Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 159.2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 159 ♡Không đi sau người kháctumblr_inline_nj4agyqjA91ry72eo– Hạ –

Tần Tử Sở rất biết cách đối phó với hài tử.

Hắn trực tiếp ngồi xổm trước mặt Trương Lương, đưa tay vỗ nhẹ đỉnh đầu Trương Lương.

Sau đó, hắn dắt tay Trương Lương đến một chỗ yên lặng, ôn nhu mở miệng: “Ân, quả nhân tin lời ngươi nói là thật.”

Tần Tử Sở cũng không chủ động hỏi mâu thuẫn giữa Trương Lương và Lý Tư, mà cười nói chuyện khác: “Hôm nay học tập có chỗ nào cảm thấy khó khăn không?”

Nhắc tới học tập, ánh mắt Trương Lương lập tức sáng lên.

Hắn nói thật nhanh: “Bút lông sử dụng rất tiện, hơn nữa Tần quốc thay văn tự mới cũng vô cùng thú vị. Nét bút đơn giản, mẫu chữ tuyệt đẹp. Những văn tự này là ngài hạ lệnh lệnh chỉnh biên sao?”

Tần Tử Sở thuận tiện phủi mặt đất, trực tiếp ngồi trên phiến đá mài bóng.

Hắn vỗ vị trí bên cạnh, kéo Trương Lương ngồi cạnh mình.

Trên mặt Tần Tử Sở nở nụ cười đắc ý nói: “Thống nhất văn tự, đo lường, chiều dài bánh xe và vũ khí đều là do Thái tử đề nghị. A Chính, ân, chính là Thái tử, hắn là người ưu tú nhất. Ngươi cảm thấy văn tự không tồi là do Tuân Huống tiên sinh dẫn dắt môn hạ đệ tử cùng tu chỉnh ra. Sau khi Đại Tần ta phổ biến rộng rãi bút lông, đã có rất nhiều người dùng bút lông đem văn tự Tần trước kia viết thành bộ dáng tương tự. Sau khi Tuân Huống tiên sinh tìm đọc qua văn tự của các quốc gia và phương pháp sáng tác dân gian, sáng tạo dung hợp thành hình dáng hiện tại, cố đạt tới dễ viết, dễ nhớ —— đây là sáng kiến hay nhất.”

Trương Lương nhìn Tần Tử Sở mặt tươi như hoa, bỗng nói: “Quốc chủ Tần quốc, bên ngoài đều loan truyền ngài sinh bệnh nặng. Nhưng ta nhìn ngài căn bản không giống như có bệnh.”

Tần Tử Sở thần sắc không đổi nhìn về phía Trương Lương, trong mắt bỗng bịt kín đau buồn.

Hắn nén âm thanh tới cực thấp, ngữ điệu mơ hồ nói: “Quả nhân mắc phải chứng tim đập nhanh. Bị bệnh này, bình thường nhìn không khác người thường, thời điểm chợt phát bệnh trực tiếp chết ngất đi, nói không chừng có lúc cũng vẫn chưa tỉnh lại.”

Tần Tử Sở không biết lời của mình sau đó có điểm nào kích động Trương Lương, sắc mặt thiếu niên thoáng chốc trở nên trắng bệch.

Hắn dùng ánh mắt sáng ngời ngấn nước nhìn chằm chằm Tần Tử Sở, sắc môi phấn hồng bị hắn cắn đến trắng bệch, bộ dáng sắp khóc.

“… Ngươi làm sao vậy?” Tay Tần Tử Sở còn nắm bàn tay Trương Lương, lúc này đành phải nhẹ nhàng vỗ tay hắn.

Một giọt nước mắt “Lộp bộp ——!” rơi trên mu bàn tay của Tần Tử Sở, Trương Lương cầm lấy ống tay áo Tần Tử Sở, khóc thút thít.

Tần Tử Sở nhanh chóng đem thiếu niên kéo vào trong ngực nhẹ giọng dỗ dành: “Nam tử hán đại trượng phu đổ máu không đổ lệ, có lời gì thì nói, ngươi khóc cái gì?”

Trương Lương dùng sức lau nước mắt trên mặt, lại không khống chế được phát ra một tiếng nghẹn ngào, sau đó, hắn lau nước mắt lần nữa.

Sau đó, Trương Lương vừa nấc lên vừa nói: “Nương ta cũng như vậy, sẽ chợt bất tỉnh… Đệ đệ, muội muội đều cùng một dạng với nương.”

Tần Tử Sở trong lòng cả kinh, không ngờ mình thuận miệng tạo ra tật bệnh lại giống như người nhà Trương Lương.

Một mẫu thân có bệnh tim sinh hạ nhiều hài tử như vậy, khó trách thân thể nàng càng không tốt.

Bất quá, nói như vậy, nàng có thể sinh ra một Trương Lương khỏe mạnh trong số nhiều hài tử, thật đúng là chuyện làm người ta kinh ngạc.

Không cần Tần Tử Sở trả lời, Trương Lương đã tự mình từ từ thu hồi cảm xúc, đôi mắt đỏ ngại ngùng trộm nhìn Tần Tử Sở vài lần.

Sau đó, hắn gục đầu xuống, mang theo chút thân cận giữ chặt ngón tay Tần Tử Sở, âm thanh đặc biệt thấp nói: “Bệnh này thật sự trị không hết sao?”

Nếu thật là bệnh tim, với trình độ chữa bệnh hiện tại có thể duy trì là tốt, muốn không để cho nó chuyển biến xấu là chuyện rất gian nan.

Đối với tiểu hài tử, Tần Tử Sở biết mình phải nói vài lời an ủi.

Nhưng ánh mắt Trương Lương không phải tràn ngập mong mỏi, hắn chỉ chờ đợi đáp án mà thôi —— từ trong ánh mắt kiên định của hắn, không khó nhìn ra dù câu trả lời không phải là một kết quả tốt, Trương Lương cũng hy vọng có thể nghe được một câu nói thật.

Tần Tử Sở nắm chặt bàn tay Trương Lương, thu hồi nụ cười trên mặt, nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn nghiêm túc nói: “Loại bệnh này rất khó chữa khỏi, nhiều lắm duy trì trạng thái hiện tại thôi. Sau khi bệnh không thể làm lụng vất vả, tâm tình không thể quá xúc động, nếu không cũng sẽ làm tăng thêm bệnh tình. Trương Lương, nếu ngươi muốn cho mẫu thân cùng đệ đệ, muội muội trong nhà khỏe mạnh trưởng thành đến lớn, nhất định phải có bản lĩnh nuôi dưỡng bọn họ mới được.”

Trương Lương miệng mím chặt, đem môi cắn đến không còn chút huyết sắc nào.

Nhưng một lát sau, cả người Trương Lương thoạt nhìn trưởng thành không ít, ngây thơ của hài tử trong vòng mấy phút ngắn ngủi tựa hồ đã bị hắn thu hồi.

Trương Lương bỗng nhiên ngẩng đầu đối diện ánh mắt Tần Tử Sở, ngược lại nhắc tới ân oán của hắn cùng Lý Tư: “Quốc chủ Tần quốc, không nên tin lời Lý Tư tiến sĩ nói.”

Tần Tử Sở không nói tin hay không, trực tiếp hỏi: “Lý Tư tiến sĩ không phải người lòng dạ hẹp hòi, giữa ngươi và hắn rốt cuộc có mối hận cũ gì?”

Trương Lương gục đầu xuống, thấp giọng nói: “Trương gia thời Ngũ Đại* làm tướng quốc Hàn quốc, đối với quốc chủ Hàn quốc đã qua đời chẳng phân biệt được tốt xấu. Quốc chủ chỉ giết dòng chính của Hàn vương, vài tên công tử còn lại đều hướng phụ thân đòi cúng tế tục danh của quốc chủ Hàn quốc các triều đại, phụ thân liền viết vài tờ đưa cho bọn họ —— chuyện này bị Lý Tư tiến sĩ phát hiện.”

*Ngũ Đại: có năm triều đại thay đổi nhau thống trị vùng Trung Nguyên: Hậu Lương, Hậu Đường, Hậu Tấn, Hậu Hán, Hậu Chu ở Trung Quốc

Trương Lương trộm liếc Tần Tử Sở một cái, thấy Tần Tử Sở không lộ ra vẻ mặt tức giận, mới nói càng nhỏ hơn.

Hắn có chút chột dạ nói: “Lý Tư tiến sĩ sau khi phát hiện việc này, đã cảnh cáo phụ thân ta, hơn nữa lấy đi danh sách cúng mộ tổ tiên. Nhưng mấy tên công tử biết phụ thân nhớ tục danh của tổ tiên Hàn quốc, lần nữa tới cửa, phụ thân ta hàng năm liền tiếp tục viết. Vài năm sau, Lý Tư tiến sĩ và nhà chúng ta…”

Tần Tử Sở gật đầu, chuyện nhà Trương Lương làm quả thật rất nghiêm trọng.

Hắn chợt hiểu Lý Tư cáo trạng không tính là hãm hại, nhiều lắm là “nói thật” mà thôi.

Điều này làm cho tâm tình Tần Tử Sở trở nên phức tạp —— Lý Tư đối nhân xử thế thật sự cao thượng như vậy sao? Cái này không khoa học!

“Ngày sau, ta nhất định có thể chứng minh giá trị của mình. Tần… Không! Quốc chủ, xin chữa trị cho mẫu thân và bọn đệ đệ, muội muội của ta.” Trương Lương bỗng nhiên quỳ gối trước mặt Tần Tử Sở thay đổi xưng hô, hướng Tần Tử Sở dập đầu thật sâu.

Trương Lương hiểu được Tần quốc và mình có thù diệt quốc.

Nhưng trước mắt cuộc sống của di dân rất khốn khổ, một đám quý tộc quen hưởng thụ áo gấm cơm ngon làm sao có thể hiểu được sử dụng nông cụ canh tác thế nào?

Trước khi được chọn vào cung Hàm Dương học tập, ngay cả Trương Lương cũng phải đem theo bọn đệ đệ, muội muội cùng phụ mẫu mình đồng thời canh tác, mỗi ngày chân trần dẫm trên bùn đất cứng rắn làm hắn cảm thấy thật sự khó khăn, giống như là không nhìn thấy chút tương lai, mà sau khi lao động gian khổ như vậy, lương thực có thể thu hoạch thậm chí không thể lấp đầy bụng.

Tiếp tục như vậy, người nhà của hắn căn bản không có khả năng có đủ tiền chữa bệnh.

So với quốc thù hư vô mờ mịt, Trương Lương không có biện pháp mở mắt trừng trừng nhìn thân nhân của mình vì cuộc sống khốn khổ mà làm hại thân thể, đốt sạch sinh mệnh trước mắt hắn.

Tần Tử Sở nắm chặt cánh tay gầy gò của Trương Lương, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Cánh tay của hài tử mười ba tuổi, sau khi hắn nắm chặt một cái, còn rất nhiều khoảng trống.

Trương Lương lại gầy yếu thành bộ dáng như vậy!

Tần Tử Sở nhìn Trương Lương nói: “Quả nhân không làm ăn lỗ vốn, lúc này đây xem như cho ngươi nợ. Trước hết quả nhân để cho thái y kiểm tra, chữa trị cho mẫu thân và bọn đệ đệ, muội muội của ngươi trước. Nhưng cuộc thi mười ngày sau, ngươi phải được hạng nhất, nếu không không có lần sau.”

“Một lời đã định!” Trương Lương giống như nam tử hán gật đầu đồng ý yêu cầu của Tần Tử Sở, trong mắt dấy lên ngọn lửa phấn đấu.

Tần Tử Sở lại vỗ đỉnh đầu của hắn, sau đó nói: “Sắp đến giờ, ngươi nhanh đi về lớp đi —— chuyện hôm nay, ngoại trừ bệnh của người nhà ngươi, không cần nói thêm với Lý Tư tiến sĩ.”

Trương Lương dùng sức gật đầu, xoay người chạy về tiểu viện.

Biểu tình dư thừa trên mặt Tần Tử Sở dần dần biến mất, trong lòng nghĩ: bần cùng quả nhiên có thể k*ch th*ch hùng tâm phấn đấu.

Hắn chậm rãi đi đến tẩm điện, thời điểm nhìn thấy Doanh Chính, trên mặt rốt cuộc lộ ra nụ cười buông lỏng.

Doanh Chính buông tấu chương xuống, lộ ra một nụ cười, nhẹ giọng nói: “Tử Sở có lời muốn nói?”

Tần Tử Sở gật đầu, ngữ điệu ôn hòa mở miệng nói: “Lý Tư luôn phụ trách chuyện của di dân các nước, tại sao A Chính chưa từng đề cập đổi chức vị cho hắn?”

Doanh Chính dừng bút, cười nói: “Tử Sở cảm thấy hắn xử lý rất khá, định điều đến vị trí trông coi thuộc địa sao?”

Tần Tử Sở lắc đầu, thấp giọng cười nói: “Ta cảm thấy hắn làm quả thật không tệ, nhưng vị trí trông coi thuộc địa có bổng lộc hai ngàn thạch, còn ban thưởng ngân ấn thanh thụ*. Nhớ tới sau khi ngươi chết hắn làm cái gì, ta thật có chút luyến tiếc.”

*con dấu bằng bạc và dải lụa xanh, là bổng lộc quan lại thời Tần.

Doanh Chính thuận thế nói: “Trước mắt không phải là vừa đúng. Để cho Lý Tư trông coi thuộc địa, chỉ cho hắn bổng lộc của tiến sĩ quan. Cũng để cho trẫm tan đi oán khí đời trước.”

Trong mắt Doanh Chính xẹt qua vẻ tiếc nuối, tiếp tục cười khổ mà nói: “Trẫm đời trước đem hoàng lăng tu kiến hoàn mỹ vô khuyết, nhưng lại để xác chết hư thối vào ở. Đây thật là sự châm chọc lớn.”

Tần Tử Sở ngồi vào bên cạnh Doanh Chính, nhìn hắn thấp giọng nói: “Cảm giác của ta quả nhiên không sai —— ngươi cố ý gây sức ép cho Lý Tư.”

Doanh Chính gật đầu, sau đó nói: “Tử Sở, ngươi rất coi trọng hài tử gọi là Trương Lương sao? Trẫm cảm thấy ngươi tựa hồ đặc biệt chú ý hắn.”

Nói đến chuyện này, Tần Tử Sở nhân tiện nói ra một ít nhân vật trọng yếu hắn biết: “Ngày sau thay thế đế quốc Tần là một người tên Lưu Bang, hắn trước đây là Đình trưởng, xưng là ‘Phái công’, mà Trương Lương chính là mưu thần trợ giúp hắn đạt được thắng lợi. Người cùng Lưu Bang tranh đoạt thiên hạ là Hạng Võ, Hạng Yến ngoài ý muốn bỏ mình vào thời điểm nước ngập Đại Lương là gia gia của hắn. Bất quá, hai người kia đều là xuất hiện sau đó, ban đầu người khởi nghĩa vũ trang là Trần Thắng cùng Ngô Quảng, bọn họ là dân phu bị ngươi triệu tập.”

Doanh Chính lãnh tĩnh gật đầu, mang theo vẻ tò mò hỏi: “Một Đình trưởng lại có thể đoạt được thiên hạ, nếu ngươi không nói, trong bốn người này, có lẽ trẫm sẽ tưởng Hạng Võ chiến thắng.”

Tần Tử Sở nghiêng đầu cười hỏi: “A Chính, vì sao ngươi cảm thấy người thắng phải là Hạng Võ?”

Doanh Chính một lần nữa cầm bút phê duyệt tấu chương, nói: “Hạng Yến là danh tướng Sở quốc, nếu không có Vương Tiễn tướng quân đem chuyện đào chiến hào giấu diếm đến vô cùng tốt, làm hắn không hề phòng bị ngoài ý muốn chết dưới lũ lụt, trận chiến với Sở quốc nhất định sẽ rất thảm thiết. Có tổ tiên như vậy, Hạng Võ nhất định tinh thông phương pháp điều binh khiển tướng.”

Tần Tử Sở nghe vậy nhíu mày, nhịn không được nói: “Nếu Hạng Yến đã chết, ngươi vì sao vẫn phái ra sáu mươi vạn đại quân tấn công Sở quốc chứ? Chẳng lẽ Sở quốc bây giờ không phải là không chịu nổi một kích sao?”

“Không chịu nổi một kích?” Sau khi Doanh Chính lặp lại từ Tần Tử Sở nói ra, lắc đầu, hắn nhìn về phía Tần Tử Sở, thần sắc trịnh trọng nói, “Phía nam Sở quốc còn có Bách Việt, đông nam nóng bức ẩm ướt, quân đội Đại Tần ta tác chiến ở nơi này thích ứng cực kỳ tệ. Lúc này đã vào hạ, trong hoàn cảnh chiến tranh như vậy, tướng sĩ Đại Tần chỉ cảm thấy thân thể ngày càng khó chịu —— sáu mươi vạn đại quân cũng không nhiều.”

“A Chính, ngươi lại cho Vương Tiễn tướng quân một hơi tấn công cả Bách Việt?” Tần Tử Sở nhịn không được kinh ngạc hô to.

Doanh Chính nhìn hắn nở nụ cười, đưa tay v**t v* gò má của Tần Tử Sở, lại gần ôn nhu hôn bờ môi của hắn.

Doanh Chính nhẹ nhàng nói: “Tử Sở, ngươi đã nói trẫm đời trước chỉ làm tốt khai quốc chi quân, lại không thể bảo vệ thiên hạ này. Đời trước thời điểm hai mươi hai tuổi, trẫm vừa mới đăng cơ, chuẩn bị bắt tay đối phó lục quốc; lúc này đây, trẫm muốn ở lúc hai mươi hai tuổi, hai tay đem mảnh giang sơn này dâng đến trước mặt ngươi, sau đó hướng ngươi chứng minh, thống trị thiên hạ, trẫm cũng không đi sau người khác.” (ý là không lạc hậu, không kém ai)

tumblr_inline_nj4agyqjA91ry72eo

TS thật là biết cách tiếp cận con nít mà, AC cũng vậy mà TL cũng vậy ;))

Bình Luận (0)
Comment