Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 150

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 150 ♡Tư cách

tumblr_inline_mvmwvsaimn1qid2nw

Tần Tử Sở nghe vậy mỉm cười, nhưng trong lòng nghĩ: ngươi có thể không quan tâm, ta lại không thể không để ý.

Cái tên “Thủy Hoàng đế” này không nên thuộc về ta, ta cũng không có tư cách chiếm hữu nó.

Doanh Chính dùng lòng bàn tay bao lấy hai má của Tần Tử Sở, sau khi ch*m r** v**t v* một lúc lâu, bỗng nheo mắt lại, dùng giọng điệu không thể tin nói: “Tử Sở, ngươi lại không muốn nhận vị trí này? Vị trí này sẽ làm nam nhân khắp thiên hạ trở nên điên cuồng.”

 

Tần Tử Sở đặt tay lên mu bàn tay Doanh Chính, sau khi lẳng lặng mỉm cười một lúc, rốt cuộc mở miệng nói: “Có lẽ là chấp niệm, hoặc là tín ngưỡng đi —— vị trí này chỉ có thể là của ngươi. Dù ngươi muốn cho ta, ta cũng không thể nhận ý tốt.”

Hắn kéo bàn tay Doanh Chính rời khỏi hai má mình, đứng lên đi đến bên cửa sổ, đón ánh nắng tươi đẹp rọi vào mặt, chớp mi cười khẽ.

Doanh Chính ngồi tại chỗ nhìn chăm chú vào thân ảnh của Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Tử Sở, ngươi biết trẫm lấy lòng ngươi sao?”

Tần Tử Sở quay đầu lại, mang trên mặt thần sắc kinh ngạc, không khỏi lập tức mở miệng hỏi: “A Chính, tại sao ngươi bỗng nhiên muốn lấy lòng ta? Ta… ta đối với cuộc sống bây giờ không có bất kỳ bất mãn gì.”

Doanh Chính chăm chú nhìn ánh mắt của Tần Tử Sở, vẻ mặt trang trọng nói: “Ngươi ngoại trừ ‘Đối đãi với dân chúng tốt một chút’ ra, không có yêu cầu về bất kỳ người, chuyện hay vật nào, qua nhiều năm như vậy một chút thay đổi cũng không có. Tâm tư của con người hẳn là sẽ thay đổi theo thời gian, mà ngươi thì không. Ngươi vẫn không nói ra bất kỳ yêu cầu gì, như vậy chỉ còn lại một khả năng —— trẫm hiện nay có hết thảy, không cách nào so sánh với cuộc sống ngươi đã từng sống. Bởi vậy, ngươi mới có thể không đề ra bất kỳ yêu cầu gì. Trẫm không làm được đúng không? Trẫm không nghĩ ra cuộc sống như thế với ngươi mà nói có gì tốt.”

Tần Tử Sở nghe lời Doanh Chính nói, không khỏi sửng sốt.

Sau đó, hắn nở nụ cười, từ dưới ánh mặt trời trở về trong bóng râm trong phòng, ngồi xuống bên cạnh Doanh Chính.

Tần Tử Sở nắm chặt bàn tay Doanh Chính, nhìn đường ngang và đường cong đan xen phức tạp khó phân trong lòng bàn tay của Doanh Chính, nhẹ giọng nói: “A Chính, ngươi yêu cầu cao. Ta không đề cập tới yêu cầu, một mặt quả thật như lời ngươi nói, vì lực lượng sản xuất của thời đại này không đạt tới yêu cầu của ta; mặt khác, cũng là bởi vì có ‘Ngươi’ khiến cho ta rất thỏa mãn với cuộc sống.”

Theo lời nói tuôn ra từ miệng của Tần Tử Sở, nụ cười trên mặt hắn càng thêm xinh đẹp rạng rỡ.

Tần Tử Sở nhẹ giọng nói: “A Chính, bản thân ngươi đã tập hợp toàn bộ mong đợi của ta đối với ái nhân, cho nên, mỗi ngày ta mới đều có thể rất vui vẻ, thỏa mãn, đừng nghĩ những thứ vô dụng kia —— chiến báo hôm nay hình như chưa trình lên?”

Doanh Chính gật đầu, nghiêm mặt nói: “Tình thế chiến trường thay đổi trong nháy mắt, có lẽ là có chút ngoài ý muốn đã xảy ra.”

Đúng là ngoài ý muốn.

Thù hận của Sở quốc và Tần quốc thật sự là cao hơn núi, sâu hơn biển.

Bởi vì lão quốc chủ Chiêu Tương Vương đã mất, năm đó sau khi hội họp ở Mãnh Trì, đem chiến lược trọng tâm chuyển hướng về phía Sở quốc.

Có đại quân thần hung tàn nhất như Bạch Khởi làm chủ soái, hắn dẫn dắt quân Tần giống như hổ lang, đi ngang qua chỗ nào nhất định hủy cầu, đốt thuyền, không cho đại quân mình dẫn dắt đường lui.

Quân Tần vốn dũng mãnh phi thường, trên đường thế như chẻ tre.

Càng thêm gay go chính là, lúc ấy tân chủ của Sở quốc vừa mới lên ngôi, cục diện chính trị không ổn định, hơn nữa trung thần bị đuổi đi trước đó và lệnh doãn* Tử Lan loạn chính, bên trong Sở quốc hầu như không ai có tâm tư mà quan tâm đến quân Tần.

*lệnh doãn: là một chức quan của nước Sở. Chức vụ này tương đương với chức thừa tướng.

Bởi vậy, quân Tần sĩ khí tăng vọt, từ sông Hán Thủy, theo Đặng Thành tiến hành, lại liên tiếp phá được từng tòa thành trì, thậm chí đánh hạ Yên Thành.

Cho đến lúc này, Sở quốc mới như lâm đại địch, vì Đặng Thành và Yên Thành nương nhờ hai nơi hiểm yếu là núi Võ Đang và núi Đại Biệt, là bình phong thiên nhiên ngăn địch của Sở quốc, nhưng bọn họ lại mất đi hai yếu địa quân sự này.

Càng không xong chính là, thanh danh “Nhân đồ*” của Bạch Khởi tuyệt đối không phải là tùy tiện nói đùa!

*kẻ tàn sát (Tàn sát hàng binh Triệu: quân Triệu đầu hàng quá đông, Bạch Khởi sợ không kiềm chế được, nên bàn với Vưong Hạt chôn sống hết. Vụ chôn sống quân Triệu là một trong những vụ thảm sát lớn nhất thời cổ đại của lịch sử Trung Quốc.)

Sau khi dùng nước tấn công Yên Thành, toàn bộ người Yên Thành trôi theo dòng nước, người chết hơn mười vạn, chờ đến khi dòng nước lớn rút khỏi, trong thành chất đầy thi thể thối rữa.

Mà ngoài trăm dặm, chính là Dĩnh Thành, thủ đô của Sở quốc!

Trải qua trận Yên Thành, người Sở quốc nghe tên quân Tần đã sợ mất mật, không dám chống cự.

Võ An Quân Bạch Khởi lại trực tiếp mang theo quân đội phá Dĩnh Thành, sau đó hắn còn đánh chiếm toàn bộ Tây Lăng, đốt rụi tông miếu của Sở quốc.

Hai nước Tần, Sở vốn vừa địch vừa bạn, đến đây hoàn toàn trở thành tử thù.

Hiện giờ, không riêng gì Tần Tử Sở biết được Tần quốc cùng lúc tác chiến hai tuyến với Yến quốc và Ngụy quốc, quốc chủ Sở quốc cũng chú ý tới điểm này.

Quốc chủ Sở quốc quả thực mừng rỡ như điên!

“Ông trời không phụ quả nhân! Thời điểm báo thù của Sở quốc ta tới rồi! Quốc chủ Yến quốc ngồi trong triều đình, sau khi xem qua chiến báo cao giọng hô to, sau đó, nước mắt rơi như mưa.

Tầm mắt của quốc chủ Sở quốc dạo một vòng, chợt dừng ở một người, lộ ra khuôn mặt tươi cười, cao giọng nói: “Hạng Yến nghe lệnh, dẫn đầu mười vạn đại quân cứu viện Ngụy quốc, đánh bọn Vương Tiễn ra ngoài! Quả nhân muốn tiến về phía tây một lần, đoạt lại Dĩnh Thành của Sở quốc ta!”

Năm đó quân Tần giống như hổ lang đánh tới, cảnh tượng đáng sợ tấn công Sở quốc, còn lưu lại trong lòng rất nhiều người.

Lúc này, chợt nghe mệnh lệnh của quốc chủ Sở quốc, sắc mặt bọn họ không khỏi đều có chút trắng bệch, căn bản không ai mở miệng nói thêm lời nào.

Không ngờ Hạng Yến mặt không đổi sắc, trực tiếp bước ra.

Hắn quỳ trước mặt quốc chủ Sở quốc dập đầu ba cái, nhận mệnh lệnh nói: “Dạ, Hạng Yến chắc chắn không làm nhục mệnh lệnh của quốc chủ, đánh đuổi quân Tần.”

“Tốt, quả nhân chờ tin tốt của Hạng Yến tướng quân!” Quốc chủ Sở quốc vỗ mặt bàn cao giọng cười nói.

Hắn tựa hồ đã thấy được thắng lợi của Sở quốc.

Tần quốc, hừ, Tần quốc!

Rốt cuộc quả nhân có thể nhìn thấy bộ dáng thất bại thảm hại của Tần quốc!

Gia tộc Hạng Yến ở thời đại Sở quốc tài đức vẹn toàn, ở trong quân cũng rất có uy tín.

Có Hạng Yến làm thống soái, quân Sở lập tức được điều động, nhanh như bay hướng về Đại Lương.

Mỗi một binh sĩ Sở quốc đều ôm ấp bầu nhiệt huyết, chuẩn bị cho quân Tần quyết tâm tấn công Ngụy quốc biết một chút lợi hại.

Bản thân Vương Tiễn là lão tướng* có kinh nghiệm chiến đấu phong phú.

*lão tướng: người giàu kinh nghiệm

Hắn làm người trầm ổn cẩn thận, nhiều mưu lược, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm như không chú ý tra xét quân tình.

Bởi vậy, quân Sở chưa đến, trên mặt Vương Tiễn đã hiện ra nụ cười lạnh.

“Kênh đào đã đào móc như thế nào?” Vương Tiễn ném chiến báo sang một bên, giương mắt về phía các phó tướng hỏi.

Mông Ngao lớn tuổi, đã trở lại thành Hàm Dương, tiếp nhận chức vị phó tướng của hắn chính là con hắn Mông Võ.

Nghe Vương Tiễn hỏi, Mông Võ lập tức mở miệng trả lời: “Hồi tướng quân, kênh đào nối liền sông Hoàng Hà và sông Hoài đã đào móc xong, chỉ đợi tướng quân ra lệnh một tiếng, là có thể làm ngập nước Đại Lương.”

Vương Tiễn gật đầu, hơi nheo mắt lại, nói: “Hạng Yến mang theo mười vạn quân Sở chạy tới Đại Lương, phái người theo dõi chặt chẽ bọn họ, phái mấy đội binh sĩ đi trước, dẫn quân Sở lui tới đây. Đừng quên, bất cứ lúc nào cũng báo lên động tĩnh của quân Sở.”

Mông Võ lập tức hiểu được ý Vương Tiễn —— Vương Tiễn tướng quân đây là tính toán dụ địch xâm nhập, sau đó đồng thời giải quyết mười vạn quân Sở và thủ đô Ngụy quốc.

Hắn lớn tiếng nói: “Mông Võ tuân lệnh, tuyệt sẽ không để cho quân Sở vào quân doanh của quân Tần chúng ta.”

Vương Tiễn nghe vậy nở nụ cười.

Hắn vỗ vai Mông Võ, nói thẳng: “Để hai huynh đệ Mông Điềm đi theo Vương Bôn, một khi có tin quân Sở đánh úp, lập tức mở chốt cho nước chảy.”

Mông Võ hiểu, gật đầu một cái truyền lệnh xuống phía dưới, Vương Tiễn ngồi trong soái trướng nhìn chằm chằm lãnh thổ quốc gia ngày càng mở rộng của Tần quốc, chợt phát ra một tiếng cười tràn ngập khinh miệt.

Chỉ nghe hắn thấp giọng nói: “Người Sở quốc, thật sự là không đâm vào tường thì không quay đầu lại. Một lần nước ngập Yên Thành còn không nhớ kỹ giáo huấn, biết rõ vị trí của Đại Lương bị nước bao quanh nguy hiểm giống như vậy, còn dám bao vây? Được, Vương Tiễn ta khiến cho các ngươi có đến mà không có về!”

“Tướng quân, quân Tần lại bị chúng ta đánh lùi.” Một phó tướng hô lớn vọt vào soái trướng, vẻ mặt đắc ý của hắn hoàn toàn không che dấu được.

Hạng Yến vừa lòng gật đầu, chỉ vào bản đồ nói: “Ngụy quốc chống cự phi thường kịch liệt, liên tục mấy tháng làm quân Tần không thể tiến một bước đến tường thành Đại Lương. Bản tướng thấy quân Tần hiện tại rất mỏi mệt, đây là thời điểm để ta tấn công! Chúng ta nhất định phải vì tông miếu bị đốt của Sở quốc mà báo thù Tần quốc!”

“Dạ, Hạng Yến tướng quân nói đúng.” Nghe Hạng Yến nói xong, phó tướng vào cửa tức giận đến hai mắt đỏ lên.

Hắn cao giọng hô: “Ta nhất định phải báo thù vì thê nhi già trẻ của Yên Thành, để quân Tần nợ máu trả bằng máu!”

Trải qua tu chỉnh ngắn ngủi, toàn bộ quân Sở chuẩn bị vẹn toàn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang quơ vũ khí, một đường đuổi theo chém giết binh sĩ Tần quốc hoàn toàn không có ý chí chiến đấu, chỉ biết không ngừng khóc lóc cầu xin chạy trốn, không ngừng tiến bước.

Bỗng nhiên, một trận đất rung núi chuyển, cơn sóng gió động trời gào thét rống giận đánh tới trước mặt, khuấy động mặt đất một trận.

“Phía, phía trước tại sao có nước lớn như vậy?” Binh sĩ Sở quốc hoảng sợ quát to.

Binh sĩ Tần quốc vốn bị bọn họ truy đuổi không chỗ trốn chợt dừng bước, vẻ mặt biến đổi, đỏ mắt xoay người quơ đao bổ tới.

Đám quân Tần này hạ quyết định cùng chết, kéo lấy cổ áo binh sĩ Sở quốc, đỏ mắt hô lớn: “Các ngươi không phải là không sợ sao? Vậy chôn cùng thành Đại Lương đi!”

Binh sĩ Sở quốc đều muốn giãy dụa, nhưng bọn họ đã không còn sức phản kháng.

Binh sĩ Sở quốc hoàn toàn bị cơn sóng gió trước mắt làm sợ tới mức hận không thể xoay người bỏ chạy, đáng tiếc hai chân như nhũn ra làm cho bọn họ không còn cơ hội này!

Dòng lũ chí cương chí nhu lạnh lùng nhìn vào sinh mệnh nhỏ bé trước mắt, mở ra huyết bồn đại khẩu* cắn nuốt.

*huyết bồn đại khẩu: chỉ cái miệng rộng hung ác cắn nuốt của dã thú

Vương Tiễn đứng trên bãi đất cao, nhịn không được nhắm chặt hai mắt.

Vành mắt của hắn có chút đỏ lên, thấp giọng nói: “Đây đều là binh sĩ tốt của Đại Tần ta, chờ lũ rút đi, tìm đưa bọn họ ra, mang thi thể về hậu táng.”

“Dạ, Vương Tiễn tướng quân.” Tiểu tướng bên cạnh ghi nhớ lời dặn của Vương Tiễn.

Sóng dữ ngập trời đã dần dần yên ổn, nước sông Hoàng Hà và sông Hoài đổ vào, đã tụ tập thành một con sông ôn nhu dày rộng, bao vây thành Đại Lương, lẳng lặng chảy xuôi.

“Tướng quân, lúc nào chúng ta động thủ với thành Đại Lương?” Mông Võ nhìn nước sông phẳng lặng, thấp giọng hỏi.

Vương Tiễn cười, nhẹ giọng trả lời: “Lúc làm mục nát nền móng của thành Đại Lương, làm nó tự sụp xuống, chúng ta động thủ lúc nào —— Ngụy vương Cơ Ngữ vô năng sẽ tự mình quỳ ra ngoài. Không cần chúng ta tốn nhiều tâm tư.”

“Ngươi lo lắng cho Mông Ngao tướng quân, muốn trở về nước?” Vương Tiễn nhìn vẻ mặt hơi lo âu của Mông Võ, nhịn không được hỏi.

Mông Võ lộ ra một nụ cười khổ, thấp giọng nói: “Không riêng gì gia phụ, gia phụ gởi thư nói, thân thể Võ An Quân tựa hồ cũng… Nếu không thể mau chóng đánh hạ thành Đại Lương, chỉ sợ chậm thì sinh biến.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Trước viết sai, Mông Ngao là gia gia, nhi tử là Mông Võ, tôn tử là hai huynh đệ Mông Điềm.

tumblr_inline_mvmwvsaimn1qid2nw

Mọi người nghỉ lễ vui vẻ!

Chắc ai cũng đi biển hết nhỉ ^^

Bình Luận (0)
Comment