
Tần Tử Sở mang trên mặt nụ cười ấm áp, ngữ điệu không đổi nói: “Trả lời không được à? Đình úy vừa mới nói là vì tốt cho ngươi, ý của hắn là —— chỉ có người thắng mới có tư cách viết sử. Ngươi muốn tìm Tần quốc báo thù diệt quốc, nhưng chẳng lẽ không có Tần quốc, Hàn quốc cũng sẽ không vong bại sao? Không, Hàn vương là một quân chủ ngu ngốc vô đạo, thời điểm hắn tại vị vừa không khởi công xây dựng thuỷ lợi, cải thiện dân sinh, cũng không củng cố quân đội, tăng cường sức mạnh quốc gia, càng không đoàn kết với các nước phía đông, tăng cường ngoại giao. Phi công tử là huynh đệ của hắn, tài trí xuất chúng như vậy, Hàn vương lại không nhận thức được tài hoa của hắn, như vậy, sự sụp đổ Hàn quốc đã trong phút chốc. Dù là, đợi đến một ngày Đại Tần ta suy sụp, tuyệt đối cũng không có sử quan nói Hàn quốc cường thịnh, trên dưới một lòng, lại chợt bại dưới tay Tần quốc, chỉ bởi vì Tần quốc có quân đội cường đại.”
Hắn vừa nói chuyện, lại vừa xoa đỉnh đầu Trương Lương, ôn hòa mở miệng nói: “Ngươi bây giờ tuổi còn nhỏ, đợi đến khi trưởng thành, thật sự dùng hai mắt của mình nhìn xem thế giới này, nên hiểu rằng không có gì liên quan đến đen và trắng—— nếu có cơ hội, chi bằng ngươi trở về Hàn xem tình trạng sinh hoạt của dân chúng ở nơi đó, chính miệng hỏi một chút bọn họ muốn bị vua của nước nào thống trị.”
Đối với thu nạp dân tâm, Tần Tử Sở tràn đầy tin tưởng.
Dân chúng vô cùng chất phác, ai có thể làm cho bọn họ cuộc sống tốt đẹp, trong lòng sẽ liền hướng về người đó.
Hàn quốc vốn nhỏ hẹp, quân vương mất nước của Hàn quốc lại là người thích hưởng thụ, bởi vậy, trưng thu thuế rất cao.
Trong nước mặc dù có Trịnh Quốc khởi công xây dựng thuỷ lợi, nhưng người phụ trách việc này cũng không phải Trịnh Quốc, bởi vậy phân phối lao dịch rất không hợp lý, hàng năm dân phu phải lao dịch rất nặng, kêu than ầm ĩ.
Thêm nữa dân chúng lúc nào cũng lo lắng bị diệt quốc, dân chúng tầng lớp thấp nhất có cuộc sống khốn khổ chiếm đa số.
Lãnh thổ Hàn quốc bị Đại Tần đánh chiếm đã mười năm.
Thời gian cải cách lâu như vậy, sớm đã khiến dân chúng Hàn quen với thuế thu thấp và cuộc sống an ổn không có nơi khác quấy nhiễu.
Không ai đi hoài niệm bô lão của Hàn quốc, ngóng trông bọn họ trở về thống trị mình, trở lại cuộc sống khốn khổ đã qua.
Tần Tử Sở chân thành nhìn Trương Lương còn là bộ dáng thiếu niên, mê hoặc vốn che kín trong mắt Trương Lương dần dần rút đi.
Hắn nhìn trang phục trên dưới của Tần Tử Sở, bỗng nói: “Quần áo và trang sức của Tần quốc với Hàn quốc khác nhau, cho nên, ta mới không chú ý ngươi mặc thường phục —— ngươi là Tần vương Tử Sở.”
Tần Tử Sở dắt tay Trương Lương, quay đầu lại nhìn bọn nhỏ vẻ mặt bất an sau khi bị hắn một lời vạch trần thiên cơ, lộ ra nụ cười ôn hòa.
Hắn ôn nhu nói: “Thời gian còn rất sớm, các ngươi cũng chưa dùng điểm tâm phải không? Đi thôi, theo ta cùng ăn một chút. Lúc đói bụng, cả ngày cũng sẽ không có tinh thần.”
Tần Tử Sở không lo trong các thiếu niên Hàn Phi mang tới có hài tử xấu.
Bởi vì để tạo ấn tượng tốt cho hắn, kế tiếp thả hài tử tuổi còn nhỏ trong di dân của hai nước Hàn, Triệu ra, dù trong các thiếu niên này có người tính cách quật cường, nhưng tuyệt đối sẽ không có hài tử không hiểu biết lí lẽ, hoặc là cố ý gây chuyện thị phi.
Bọn họ đều hiểu phải nhìn ánh mắt của người khác mà hành sự.
Bất quá, mặc dù lộ ra vẻ làm người ta hết sức đồng tình, nhưng luôn thiếu vài phần phong thái không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Trương Lương quả nhiên dám nói trước mặt người khác, cũng dám nhìn chằm chằm vào mắt của người khác để trả lời câu hỏi.
Trương Lương thấy Tần Tử Sở không phủ nhận thân phận của mình, mím chặt môi không nói nữa.
Trên mặt hắn hiện ra vài phần chần chờ, nhưng Trương Lương lại không một hơi cự tuyệt đề nghị của Tần Tử Sở, mà rũ mi mắt xuống, mặc cho Tần Tử Sở dắt bàn tay của mình đi về hướng sân nhỏ riêng biệt.
Hà sớm đã mang theo vài tên cung nô, ở trong đó chuẩn bị xong đồ ăn.
Vừa thấy Tần Tử Sở giống như là vua hài tử mang theo một đám thiếu niên vào cửa, lập tức cùng toàn bộ nô tỳ quỳ trên mặt đất, giọng nàng run nhè nhẹ nói: “Quốc chủ, nô tỳ đã bố trí xong.”
Tần Tử Sở gật đầu, sáng sớm sau khi đã cảnh cáo Hà thu liễm hành vi của mình, liền bỏ qua việc này không đề cập tới.
Lúc này, Tần Tử Sở mang theo bọn nhỏ ngồi quanh một chiếc bàn lớn xong, chủ động cầm lấy đũa nói: “Chúng ta ăn cơm trước đi. Sau khi ăn điểm tâm, ta còn có một số việc yêu cầu các ngươi hỗ trợ.”
Trương Lương cảm thấy tò mò, lại không mở miệng nói chuyện, mà là nhu thuận bắt đầu ăn điểm tâm.
Tần Tử Sở động một món, hắn liền theo đó ăn một món.
Bữa ăn kết thúc, Tần Tử Sở lại không nhìn ra Trương Lương có bất kỳ sở thích ăn uống nào.
Bất quá, Tần Tử Sở cũng không nóng lòng, sau khi súc miệng, mang theo các thiếu niên đi vào thư phòng.
Trong thư phòng nơi thật sự để sách cũng đã không còn là sách vở nặng nề, mà là từng quyển giấy trắng dùng thừng bằng sợi bông xâu vào.
Vừa mới đẩy cửa phòng ra, một mùi hương phả vào mặt làm các thiếu niên sợ ngây người.
“Những thứ này toàn bộ đều là giấy trắng viết thành?” Dù Trương Lương từng trải lãnh tĩnh, hắn cũng chỉ là một thiếu niên.
Lúc này, Trương Lương hoàn toàn không kiềm chế được mở miệng hỏi.
Tần Tử Sở nhướng mày cười nhạt, mặt tự hào nói: “Quả nhân đã hạ chiếu lệnh ở nơi từng là Hàn quốc và Triệu quốc, ba lần thu thập mục lục, tuy rằng không dám nói toàn bộ sách đều ở thư phòng này, nhưng với tuổi của các ngươi muốn đọc sách, tuyệt đối có thể tìm được đủ.”
Nói xong hắn khoát tay áo, mang theo vẻ dí dỏm nháy mắt mấy cái, khẽ cười nói: “Nhưng thư phòng này không thể không có bất cứ giá nào mà cho các ngươi đọc, quả nhân có điều kiện.”
Trương Lương khó nhịn mong đợi trong lòng, nhưng nghe Tần Tử Sở nói, hắn vẫn thu hồi tầm mắt, hết sức tự kiềm chế nói: “Công tử trốn chạy có tin tức gì ta không rõ lắm, bí mật của Hàn quốc ta cũng không biết.”
Tần Tử Sở khoát tay, bình tĩnh nói: “Các ngươi nhỏ tuổi như vậy, cho dù có bí mật gì, người nhà cũng sẽ không nói cho các ngươi biết. Điều kiện quả nhân đã nói căn bản không phải cái này.”
Vừa dứt lời, trong nháy mắt Tần Tử Sở lập tức từ trong mắt của đám hài tử chưa trưởng thành nhìn thấy vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng hắn nghĩ: xem ra trong bụng đám tiểu đông tây này thật sự có hàng.
Bất quá, việc này không gấp, hắn vốn cũng không phải vì tìm hiểu tin tức mới đem một đám hài tử choai choai vào cung Hàm Dương.
Trong mắt Tần Tử Sở chứa vẻ trách cứ, dạo qua một vòng bên trong đám thiếu niên, chợt thở dài, trầm giọng nói: “Quả nhân hôm nay cho phép các ngươi vào cung Hàm Dương, hoàn toàn là vì đình úy cảm thấy các ngươi đều là nhân tài, mà quả nhân không muốn để minh châu bị long đong. Các ngươi đem tiểu tâm tư của mình buông xuống, đi theo tiến sĩ Lý Tư học tập thật tốt. Mỗi mười ngày thi một lần, thành tích ai tốt có thể mang theo ban thưởng về nhà thăm cha mẹ; người thành tích không tốt, phải lưu lại chịu phạt.”
Tần quốc pháp chế nghiêm khắc thiên hạ đều biết, nghe hai chữ “Trừng phạt”, có mấy hài đồng lá gan nhỏ đã nhịn không được lui về phía sau, giống như làm như vậy có thể tránh khỏi trừng phạt Tần Tử Sở đã nói.
Trương Lương lại đi về phía trước một bước, nhìn thẳng Tần Tử Sở mở miệng hỏi: “Quốc chủ Tần quốc, nếu mỗi lần ta đều có thể đạt được thành tích tốt nhất, như vậy ta có thể thêm vào một yêu cầu không?”
Tần Tử Sở suy xét một chút, cười hỏi: “Điều kiện gì, nói ra cho ta nghe một chút.”
Trương Lương cắn môi, dường như là hạ quyết tâm nói: “Mẫu thân của ta thời điểm sinh con thân thể tổn hại, bọn đệ đệ cùng muội muội thân thể cũng đều rất kém, có thể cho thái y chữa bệnh cho bọn họ không?”
Những lời này làm Tần Tử Sở cảm động, hắn nhịn không được đưa tay ôm thiếu niên vào ngực, nhẹ nhàng vỗ về sống lưng mạnh mẽ thẳng tắp của Trương Lương.
Một lát sau, Tần Tử Sở mới nói: “Ngươi cần phải học tập thật tốt, quả nhân chuẩn bị xong thái y chờ ngươi chữa bệnh cho bọn họ.”
Tần Tử Sở buông Trương Lương ra, vừa ngẩng đầu lại đối diện với người ngoài cửa.
Trong ánh mắt không giống người thường lóe ra hàn quang, trong đó tràn ngập lửa giận.
Hắn hung hăng trừng thiếu niên Tần Tử Sở buông ra, sãi bước đi tới, đến trước mặt Tần Tử Sở chợt dừng bước, trầm giọng nói: “Phụ vương quả nhiên rất thích hài tử. Thân thể của ngài không tốt, nếu gặp bọn họ xong, vẫn nhanh một chút theo ta trở về cung tu dưỡng đi.”
Nói xong, Doanh Chính cũng không thèm nhìn tới đám tiểu đậu đinh này, dắt Tần Tử Sở hướng ra ngoài cửa.
Tần Tử Sở bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Tần Tử Sở biết phản ứng của Doanh Chính sẽ làm người ta cảm thấy quái dị, đành phải một bên nắm chặt bàn tay Doanh Chính, ở trên mu bàn tay hắn nhẹ nhàng gãi vài cái, một bên quay đầu lại nói: “Tiến sĩ Lý Tư qua buổi trưa sẽ lại đây, các ngươi phải nghe lời học tập cho tốt. Quả nhân đi về tĩnh dưỡng trước.”
Tần Tử Sở không chút phản kháng tùy ý Doanh Chính kéo mình về tẩm điện, không đợi Doanh Chính mở miệng liền trầm mặt xuống, ác nhân cáo trạng trước nói: “Doanh Chính, ngươi đem ta trở thành hạng người gì? Nhìn thấy hài tử liền không nhịn được mà ưa thích à?!”
Doanh Chính bị Tần Tử Sở làm nghẹn đến nói không ra lời.
Tần Tử Sở mới lộ ra khuôn mặt tươi cười, vươn tay nắm vành tai Doanh Chính, thấp giọng nói: “Ngươi nghĩ như vậy đúng không? Cho nên mới tức giận. Ta biết ngươi có ý nghĩ như vậy, cũng cảm thấy đặc biệt tức giận.”
Doanh Chính ôm lấy Tần Tử Sở, nhiều lần dùng sức hôn bờ môi của hắn, áp lực nói: “Hôm nay trẫm tiếp nhận quyền hành Đại Tần từ trong tay ngươi, nhưng trẫm không có chút vui sướng nào, chỉ cảm thấy thời gian ngày càng tàn khốc vô tình bức bách chúng ta biệt ly. Bây giờ ngươi đã không có cách nào xuất hiện trước mặt trọng thần, chờ đến mười năm sau, hai mươi năm sau nữa? … Chờ đến khi trẫm chết đi? Có thể xuất hiện những người khác đả động ngươi hay không, làm ngươi đi ra khỏi lăng Tần Thủy Hoàng âm u, bắt đầu nhân sinh mới.”
Tần Tử Sở cảm nhận được run rẩy trên người Doanh Chính, chợt phát hiện mình vừa rồi hoàn toàn hiểu lầm ý Doanh Chính.
Hắn còn nghĩ Doanh Chính ngờ vực và tức giận vô căn cứ, nhưng Doanh Chính đã vì “Tương lai” của bản thân mà sợ hãi.
“A Chính, thực xin lỗi.” Tần Tử Sở không biết mình có thể nói ra lời gì an ủi Doanh Chính, đành phải mềm nhẹ vuốt sống lưng hắn.
Doanh Chính sắc mặt căng thẳng, mang theo một chút yêu cầu hà khắc: “Không được thân cận cùng người khác, lại càng không được cho bọn họ hưởng thụ sự an ủi trẫm đã từng nhận được trên người của ngươi. Nếu không một ngày nào đó trẫm sẽ không kiềm chế được mình, giết sạch người trong thiên hạ.”
Tần Tử Sở nhìn bộ dáng của Doanh Chính, bỗng nhiên cười rộ lên, thấp giọng nói: “A Chính, giả bộ quá mức liền không giống.”
Buồn khổ và ai oán trên mặt Doanh Chính trở thành hư không.
Hắn tiếc nuối thở dài một tiếng, kéo Tần Tử Sở ngồi xuống, mở miệng nói: “Có phải trẫm biểu hiện lãnh tĩnh hơn một chút nữa, ngươi sẽ đáp ứng rất nhiều yêu cầu quá phận của trẫm hay không?”
Tần Tử Sở khẽ in nụ hôn lên ấn đường của Doanh Chính, ôn hòa nói: “Yêu cầu này cũng không tính là quá phận. Ta đáp ứng ngươi.”

Dạo này hơi bận nên edit hơi chậm, mọi người thông cảm nhé. (⌒◇⌒;)