Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 158

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 158 ♡Mưu phản nghịch

tumblr_inline_mvmwvoBcHt1qid2nw

Doanh Chính hiển nhiên cảm thấy cao hứng đối với câu trả lời sảng khoái của Tần Tử Sở, nhưng hắn vẫn cường điệu nói: “Trẫm cũng biết yêu cầu như thế rất quá phận, nhưng vẫn hy vọng ngoại trừ trẫm, cuộc đời này ngươi không thích bất kỳ kẻ nào nữa.”

Tần Tử Sở gật đầu, hôn lòng bàn tay Doanh Chính, nhẹ giọng nói: “Thời gian sẽ chứng minh hết thảy.”

Doanh Chính cong khóe miệng, kéo Tần Tử Sở vào ngực.

Bỗng nhiên, hắn lấy ra một quyển giấy trắng trải trên mặt bàn, giọng điệu mang theo chút tự đắc nói: “Tử Sở, ngươi đoán đây là cái gì?”

Mắt của Tần Tử Sở mang theo nghi hoặc, cầm giấy trắng trong tay Doanh Chính đọc.

Tên từng người một được viết tỉ mỉ trong đó, thể hiện rõ ràng phụ mẫu và địa vị trong nhà của bọn họ.

Tần Tử Sở trong lòng cả kinh, bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Doanh Chính, hai mắt mở cực lớn, bên trong đồng tử màu nâu sẫm chứa đầy vẻ kinh ngạc.

Hắn không dám tin nói: “A Chính, ngươi lại thực sự điều tra ra tất cả các công tử và hài tử của bọn họ?”

Doanh Chính vẻ mặt hàm tiếu nhìn về phía Tần Tử Sở, nghiêm túc nói: “Đúng như ngươi nói ‘Thời gian sẽ chứng minh hết thảy’, trẫm cũng cho rằng có một số việc chỉ có làm xong, mới có tư cách nói mình có thể làm được. Trẫm không có biện pháp cam kết trước mắt mình có thể ngăn cản đề nghị của quần thần, cuộc đời này không lập hậu cung. Nhưng trẫm có thể hứa với ngươi tuyệt đối sẽ không thân mật với bất kỳ kẻ nào, cho nên, bây giờ trẫm liền điều tra tất cả hài tử, dự định chờ bọn hắn đến tuổi liền thu toàn bộ vào trong cung giáo dưỡng. Đám hài tử này thân phận đều rất thích hợp, chỉ cần đủ ưu tú, liền lựa chọn quá kế* tốt nhất, sắc lập làm Thái tử.”

*quá kế: con thừa tự

Tần Tử Sở tiến lên trước, dán sát vào gò má của Doanh Chính cọ cọ.

Hành động của Doanh Chính làm hắn hết sức cảm động trong lòng, nhưng Tần Tử Sở lại cảm thấy cách làm như thế đối với thanh danh của Doanh Chính ảnh hưởng quá lớn.

Hắn có chút kháng cự nói: “A Chính, sau khi ngươi bình diệt lục quốc, nhất định có rất nhiều người muốn hắt nước bẩn lên người của ngươi, làm như vậy sẽ để cho bọn họ nói thế nào —— Tần vương Chính người mang ẩn tật*, bất lực? Ta, ta không thể chịu đựng sự sỉ nhục như vậy trên người của ngươi.”

*ẩn tật: bệnh không tiện nói ra

Doanh Chính chẳng hề để ý nói: “Trẫm đời trước dù nữ nhân thành đàn, còn không phải có nhiều người bị diệt quốc, nói trẫm là nhi tử của Lã Bất Vi? Cho nên, coi như đời này có người nói trẫm bất lực thì thế nào? Lời nói của loài giun dế, sao phải bận tâm.”

Nói xong, Doanh Chính nở nụ cười ái muội, dán vào tai Tần Tử Sở, ngữ điệu thong thả nói: “Huống chi, trẫm có được hay không, Tử Sở ngươi rõ ràng nhất. Chỉ cần ngươi vừa lòng biểu hiện của trẫm, những người khác nói gì, trẫm căn bản không coi trọng.”

Hắn gối lên đùi Tần Tử Sở, bàn tay nắm chặt tay Tần Tử Sở, không ngừng hôn nhẹ ngón tay, hơi dùng sức cắn khớp xương không rõ ràng.

Trong mắt Doanh Chính hiện lên vẻ nghiêm nghị, tự tin nói: “Chờ đến khi trẫm chấp chưởng thiên hạ, thần tử cũng không có tư cách khoa tay múa chân với trẫm.”

Doanh Chính nói xong, kéo Tần Tử Sở nằm sóng vai cùng mình.

Hắn cười nhẹ một tiếng, từ từ hướng về phía trước, đem trán chạm vào trán Tần Tử Sở, nhắm mắt lại nhẹ giọng nói: “Tử Sở, ngươi là một người ôn hòa, cho nên các đại thần đều biểu hiện không trên không dưới đối với ngươi. Nhưng trẫm dù trên danh nghĩa là ‘Thái tử’, bọn họ cũng không dám làm càn đối với trẫm.”

Tần Tử Sở sờ gương mặt Doanh Chính, ôn nhu nói: “A Chính vẫn luôn là ưu tú nhất. Đúng rồi, kể cho ta một chút mấy ngày gần đây phát sinh chuyện gì, bỗng nhiên rảnh rỗi thật sự là không quen.”

Doanh Chính nghe Tần Tử Sở nói xong, không khỏi cười ra tiếng.

Hắn thở dài nói: “Trẫm cũng hiểu được ngươi sẽ không quen cuộc sống bây giờ. Lần này đại chiến vừa kết thúc, trẫm đã tăng thêm bốn mươi vạn đại quân, để cho Vương Tiễn dẫn dắt bọn họ tấn công Sở quốc. Về phần Lý Mục, đại thái tử chạy trốn trước đây của Triệu quốc không phải là ở biên giới Yến quốc lập Triệu quốc mới sao? Quốc chủ Yến quốc cũng mang theo vài tên quý tộc trốn ra biên cảnh, xây dựng lại Yến quốc. Để Lý Mục giết bọn họ đi. Lưu lại bọn họ chỉ làm cho lòng của dân chúng địa phương còn nghi vấn, không chịu quy thuận Đại Tần ta.”

Tần Tử Sở lo lắng nói: “Thường xuyên chinh chiến liên tục mấy năm như vậy, có thể tạo áp lực quá lớn với các tướng sĩ, làm bọn họ ghét chiến tranh hay không?”

Doanh Chính lắc đầu, bình tĩnh nói: “Tướng sĩ xuất chinh có thể miễn trừ không ít thuế khoá và lao dịch trong nhà, hơn nữa đạt được phong thưởng quân công vô cùng phong phú, bọn họ thật ra đều ngóng trông đánh giặc.”

Có những cam đoan này, Tần Tử Sở an tâm.

Hắn thả lỏng tâm tình, lười biếng vùi vào bên cạnh Doanh Chính, thấp giọng nói: “Trong quân không có tâm tình chán ghét chiến tranh là tốt rồi. Đúng rồi, A Chính, phương pháp sửa đổi của ta đối với vọng sơn* trên cường nỏ**, ngươi thấy khả thi không?”

*vọng sơn: bộ phận nhắm bắn trên nỏ

**cường nỏ: nỏ sau khi chuyển đổi, mạnh mẽ hơn, tầm xa hơn

Lực công kích cường đại nhất của quân Tần một phần thể hiện trên đội cường nỏ.

Ba hàng cường nỏ thay nhau kéo dây nỏ, lắp tên, vạn nỏ bắn đi, quân địch dù có thiên quân vạn mã cũng khó tiến thêm một bước.

Đội cường nỏ của quân Tần sử dụng cung nỏ chỉ dùng tay thì hoàn toàn không thể kéo dây nỏ, phải dùng chân kéo, mà cò lại phải thiết kế hết sức tinh xảo, chiến sĩ sau khi giơ lên có thể dùng ngón tay thoải mái di chuyển, hơn nữa lấy biên độ giật nhỏ nhất bắn tên ra.

Hơn nữa, thông qua vọng sơn trên nỏ có thể ngắm, có thể tự động đem cò điều chỉnh đến vị trí bắn.

Thậm chí, vọng sơn còn có một chức năng kỳ diệu —— nó có thể giúp binh lính sử dụng cường nỏ thông qua vọng sơn tính ra điểm rơi, bảo đảm tính chuẩn xác cho thời điểm bắn, có thể làm cho quân địch một mũi tên bị mất mạng.

Có thể nói “Vọng sơn” trên cường nỏ của quân Tần đã trang bị hệ thống chức năng ngắm trúng hiện đại, là một sáng kiến kinh người, tiên tiến đến không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng chức năng ngắm trúng của “Vọng sơn” đối với Tần Tử Sở mà nói lại rất lạc hậu, hắn trực tiếp vẽ mới, cải tiến vọng sơn.

Lúc này, Tần Tử Sở lên tiếng hỏi, chính là hy vọng Doanh Chính có thể tự nói, suy nghĩ của mình có phải trình độ công nghệ bây giờ có thể đạt tới hay không.

Doanh Chính không phải cuồng chiến tranh.

Nhưng chỉ cần là nam nhân, trời sinh đối với chiến tranh không cách nào che giấu cuồng nhiệt, đối với vũ khí hùng mạnh cũng có hứng thú không thua bất kỳ kẻ nào.

Vừa nghe câu hỏi của Tần Tử Sở, Doanh Chính lập tức mở mắt, kinh hỉ nói: “Tử Sở, ngươi sửa đổi vọng sơn quả thực làm người ta rất ngạc nhiên! Hôm nay thợ hồi bẩm, vọng sơn thay đổi dựa theo đề nghị của ngươi, đo lường tính toán vị trí quân địch càng có thể thêm chuẩn xác. Sử dụng cường nỏ như vậy, dù xạ thủ trước kia không thuần thục, cũng có thể dễ nắm phương hướng tên b*n r*, sát thương quân địch.”

Tần Tử Sở thỏa mãn nở nụ cười, nằm nghiêng bên cạnh Doanh Chính, híp mắt nói: “Hữu dụng là tốt rồi, gần đây ta còn suy nghĩ tương lai làm ra cái gì phù hợp.”

“Tử Sở, ngươi nói thích hài tử, hôm nay trẫm mang đến danh sách hài tử và hài tử di dân lục quốc tiến cử lên, đều giao cho ngươi dạy dỗ.” Doanh Chính ôn nhu nhìn chăm chú vào Tần Tử Sở, nhẹ giọng nói ra ý tưởng mình suy tính qua.

Tần Tử Sở cả kinh, mở ra đôi mắt đang nheo lại, miệng nói: “A Chính, ngươi tính nuôi bọn chúng cùng một chỗ?”

“Có gì không thể?” Doanh Chính nhướng mày cười nói, “Trẫm cũng không phải trời sinh liền ở vào vị trí Thái tử, tiếp thu giáo dục tốt nhất mới biến thành Thủy Hoàng đế.”

Nói đến chỗ này, ánh mắt Doanh Chính lộ ra một tia ảm đạm, bỗng thở dài một tiếng, mở miệng nói: “Trẫm có hai mươi mấy nhi tử, nhưng lại không có ai thật sự làm trẫm vừa lòng. Phù Tô là trưởng công tử của trẫm, hắn rất hiếu thuận, cũng rất ưu tú, nhưng tâm lại quá nhu nhược, làm người cũng đơn thuần. Trẫm trước khi chết đã từng hạ chiếu thư truyền ngôi cho hắn, nhưng trong lòng cũng không cảm thấy Phù Tô có thể quản lý tốt ranh giới của Đại Tần, không ngờ một lời thành sấm, hắn thậm chí ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng không thể ngồi lên.”

Tần Tử Sở khó được nghe thấy lời này, không khỏi ngồi dậy nép vào người Doanh Chính.

Hai mắt hắn lóe lên vẻ tò mò nhìn chằm chằm Doanh Chính, nhịn không được hỏi: “Chẳng lẽ ngươi cảm thấy hành vi Hồ Hợi giả mạo lên ngôi rất tốt?”

Doanh Chính phát hiện ánh mắt của Tần Tử Sở, trên mặt nở nụ cười.

Hắn ngồi dậy theo, đưa tay chống cằm, bình tĩnh nói: “Ngươi đã cùng trẫm nói qua việc Hồ Hợi liên hợp Lý Tư và Triệu Cao. Nói thật ra, trẫm cũng không cảm thấy Hồ Hợi đăng cơ có gì sai, nhưng sau khi hắn lên ngôi, cách làm lại quá ngu xuẩn.”

“A Chính, nếu là ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào?” Tần Tử Sở chớp chớp đôi mắt, nhìn nghiêng về phía Doanh Chính.

Thấy hắn vẻ mặt chờ mong, Doanh Chính nắm tay Tần Tử Sở, vỗ một chút trong lòng bàn tay hắn, thở dài một tiếng: “Tử Sở, nếu là trẫm thật sự đến mức kia, sau khi dùng Triệu Cao và Lý Tư âm mưu soán vị, lập tức tìm lý do giết hết bọn họ, để thiên hạ từ nay về sau không ai có thể dùng bí mật này uy h**p trẫm. Sau đó trọng dụng bạn cũ là hai huynh đệ Mông Nghị, Mông Điềm nhiều năm trung thành với Đại Tần. Sau đó, tìm tới các đệ tử học phái mắng trẫm nghiêm trọng nhất, hứa cho họ quan to lộc hậu, làm ra vẻ chiêu hiền đãi sĩ có thể nghe khuyên can, để bọn họ vì trẫm truyền đi thanh danh hiền đức, bình định kêu than. Cùng lúc đó, bất tri bất giác đề bạt thân tín, đem toàn bộ triều cục nắm trong tay mình. Chỉ có thành tích mới có thể làm cho quân vương ngồi vững ngôi vị hoàng đế! Hồ Hợi rất nhỏ tuổi, hắn không trải qua thất bại, không rõ đạo lý trong đó —— trẫm có thể chưởng khống Cửu Châu, không chỉ vì trẫm có trăm vạn quân Tần, cái này và uy nghiêm trẫm nhiều năm tích góp từng tí một, làm quan viên không dám giở trò khi trẫm còn sống là không tách rời.”

Tần Tử Sở nghe Doanh Chính nói xong, nhịn không được chân thành khích lệ: “Ân, A Chính của ta quả nhiên là nam nhân ưu tú nhất từ xưa đến nay. Phương thức lấy được ngôi vị hoàng đế và một người có thể làm hoàng đế tốt hay không vốn là hai việc khác nhau, không nghĩ tới A Chính là Thủy Hoàng đế Trung Hoa cũng đã có thể sáng suốt ý thức được điểm này.”

Nghe Tần Tử Sở khích lệ, Doanh Chính cười đến đắc ý.

Nhưng hắn lại ôm Tần Tử Sở vào lòng, ấn về trong đệm nói: “Tử Sở, ngươi ngủ một hồi đi. Ngươi hôm nay dậy quá sớm, nhất định không nghỉ ngơi tốt.”

Tần Tử Sở nhắm mắt lại gật đầu, khóe miệng vẫn mang theo tươi cười.

Lý Tư sau khi ăn xong vội vàng đi tới cung Hàm Dương.

Đây là lần đầu tiên quốc chủ tự mình phân công hắn, trong lòng Lý Tư nghĩ: ta nhất định phải để cho quốc chủ biết bản lãnh của ta, không thể lại bị mai một ở nơi di dân các nước không ai muốn!

“Nguyên lai người làm lão sư cho ta chính là ngươi.” Không đợi Lý Tư sửa sang lại quần áo, thiếu niên vịn cạnh cửa đã thò đầu phát hiện thân ảnh của hắn.

Thiếu niên cao thấp đảo qua trang phục của Lý Tư, lộ ra ánh mắt trào phúng, lầu bầu một câu: “Ăn mặc long trọng, đều là người quen cũ, ai chẳng biết a?”

Lý Tư nhìn thiếu niên môi hồng răng trắng, so với thiếu nữ còn đẹp hơn ba phần, trên mặt tối sầm, trầm giọng nói: “Trương Lương, tên hài đồng ngang bướng ngươi tại sao cũng được sư đệ tuyển lên? !”

Trương Lương hai tay ôm ngực mỉm cười, ra vẻ khiêm tốn nói: “Bởi vì ta trước mắt xem như một người ưu tú, hơn nữa ngày sau cũng sẽ cố gắng làm học sinh ưu tú nhất. Cũng không biết ngươi có bản lĩnh gì, đủ để đảm nhiệm trọng trách trước mắt.”

Lý Tư hơi có chút âm hiểm nở nụ cười.

Hắn tiến lên dùng một tay kẹp dưới nách Trương Lương chưa cao bằng thắt lưng hắn.

Trương Lương nhất thời không đề phòng, bị Lý Tư bắt lấy, duỗi tay duỗi chân phản kháng, lại không có biện pháp tránh thoát khỏi ngực Lý Tư chiều cao sức lực đều vượt xa hắn.

Hắn không khỏi la lớn: “Ngươi tại sao có thể như vậy?”

Lý Tư đi nhanh vào trong sân, trực tiếp đem Trương Lương ném trên mặt đất, nhìn ánh mắt phẫn nộ của thiếu niên, lông mày nhướng cao, không khách khí nói: “Ta biết rõ chỉ cần so thể lực có thể đủ chế ngự ngươi, vì sao phải dùng đầu óc? Trương Lương, ngươi thông minh thì cũng chỉ là hài tử thôi, nếu ta muốn trừng trị ngươi, bất quá là giơ tay lên.”

Không cho Trương Lương cơ hội phản bác, Lý Tư không kiên nhẫn khoát tay chặn lại, nói thẳng: “Về ngồi vào vị trí của ngươi đi, một khắc sau lên lớp. Quốc chủ sắp xếp cho các ngươi rất nhiều chương trình học, ta không có tâm tình cãi nhau với các ngươi.”

Nhắc tới “Chương trình học”, Trương Lương cũng mất ý tưởng đối phó Lý Tư.

Hắn thu hồi vẻ mặt trẻ con, mím môi lại, bày ra bộ dáng tiểu đại nhân, gọi một đám đồng môn quen thuộc hay xa lạ vào.

Ở giữa sân đã dựng thẳng lên một khối đá lớn màu xám, mặt đá mài đến cực kỳ bằng phẳng.

Lý Tư cầm lấy bút lông, ở phía trên viết xuống năm mươi chữ, đám hài tử nguyên bản còn ngồi ở dưới phát ra âm thanh sột soạt lập tức yên tĩnh trở lại.

Bọn họ nhìn chằm chằm văn tự chưa từng thấy qua trên phiến đá, cả người đều ngốc.

Σ(っ °Д °;)っthứ quái quỷ này là gì?

Tất cả thứ quái quỷ này là gì a!

Lý Tư xoay người, nhướng mày thật cao, ánh mắt đắc ý.

Bàn tay hắn ôn nhu v**t v* phiến đá, nói rõ ràng từng chữ: “Từ hôm nay trở đi, các ngươi phải học biết chữ —— không sai, chính là biết chữ. Mỗi ngày năm mươi chữ, mỗi mười ngày thi một lần, người quốc chủ nhớ kỹ khen thưởng, về nhà để thăm người thân; người không được nhớ, ha hả, ta nghĩ các ngươi sẽ không muốn biết trừng phạt nghiêm khắc bao nhiêu, tỷ như vĩnh viễn ở lại cung Hàm Dương, rốt cuộc ra không được.”

Người thân phận gì có thể vĩnh viễn ở lại cung Hàm Dương, cả đời không đi ra ngoài?

Đáp án là hoạn quan.

Các thiếu niên ở đây nhìn ánh mắt mỉm cười của Lý Tư, theo bản năng đều kẹp chặt hai chân nhỏ, đều đặn nuốt nước miếng.

Lý Tư cũng không cùng bọn họ so đo, âm thanh cứng nhắc bắt đầu giải thích từng chữ rốt cuộc là có ý gì, từ chữ nào biến chuyển ra, chữ này đã từng viết ở thất quốc, sau đó nói có sách, mách có chứng đem tri thức liên quan hết thảy giao phó rõ ràng.

Lý Tư nghiêm chỉnh khoe ra thái độ của lão sư tốt.

Hắn cùng với sư đệ Hàn Phi chuyên chú với học vấn khác nhau, tâm tư thông minh, giỏi về phỏng đoán tâm tư của bề trên.

Trong lòng Lý Tư biết Tần vương nếu đem hài đồng của di dân Hàn, Triệu vào cung Hàm Dương, tuyệt đối sẽ không vì ngày sau để cho người thóa mạ, mà là vì thu nạp trung thành của đám hài tử này.

Bởi vậy, thời điểm Lý Tư giảng bài cực kỳ dụng tâm, tuyệt không có chút suy nghĩ qua loa.

Tần Tử Sở tới chỗ này, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng sư đồ tương đắc như vậy.

Hắn không khỏi vừa lòng gật đầu.

Để Lý Tư tri thức tích lũy cực kỳ thâm hậu giảng bài cho một đám thiếu niên bất quá là việc rất nhỏ, hắn không an tâm chú ý động tĩnh trong sân.

Khi Lý Tư phát hiện một thanh niên y phục lộng lẫy thì hài lòng gật đầu, trong lòng cười đắc ý một chút, nghĩ: đây nhất định là quan viên quốc chủ phái tới, xem ra ta thành công.

Ngay sau đó, Lý Tư kịp phản ứng “Thanh niên” đứng ở góc căn bản không phải quan viên, mà là bản thân Tần vương Tử Sở!

Hắn kinh ngạc không thôi nghĩ: quốc chủ hẳn là đã bốn mươi tuổi đi? Làm sao nhìn vẫn trẻ như vậy, dung mạo không có bất kỳ dấu vết điêu linh gì?

Tần vương Tử Sở thật sự là có trú nhan hữu thuật*!

*trú nhan hữu thuật: có phương pháp để làm cho bản thân trẻ mãi hoặc có kĩ xảo để làm cho bản thân trông trẻ trung.

Lý Tư không dám nghĩ nhiều hơn nữa, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, tiếp tục giảng giải đề mục.

Cho đến khi kết thúc một nửa chương trình học hắn mới im lặng, sắc mặt nghiêm túc nói: “Nghỉ ngơi một khắc, sau đó tiếp tục.”

Lý Tư vốn tưởng rằng Tần vương Tử Sở sau khi trộm gặp qua liền sẽ rời đi, không nghĩ tới trong giờ học sinh nghỉ ngơi, Tần Tử Sở lại chủ động đi lên trước hướng hắn chắp tay thi lễ.

“Quốc chủ!” Lý Tư lập tức quỳ xuống dập đầu, bộ dáng thận trọng làm Tần Tử Sở có chút phản ứng không kịp.

Σ( ° △ °|||)︴ vì cái gì Lý Tư thừa tướng ngày sau quyền khuynh triều dã, tiếp theo giả mạo chỉ dụ vua soán quốc, bây giờ thoạt nhìn kích động như vậy?

Hắn hoàn toàn ra vẻ may mắn cuối cùng đã tìm thấy một công việc!

tumblr_inline_mvmwvoBcHt1qid2nw

Ông Lý Tư ăn h**p con nít không à. (-`д´- 。)

Thời tiết thật là nóng (;¬_¬)

Bình Luận (0)
Comment