
Tần Tử Sở thoải mái cho Doanh Chính ngay, không ngăn cản tay hắn.
Hai người đều là nam, cho tới bây giờ vấn đề mấu chốt này không thể xem nhẹ.
Sau khi sảng khoái đến một lần, Tần Tử Sở và Doanh Chính chia ra lau sạch bàn tay rồi xuống xe.
Có lẽ tin Bạch Khởi sắp qua đời khiến Phạm Tuy xúc động, mấy ngày nay, hắn cũng có vẻ mất hồn mất vía.
Tần Tử Sở và Doanh Chính cùng nắm tay đi vào phòng, Phạm Tuy lại không chú ý tới.
“Phạm Tuy tướng quốc… tướng quốc, quốc chủ đến!” Nội thị hầu hạ đứng sau hắn nhỏ giọng nhắc nhở.
Lúc này Phạm Tuy mới hồi phục tinh thần, đột nhiên nhìn về phía cửa đại điện, hai tay chống mặt bàn đứng dậy.
“Tướng quốc ngồi xuống đi, quả nhân nói qua nhiều lần, mỗi ngày các ngươi đều phải vào cung xử lý chính vụ cùng quả nhân, căn bản không cần tự làm khổ mình như vậy.” Tần Tử Sở đi vài bước đến bên Phạm Tuy, ấn vai của Phạm Tuy đưa hắn ngồi lại chỗ.
Phạm Tuy lắc đầu, cười nói thẳng: “Quốc chủ khoan hậu, không so đo việc nhỏ này với đám thần tử chúng ta. Nhưng làm thần tử, Phạm Tuy lại không thể luôn không tuân thủ lễ nghi như vậy. Quốc chủ đối đãi thần tử quá rộng rãi, dễ dàng dưỡng ra rất nhiều người dã tâm.”
Những lời này của Phạm Tuy, lỗ tai Tần Tử Sở cũng nghe đến chán, cũng không cùng hắn tranh luận, trực tiếp nói sang chuyện khác: “Tướng quốc vừa mới suy nghĩ gì? Đến sững sờ.”
Phạm Tuy trình lên một phần kế hoạch hắn viết, giải thích: “Ôi, lão thần vẫn cảm thấy quốc chủ khoan hậu, lại không nghĩ rằng quốc chủ lại khoan hậu đến nước này —— quốc chủ, ngài thật sự nghĩ vậy sao?”
Tần Tử Sở nhìn về phía Doanh Chính, Doanh Chính gật đầu.
Tần Tử Sở lúc này mới mở miệng nói: “Ngài thấy danh lục thương vong Lý Mục tướng quân đưa lên. Mười lăm vạn binh sĩ Triệu lúc ban đầu, đến bây giờ còn lại cũng chưa tới năm vạn người. Mặc dù thành công dẹp xong thủ đô Yến quốc, nhưng ý tưởng tiêu hao quân đội Triệu quốc của quả nhân cũng sớm bị người ta phát hiện. Hơn nữa bất luận những chiến sĩ này khi còn sống có phải một lòng trung thành với Đại Tần ta hay không, tính mạng của bọn họ lại đều là vì việc khai cương khuyếch thổ của Đại Tần ta mà chôn vùi, vì vậy quả nhân muốn lấy danh nghĩa quốc gia xây từ đường liệt sĩ anh dũng hy sinh, dùng văn tự mới khắc tên binh lính chết trận sa trường, đặc biệt để cho bọn họ hưởng thụ hương khói thờ cúng.”
Vấn đề xử lý nhóm người chết này, Tần Tử Sở dĩ nhiên có thể trực tiếp đưa tiền, hơn nữa nhất định phải phân phát tiền trợ cấp cho người nhà của các chiến sĩ này.
Nhưng có lúc tiền không giải quyết được vấn đề tình cảm.
Cư dân Triệu mặc dù sáu năm qua đối với Tần quốc thần phục rất nhiều, nhưng trong đó trước sau lại có điều không hòa hợp.
Có gì có thể mua chuộc lòng người tốt hơn cách dùng danh nghĩa quốc gia thờ cúng những binh lính đã chết, ngoại trừ người nhà ra không ai còn nhớ đến họ chứ?
Tần Tử Sở chỉ cần bỏ ra vài tảng đá lớn, cung cấp vài tấm bia đá cho thợ thủ công khắc mà thôi.
Bia tưởng niệm anh hùng một khi dựng lên, ngay cả công việc giữ gìn bia cũng không cần tự mình làm, bởi vì mỗi ngày sẽ có họ hàng thân thuộc của người chết đến tế bái.
Hơn nữa, quan trọng nhất không phải là nhóm người chết kia, mà là toàn bộ dân chúng còn sống trong đất Triệu sẽ mang ơn vương thất Tần quốc.
Bởi vì Tần Tử Sở hứa hẹn rằng các chiến sĩ chết trận sa trường có thể vĩnh viễn hưởng thụ hương khói thờ cúng, hơn nữa không cần phân biệt quốc tịch khác nhau hay không!
Đây vừa là an ủi với anh linh của các chiến sĩ chết trận sa trường, đồng thời cũng có thể đủ làm cho cư dân Triệu vẫn luôn nơm nớp lo sợ cuộc sống dưới sự thống trị của Tần quốc hoàn toàn yên tâm, để bọn họ biết Tần quốc trong lúc thu phục lãnh thổ, đã đối xử bình đẳng với cư dân bản địa.
Nhất cử lưỡng tiện, quả thực không còn biện pháp tốt hơn!
Phạm Tuy thấy phụ tử Tần vương cũng đã quyết định, bởi vậy gật đầu: “Nếu quốc chủ và Thái tử cũng đã nghĩ xong, việc này cứ quyết định như vậy.”
Phạm Tuy sau khi nói xong nói, hơi nhíu mày nhìn về phía Tần Tử Sở.
Khẩu khí của hắn có vẻ ngập ngừng: “Nhưng quốc chủ, ngài thật sự định ban cho con cháu của Võ An Quân tước vị ba đời?”
Tần Tử Sở nghe câu hỏi này nhẹ nhàng mỉm cười, bình tĩnh nói: “Phạm Tuy tướng quốc cảm thấy hậu nhân của mình như thế nào?”
Phạm Tuy cũng không giấu diếm, khoát tay bình tĩnh nói: “Nếu quốc chủ thiếu người, lão phu nguyện ý đề cử vài vị cho quốc chủ. Về phần con cháu trong nhà lão phu, không phải lão phu luyến tiếc bọn họ, mà là bọn họ cũng không hữu dụng. Dựa vào tiền tài và phong thưởng của lão phu, còn có thể làm phú gia, nếu can dự vào triều chính, sợ rằng chỉ có thể dựa vào cảm kích của quốc chủ đối với lão thần, không tạo ra thành tích.”
Ý nói, sống nhờ tình cảm, ăn không được vài năm, còn không bằng thành thật cầm tiền về nhà làm ruộng.
Ý của Tần Tử Sở vốn không phải là muốn con cháu của Phạm Tuy vào triều làm quan, mà là gợi ra đề tài.
Nghe câu trả lời của Phạm Tuy, hắn cười tiếp tục nói: “Vua nào triều thần nấy*. Thời điểm tổ phụ còn sống, quả nhân biết Phạm Tuy tướng quốc, bây giờ tướng quốc lại vì quả nhân phụ chính sáu năm, A Chính và ngài cũng quen biết. Nhưng con người khó thoát khỏi cái chết, con cháu của tướng quốc, quả nhân và A Chính cũng không biết, nếu bọn họ bị người ta khi dễ, cũng không có cách truyền đạt lên xin giúp đỡ, tướng quốc có thể không lo lắng cho bọn họ sao?”
*có nghĩa là: thay đổi người cầm quyền, cấp dưới cũng thay đổi tương ứng.
Phạm Tuy là một người rất sáng suốt, nghe Tần Tử Sở nói xong còn có gì không rõ.
Hắn nhịn không được cười theo, khoát tay nói: “Quốc chủ thật sự là nắm trúng tâm tư của thần. Bây giờ Phạm Tuy cũng không thể không lo lắng cho con cháu đời sau, thần còn như thế, những quan viên không được lòng vua trong lòng càng thấp thỏm bất an hơn.”
Tần Tử Sở gật đầu, bình tĩnh nói: “Suy bụng ta ra bụng người mà thôi. Đại Tần ta bây giờ người người thượng võ, sức chiến đấu mạnh mẽ không sợ hổ lang, là vì tất cả thiên hạ này còn chưa là thiên hạ của Đại Tần, nếu chờ đến khi hoàn toàn bình diệt hai nước Tề, Sở, con đường thăng tiến của võ tướng liền triệt để bị b*p ch*t. Để bọn họ trở về cố thổ canh tác, an cư lạc nghiệp đương nhiên là một chuyện tốt, nhưng có bao nhiêu người quen ở quân doanh có thể tĩnh tâm, quả nhân cũng không nói chính xác được. Việc này vẫn sớm chuẩn bị thì hơn.”
Phạm Tuy cả kinh, không khỏi suy đoán nói: “Ý của quốc chủ, là muốn khai trừ quân sĩ?”
Tần Tử Sở lắc đầu, bình tĩnh nói: “Chỉ có quân chủ cay nghiệt thiếu tình cảm mới có thể đối phó các tướng lĩnh sau khi bọn họ đánh xong thiên hạ, quả nhân muốn cho bọn họ hưởng thụ vinh hoa phú quý, hơn nữa tuyệt không lo lắng vì hậu thế —— bị giáng chức, chém ba đời. Nếu người ba đời vẫn không thể dưỡng ra thần tử có thể để cho đời sau của quả nhân sử dụng, như vậy dù cho nhiều thời gian hơn nữa, bọn họ cũng vĩnh viễn không làm được.”
Phạm Tuy cẩn thận suy tư một hồi, không thể không thừa nhận biện pháp của Tần Tử Sở ngay cả hắn nghe xong cũng động lòng.
Luật lệ của Tần quốc vốn là bất kỳ công thần nào cũng chỉ có mình được hưởng thụ ban ân, quả thật quá mức nghiêm khắc.
Phạm Tuy gật đầu nói: “Quốc chủ có ý nghĩ như vậy rất tốt, nhưng người nào có thể được phong thưởng như vậy, người nào không thể, quốc chủ có định ra tiêu chuẩn hay không?”
Nghe đến đó, Tần Tử Sở nở nụ cười.
Hắn quay đầu nhìn về phía Hàn Phi ngồi sau một cái bàn khác, thấp giọng nói: “Hàn Phi, chiến công của Võ An Quân không cần nói thêm nữa, quả nhân tất nhiên muốn hậu thưởng cho hắn; Lý Mục tướng quân đánh lui Hung Nô hơn trăm dặm, làm cho bọn họ không dám xuôi về nam một bước, quả nhân sẽ không giảm bớt một phần công lao của hắn; Vương Tiễn tướng quân đã làm chủ soái mang binh phá được hai nước, ảnh hưởng không cần nói cũng biết, ba người này chính là tiêu chuẩn ba đời ban tước quả nhân ban thưởng, ngươi suy tính một chút, định ra một tiêu chuẩn đi.”
Hàn Phi gật đầu, đáp ứng nhiệm vụ Tần Tử Sở giao.
Hắn suy tư một hồi, rất nhanh mở miệng nói: “Định biên, khuyếch thổ, khai cương.” (bình định biên giới, mở rộng đất đai, thông suốt biên cương)
Nói xong, Hàn Phi hơi cân nhắc, nhịn không được mở miệng nói: “Quốc, quốc chủ, Mông Ngao tướng quân thân thể cũng không tốt, chẳng lẽ hắn không được phong thưởng như vậy sao?”
Mông Ngao quả thật cũng vì quốc gia dâng hiến cả đời, nếu không phong thưởng tựa hồ không còn gì để nói.
Tần Tử Sở nghe Hàn Phi hỏi đến trầm mặc, sau khi do dự một chút, hắn rốt cuộc vẫn lắc đầu cự tuyệt đề nghị này.
Tần Tử Sở nghiêm túc nói: “Tướng sĩ Đại Tần có hai mươi mốt cấp chiến công, ba đời ban tước sẽ trở thành công trạng hai mươi hai, Mông Ngao tướng quân không đạt được điểm này.”
Dứt lời, Tần Tử Sở nhìn Hàn Phi, nhịn không được bật cười, nhẹ giọng nói: “Hàn Phi, ngươi hỏi vấn đề vừa rồi —— là bởi vì Lý Mục tướng quân không phải là người Tần, mà quả nhân phong thưởng người nhà hắn ba đời tước vị; mà Mông Ngao tướng quân rõ ràng là tướng lãnh Đại Tần, lại chưa từng được quả nhân nhắc tới sao?”
Hàn Phi sửng sốt, sau đó bật cười tạ lỗi: “Hàn Phi suy nghĩ nhiều.”
Tần Tử Sở và hắn nhìn nhau mỉm cười, ngữ điệu ôn nhu nói: “Hàn Phi, ngươi còn không quên ngươi là ai. Hoàn toàn quên đi, Hàn quốc diệt chính là diệt, thân thích của ngươi ngày sau chính là người Tần thông thường.”
Ánh mắt Tần Tử Sở chợt chuyển một cái, thấp giọng nói: “Đúng rồi, sau khi ngươi đề cử Lý Tư cho quả nhân, hắn rốt cuộc làm gì di dân Triệu quốc và Hàn quốc? Đám người kia cũng không làm ầm ĩ?”
Câu hỏi của Tần Tử Sở chuyển hướng rất xa, khi Hàn Phi nghe được nhịn không được ngây ngẩn cả người.
Sau đó, Hàn Phi bật cười trả lời: “Lý Tư, Tư sư huynh không quên lời dặn của quốc chủ. Hắn biết rõ quý tộc quan tâm nhất chính là thể diện, từ lúc nghe nói quốc chủ đem chuyện Triệu vương thất, thất đức vô đạo nói liên tục trong dân chúng mấy ngày, dứt khoát tìm mấy người rảnh rỗi, vây quanh nhà di dân bị giam, suốt ngày đến thông báo, tuyên dương chuyện trái tín nghĩa của tổ tiên các nước, khiến di dân các nước đều không còn mặt mũi ra cửa. Sau đó, tự mình ngâm nga pháp lệnh Tần quốc, để các nam tử rảnh rỗi lớn tiếng lặp lại, cho nhóm di dân biết lợi hại, nói cho bọn hắn biết nếu gây chuyện nữa sẽ xử trí theo luật pháp, quyết không thể lại nói không hiểu pháp lệnh của Tần quốc. Dưới đủ loại cách làm, làm ầm ĩ đến mức di dân ngày, ngày đêm bất an, chỉ muốn đóng cửa không ra, hoàn toàn không có tâm tư làm chuyện khác.”
Hàn Phi nói xong cảnh ngộ của di dân hai nước, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.
Hắn lắc đầu, chợt bàn sang chuyện khác, trực tiếp quỳ gối trước mặt Tần Tử Sở lễ bái: “Quốc chủ, Hàn Phi có một chuyện muốn nhờ.”
Tần Tử Sở nhìn xuống Hàn Phi, đoán được tâm tư của hắn.
Tần Tử Sở thở dài, sau đó nói: “Hàn Phi, ngươi cảm thấy chuyện mình muốn nói thích hợp sao?”
Trên mặt Hàn Phi lộ ra vẻ xấu hổ, lại vẫn nhịn không được mở miệng nói: “Quốc, quốc chủ nếu nói qua mình ‘chỉ cần là nhân tài thì tiến cử’, vậy vì, vì sao không thể tiếp nhận di dân hai nước Hàn, Triệu?”
Tần Tử Sở nghe Hàn Phi khiêu khích, trên mặt lộ ra nụ cười chế nhạo.
Sau khi hắn lập lại từng chữ Hàn Phi nói, khẽ cười nói: “Hàn Phi, ngươi nói lời này là thật tâm sao? Ngươi có thể cam đoan nhân tài mình đề cử đến trước mặt quả nhân, không ôm lòng giết quả nhân sao? Có thể xác định trong lòng bọn họ không có ý tưởng sau khi được quả nhân tin dùng, tay cầm quyền to sẽ lật đổ sự thống trị của Đại Tần ta sao? Quả nhân xử trí di dân của lục quốc vô cùng khoan dung, ngoại trừ quốc chủ và đích tử đích tôn, còn lại không động đến một người. Nhưng ngươi nghĩ lại tâm tình lúc ban đầu của mình một chút, lấy cái gì thuyết phục quả nhân tín nhiệm lòng trung thành của bọn họ?”
Nói ra những lời này, Tần Tử Sở lắc đầu, ngữ khí càng thêm bình tĩnh, cũng càng thêm lãnh đạm nói: “Không, thậm chí không cần trung thành với Đại Tần, dù bọn họ có thể đối xử tử tế với dân chúng các nơi, quả nhân cũng nguyện ý khoan dung với di dân thêm một ít. Nhưng bọn họ đối đãi với những di dân mình đã từng trị vì giống như đánh đuổi trâu bò, chưa từng có lòng nhân từ? Nếu không, ngươi cho là tại sao những năm gần đây các nơi liên tiếp có người tự xưng là vương thất giương cờ tạo phản, lại không có dân chúng nào nguyện ý đi theo làm loạn —— dân chúng hy vọng có được một quốc chủ nhân ái rộng rãi quan tâm mình, bọn họ đã bị lường gạt đủ rồi. Không ai ngu xuẩn, dù không đọc sách, dân chúng cũng hiểu được ai sẽ dẫn dắt bọn họ đến cuộc sống tốt đẹp!”
Tần Tử Sở vốn tưởng rằng hai người đối thoại đến mức này, Hàn Phi nên biết khó mà lui.
Không ngờ Hàn Phi thân là đại biểu của lý luận “Ngu dân” của Pháp gia lại một lần nữa mở miệng, thật sự nói ra tên nhân tài hắn muốn đề cử!
“Hàn, Hàn Phi muốn hướng quốc chủ tiến cử một thiếu niên, hắn gọi là Trương Lương.” Khoảnh khắc Tần Tử Sở quay đầu lại, những lời này lọt vào trong tai hắn.
Tần Tử Sở nhịn không được hơi run lên, dừng bước.
Hàn Phi chú ý phản ứng của Tần Tử Sở, thấy như thế, trên mặt lộ ra vẻ giác ngộ.
Hắn hoàn toàn hiểu lầm phản ứng của Tần Tử Sở, trắng ra nói: “Nếu quốc chủ chú ý Trương Lương đã lâu, nhất định biết ba đời trong nhà Trương Lương, hắn là thiếu niên thông tuệ hiếm có.”
Σ(っ °Д °;)っ này, ngươi đề cử nhân tài như sấm bên tai, ta cũng nghe không nổi!
Ngươi bồi dưỡng hắn làm đại công thần diệt Tần sao! ! !

Hàn Phi quả là cứng đầu mà, nói như thế rồi vẫn cố tiếp tục, nhiều khi thấy hẳn là đầu óc cấu tạo khác với người thường ( ̄ω ̄;)