Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 154

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 154 ♡Dễ sai khiến

tumblr_inline_n8eh06hQIT1ry72eo

“Trời ạ, chạy mau!! Toàn bộ quân doanh bị thiêu cháy ! ! !” Trên mặt các chiến sĩ quân Yến tràn đầy hoảng sợ, bụm mặt chạy trốn tứ phía.

Kịch Tân cao giọng quát: “Không cho chạy trốn, trước trận chạy trốn theo luật phải… A!”

Chiến sĩ không biết chỗ nào tới xô ngã Kịch Tân, ngay sau đó, vội vã từ bên cạnh hắn chạy qua, muốn phóng tới cửa nam an toàn.

Quân Tần lại dưới sự dẫn dắt của Lý Mục đã sớm chặn quân Yến ở hai lối ra, mỗi khi có quân Yến chạy đến sẽ cho người chặn, trói lại.

Quân Yến trốn ra được từ trong đám cháy căn bản không lòng dạ nào chống cự.

Hai mươi ba vạn người trốn ra lại giống như là dê con mới sinh không có năng lực chống cự, bị quân Tần chỉ còn lại hơn bốn vạn người canh giữ, ôm đầu ngồi xổm trong góc run lẩy bẩy.

“Diêu thượng khanh đâu? Hắn có sao không?” Tần Sơ mang theo một đội binh sĩ từ giữa đám cháy mang ra Doanh Tập công tử cả người bị thương, tầm mắt nhịn không được dạo qua một vòng trong các tướng lãnh ở đây, tìm kiếm bóng dáng của Diêu Cổ.

Lý Mục chỉ huy thầy thuốc đi theo quân dìu Doanh Tập công tử đi xuống trị thương, nghỉ ngơi, sau đó vươn tay chỉ về vị trí phía sau nơi đóng quân: “Diêu thượng khanh bị thương nhẹ, đã đi tĩnh dưỡng.”

Tần Sơ khẩn trương nói: “Hắn không bị thương trên mặt đi?”

Văn thần nếu mặt bị thương, thì không thể tiếp tục ra vào triều đình!

Lý Mục an ủi: “Mặc dù trên mặt Diêu thượng khanh cũng có chút ứ ngân, bất quá cũng không để lại vết thương không cách nào khỏi hẳn.”

Nghe Lý Mục trả lời, Tần Sơ nháy mắt thả lỏng, cảm kích hướng hắn chắp tay, không chút do dự cất bước về phía quân doanh.

Hỏa thiêu địch doanh, Lý Mục một lần đắc thắng.

Mặc dù Yến vương Hỉ mang theo tiền của còn lại không nhiều và một đám già nua yếu ớt trốn về Liêu Đông, nhưng bản đồ và ngọc tỉ của Yến quốc đều bị Lý Mục nắm giữ, quân Tần đã đạt được thắng lợi.

Trên mặt Lý Mục rốt cuộc lộ ra nụ cười, vung mạnh tay lên, cao giọng nói: “Sau khi chỉnh đốn tù binh, chúng ta khải hoàn về Tần!”

Nhưng khi nói xong những lời này, nụ cười trên mặt Lý Mục lại chợt biến mất.

Hắn đột nhiên dùng đôi tay to thô ráp che lại gương mặt già nua, khóc rống thất thanh —— nơi muốn trở về, cũng không bao giờ là Triệu quốc mà hắn đã từng phấn đấu cả đời, hết sức bảo vệ nữa, mà binh lính dưới tay hắn, thật sự còn dư lại không nhiều, đường về đô thành Hàm Dương của Tần quốc, bọn họ cũng không phải mang theo vinh quang khắp người trở lại cố hương.

“… Lý Mục tướng quân.” Lý Tín an tĩnh đứng phía sau Lý Mục, cũng không quấy rầy Lý Mục phóng thích tâm tình của mình.

Lý Tín là người sinh trưởng ở Tần quốc.

Hắn không rõ bi thương của Lý Mục, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng Lý Tín chờ vị lão tướng này từ từ tỉnh táo lại.

Trên mặt Lý Mục lộ ra một nụ cười thảm, lắc đầu, thấp giọng nói: “Đa tạ ngươi, lão phu không sao cả.”

“Tướng quân, ngài đi nghỉ một chút đi, chuyện còn lại giao cho mạt tướng. Mạt tướng sẽ không gặp phải phiền toái nữa.” Từ lúc Lý Tín làm phiền Doanh Tập công tử, khí chất cả người nháy mắt từ bảo kiếm sắc bén thu vào trong vỏ kiếm, trở nên lãnh tĩnh trầm ổn.

Lý Mục không cố chống đỡ.

Hắn gật đầu, thấp giọng nói: “Công việc khắc phục hậu quả giao cho ngươi, lão phu lớn tuổi, đi nghỉ một chút.”

Sau khi giao phó nhiệm vụ, Lý Mục xoay người bước đi.

Lý Tín đứng tại chỗ nhìn theo Lý Mục rời đi, nhịn không được nhăn mày lại —— vì sao hắn cảm thấy Lý Mục tướng quân giống như trong nháy mắt liền già đi?

Quân Yến cũng không giống quân Triệu tràn đầy ý phản kháng.

Sau khi bọn họ bị quân Tần trông chừng, toàn bộ đều có vẻ trầm lặng, được chăng hay chớ, quân Tần để cho bọn họ làm cái gì, thì bọn họ làm cái đó.

Sáng sớm hôm sau, Diêu Cổ mặt bầm tím xuất hiện trong soái trướng của Lý Mục.

Thời điểm vài vị thượng tướng tranh chấp vì việc xử trí hai mươi ba vạn quân Yến thế nào, hắn lẳng lặng nghe bọn họ nói với nhau.

Khi tiếng hô g**t ch*t quân Yến trở nên lớn hơn, Diêu Cổ rốt cuộc mở miệng: “Quốc chủ có lệnh, sau khi chiến thắng Yến quốc, binh sĩ từng là người Yến quốc chính là dân chúng của Đại Tần ta, không thể giết hại dân thường.”

Lý Mục từ trước đến nay không có sát tính quá nặng như Bạch Khởi.

Bởi vậy, khi các tướng lĩnh tranh chấp không ngớt, Lý Mục vẫn luôn không mở miệng nói lên ý kiến của mình.

Lúc này nghe Diêu Cổ lên tiếng, hắn lập tức nói: “Diêu thượng khanh có cao kiến gì, đừng ngại nói ra, cũng giải quyết khốn cảnh trước mắt cho đám vũ phu chúng ta.”

Yến quốc không có đầy lương thực như Hàn quốc.

Bên trong Kế Thành mặc dù cũng tích trữ lương thực không ít, nhưng số lượng lương thực này hiển nhiên không đủ nuôi sống hai mươi ba vạn người cả ngày ăn chùa uống chùa.

“Lại đến thời điểm cày bừa vụ xuân, không bằng ghi tên bọn họ, đưa về cố thổ, chờ đến lúc nông nhàn đi lao dịch, tiến về Triệu xây dựng kênh đào —— Diêu Cổ nghĩ, so với mất mạng, bọn họ nhất định không ngại lao dịch mười năm.” Diêu Cổ nói xong nở nụ cười.

Vấn đề mà Diêu Cổ suy tính chưa bao giờ giống đám võ tướng này.

Võ tướng lo lắng chính là quân Yến lần nữa ỷ vào người đông thế mạnh tác loạn, mà Diêu Cổ để ý chính là công trình quốc chủ chuẩn bị chủ trì xây dựng thiếu bao nhiêu người!

Cho tới bây giờ Diêu Cổ vẫn là một người thông minh tinh mắt.

Hắn đã sớm thấy rõ quốc chủ không muốn để quốc dân chịu thuế khoá nặng nề, cũng không muốn bọn họ bị lao dịch quá nặng.

Nếu không, với khí thế không thể ngăn cản bây giờ của Đại Tần, lúc này quốc chủ sẽ không ở tại cung Hàm Dương mấy đời quốc chủ trước xây dựng, mà xây dựng một cung điện khí thế hơn.

Một quốc chủ toàn tâm toàn ý đem toàn bộ suy nghĩ đặt ở khởi công xây dựng thuỷ lợi, vì phúc lợi của dân chúng, làm sao có thể mong muốn trong quá trình chinh phục Hoa Hạ, lấy thủ đoạn tàn bạo hủy diệt nhiều sức lao động cường tráng như vậy?

Quốc chủ nhất định mong muốn giữ lại tính mạng của đám người kia, đi làm việc đáng giá.

Diêu Cổ không chút do dự đề xuất phương pháp lấy lao dịch chuộc mạng với các tướng lĩnh ở đây.

Hắn gắt gao nhìn chằm chằm các tướng quân ở đây, chờ đợi bọn họ đưa ra đáp án.

Đại đa số các tướng quân ở đây tâm tư không đủ tinh tế, hơn nữa Diêu Cổ nhiều năm qua nhận được tín nhiệm của quốc chủ, bọn họ nhìn nhau vài lần, toàn bộ đồng ý biện pháp này.

Lý Mục nói thẳng: “Vậy chuyện này cứ giao cho Diêu thượng khanh quản lý. Quốc chủ muốn chúng ta nhanh về nước, chỉ sợ có chuyện gì muốn dặn bảo chúng ta làm, xin Diêu thượng khanh ở chỗ này thêm chút thời gian.”

Diêu Cổ không hề gì nở nụ cười, chắp tay đáp ứng việc rắc rối này, nói: “Đa tạ Lý Mục tướng quân tín nhiệm, Diêu Cổ sẽ xử lý tốt việc này, nhưng ta cần vài trợ thủ biết viết chữ, không biết tướng quân có thể cung cấp những người này không?”

Công tác thống kê thân phận hai mươi ba vạn người, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Dù Diêu Cổ có thể làm, một người cũng không xử lý được nhiều nội dung như vậy.

“Thủ hạ của Tần Sơ tướng quân có năm mươi binh lính biết chữ, Diêu thượng khanh không ngại, có thể sai người của hắn.” Lý Mục mỉm cười nói.

Lý Mục đã sớm tính toán để Tần Sơ cùng ở lại.

Cứ như vậy, vừa có thể để Tần Sơ trợ giúp Diêu Cổ thống kê tù binh, cũng có thể để Tần Sơ cho nhóm binh lính nhỏ mọn còn không phục hắn biết mặt, làm bọn họ đều chịu phục.

“Đa tạ Tướng quân.” Diêu Cổ lộ ra nụ cười vui sướng, thật vui vẻ đáp ứng việc này.

Chiến sự Yến quốc mặc dù đánh tới đánh lui, nhưng lại kết thúc sớm hơn chiến sự Ngụy quốc không ngừng chờ đợi nền móng thành Đại Lương bị nước sông làm mục nát.

Bởi vậy, Lý Mục đường xá xa xôi lại thống lĩnh đại quân về tới thành Hàm Dương cùng ngày với Vương Tiễn đường xá tương đối ngắn.

Tần Tử Sở sáng sớm liền mang theo Doanh Chính đi trước tới cửa thành chờ đợi bọn họ trở về.

Ánh mặt trời ấm áp rọi vào mặt Tần Tử Sở, miện phục màu sắc trang trọng hoàn toàn hấp thu sức nóng của ánh mặt trời, làm Tần Tử Sở mệt mỏi muốn ngủ —— bởi vì Phạm Tuy chuẩn bị cáo lão hồi hương, mà dẫn đến tình hình triều đình có chút chấn động, Tần Tử Sở và Chương Lê cùng nhau trải qua rắc rối đến từ các thần tử.

Chỉ có hoàn toàn áp đảo bọn họ, trên dưới Tần quốc mới có thể thật sự để Tần Tử Sở dễ sai khiến.

Để bọn hắn có thể oai phong trên triều, Tần Tử Sở luôn bận rộn đến đêm khuya.

“Nếu buồn ngủ, dựa vào vai trẫm ngủ một lát đi.” Doanh Chính nhíu mày đem Tần Tử Sở đặt trên đầu vai mình.

Bàn tay to lớn của Doanh Chính che kín ánh mắt của Tần Tử Sở, không cho một tia nắng rọi vào mắt hắn.

Khóe miệng Tần Tử Sở gợi lên một nụ cười nhàn nhạt, dứt khoát nghiêng người, cả người đều vùi vào ngực Doanh Chính.

Hắn dùng chóp mũi cọ cọ gò má của Doanh Chính, biếng nhác cười một cái, sau đó, thấp giọng nói: “Ta đây ngủ một lát, hai vị tướng quân tới đây phải nhớ phải gọi ta dậy.”

Doanh Chính thản nhiên “Ân” một tiếng, nhìn bộ dáng mỏi mệt của Tần Tử Sở, chợt nói: “Tử Sở, nếu ngươi cảm thấy vất vả, thoái vị đi.”

Tương giao nhiều năm, Tần Tử Sở đương nhiên hiểu được Doanh Chính nói ra những lời này hoàn toàn không phải vì đoạt lại quyền hành từ trong tay hắn.

Nhưng hơi suy nghĩ một chút, Tần Tử Sở lại vẫn cảm thấy đề nghị của Doanh Chính thật làm người ta động lòng —— đem vị trí Tần vương giao cho Doanh Chính thật là một lựa chọn không tồi.

Tần Tử Sở mỉm cười nói: “Được, chi bằng lúc phong thưởng quần thần đồng thời nói ra. Ta quả thật có chút chán ghét đấu đá với người khác, hơn nữa, ta cũng muốn ngủ một giấc thật ngon, mỗi ngày không cần bị cung nô đánh thức, thúc giục vào triều xử lý chính vụ.”

Nhìn hắn có chút làm nũng, Doanh Chính nhịn không được nâng tay áo bào che khuất hai người, chủ động tiến tới ngậm đôi môi của Tần Tử Sở, thấp giọng nói theo: “Đúng vậy, trẫm cũng nghĩ nếu có thể có một buổi sáng, ôm ngươi mơ mơ màng màng, còn chưa tỉnh ngủ, chứ không phải đối mặt với đệm chăn còn sót lại hơi ấm.”

tumblr_inline_n8eh06hQIT1ry72eo

Lý Mục thật là tâm lý, còn biết để lại 2 người bên nhau trong lúc làm nhiệm vụ 。^‿^。

Bình Luận (0)
Comment