn bản không có tác dụng hộ vệ.

Thành Đại Lương hiện nay giống như là thuyền buồm cô độc phiêu bạc ở đại dương, đối mặt với sóng to gió lớn ập vào, nó có thể tồn tại đến nay hoàn toàn là dựa vào vận khí.

Nhưng thành Đại Lương bị cơn sóng thần nuốt mất là tương lai đã định trước!

Mà Ngụy quốc đã từng vô cùng huy hoàng cũng giống như thành Đại Lương, thành hải đảo hứng gió khóc thảm, tứ cố vô thân.

Nhưng chỉ có một hòn đảo đơn độc như vậy, lại ngoan cố ngăn trước mặt hai mươi vạn quân Tần, một bước không nhường, kiên quyết ngăn trở bước chân thuận lợi của phụ tử Vương Tiễn.

“Không cần dùng nhiều quân, cũng không cần bắc thang tiến công. Chúng ta không thể chiến thắng Đại Lương, trèo lên tường thành cao ngất trong mây, không thể công phá tảng đá cứng rắn đến không cách nào lưu lại bất kỳ vết khắc nào, đưa vào nhiều chiến lực hơn nữa cũng vô dụng.” Vương Tiễn quyết định thu binh thật nhanh.

Trở lại nơi đóng quân, hắn nghiêm túc nghiên cứu bản đồ.

“Phụ thân, mặc dù binh sĩ Ngụy quốc chống cự rất hung mãnh, nhưng trước khi mất nước, hăng hái phản kháng luôn nhiều hơn so với khoanh tay chịu trói, nếu chúng ta tiếp tục tăng số người, đánh hạ Đại Lương sắp thành.” Vương Bôn bây giờ còn trẻ, không khỏi đặc biệt có chút nhiệt huyết và kích động của thiếu niên.

Vương Tiễn vẻ mặt bình tĩnh lắc đầu, khẽ cười nói: “Người Ngụy quốc đương nhiên còn muốn tiếp tục tồn tại, nhưng vận số bọn hắn đã hết.”

Dứt lời, ngón tay Vương Tiễn dừng trên hai con sông vây quanh thủ đô Ngụy quốc.

Hắn lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nhìn về phía Vương Bôn, đem bản đồ đưa đến trước mặt Vương Bôn.

Vương Bôn chần chờ chăm chú nhìn bản đồ hồi lâu, rốt cuộc hiểu được ý phụ thân, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười kinh hỉ.

Hắn không dám tin nói: “Biện pháp này thật sự là quá tốt!”

Quả thật quá tốt.

Tường thành thủ đô Đại Lương của Ngụy quốc chắc chắn đến mức làm người ta tuyệt vọng, cơ hồ có thể dùng không thể phá vở để hình dung.

Nhưng khi sông Hoàng Hà và Hoài Hà nối liền, dẫn vào trong thành Đại Lương, không biết tòa thành chắc chắn này có thể vững chắc hay không, ngay cả dòng nước chí cương chí nhu cũng chống đỡ được?

“Truyền lệnh xuống, để các binh lính từng tham gia thi công kênh Trịnh Quốc bước ra khỏi hàng. Ta muốn đưa bọn họ tập trung lại sửa kênh.” Vương Tiễn chợt hướng lính truyền lệnh phân phó.

“Vương Tiễn tướng quân có lệnh, binh lính tham gia thi công kênh Trịnh Quốc bước ra khỏi hàng!” Từng tiếng hiệu lệnh liên tiếp to rõ truyền vào quân doanh.

Vùng Quan Trung chính là nơi hưng thịnh của Tần quốc, càng là nơi dân chúng tụ họp.

Bởi vậy ngoại trừ dân chúng thu nạp về sau trong lãnh thổ, trong hai mươi vạn đại quân Vương Tiễn mang đến, binh lính tham gia đào móc và thi công kênh Trịnh Quốc lại vượt qua mười lăm vạn người.

Người đương nhiên là càng nhiều càng tốt!

Vương Tiễn nhìn đám người rộn ràng nhốn nháo, vẻ trang nghiêm trên mặt rốt cuộc rút đi.

Hắn để tiểu tướng thủ hạ mang theo nhóm nam tử sau khi tĩnh dưỡng càng thêm cao lớn vạm vỡ, đi trước đến cạnh sông Hoàng Hà, từng chút một đào đê.

Dần dần một kênh dẫn nước chiều rộng hơn mười mấy thước trực tiếp chảy thẳng về hướng thành Đại Lương, mà Vương Bôn cũng mang theo một đội khác tới Hoài Hà bên cạnh, binh sĩ đào cùng mục tiêu.

“Tướng quân, ngài ngày ngày mang theo các chiến sĩ đào sông, là muốn làm gì?” Tiểu tướng thủ hạ khó hiểu hỏi.

Vương Tiễn nhịn không được bật cười, nhẹ giọng nói: “Khi nước sông ôn nhu chảy qua Đại Lương, ta muốn biết sau khi đất sét khô thành đá, có phải thật sự không nhúc nhích, chắc chắn trước sau như một hay không.”

Tiểu tướng mở to hai mắt nhìn, lắp ba lắp bắp nói: “Ngài, ý của ngài là muốn làm mòn tường thành Đại Lương? Điều đó không thể nào! Thành Đại Lương cao như vậy, làm sao có thể…”

“Chỉ cần làm mục nát nền móng kiên cố, mặt trên tường thành cho dù là chắc chắn thì có ích lợi gì đâu? Nó sẽ ầm ầm sụp đổ.” Vương Tiễn nhìn tiến độ đào đê, có chút bất mãn nhăn mày.

Vương Tiễn đi lên trước, dứt khoát ngay cả mình cũng cầm lấy cuốc và xẻng, đi theo các tướng sĩ ở đây cùng nhau đào sông ngòi có thể chặt đứt vận số của Đại Lương.

Hy vọng nước sông như mẫu thân ôn nhu an ủi, có thể làm tòa thành quật cường này yếu dần.

Nếu chỉ vì tấn công một nơi căn bản không còn bao nhiêu binh sĩ, liền hao tổn nhiều chiến sĩ Tần quốc, vậy rất không đáng.

Thắng bại nhất quyết là lúc này!

Tần Tử Sở ngồi ở trước bàn, chọn đánh quân cờ trên bàn cờ đen trắng rõ ràng.

Cờ vây quả nhiên là trò cao cấp, hắn chắc chắn sẽ không thắng, cho nên, Tần Tử Sở vô sỉ đem cờ vây chơi thành cờ năm quân.

Doanh Chính đè lại bàn tay của Tần Tử Sở, bỗng nhiên nói: “Tử Sở, lòng của ngươi không tĩnh —— ngươi đang lo lắng chiến sự?”

Nghe Doanh Chính hỏi, Tần Tử Sở không khỏi thở dài một cái.

Sau đó, hắn mở miệng nói: “Trước kia xem qua phân tích quân sự đều nói tác chiến hai tuyến dễ dàng thất bại nhất, Yến quốc và Ngụy quốc, một cái ở phía bắc Đại Tần, một cái ở phía đông, ta có phải bị sự suông sẻ mấy ngày nay làm đầu óc mê muội, trở nên tham công liều lĩnh?”

Nghe vậy, Doanh Chính lộ ra nụ cười.

Hắn trấn an vỗ bàn tay của Tần Tử Sở: “Đại Tần ta đã từng đồng thời khai chiến mà đắc thắng với Yến, Sở, Ngụy, không cần lo lắng. Lý Mục và Vương Tiễn cũng không phải ngồi không.”

“Nhưng lịch sử là không thể làm lại, thắng lợi cũng vậy, ta nhịn không được mà lo lắng.” Tần Tử Sở nhăn mày lại.

Hắn hơi có chút mất mát nhìn về phía Doanh Chính, chợt nói: “Có đôi khi ta rất hối hận giữa chúng ta phát triển thành như vậy, bởi vì ngươi có thể không có cơ hội làm Thủy Hoàng đế ‘Thống nhất Hoa Hạ’.”

Doanh Chính chẳng hề để ý nở nụ cười, tiêu sái nói: “Kỳ thật làm Tần Nhị Thế cũng không tồi.”

tumblr_inline_nik5mcrjka1ry72eo

Ta đã trở lại \(@ ̄∇ ̄@)/ Chương này dài gấp đôi, mà ta không cắt, mọi người xem từ từ nhé.

Bình Luận (0)
Comment