– Thượng –Âm thanh của Tần Tử Sở lơ mơ nói với Hàn Phi: “Tại sao ngươi muốn đề cử hắn đến đây?”
Mặt Hàn Phi lộ vẻ không đành lòng, nhẹ giọng nói: “Hàn Phi chưa bao giờ ngăn cản quốc chủ làm chính lệnh gì đối với di dân, nhưng mỗi lần thần về thăm đều phát hiện hài tử kia ban ngày không tỉnh, ban đêm không ngủ, mượn ánh trăng mà đọc sách. Thần nhịn không được hỏi hắn vài câu, phát hiện hắn tuổi còn nhỏ lại biết tiến thoái, khí chất phi phàm, thông tuệ vượt xa người thường.”
Hàn Phi ngẩng đầu liếc nhìn Tần Tử Sở một cái, dập đầu lần nữa.
Hắn thành tâm nói: “Đổ bất như sơ*, nếu biết không có một chút tương lai, ai cũng sẽ băn khoăn. Nếu quốc chủ bằng lòng bổ nhiệm ấu đồng** của di dân các nước, giáo dục từ nhỏ, lo gì bọn họ không trung thành và tận tâm với quốc chủ chứ?”
*đắp đập không bằng khơi thông, từ chuyện “Đại Vũ trị thủy”.
Trong suốt triều đại của Nghiêu, vùng trung tâm Trung Quốc thường xuyên bị ảnh hưởng bởi lũ lụt đã ngăn cản phát triển kinh tế và xã hội. Cha Vũ là Cổn được giao nhiệm vụ xây dựng hệ thống kiểm soát lũ lụt. Ông đã trải qua chín năm xây dựng một loạt các tuyến đê và đập nước dọc theo bờ sông, nhưng không đạt hiệu quả nên bị người kế tục vua Nghiêu là Thuấn xử tử. Khi trưởng thành, Vũ tiếp tục công việc của cha. Vũ đã thành công trong việc phát minh ra một hệ thống kiểm soát lũ lụt rất quan trọng trong việc xây dựng sự thịnh vượng của khu trung tâm Trung Quốc. Thay vì trực tiếp đắp đập ngăn dòng chảy của sông, ông đã thực hiện một hệ thống kênh mương thủy lợi thuyên giảm nước lũ vào các cánh đồng, cũng như chi tiêu lớn trong nỗ lực nạo vét lòng sông.
**ấu đồng: trẻ con
Tần Tử Sở nghe Hàn Phi nói không khỏi sửng sốt, thời điểm đối diện với Doanh Chính, trong mắt hai người đều lóe ra vẻ kinh ngạc.
Hai người bọn họ ngày càng tâm ý tương thông, lỗ hổng trong tư duy cũng ngày càng tương tự.
Tần Tử Sở và Doanh Chính đều cảm thấy đời trước Doanh Chính bị các quốc gia ám sát không ngừng, như vậy di dân các nước tuyệt đối muốn liều mạng với hắn, cá chết lưới rách, lại xem nhẹ lúc người ta trốn chạy, là có nhược điểm, cũng dễ dàng khuất phục.
Hàn Phi nói, trùng hợp vạch trần tư duy sai lầm của Tần Tử Sở và Doanh Chính!
Hàn Phi thay hai người bọn họ giải quyết phiền toái lớn!
Trên mặt Tần Tử Sở thoáng hiện ra đỏ ửng, vội vàng dập đầu với Hàn Phi, trong miệng cảm kích nói: “Đa tạ ngươi nhắc nhở, nếu không sợ rằng vĩnh viễn quả nhân cũng không nghĩ ra điểm này.”
Suy nghĩ của Tần Tử Sở căn bản là bị sự miêu tả của Doanh Chính mang đi rất xa, rốt cuộc cũng chưa quay về tiết tấu.
Di dân các nước bây giờ sống không tốt, cho nên mỗi ngày đều muốn lật đổ sự thống trị của Tần quốc.
Nhưng nếu bọn họ biết hậu thế có cơ hội hưởng thụ vinh hoa phú quý một lần nữa, làm sao còn có thể liều chết cản trở quan to lộc hậu chứ? Ngoại trừ số ít gia đình liều chết, tuyệt đại đa số đều sẽ chủ động nói tốt về Tần quốc, để hài tử cố gắng vươn lên mưu cầu, lấy lòng quốc chủ Tần quốc.
Hàn Phi vội vàng nâng Tần Tử Sở dậy, sốt ruột hỏi: “Vậy quốc chủ có bằng lòng gặp Trương Lương hay không?”
“Ngoại trừ Trương Lương, nếu đình úy còn thấy hài tử nào tốt, đừng ngại cùng đưa vào cung Hàm Dương.” Doanh Chính bỗng nhiên xen vào.
Hàn Phi do dự nhìn về phía Tần Tử Sở, hy vọng việc này do quốc chủ quyết định.
Nhưng hắn lại thấy quốc chủ đến lúc này diện mạo vẫn không có chút dấu hiệu già cả nào quay sang mỉm cười, tầm mắt dừng trên người Thái tử, bên trong ánh mắt ấm áp xen lẫn một tia… tia lửa sáng ngời?
Hàn Phi trong lòng nhảy dựng, nói không nên lời tại sao phỏng đoán quỷ dị khó hiểu này nhảy vào đầu óc hắn.
Đúng lúc này, Thái tử mặt luôn lạnh băng, tràn ngập cảm giác áp bách, lại giống như dùng da thịt bắt lấy tầm mắt quốc chủ, cực kỳ tự nhiên quay đầu sang nhìn ánh mắt của quốc chủ, lộ ra nụ cười giống hệt.
Ôn nhu lại ái muội.
Ánh mắt của hai người bọn họ như là từng đường tơ ngọt ngào kề cận của ngó sen, mặc dù chia ra hai nơi, nhưng vẻ mặt dây dưa không dứt.
*ngó sen: tuy bẻ gãy nhưng tơ của nó vẫn còn liền với nhau.
“Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.” (Kiều)
“Lòng thiếp tơ trong ngó sen, dù đứt còn vương hoa.” (Khứ phụ)
Hơn nữa, dáng vẻ của quốc chủ vẫn luôn nhã nhặn như nữ nhân, khí chất ôn nhã đoan chính, đối với Thái tử càng dung túng đến không còn chút ranh giới và phòng bị nào, mà Thái tử đã đến hai mươi tuổi, lại chưa bao giờ biểu hiện ra bất cứ hứng thú gì với nữ nhân!
Hàn Phi không khỏi lay động một chút, trợn to hai mắt, bị phỏng đoán của chính mình làm sợ tới mức lạnh cả người.
“Hàn Phi, cứ dựa theo lời A Chính nói mà làm đi.” Lúc này tầm mắt của Tần Tử Sở rời khỏi người Doanh Chính, trùng hợp thấy vẻ mặt gắt gao trừng mắt nhìn mình và Doanh Chính của Hàn Phi.
Hắn mặt không đổi sắc, nhưng bàn tay dưới váy dài lại đột nhiên siết chặt.
Tần Tử Sở cười nói: “Đình úy gần đây thay đổi pháp lệnh của Tần quốc, có một chút khiến quả nhân không rõ, một hồi kính xin đình úy ở lại nói rõ cho quả nhân.”
Hàn Phi mặc dù khó hiểu, lại chận lại nói: “Dạ, quốc chủ.”
Người khác có lẽ nhìn không ra ý nghĩa sâu xa từ biểu cảm nhỏ trên mặt của Tần Tử Sở, nhưng Doanh Chính hiểu rõ hắn không giống bình thường, nháy mắt chú ý tới vẻ hoảng sợ chợt dâng lên của Tần Tử Sở.
Hắn hơi nheo mắt lại, theo tầm mắt của Tần Tử Sở dời đến trên mặt Hàn Phi, lập tức phát hiện ánh mắt cổ quái của Hàn Phi.
Trong lòng Doanh Chính thở dài một cái, biết bất luận bên cạnh Tử Sở hay mình trước sau không có nữ nhân, sớm hay muộn sẽ có người cảm thấy kỳ lạ, chính là không ngờ ngày này tới nhanh như vậy.
… Cũng không nhanh, dù sao cũng hai mươi năm.
Không đợi Tần Tử Sở nói thêm điều gì, Doanh Chính đã mỉm cười nói: “Phụ vương, ngài không thể mải lo quốc sự —— không phải nói lần này sau khi tiêu diệt hai nước Yến, Triệu, muốn đem vương nữ hai nước nhập vào hậu cung sao? Tuổi tác của Chính đã không nhỏ, phụ vương không cần vì củng cố địa vị của ta mà tự dày vò mình.”
Tần Tử Sở cũng không nhìn sang Doanh Chính, trong miệng lại rất ăn ý, cười trả lời: “Ta thấy rõ ràng là ngươi tuổi lớn dần, đến lúc yêu thích người đẹp —— nói đi, mấy ngày nay liên tiếp chạy ra bên ngoài, thích cô nương nhà ai? Quả nhân đem vào cung thất cho ngươi, cũng để cho ngươi hiểu những chuyện này.”
Gương mặt lạnh lùng cứng nhắc của Doanh Chính, nghe được Tần Tử Sở nói, lúc này lại cực kỳ hiếm thấy gục đầu xuống, lộ ra ý ngượng ngùng.
Tần Tử Sở tự nhiên phát ra tiếng cười, nắm chặt bàn tay Doanh Chính nói: “A Chính, còn có điều gì cần phụ thân dạy ngươi sao?”
Ở đây đều xem như tâm phúc của Tần Tử Sở, Phạm Tuy và Chương Lê nghe đến mấy lời này đều phát ra tiếng cười thiện ý, trong lòng Hàn Phi lại càng cảm thấy cổ quái.
Vì sao hắn vừa mới có phỏng đoán như vậy, Tần vương Tử Sở và Thái tử Chính bỗng nhiên liền nhắc tới tin thu nạp nhiều người vào hậu cung?
… Nhưng chuyện vi phạm nhân luân* như vậy, có lẽ, thật sự là hắn đa tâm đi.
*nhân luân: luân lí làm người thời xưa
Hàn Phi đem ý tưởng cổ quái ép vào đáy lòng không nói thêm nữa.
Lúc này Phạm Tuy chợt mở miệng nói: “Quốc chủ, Phạm Tuy tuổi tác đã cao. Lần này Võ An Quân thân thể suy yếu, lão phu muốn rời khỏi triều đình, về nhà hưởng niềm vui tuổi già với con cháu. Xin quốc chủ đồng ý với khẩn cầu của Phạm Tuy.”
Phạm Tuy làm tướng quốc của Tần quốc hơn ba mươi lăm năm.
Nghĩ đến sự hiện hữu của hắn thì nghĩ đến sự ổn định của cục diện chính trị Tần triều, Phạm Tuy không phải là không thể cáo lão, nhưng việc này nhất định tạo thành rung chuyển nhất định với sự thống trị của Tần Tử Sở.
Không thể không thận trọng.
Tần Tử Sở thấp giọng nói: “Phạm Tuy tướng quốc, Tử Sở tuyệt đối sẽ không ngăn cản ngài hồi hương, nhưng hy vọng tướng quốc có thể đi sau này, trong nước có rất nhiều chính vụ chưa thông hành.”
Phạm Tuy khoát tay ngăn trở khuyên bảo của Tần Tử Sở, bình tĩnh nói: “Đi muộn không bằng đi sớm, Chương Lê tiên sinh có ơn cứu mạng với quốc chủ, tài năng của hắn mọi người đều biết. Chương Lê tiên sinh cộng sự nhiều năm với lão thần, trong triều nên vận hành thế nào, hắn cũng hết sức rõ ràng, còn có Phùng Khứ Tật phụ tá. Quốc chủ đem vị trí tướng quốc giao cho Chương Lê tiên sinh, lão phu yên tâm. Lúc này lục quốc chưa hoàn toàn bình diệt, chính là thời điểm quốc chủ đem hết thảy giao cho người mới, nếu không chờ đến khi thống nhất thiên hạ, điều chỉnh nhân sự nữa, chỉ sợ ngược lại không thoải mái bằng hiện tại.”
Lời Phạm Tuy mặc dù không thấu đáo, Tần Tử Sở lại nghe đã hiểu ý tứ trong lời nói của hắn.
Chờ đến thời điểm thiên hạ thống nhất, tất cả những người làm quan tại triều đều là “Khai quốc công thần”, nếu không có sai lầm trọng đại, tuyệt đối không thể tùy ý điều chỉnh.
Dù trong lòng Tần Tử Sở không nguyện ý, cũng phải đối xử tử tế bọn họ.
Nhưng lúc này, Tần quốc đang ở thời kỳ phát triển, mỗi quan viên cũng không thể dùng công trạng của mình uy h**p quốc chủ, Tần Tử Sở muốn làm gì cũng có thể tùy tâm sở dục.
Không nghĩ tới trước khi đi, Phạm Tuy lại nhắc nhở hắn chuyện quan trọng như vậy!
Tần Tử Sở cảm kích hướng Phạm Tuy lễ bái, rốt cuộc nói: “Đa tạ Phạm Tuy tướng quốc. Được, như vậy Phạm Tuy tướng quốc sau khi Vương Tiễn tướng quân và Lý Mục tướng quân đắc thắng trở về, cáo lão đi.”
Phạm Tuy cảm kích hướng Tần Tử Sở khấu tạ, được nội thị dìu, chậm rãi ra khỏi chính điện.
Tinh lực của hắn đã chậm rãi suy yếu, cũng ngày càng tham luyến quyền thế, có thể rời đi bây giờ là cơ hội tốt nhất giữa quân thần, nếu quốc chủ lúc này không cho phép hắn cáo lão, chỉ sợ khi hoàn toàn bình định lục quốc, quốc chủ sẽ có tâm tư sợ hãi, yêu cầu lão thần lâu năm là hắn khai đao với quyền thần*.
*quyền thần: quan to lạm quyền
Tần Tử Sở thật sâu thở dài một hơi, nhìn về phía Chương Lê.
Hắn đứng dậy đi đến trước mặt Chương Lê, trực tiếp quỳ xuống lễ bái, trịnh trọng nói: “Tử Sở ngày sau phải dựa vào tiên sinh.”
Chương Lê dùng phong thái trịnh trọng giống như vậy hướng Tần Tử Sở lễ bái ba lần, sau đó nghiêm mặt nói: “Quốc chủ, võ tướng có thể khai cương khuyếch thổ, nhưng văn thần có thể trị quốc hưng bang —— Phạm Tuy tướng quốc đã được Chiêu Tương Vương phong làm Ứng hầu*, mà Đại Tần ta có thể có cục diện hôm nay, không thể tách rời khỏi quốc sách do Phạm Tuy tướng quốc định ra. Lần này phong tước lớn cho quần thần, quốc chủ có ý muốn tăng thêm phong thưởng cho gia đình tướng quốc hay không?”
*Phạm Tuy được phong đất Ứng Thành, nên còn được gọi là Ứng hầu.
Nghe Chương Lê nói, Tần Tử Sở không khỏi nở nụ cười.
Hắn khoát tay, khẽ cười nói: “Tiên sinh và Tử Sở nghĩ như nhau.”
Chương Lê lộ ra nụ cười, thấp giọng giải thích nguyên nhân mình nói ra lời này: “Trước khi Phạm Tuy tướng quốc rời đi, nếu nói qua giang sơn Đại Tần không thể vẫn luôn dựa vào chiến tranh để duy trì, như vậy chiến tranh luôn có một ngày đánh xong. Đến lúc này, tác dụng của văn thần sẽ liền biểu hiện ra. Nhưng văn thần và võ tướng vốn bất đồng, võ tướng lấy tính mạng chinh chiến vì nước, quốc chủ muốn hậu thưởng võ tướng hơn vốn là lẽ thường, mà văn thần có thể làm nên sự nghiệp to lớn giống Phạm Tuy tướng quốc, đối với Đại Tần ta mà nói cũng tuyệt sẽ không có người thứ hai. Bởi vậy, Chương Lê hy vọng quốc chủ có thể tán tụng Phạm Tuy tướng quốc đến chỗ cao nhất, để văn thần có thể có một mục tiêu phấn đấu —— dù không ai có thể có cơ hội như vậy nữa.”
Ý của Chương Lê rất đơn giản, mặc dù võ tướng liều mạng vì nước, nhưng văn thần cũng không phải chỉ ngồi hưởng phúc.
Như vậy, quyết không thể để giữa văn thần và võ tướng sinh ra rạn nứt.
Bởi vậy, cùng lúc phong tước lớn cho võ tướng, cũng phải cho văn thần lựa chọn một tấm gương lớn, để cho bọn họ phấn đấu vì mục tiêu không thể đạt tới, giống như ở trước mặt con lừa câu một củ cà rốt, như vậy con lừa sẽ luôn hướng về phía trước chạy không ngừng.
Tần Tử Sở lại một lần nữa khấu tạ Chương Lê: “Đa tạ tiên sinh… Không, Chương Lê tướng quốc nhắc nhở.”
Chương Lê không quanh co khoát tay, bình tĩnh nói: “Toàn bộ người nhà của Chương Lê đã mất, một thân một mình, không quan tâm việc này. Trên thực tế, so với ta, mấy vị đại nhân khác càng thích hợp với vị trí tướng quốc hơn, thời gian bọn họ bỏ ra vì Tần quốc nhiều hơn Chương Lê.”
Điểm này Tần Tử Sở không đồng ý với Chương Lê.
Hắn đưa tay cắt ngang lời Chương Lê, nghiêm túc nói: “Khi tổ phụ phong Phạm Tuy làm tướng quốc, Phạm Tuy chỉ là quan trốn chạy của Ngụy quốc. Tiên sinh bây giờ làm rất nhiều vì Đại Tần, tại sao ngược lại nói mình không có tư cách ngồi ở vị trí tướng quốc chứ? Vị trí tướng quốc cần người có năng lực, có bản lĩnh, tiên sinh hoàn toàn xứng đáng.”
Chương Lê lúc này mới gật đầu, hướng Tần Tử Sở trịnh trọng lễ bái nói: “Chương Lê chắc chắn không phụ sự nhờ vả của quốc chủ, toàn lực phụ tá quốc chủ, khai sáng thịnh thế.”
Tần Tử Sở lộ ra nụ cười vui sướng, nâng Chương Lê dậy, trả lời: “Quả nhân sẽ toàn lực ủng hộ Chương Lê tướng quốc.”
Trong cung Hàm Dương một màn hoà hợp, thì trong mắt của Lý Mục dẫn dắt quân Tần xuất thân từ đất Triệu, ở sông d*ch th** cách thủ đô Kế Thành của Yến quốc, lại tràn ngập lửa giận.
Hắn đâm mạnh kiếm sắc vào đất, tức giận nói: “Lý Tín, ngươi tham công liều lĩnh, đến nỗi Tập công tử vì cứu ngươi mà bị trúng mấy mũi tên, bị người bắt đi! Tự mình trở về giao phó với quốc chủ đi!”

Yêu đương bí mật, nhưng lại không cẩn thận che giấu ~(˘▾˘)~