– Hạ –Tần Tử Sở nháy mắt yên tâm.
Có hai lần an bài này của mình, như vậy, khi hắn ngay sau đó ra vẻ thân thể suy yếu không để ý tới triều chính, đem toàn bộ chính vụ giao cho Thái tử “Tuổi còn trẻ”, “Thiếu kinh nghiệm”, triều thần chỉ biết dụng tâm hơn nữa, hướng về phía Doanh Chính biểu đạt lòng trung thành, tận lực bày ra năng lực của bọn họ, để đạt được trọng dụng; mà không phải cố ý làm khó Doanh Chính.
Bởi vì tương lai của con cháu ba đời chẳng qua là một lời nói của quốc chủ, nếu đắc tội quốc chủ bị hắn ghi hận, như vậy toàn bộ gia tộc liền xong xuôi.
Tiết mục quân thần tương đắc kết thúc, bất luận Tần Tử Sở hay Phạm Tuy cũng vô cùng hài lòng với kết quả.
Trở lại bên trong tẩm điện, Doanh Chính vội vàng đem Tần Tử Sở đè trên giường hôn môi v**t v*, ra sức đè ép hắn.
(H ~ mà bị kéo rèm)
Sau khi kết thúc, Tần Tử Sở nằm úp sấp trong đệm giường mềm mại, yếu ớt trêu chọc: “Như thế nào? Ngươi định để ta sáng mai cáo ốm không lên triều sao?”
Bàn tay rộng lớn của Doanh Chính v**t v* sống lưng mồ hôi đầm đìa của Tần Tử Sở.
Hắn lại gần, dùng môi lưu luyến không rời hôn lên vị trí trũng xuống của cột sống, nhẹ giọng nói: “Tử Sở, ngươi không cần vì trẫm làm nhiều như vậy, trẫm có thể thu thập tất cả bọn họ vào tay. Ngươi biết đây chỉ là việc rất dễ dàng.”
Tần Tử Sở trở người, hai tay vòng qua cổ Doanh Chính, đầu ngón tay dịu dàng xuyên qua sợi tóc cứng cáp trơn bóng lại hơi mang theo cảm giác lành lạnh.
Bỗng nhiên, Tần Tử Sở kéo lấy sợi tóc của Doanh Chính, làm hắn ngẩng đầu đối diện tầm mắt của mình.
Tần Tử Sở đem môi mình dán lên đôi môi của Doanh Chính, dùng âm thanh mang chút hổn hển nói: “A Chính, đây đối với ta mà nói cũng chỉ là một chuyện rất nhỏ, nhưng lại có thể làm cho ngươi thêm thoải mái, cớ sao mà không làm chứ?”
Hắn nhấc chân câu sau thắt lưng của Doanh Chính, cắn lỗ tai Doanh Chính, hướng vào vành tai phun khí, nhẹ giọng nói: “Hôm qua ở cửa thành gió lạnh thổi hồi lâu, hôm nay thân thể quả nhân có bệnh nhẹ, Thái tử có nguyện ý thị tật, ở tẩm điện hầu hạ quả nhân để tẫn hiếu tâm hay không?”
*thị tật: hầu bệnh (có ai đọc nhanh quá thành thị tẩm không? =))
Doanh Chính giữ hai tay của Tần Tử Sở, đem hắn đè lại vào đệm chăn, cười trả lời: “Đương nhiên phải hầu hạ phụ hoàng đến cả người thoải mái mới được.”
Quả nhiên, ngày này Tần Tử Sở chỉ xuất hiện trước mặt quần thần một lần.
Cả người hắn thoạt nhìn uể oải vô lực, hai má đỏ bừng, đôi mắt chứa nước, ngáp không ngừng.
Tần Tử Sở khoát tay, áy náy nói: “Quả nhân tựa hồ bị cảm, đi nghỉ ngơi trước. Chính vụ giao cho Thái tử toàn quyền xử lý.”
Nói xong, Tần Tử Sở giống như cổ vũ, vỗ bả vai của Doanh Chính, lưu lại một nụ cười, nhấc chân rời khỏi đại điện.
Thoáng chốc, chính điện cung Hàm Dương không tiếng động, tầm mắt của chúng thần do dự di chuyển giữa Doanh Chính và tấu chương, lại trước sau không thể quyết định.
Toàn bộ tâm tư của bọn họ nhanh nhẹn nghĩ: Thái tử tuổi trẻ, có thể từ đó mưu cầu được lợi ích hơn hay không?
Doanh Chính giống như hoàn toàn chưa từng chú ý tới tầm mắt của các đại thần, bình tĩnh mở miệng nói: “Lý Mục tướng quân tự tiện tham ô quân lương, nể tình hắn lương thiện nhân từ, phạt ba năm lương bổng; Lý Tín mắc mưu địch, cho nên Tập công tử bị trúng nhiều mũi tên, giáng ba cấp công trạng, để hắn trở về suy nghĩ cho tốt bản thân nên làm cái gì, không nên làm cái gì, ngày sau nếu tái phạm sai lầm tương tự, nghiêm trị không tha!”
Hàn Phi nghe Doanh Chính xử trí xong, bỗng nói: “Thái tử, đều là tướng sĩ dưới trướng Lý Mục tướng quân chịu hình phạt, có thể làm dân Triệu bất bình hay không?”
Doanh Chính đem tấu chương ném về phía góc bàn, không lo nói: “Tướng sĩ của Vương Tiễn tướng quân không có sai lầm, chẳng lẽ muốn cô* vô tội mà xử phạt bọn họ? Lý Mục tướng quân và Lý Tín có sai lầm, chỉ xử phạt ít là để có thể làm cho bọn họ thu liễm, để không đến mức ngày sau không có chừng mực.”
*cô: tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến
Dứt lời, Doanh Chính nhìn về phía Hàn Phi, ánh mắt tập trung nhìn hắn, âm thanh lạnh lùng nói: “Đình úy nắm giữ luật pháp của Đại Tần ta, cô xử trí có chỗ nào không ổn?”
Hàn Phi ngừng một lát, sau đó chắp tay lui ra, thấp giọng đáp lời: “Thái tử xử trí không có gì không ổn.”
Doanh Chính hài lòng mỉm cười.
Sau đó, tầm mắt hắn nhìn về phía tướng lãnh có công, nói với Doanh Tập: “Nghe nói, Tập công tử lần này dẫn theo một nữ nhân trong quân Yến trở về?”
Doanh Tập trên người vẫn bị thương, nhưng hắn lại vì thuộc nhóm tướng lãnh có công mà không thể không tham dự truyền gọi hôm nay của quốc chủ.
Lúc này nghe được câu hỏi của Doanh Chính, Doanh Tập dập đầu một phen, bên tai hơi đỏ, nói: “Tập có thể được trị liệu trong quân Yến, toàn do nàng cứu chữa, cho nên, Tập đem nàng mang về.”
“A? Là người phương nào lại ở bên trong thiên quân vạn mã cứu trợ Tập công tử?” Doanh Chính lúc này mới nổi lên một chút hứng thú.
Doanh Tập trực tiếp quỳ xuống, thỉnh cầu nói: “Xin Thái tử đem Uyển ban cho ta làm thê tử, chớ trị tội nàng.”
Tên “Uyển” vừa vào tai Doanh Chính, trong lòng hắn bỗng nhiên nhảy dựng, phúc chí tâm linh* nói: “… Chẳng lẽ, nữ nhân này là nữ nhi của Yến vương Hỉ?”
*phúc chí tâm linh: vận khí tới thì đầu óc cũng sáng suốt linh lợi hơn
“Đúng là nàng, xin Thái tử đem nàng ban cho Doanh Tập làm thê tử.” Doanh Tập kiên trì nói.
Doanh Tập đã quỳ rạp xuống đất làm ra tư thế khẩn cầu Doanh Chính.
Nếu là thời điểm Yến quốc chưa diệt, công tử Tần quốc lấy công chúa Yến quốc tự nhiên là hỉ sự môn đăng hộ đối.
Nhưng trước mắt Yến quốc đã phá, nữ nhi của Yến vương Hỉ chính là một tù binh, bất luận thế nào, nàng không xứng với thân phận của Doanh Tập.
Nhưng ngay cả như vậy, chỉ cần Doanh Tập thích, vốn cũng không có bất cứ vấn đề gì.
Nhưng cố tình có một việc lại làm cho Doanh Chính như ngạnh ở cổ —— “Uyển” là sinh mẫu của công tử Phù Tô.
Dù hứa với Tần Tử Sở tuyệt không chạm vào những người khác, nhưng không thể không nói, Doanh Chính vẫn theo bản năng cho rằng những nữ nhân này hẳn là cô đơn tới già, thủ tiết vì hắn.
Gặp vấn đề trước mắt, Doanh Chính thậm chí có chút phản ứng không kịp.
“Thái tử?” Doanh Tập phát hiện sắc mặt trở nên vô cùng cổ quái của hắn, cúi đầu gọi một tiếng.
Doanh Chính lập tức gật đầu nói: “Nếu là hôn sự của Tập công tử, Tập công tử tự làm là tốt rồi, không cần lo ngại.”
Doanh Tập hướng hắn khấu tạ một phen, lui về chỗ không nói nữa.
Lý Mục rốt cuộc tìm được cơ hội mở miệng nói: “Thái tử, khi thần khải hoàn về triều, Diêu Khanh nhờ thần đem tấu chương này đệ trình lên.”
Doanh Chính gật đầu: “Đưa lên đi.”
Nội thị lập tức tiếp nhận tấu chương trong tay Lý Mục, đưa tới trước mặt Doanh Chính.
Nội dung trên thư Diêu Cổ vô cùng phù hợp với đề nghị trước đây của Tần Tử Sở, trong quốc thổ Triệu quốc bình định thiếu kênh đào, cũng thiếu người xây dựng kênh đào, mà các tướng sĩ Tần quốc cần không ngừng chinh phạt những quốc gia khác để duy trì hình tượng cường thịnh của Tần quốc.
Bởi vậy, chuyện xây dựng kênh đào ở Triệu không thể không gác lại, thời gian dài, đã thành tâm bệnh của Tần Tử Sở.
Nhưng Diêu Cổ kể lại Lý Mục bắt hai mươi ba vạn quân Yến làm tù binh.
Cứ như vậy, hoàn toàn giải quyết vấn đề thiếu thanh niên cường tráng xây dựng kênh đào ở Triệu!
Sau khi Doanh Chính đọc cẩn thận, trên mặt hiện ra ý cười, cao hứng nói: “Đề nghị của Diêu Khanh như vậy rất tốt.”
Lời vừa dứt, hắn lập tức đem tấu chương của Diêu Cổ truyền xuống, để nhóm văn thần truyền đọc.
Quả nhiên, sau khi Chương Lê tỉ mỉ nhìn một lần, sinh ra quan điểm giống nhau.
Hắn vui vẻ nói: “Sức chiến đấu của quân Yến không được việc, lưu lại bọn họ đối với Đại Tần ta cũng không có gì uy h**p. Nhưng nhiều miệng ăn như vậy, quản lý dù sao vẫn là một phiền toái. Suy nghĩ của Diêu Khanh rất tốt, chỉ cần đưa bọn họ vào Triệu, vừa có thể giải quyết vấn đề nhân lực xây dựng kênh đào, mau chóng hoàn thành kiến thiết thuỷ lợi, giảm bớt ảnh hưởng từ thiên tai; còn có thể làm quân Yến rời xa cố thổ, không có cơ hội bện thành dây thừng, bị người ta xúi giục sinh loạn. Thần cho rằng, việc này khả thi.”
Doanh Chính ra vẻ khó xử nói: “Nhưng vấn đề lương thảo… ?”
Chương Lê khoát tay, nói thẳng: “Lương thảo dự trữ trong Kế Thành đủ để quân Yến qua mùa xuân này. Lúc này vừa lúc đến vụ xuân, chỉ cần để bọn họ tiến vào Triệu mở kênh đào mau một chút, như vậy đến khi vụ xuân chấm dứt, đất Triệu sản xuất lương thực đủ để tù binh quân Yến đầy bụng. Hơn nữa, nếu có thể để cho thanh niên cường tráng của Yến quốc ở lại Triệu kết hôn, còn có thể giảm bớt quẫn cảnh thiếu thanh niên của Triệu.”
Yến quốc mỗi mười năm chết một lần, nhà nhà vẫn có rất nhiều nam tử, đủ ứng phó nhu cầu nông canh của Yến quốc.
Doanh Chính gật đầu, nói thẳng: “Mau chóng hồi âm cho Diêu thượng khanh, đem nội dung của Chương Lê tướng quốc bổ sung vào trong đó, toàn bộ giao cho hắn… và Tần Sơ cùng làm việc này.”
Hàn Phi thấy Doanh Chính hai ba câu nói giải quyết việc hai mươi ba vạn quân Yến, rốt cuộc chọn lựa một vấn đề ôn hòa.
Hắn nhẹ giọng nói: “Thái, Thái tử, quốc chủ cho thần từ di dân hai nước Triệu, Hàn chọn lựa ra hài đồng thông tuệ hiểu chuyện, thần đã, đã chọn xong. Quốc, quốc chủ thân thể không thoải mái, Thái tử muốn thay quốc chủ gặp bọn họ không?”
Đại thần ở đây đều rõ đám hài tử này bị chọn ra là dùng để mua chuộc lòng người.
Tương lai, bọn họ có thể được trọng dụng hay không hoàn toàn chưa biết.
Nhưng chỉ cần thái độ của quốc chủ với di dân các quốc gia thay đổi, như vậy ý nghĩa trong đó đã lớn hơn thành tựu trong tương lai của các hài tử được chọn.
Trong lòng Doanh Chính vừa động, bỗng nghĩ tới ngày sau có thể cho Tần Tử Sở làm gì để tiêu hao thời gian.
Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười, ôn nhu nói: “Ngày mai đem những hài tử này đến trước mặt phụ vương đi ——, không cần nói cho bọn chúng biết gặp ai.”
Sự tình đến đây xem như xong một phần.
Ban đêm, Doanh Chính đã lâu không thể độc đoán triều cương, cả người khoan khoái trở lại tẩm điện, nhưng hắn lại phát hiện Tần Tử Sở ngồi trước bàn, dùng than nhỏ vẽ cái gì đó.
Nghe tiếng bước chân của Doanh Chính, Tần Tử Sở ngẩng đầu về phía hắn, lộ ra một nụ cười.
Tần Tử Sở vẫy tay, sau đó, cúi đầu chỉ vào bản vẽ trên giấy trắng nói: “Hôm nay ta xem, phát hiện binh khí thường dùng trong quân đội đều là sắt dễ rỉ, cho nên, đem phương pháp thường dùng luyện thép viết ra. Tiếp đó, khung nỏ bằng đồng ta dựa theo một ít phương thức tiên tiến thay đổi —— như vậy càng thêm dễ sử dụng.”
Doanh Chính nâng xấp giấy trắng nhẹ nhàng trong tay, lại cảm thấy sức nặng ngàn cân.
Hắn đột nhiên ôm Tần Tử Sở vào ngực, thấp giọng nói: “Tử Sở, ngươi có thể thoải mái một chút, không cần lúc nào cũng quan tâm trẫm nhiều như vậy.”
Tần Tử Sở nhẹ nhàng v**t v* sống lưng của Doanh Chính, ôn nhu trả lời: “A Chính, ta không phải là quan tâm, chẳng qua là trước tiên tìm vị trí thích hợp cho mình.”
Thay đổi vị trí là thống khổ, hắn không thể đi đến nông nỗi cùng Doanh Chính cướp đoạt quyền lực.
Doanh Chính đã vì hắn mà nhường vị trí quốc chủ hai mươi năm, hiện tại, đến lúc hắn chủ động nhượng hiền.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: nói một chút vấn đề tuổi tác, mọi người tựa hồ có nghi hoặc.
A Chính sinh nhật tháng giêng, thời điểm lễ đội mũ chắc chắn là vụ thu, khi đó gần tới 16 tuổi, sau đó chuẩn bị tấn công Yến quốc và Ngụy quốc, lộ trình cổ đại rất phiền toái, qua lại dự tính đã hơn một năm, thời gian tấn công hai năm, cho nên thời điểm này A Chính 20 tuổi không có lầm.

AC vẫn còn tư tưởng cổ hủ lắm, nhưng cũng đừng trách AC, vì thật sự ảnh cũng không có ý nạp mấy người vợ cũ vào cung đâu (*⌒∇⌒*)