Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 156

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 156 ♡Trách nhiệm của ai

tumblr_inline_n8eh1bgBM11ry72eo

Doanh Chính nghe Tần Tử Sở nói, chẳng những không thay hắn vui vẻ, ngược lại tiến lên ôm lấy thân thể Tần Tử Sở không buông.

Doanh Chính áy náy nói: “Tử Sở, trẫm làm ngươi chịu ủy khuất.”

Tần Tử Sở ôm chầm lại thắt lưng mạnh mẽ của Doanh Chính, nhịn không được cười ra tiếng.

Hắn hít sâu một hơi, cố kềm nụ cười trên mặt, điềm tĩnh trả lời: “A Chính, ngươi suy nghĩ nhiều quá, ta không cảm thấy ủy khuất.”

Không đợi Doanh Chính phản bác, Tần Tử Sở đã hôn lên bờ môi của hắn, ngăn lời Doanh Chính sắp sửa nói ra.

Đầu lưỡi mềm mại linh hoạt chen vào trong đôi môi Doanh Chính, cọ xát vòm miệng của hắn một chút, mang theo từng đợt ngứa ngáy tê dại.

Doanh Chính không thể không tham gia, cùng nhau chuyển động, nhưng hắn lại bị đầu lưỡi của Tần Tử Sở cuốn lấy, quyện vào nhau trong miệng, đầu lưỡi ma xát đáy lưỡi của hắn, chuyển động nhẹ nhàng dọc theo lưỡi trơn bóng, kéo theo toàn bộ lực chú ý của Doanh Chính.

Doanh Chính nhịn không được siết chặt Tần Tử Sở vào ngực, dùng sức m*t lấy đầu lưỡi của Tần Tử Sở, cho đến khi người trong ngực truyền đến giãy dụa rất nhỏ, chưa thỏa mãn mở miệng, buông Tần Tử Sở ra.

Tần Tử Sở sắc mặt ửng đỏ, trong mắt hơi hàm chứa một tầng mị sắc.

Hắn quyến luyến không thôi, sau khi hướng môi dưới góc cạnh phân minh của Doanh Chính c*n m*t vài cái, mới nhẹ giọng giải thích: “A Chính, vị trí quốc chủ ta ngồi vốn là ngày thường ngươi ít nhiều chỉ điểm cho ta. Quyền sinh sát trong tay, ta chưa bao giờ quyết đoán như ngươi; âm mưu quỷ dị, ta cũng không thể hạ bút thành văn, vị trí quốc chủ cũng không thích hợp với ta. Mặc dù trong lòng hưởng thụ thói quen tùy tiện nói một câu nói cũng có người cẩn thận ghi tạc, nhưng nếu ta tiếp tục đảm nhiệm quốc chủ Tần quốc, đối với ta và Tần quốc mà nói đều không phải là một chuyện tốt.”

Trong mắt Doanh Chính hiện ra vẻ hoài nghi, nhìn thẳng vào ánh mắt của Tần Tử Sở.

Hồi lâu sau, hắn mới gật đầu, ôn nhu nói: “Được, nếu là như thế, trẫm liền không thay ngươi lo lắng.”

Nói xong, Doanh Chính bỗng lộ ra một nụ cười.

Doanh Chính tiến đến bên tai Tần Tử Sở, nhẹ nhàng cắn vành tai hắn, thấp giọng nói: “Hàn Phi vì không để cho di dân Hàn quốc khốn cùng thất vọng, thật đúng là không thể chờ được. Mới mấy ngày, hắn lại đem hài tử có chút tư chất của di dân hai nước Hàn, Triệu lựa ra, chờ ngươi tra xét. Trẫm đã nói Hàn Phi không cần nói ra thân phận của ngươi với đám hài tử choai choai kia, ngày mai để cho Hàn Phi dẫn bọn chúng vào cung, cho ngươi gặp một lần. Thích thì giữ lại, nếu không nhìn trúng, cũng ném cho tiến sĩ quan giáo dục, tránh cho bọn chúng cả ngày vô cớ sinh sự.”

Doanh Chính nói xong bĩu môi, lộ ra vẻ mặt bất mãn.

Tần Tử Sở nhạy bén phát hiện bất mãn trong lòng Doanh Chính, không khỏi buồn bực trong lòng.

Tần quốc thiết lập tiến sĩ quan nhiều năm, yêu cầu đối với tiến sĩ quan cực kỳ rộng.

Trong tiến sĩ quan học phái âm dương gia, đạo gia, pháp gia, nho gia và tạp gia đều có, có thảo luận quyền lợi chính sự, ngày thường còn đảm nhiệm chức trách quan cố vấn, thỉnh thoảng thậm chí còn đảm nhiệm chức quan lễ nghi.

Tiến sĩ quan đã bị Doanh Chính sử dụng như người vạn năng, bất kể là thảo luận chính sự, thảo ra lễ nghi, tàng thư, giảng dạy, thử sách hay là đi sứ, thời điểm thiếu nhân thủ, đều trực tiếp điều động.

Một khi thụ phong quan chức này, rất nhanh có thể lên như diều gặp gió.

Tần Tử Sở thật sự nghĩ không ra trong tiến sĩ quan, tại sao sẽ có người chọc cho Doanh Chính không cao hứng.

Hắn khó hiểu hỏi: “Tiến sĩ quan chọc giận ngươi sao?”

Doanh Chính ngửa mặt về phía sau nằm xuống bên cạnh Tần Tử Sở, nắm chặt bàn tay của hắn, ngắm nghía ngón tay thon gầy của Tần Tử Sở, đưa vào miệng nhẹ nhàng cắn đốt ngón tay.

Tần Tử Sở cho rằng Doanh Chính không trả lời câu hỏi của mình, nhưng không nghĩ tới qua hồi lâu, hắn bỗng mở miệng nói: “Đám tiến sĩ quan gần đây vẫn luôn kêu gào bảo trẫm lấy vợ, trẫm rất không cao hứng—— kỳ thật bọn họ cũng không làm sai, chẳng qua là trẫm không cần bọn họ xen vào chuyện này.”

Doanh Chính giọng rầu rĩ, tựa hồ đối với tình thế mình vô pháp nắm trong tay trước mắt mà cảm thấy áp lực và phẫn nộ.

Tần Tử Sở rút ra ngón tay vẫn đang bị Doanh Chính ngậm ở miệng, cười nhẹ nói: “Thì ra là ngươi phát giận.”

Doanh Chính thuận tiện nắm eo nhỏ của Tần Tử Sở, đem hắn đè vào ngực mình, bàn tay kéo ra miện phục của Tần Tử Sở, hôn lên cổ và di chuyển một đường xuống lồng ngực của hắn.

Từ xoang mũi Doanh Chính phát ra một tiếng hừ lạnh, chợt cắn vào vị trí trái tim của Tần Tử Sở, không cao hứng nói: “Trẫm bây giờ không hứng thú với nữ nhân lục quốc, không cao hứng bỏ ra nhiều tiền tài nuôi các nàng.”

Tần Tử Sở phối hợp ném xuống miện phục nặng nề trên người mình, xoay người nằm trong đệm, ngón tay khẽ vuốt theo hai má của Doanh Chính.

Hắn cười nói: “Ngược lại ta có một biện pháp tốt, có thể làm cho ngươi tìm chỗ tốt, bố trí ổn thoả các nữ nhân quý tộc dư thừa.”

Doanh Chính nhìn về phía Tần Tử Sở, bàn tay từ làn da hơi lạnh trên cánh tay lướt qua.

Doanh Chính nhướng mày, vội vàng dùng chăn đơn che kín Tần Tử Sở, cho đến khi thân thể của Tần Tử Sở dần dần ấm lại, mới tháo dây lưng của Tần Tử Sở, đem quần dài từ bên hông của hắn cởi ra.

Doanh Chính thấp giọng nói: “Tử Sở, có phải ngươi định đem những nữ nhân đó ban cho công thần?”

Tần Tử Sở gật đầu.

Doanh Chính lại lắc đầu phủ định ý tưởng này: “Nữ tử khéo nuôi dạy hài đồng. Mặc dù trẫm không muốn thừa nhận, nhưng hài tử trời sinh liền có tình cảm thân cận với mẫu thân. Hơn nữa, tâm cơ của nữ tử quý tộc hơn xa thê tử thôn quê của đám đại thần kia, nếu đưa đám nữ nhân này vào hậu viện của trọng thần, có thể lưu lại tai hoạ ngầm gì hay không, trẫm thật sự không nắm chắc.”

Hắn nói xong lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Nói đến nói đi, sau khi bình diệt lục quốc, vẫn là đem toàn bộ nữ tử quý tộc nhốt vào hoàng cung, để cho các nàng không thể liên hệ với người khác.”

Tần Tử Sở dán vào lồng ngực ấm áp hơn rất nhiều so với mình của Doanh Chính, có chút không dám tin nói: “A Chính, ai nói cho ngươi là đem gả bọn họ cho nam nhân trung lão niên có thê tử? Nếu ngươi để cho các nàng tìm được lang quân như ý, ngươi nói xem nữ tử nguyện vì quốc gia quên mình phục vụ, vứt bỏ nhân sinh nhiều, hay là nữ tử nguyện giúp chồng dạy con, hưởng thụ vinh hoa phú quý nhiều?”

Tần Tử Sở vùi đầu vào cổ Doanh Chính, cười không ngừng: “A Chính, ngươi thật sự suy nghĩ nhiều quá.”

Nhân tài quá không hạnh phúc mới muốn trả thù xã hội.

Nữ tử quý tộc mất nước bị trông chừng lúc này giống như chim sợ cành cong, nào có mấy người có tâm tư trả thù Tần quốc?

Quốc gia vong bại vốn dưỡng dục các nàng thành người, chẳng qua cũng vì quan hệ thông gia.

Lòng trung thành của những nữ tử này đối với quốc gia không nhiều bằng huynh đệ của bọn họ, chỉ cần Doanh Chính có thể cho các nàng một hôn nhân che gió che mưa, Tần Tử Sở cũng không cảm thấy đám nữ hài trẻ tuổi này sẽ không thể không muốn sống thoải mái, mà muốn phá Tần, khôi phục quốc gia đã vong bại, không có bất kỳ khả năng khôi phục nào.

“Tử Sở, ngươi cảm thấy các nàng không làm như vậy?” Phần thói quen về nhân tính tối tăm của Doanh Chính, lúc này vừa nghe Tần Tử Sở nói, ngược lại có chút không thể tiếp thu.

Sau khi Tần Tử Sở cười một chút, lắc đầu, ôn nhu nói: “Có lẽ sẽ có vài ngoại lệ, nhưng đại bộ phận không có tâm tư như vậy.”

Nữ đặc vụ xinh đẹp cũng không phải ai cũng có thể làm, việc này yêu cầu chỉ số thông minh và chỉ số cảm xúc rất cao, nữ tử quý tộc không qua huấn luyện chuyên nghiệp có thể có thiên phú này hay không rất khó nói.

Doanh Chính nắm eo nhỏ của Tần Tử Sở, chen vào g*** h** ch*n thon dài, chợt đẩy tới trước.

Hắn đè Tần Tử Sở, nói: “Tử Sở, nếu quan tâm chuyện này xong rồi, ngươi phân chút tâm tư quan tâm trẫm được không?”

Tần Tử Sở dùng sức ôm cổ Doanh Chính, thẳng lưng đón nhận động tác của hắn, ngữ điệu mang chút hổn hển nói: “Ta, ách… ta còn không đủ quan tâm ngươi sao? Gia hỏa lòng tham không đáy…”

Doanh Chính vừa lòng cười rộ lên.

Chỉ ngủ ngắn ngủi hơn một canh giờ, nhưng sau khi tỉnh lại, Doanh Chính lại cảm thấy mình tinh lực dư thừa.

Hắn dịu dàng sờ gương mặt của Tần Tử Sở, động tác thật cẩn thận xốc chăn lên, mặc một thân cổ̀n phục, rời phòng.

Hà quỳ gối ngoài cửa, dập đầu thật sâu, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn Doanh Chính một cái —— bên người nàng bày một chậu nước ấm, mà bên chậu nước đặt một hộp thuốc nho nhỏ.

Thứ hương vị này Doanh Chính rất quen thuộc, rất nhiều cung phi đã từng được hắn sủng hạnh qua đều dùng để tiêu trừ ứ ngân trên người.

Doanh Chính liếc Hà một cái, bên trong đôi mắt hiện lên một trận lãnh ý.

Trong lòng Doanh Chính hiểu được quan hệ của mình và Tần Tử Sở, chỉ sợ có thể giấu diếm được triều thần, lại không có biện pháp giấu diếm được những cung nô hầu hạ kề cận này —— nam nhân lúc kích động luôn khó có thể kiềm chế, trên người Tần Tử Sở thỉnh thoảng sẽ lưu lại một ít dấu vết rất nhỏ.

Với thái độ không đủ cẩn thận của Tần Tử Sở đối với việc này, hai người duy trì quan hệ thân mật vài năm lại chưa bao giờ bị triều thần phát hiện.

Như vậy, chỉ có thể nói có người tận lực trợ giúp Tần Tử Sở giấu diếm việc này.

Người được chọn, hắn không nghĩ là ai khác ngoài Hà.

Mà Hà giờ này khắc này quỳ gối ngoài cửa, tận lực xuất hiện trước mặt hắn, đã biểu lộ mong muốn nhận Doanh Chính làm chủ nhân.

“Nhớ kỹ cái gì nên làm; cũng nhớ kỹ, cái gì không nên nói.” Doanh Chính lại nổi lên một trận chán ghét đối với Hà.

Hắn chỉ nói một câu với Hà quỳ trên mặt đất, cũng không quay đầu lại liền ra khỏi tẩm điện, đi về hướng chính điện cung Hàm Dương.

Một đám cung nô lập tức từ phía sau đuổi kịp bước chân của Doanh Chính, đón nắng sớm, trên hành lang kéo ra vô số bóng dáng thật dài.

Cho đến khi tiếng bước chân bên trong tẩm điện hoàn toàn biến mất, Hà mới run rẩy cả người từ trên mặt đất bò dậy.

Nàng trước sau cúi đầu, bưng lên chậu nước đi vào phòng, Tần vương Tử Sở vốn nên chìm vào giấc ngủ lại mở to một đôi mắt sáng trong, nhìn về phía ngoài cửa.

Ánh mắt của hắn sạch sẽ sáng ngời, nhưng trong đó lại nhìn không thấy chút ấm áp.

Ý muốn lúc đầu của Hà tăng thêm ba phần sợ hãi, dưới chân ngừng một lát, cứng nhắc đứng ở cửa, lại sợ tới mức không thể động đậy.

“A Chính cảnh cáo ngươi đi?” Tần Tử Sở khẽ cười một tiếng, đối với mình gật đầu, bình tĩnh nói, “Ngươi lựa chọn lúc này mới cố ý cho hắn biết bản thân tham dự vào chuyện này, chính là đã chọn bày tỏ sự trung thành với hắn. Một khi đã như vậy, lại đây đem ứ ngân trên người quả nhân đẩy ra đi.”

Toàn thân Hà càng run rẩy.

Nàng quỳ trên mặt đất, không ngừng hướng Tần Tử Sở dập đầu, nhưng lại không phát ra chút âm thanh nào.

Tần Tử Sở hướng nàng vẫy tay, khẽ cười nói: “Được rồi, lại đây đi. Người đi lên cao, nước chảy xuống thấp*, quả nhân không trách cứ ngươi, đừng có vẻ bị hù dọa như vậy. Thắt lưng của quả nhân vừa đau vừa xót.”

*nghĩa là: con người nếu không cố gắng, không phấn đấu sẽ giống như nước chỉ có thể chảy xuống.

Hà lúc này mới thận trọng ngẩng đầu lên, nhìn trộm Tần Tử Sở một cái.

Ngay sau đó, nàng vội vàng bưng chậu nước ấm đi lên trước, sau khi rửa tay, lấy ra một lớp cao thật dày mang theo mùi thơm ngát, xoa bóp ở giữa thắt lưng của Tần Tử Sở.

“Ân, ách… ân… nơi này dùng sức một chút.” Tần Tử Sở nằm ở trong chăn, mặt chôn trong khuỷu tay, không chút nào xấu hổ.

Một giọt nước mắt bỗng rơi trên lưng Tần Tử Sở, Hà dừng lại động tác, che mặt thấp giọng khóc nức nở.

“Quốc chủ, ngài hà tất, hà tất ủy khuất chính mình, áy náy tên Thái tử súc sinh không hiểu nhân luân chứ?” Hà rốt cuộc nhịn không được mở miệng.

Ánh mắt nàng hoàn toàn không thể dời đi khỏi một loạt dấu vết đỏ sẫm nở rộ đầy mỹ lệ từ sống lưng đến giữa khe mông của Tần Tử Sở, dù cố gắng thôi miên chính mình, Hà cũng tỉnh táo biết mấy thứ này tồn tại.

Tần Tử Sở xoay người ngồi dậy, không chút để ý ẩm ướt g*** h** ch*n dính trên đệm giường.

Hắn bóp cổ Hà, siết chặt năm ngón tay, bình tĩnh cười nói: “Nếu ngươi cảm thấy việc này không đúng, tại sao lưu những lời này đến bây giờ mới nói chứ? Hà, một năm rưỡi trước, bóng người ngoài dục phòng chính là ngươi đi. Ha ha, nếu không có ngươi ‘Trung thành và tận tâm’, quan hệ của ta cùng A Chính làm sao yên bình duy trì đến hôm nay? Bất quá, nếu ngươi cho rằng dùng chuyện này để uy h**p là có thể đạt được cái gì, ta không ngại bây giờ sẽ đưa ngươi lên đường. Trong cung Hàm Dương chết đi một nô tỳ, cũng không tính là một chuyện nhỏ.”

Hà sợ tới mức trừng lớn hai mắt, bàn tay nắm cổ tay của Tần Tử Sở giãy dụa không ngừng.

Nàng mong mỏi có thể thoát khỏi khống chế của Tần Tử Sở, nhưng phái nữ trời sinh khí lực sẽ không thể so với nam, dù Hà dùng hết toàn lực, cũng vô pháp tránh thoát khống chế của Tần Tử Sở.

Sắc mặt Hà dần dần bịt kín một tầng tro tàn, cho đến lúc này, Tần Tử Sở mới không nhanh không chậm mở miệng nói: “Ngày sau, nên làm như thế nào, hiểu chưa?”

Không cần Hà trả lời câu hỏi của mình, Tần Tử Sở đã buông tay ra, một lần nữa nằm úp sấp vào đệm, biếng nhác ra lệnh: “Tiếp tục ấn thắt lưng.”

Hà cả người run rẩy, nhưng nàng còn không kịp há miệng hô hấp, đã theo bản năng đặt tay trên lưng Tần Tử Sở, từng chút một x** n*n cơ bắp cứng nhắc của hắn.

Tần Tử Sở nhẹ nhàng cong khóe miệng, trong lòng vừa lòng nghĩ: sớm thành thật như vậy tiếp tục công việc không phải xong sao, đừng chờ đến khi A Chính vừa lên ngôi liền không thể tồn tại nữa.

Chẳng lẽ Hà thật sự cho mình là tù binh bị Doanh Chính nhốt trong cung tùy ý chơi đùa, khinh nhờn sao?

Ý tưởng này cũng không tránh khỏi quá buồn cười!

Trong lòng Tần Tử Sở giễu cợt Hà tự cho là thông minh, nhưng không biết lúc này một đám hài tử thông minh chân chính đang được Hàn Phi mang theo vào cung Hàm Dương.

“Phi công tử, ngươi vì bản thân tham sống sợ chết, đem chúng ta đưa đến trước mặt Tần vương Tử Sở mà cảm thấy xấu hổ sao?” Thiếu niên thắt lưng vừa mới cao qua Hàn Phi, chải vuốt búi tóc, ngước đầu nghiêm trang chững chạc hỏi hắn.

Vẻ mặt của thiếu niên hết sức bình tĩnh, tựa hồ câu mình hỏi là thiên kinh địa nghĩa*, nhưng Hàn Phi lại bị hắn nói đến mặt trắng bệch.

*thiên kinh địa nghĩa: đạo lý hiển nhiên

Hàn Phi hướng nội thị chào hỏi, đem một gói tiền đồng to đưa cho hắn, khẩn cầu nội thị không cần nói câu hỏi của thiếu niên ra bên ngoài.

Sau đó, hắn xoay người, ngồi xổm trước mặt thiếu niên mở miệng nói: “Trương, Trương Lương, như thế nào là quốc? Như thế nào là chính nghĩa? Như thế nào là thắng lợi?”

Lời Hàn Phi nói vừa dứt, thiếu niên lập tức mở miệng nói: “Nơi sinh ta nuôi dưỡng ta chính là quốc, Trương Lương nên lấy cái chết báo đáp. Không vi phạm đạo nghĩa chính là chính nghĩa.”

Lúc nói đến vấn đề “Thắng lợi”, hắn lại hơi ngừng lại, sau đó, có chút chần chờ nói: “Đạt tới mục đích của mình, chính là thắng lợi.”

Hàn Phi lắc đầu, ánh mắt ủ dột nói: “Trước mắt, chỉ, chỉ có Tần quốc mới có tư cách nói quốc, thắng lợi và chính nghĩa —— Hàn quốc đã diệt.”

Dứt lời, Hàn Phi đi về phía trước.

Tiểu thiếu niên lại giang hai cánh tay ngăn lối của Hàn Phi, bất mãn nói: “Phi công tử, Trương Lương không hiểu ý của ngươi! Chẳng lẽ ngươi thật như phụ thân nói, đã đem quốc thù gia hận đều quên sao?”

“Hài tử ở đâu ra?” Một tiếng cười nhẹ nhàng khoan khoái mang theo ý hỏi vang lên.

Hàn Phi biến sắc, muốn di chuyển, lại cố nén xúc động, đứng tại chỗ.

Nam tử trẻ tuổi tướng mạo xuất chúng, ánh mắt sáng ngời đi ra từ chỗ rẽ.

Hắn dừng trước mặt Trương Lương, sau khi dừng một chút, ngồi xổm xuống nhìn thẳng Trương Lương, có vẻ cực kỳ săn sóc.

Thiếu niên vì hành động của nam tử mà có chút đỏ mặt, không được tự nhiên nói: “Ta ngày sau sẽ cao.”

Nam tử vừa xuất hiện cười cười, đưa tay lên bầu trời trên đỉnh đầu chuyển động một vòng, cười nói: “Khắp thiên hạ đều là đất của vua, Trương Lương, ngươi nói ra những lời này trong cung của Tần vương, chẳng lẽ cảm thấy mình còn có ‘Ngày sau’ sao?”

Thiếu niên không ngờ nam tử thoạt nhìn làm người ta rất có hảo cảm, mở miệng lại nói ra lời nịnh hót như vậy, thoáng chốc khuôn mặt nhỏ nhắn cứng đờ.

Nam tử đưa tay vỗ vai hắn, điệu ôn hòa nói: “Nếu Tần vương Tử Sở không giết ngươi, là hắn đối đãi thần dân khoan hồng. Hài tử ngốc, nghe nói các ngươi một nhà phụ tá Hàn vương mấy thế hệ, nhưng Hàn quốc hưng thịnh sao? Không, Hàn quốc vong bại —— như vậy, ngươi nói rốt cuộc là tổ tiên của ngươi vô năng, hay quốc chủ Hàn quốc ngu ngốc?”

Nguyên nhân Hàn quốc vong bại đương nhiên không thể đơn giản quy kết cho sai lầm của bất kỳ bên nào, câu hỏi của nam tử hiển nhiên là cố ý làm khó.

Nhưng đột nhiên nghe đến chỉ trích sắc bén như thế, thiếu niên bị hỏi đến sững sờ tại chỗ, á khẩu không trả lời được.

tumblr_inline_n8eh1bgBM11ry72eo

Edit chương này … đọc thì có thể không thấy gì nhưng mà ta đã phải đi search vụ hôn môi (。・//ε//・。)

Bình Luận (0)
Comment