– Hạ –Doanh Tập là một trong hai huynh đệ được Tần vương Tử Sở trọng dụng.
Mặc dù Tần vương Tử Sở chưa bao giờ cho Tập công tử bất cứ đất phong gì, nhưng mấy năm gần đây để hắn trong quân doanh, tay cầm binh quyền, điều này chứng tỏ Tần vương Tử Sở tin tưởng Doanh Tập.
Doanh Tập cũng là một đệ đệ hăng hái, mặc dù trước đó không hiểu nhiều về quân sự lắm, nhưng những năm gần đây bất luận đi theo vị tướng quân nào xuất chinh, đều học nhiều xem nhiều, anh dũng giết địch, cũng không gây phiền phức cho người khác.
Dù bị phái đi trông coi hoặc là vận chuyển lương thảo, Doanh Tập cũng chưa từng oán thán.
Có thể làm được bước này, cho dù không chú ý tới thân phận của hắn, Doanh Tập cũng là một viên tiểu tướng xuất sắc.
Nhưng sau khi Lý Mục dẹp xong hơn phân nửa quốc thổ của Yến quốc, lục soát ra bản đồ và ấn quốc chủ của Yến quốc, Lý Tín bị quân Yến dụ dỗ, dẫn vào vòng vây của địch, nháy mắt không thấy bóng dáng!
“Tần Sơ tướng quân không phân thân được, mạt tướng mang Lý Tín về.” Doanh Tập quay đầu ngựa, trực tiếp vung tay lên, mang theo ba trăm kỵ binh Tần Tử Sở cố ý cho hắn bảo vệ tính mạng, từ sau đuổi theo quân đội Lý Tín dẫn dắt, chạy thẳng vào trong quân địch.
Chờ đến khi Lý Mục dẫn đầu đại quân đuổi tới, Lý Tín thương tích cả người trên chiến trường, Doanh Tập lại không có bóng dáng.
“Đáng chết, thật sự là tuổi trẻ nóng vội, tại sao một đám cũng không thể nhớ đừng truy đuổi giặc cùng đường, không để cho ta bớt lo!” Lý Mục gầm lên một tiếng, xoay người ra lệnh: “Đại quân không cần điều chỉnh phương hướng, tiếp tục tấn công hướng đông bắc.”
Lý Mục nói xong lời này, trong lòng “Lộp bộp ——” một tiếng, căm tức nghĩ: đáng chết! Bị lừa!
Mục đích của quân Yến cho tới bây giờ không phải là g**t ch*t Lý Tín anh dũng, mà là Doanh Tập công tử cách Lý Tín không xa!
Bất luận thời điểm chiến tranh nào, Lý Tín cũng là một tướng sĩ dũng mãnh, nhưng hắn chỉ là nô bộc của Tần vương.
Nhưng Doanh Tập là huynh đệ ruột của Tần vương Tử Sở, còn là huynh đệ hắn trọng dụng, trọng lượng này không cần nói cũng biết.
Nếu có thể bắt lấy Doanh Tập, quân Yến liền lập tức có tư cách đàm phán với quân Tần.
Bọn họ lại lật thuyền trong mương*!
*lật thuyền trong mương: thuyền đi trong mương chắc chắn không thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện không thể xảy ra lại xảy ra, ám chỉ xui xẻo, xúi quẩy.
Sắc trời dần dần đen xuống, nhưng bất luận Lý Mục tìm thế nào, cũng không có tin tức gì của Doanh Tập truyền đến.
Tiểu binh hồi báo quỳ trên mặt đất, cúi đầu thật sâu, nhẹ giọng mở miệng, trong ngữ khí tràn đầy uể oải: “Tướng quân, chúng ta đuổi không kịp, quân Yến tới là chiến xa, mà Tập công tử mang người đuổi theo đều là cưỡi ngựa.”
Lý Mục đưa tay ngăn trở đội ngũ chủ lực tiếp tục đi tới.
Hắn hít sâu một hơi, chợt nói: “Chúng ta trở về đi, làm ra cảnh ca múa mừng vui, để Tần Sơ tướng quân lại đây gặp ta.”
“Dạ, tướng quân.” Lính liên lạc lên tiếng, lập tức lui ra, không bao lâu đã gọi Tần Sơ đắc thắng trở về đến.
Tần Sơ lau vết máu trên mặt, chắp tay nói: “Lý Mục tướng quân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao mạt tướng nghe nói Tập công tử đuổi theo cứu Lý Tín, kết quả mất tích?”
Lý Mục vẻ mặt nặng nề gật đầu, cắn răng nói: “Việc đã đến nước này, nhiều lời vô ích. Đã qua ba canh giờ, chỉ sợ Tập công tử và thân vệ cũng đã bị bắt. Chúng ta không thể tự làm hỗn loạn trận tuyến, càng không thể để quân Yến cho rằng nắm chắc Tập công tử là có thể đòi hỏi, nếu không Tập công tử bất luận thế nào cũng không về được.”
Tần Sơ nghe vậy, chợt nói: “Lý Mục tướng quân, ngài tính toán làm ra vẻ ca múa mừng vui, là muốn giả vờ như người bị lạc căn bản không phải Tập công tử, mà là một tiểu tướng Tần quốc đúng không?”
Lý Mục có chút mỏi mệt gật đầu, theo lời Tần Sơ nói: “Ngươi tướng mạo đẹp đẽ, đi theo bên cạnh quốc chủ nhiều năm, đối với lễ tiết cung đình cũng biết rất rõ, nếu muốn ra vẻ một công tử Tần quốc không phải việc khó. Lão phu đã quyết tâm ở trong quân chúc mừng bốn phía mấy ngày, sau đó phái thám tử hướng về quân Yến loan tin bọn họ bắt sai người. Cứ như vậy, có thể buông lỏng trông coi của bọn họ đối với Tập công tử và thân vệ. Sau đó, chúng ta thừa dịp đêm đến đánh lén đại doanh quân Yến, đem Tập công tử cứu về.”
Tần Sơ do dự nói: “Nhưng nếu bị quân Yến phát hiện bị bắt không phải ‘Tập công tử’, bọn họ có thể giết người cho hả giận hay không?”
Lý Mục lắc đầu nói: “Đương nhiên sẽ có nguy hiểm như vậy. Bất quá, ngươi quên Diêu Cổ thượng khanh sao? Mấy ngày trước đây hắn phái người đưa tin cho lão phu là sắp trở lại, lão phu vừa rồi đã phái người truyền tin cho Diêu Khanh, hy vọng hắn mạo hiểm đi một chuyến vào đại doanh quân Yến, chỉ ra và xác nhận Tập công tử là nam sủng quốc chủ phái tới trong quân để thưởng công.”
Bất luận ở trước mặt Doanh Nhiên hay Tần Tử Sở, Doanh Tập cũng là đệ đệ.
Bởi vậy, trong tính cách của Doanh Tập vẫn có vài phần tựa như hài đồng, ngây thơ và một chút kiêu căng, hơn nữa khuôn mặt của vương thất Tần quốc đều rất tốt, nói hắn là “Nam sủng” thật là có vài phần hương vị.
Tần Sơ nghe Lý Mục an bài xong, không khỏi nở nụ cười.
Hắn thấp giọng nói: “Theo tính tình nóng nảy của Tập công tử, chỉ sợ chọc giận hắn.”
Lý Mục xòe bàn tay ra, bất đắc dĩ nói: “Lão phu cũng là không còn cách khác. ‘Nam sủng’ là nói đến người quốc chủ thích, có thể khiến quân Yến trục lợi từ trên người hắn, nhưng thân phận nam sủng giống với nữ nhân, sợ nhất chính là bị kẻ địch bắt đi làm nhục. Nghe được chuyện như vậy, bao nhiêu nam nhân cũng sẽ dứt khoát giết tình nhân, và tiêu diệt toàn bộ địch thủ nhục nhã tình nhân? Yến vương Hỉ nếu nghe nói Tập công tử kỳ thật là ‘Nam sủng’, chỉ sợ hận không thể lập tức cho Tập công tử trở về, chẳng qua lại phải để Tần Sơ tướng quân chịu ủy khuất.”
Tần Sơ thật vất vả dựa vào chiến công đi đến bước hôm nay, nếu hắn vì tiếng “Nam sủng” mà dậy sóng nữa, chỉ sợ cố gắng trước đây đều bị người ta phủ nhận.
Tần Sơ lại không hề gì khoát tay, nói thẳng: “Lời như thế không ảnh hưởng đến ta, Lý Mục tướng quân không cần suy nghĩ nhiều. Chúng ta bắt đầu chuẩn bị cứu viện Tập công tử đi.”
Dứt lời, Tần Sơ trực tiếp quay ra cửa soái trướng, bày ra một bộ kiêu căng, cao giọng nói với Lý Mục: “Lý Mục ngươi đáng bị tội gì? Lại để nam sủng của huynh trưởng bản công tử bị quân Yến bắt đi! Bản công tử giấu diếm thân phận trong quân, ngươi lại không bảo vệ tốt người ngụy trang của ta, thật là đáng chết!”
Lý Mục đột nhiên hô: “Chẳng qua là một tên nam sủng, nếu hắn chết có thể giúp công tử tránh một kiếp, chết cũng đáng.”
“Đây chính là người quốc chủ thích, các ngươi mau cứu hắn trở về, nếu không quốc chủ giáng tội, bản công tử cũng không giữ được đầu các ngươi!” Tần Sơ cố ý nổi giận đùng đùng đi nhanh khỏi soái trướng.
Nhóm tiểu binh đứng ở cửa vẻ mặt mờ mịt, cho đến khi thân ảnh Tần Sơ biến mất, mới tụ cùng một chỗ nhỏ giọng nói: “Ôi ~ các ngươi vừa rồi nghe rõ sao? Người chúng ta tưởng Tần Sơ tướng quân lại là Tập công tử, Tập công tử nguyên lai giả trang làm nam sủng —— vậy nam sủng là chuyện gì xảy ra a?”
Một người khác mang một chút khinh thường nói: “Khó trách ‘Tập công tử’ kia bình thường nói năng thận trọng, ai cũng xem thường. Nguyên lai hắn là nam sủng của quốc chủ, nam sủng đương nhiên không thể nhiều lời với nam nhân chúng ta, nếu không xuất hiện lời đồn nhảm gì, thật sự Tập công tử còn không phải sẽ nói cho quốc chủ trừng trị hắn.”
Binh lính tuổi rất lớn vẫy tay với hai người bọn họ, giọng cực nhỏ nói: “Các ngươi còn không biết, thật nhiều năm trước quốc chủ tiếp nhận ‘Long Dương Quân’ quốc chủ Ngụy quốc đưa đến.”
Binh lính trước đó vẫn luôn trầm mặc nghe lúc này mới mở miệng nói: “Nếu năm đó đi theo quốc chủ, thế nào cũng phải ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi đi, nhìn thật đúng là trẻ tuổi.”
Nói lời này, bốn người đều lộ ra vẻ khinh thường.
Sau khi bọn họ va chạm bả vai, cười hì hì nói: “Nếu không trẻ tuổi, còn có thể làm quốc chủ ngần ấy năm không cưới thê sao? Hắc hắc hắc…”
Con người cho tới bây giờ đều tin tưởng tin tức “Chính tai” mình nghe được mà không phải kết quả bên ngoài.
Thấy quân Tần mất một công tử còn có thể mỗi ngày chúc mừng thắng lợi bốn phía, tướng lãnh của quân Yến trong lòng nghẹn khuất.
Hắn chợt bước đến trước mặt Doanh Tập, tát vào mặt Doanh Tập một bạt tay, rống giận: “Đám người Tần quốc vô sỉ các ngươi!”
Doanh Tập ngẩng đầu lên cười lạnh một tiếng, càng làm tướng lãnh quân Yến không biết tốt xấu.
Kịch Tân vội vàng kéo lấy bàn tay của tướng lãnh quân Yến tựa hồ lại muốn đánh vào mặt Doanh Tập, vội vàng khuyên nhủ: “Tướng quân bớt giận, người này rốt cuộc là công tử Tần quốc hay nam sủng của Tần vương, vẫn còn chưa biết. Không bằng chờ đến khi Diêu Cổ xuất hiện rồi định đoạt.”
Kịch Tân nói còn chưa dứt lời, ngoài cửa đã vang lên một giọng láu cá: “Kịch Tân tiên sinh hữu lễ, nhiều ngày không gặp, ngài thoạt nhìn thật là tiều tụy không ít.”
Kịch Tân nhớ lại lúc trước không những không bắt được quân Tần, ngược lại bị Tần quốc tương kế tựu kế g**t ch*t hai mươi lăm vạn đại quân, trong lòng một trận bất bình.
Hắn trực tiếp mở miệng chất vấn: “Quốc chủ đối đãi Diêu Khanh không tệ, Diêu Khanh lại đem kế hoạch của chúng ta nói cho lão thất phu Lý Mục kia!”
Diêu Cổ không chút hoang mang nở nụ cười, mở tay ra hết sức thản nhiên nói: “Việc này nếu thật sự là ta để lộ bí mật, lần này Diêu Cổ sao dám đặt chân vào chỗ của quân Yến —— Kịch Tân tiên sinh ngài nói xem? Chỉ sợ nói không chừng bên trong quân Yến có thám tử.”
Diêu Cổ nói xong, tầm mắt dạo qua một vòng trong soái trướng.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ tiếc nuối nói: “Kịch Tân tiên sinh lại gọi tới nhiều người như vậy, xin, quốc chủ xin Yến quốc thu nhận ta đi. Nếu không lời vừa rồi bị quốc chủ biết, Diêu Cổ cũng bị ngũ mã phanh thây.”
Sau khi nghe được Diêu Cổ tỏ vẻ muốn lưu lại không đi nữa, Kịch Tân thả lỏng vẻ mặt.
Nhưng hắn nhìn thần sắc của tướng lãnh quân Yến trong soái trướng lại có vẻ rất âm lãnh.
Kịch Tân trực tiếp chỉ hướng Doanh Tập nói: “Diêu Khanh, ngươi biết đây là người nào không?”
Diêu Cổ kêu một tiếng “Ôi chao”, trực tiếp quay đầu không chịu nhìn Doanh Tập, tức giận nói: “Kịch Tân, ngươi lại cho ta xem kẻ bẩn mắt như vậy!”
Có những lời này, thân phận Doanh Tập lập tức được xác định.
Kịch Tân cười ha ha một tiếng, xua tay để binh sĩ đem Doanh Tập trói ra, sau đó nói: “Hôm nay làm phiền Diêu Khanh, lão phu đã vì Diêu Khanh chuẩn bị tốt tẩm phòng, nhanh đi nghỉ tạm đi.”
Diêu Cổ bày ra bộ dáng không cao hứng chắp tay một cái, đi nhanh ra ngoài.
Diêu Cổ vừa ra khỏi soái trướng, trong soái trướng sắc mặt các tướng lĩnh lập tức trầm xuống.
Cướp thê nữ của người —— dù nam sủng là nam cũng phải tính vào tiêu chuẩn này —— là thâm thù đại hận nhất, nhưng nếu Tần quốc lại phái thêm mười vạn đại quân lại đây, ngay cả bọn họ cũng phải mất mạng.
Quân Yến cao thấp đều rõ, phải làm bây giờ chính là kéo dài với quân Tần, để bọn họ cho mình một ít thời gian nghỉ xả hơi, mà không phải lại một lần nữa chọc giận quân Tần.
Nhưng trước mắt bắt đến không phải là đệ đệ của Tần vương, mà là nam sủng của quốc chủ Tần quốc, vậy phải làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ thiên tân vạn khổ bắt sai người, đưa trở về nguyên dạng sao?!
Bất quá, quân Yến cũng không vì vấn đề này mà bối rối lâu, màn đêm buông xuống, quân Tần châm lửa lớn, hỏa thế tận trời!

TS chỉ thu nhận LDQ thôi mà tiếng xấu đồn xa, giờ đâu đâu cũng có thể tung tin nam sủng của Tần vương =))