
Tần Tử Sở cười đến vui vẻ, ngón tay có chút ngả ngớn ma xát qua lại làn da bóng loáng trên cằm của Doanh Chính.
Hắn ôn nhu nói: “Ta đây nhất định phải thoái vị nhượng hiền trước khi ngươi tròn hai mươi hai tuổi, để cho mình mỗi ngày thượng long sàng. Có Thủy Hoàng đế bệ hạ hầu hạ ta, cuộc sống như thế thật khiến cho người ta mong đợi.”
Doanh Chính bị Tần Tử Sở chọc cho cười rộ lên.
Hắn một phen nắm chặt cổ tay của Tần Tử Sở, đem Tần Tử Sở đè trong ngực, lột ra miện phục tinh xảo từ bả vai xuống dưới, miệng nói: “Trẫm nhất định sẽ hầu hạ phụ hoàng thật tốt —— không bằng phụ hoàng nói một chút xem, đêm nay ngươi muốn trẫm dùng tư thế gì hầu hạ ngươi?”
Tần Tử Sở bị lời nói không đứng đắn của Doanh Chính khiến cho cười đến không dừng được, mềm nhũn nằm trong ngực Doanh Chính, cười đến run rẩy cả người.
Doanh Chính thuận thế khẽ hôn xuống dọc theo xương quai xanh của hắn, bàn tay đã duỗi vào vạt áo dưới, nhẹ nhàng nhu lộng, từng ngụm m*t vành tai, đồng thời nói: “Tử Sở, lúc đầu trẫm nghĩ nếu khi trẫm mười lăm tuổi ngươi không nhường ngôi cho trẫm, trẫm sẽ giết ngươi. Nhưng bây giờ trẫm nghĩ, dù ngươi ngồi cả đời ở vị trí quốc chủ cũng không hề gì, ngươi có thể bầu bạn với trẫm là tốt rồi.”
“Ta sẽ không rời khỏi.” Tần Tử Sở đ*ng t*nh phát ra từng đợt hừ nhẹ.
“Thịch ——!” một tiếng, Doanh Chính đem tấu chương cùng nghiên mực trên mặt bàn đẩy xuống, Tần Tử Sở bị hắn đặt nằm trên mặt bàn, đè lên.
Tần Tử Sở cùng Doanh Chính ở cung Hàm Dương hưởng thụ sung sướng và vui vẻ, Lý Mục ngồi trong quân doanh, một ly lại tiếp một ly uống rượu lạnh, ánh mắt tiếc nuối.
Tần Sơ xốc soái trướng lên, đi vào, trong tay xách theo một chai rượu đã hâm nóng.
Lý Mục ngoảnh lại mờ mịt nhìn, đột nhiên trầm ngâm, ánh mắt khí thế lẫm liệt dừng trên người Tần Sơ.
Thấy rõ người tới là ai, hắn gật đầu, bình tĩnh nói: “Diêu thượng khanh để cho ngươi tới?”
Tần Sơ lắc đầu, dứt khoát đi đến ngồi bên Lý Mục.
Hắn trực tiếp đổi rượu lạnh mà Lý Mục uống, mở miệng hỏi: “Quốc chủ lại đem mười lăm vạn quân tinh nhuệ giao vào trong tay tướng quân, tướng quân mấy ngày nay vì sao rầu rĩ không vui?”
Trên mặt Lý Mục lộ ra vẻ kinh ngạc, hạ giọng nói: “Trong quân mấy ngày nay có phải có lời đồn không hay gì không?”
Tần Sơ vội vàng nói: “Không có không có không có, nhưng vẻ mặt tướng quân không cương nghị như xưa, Tần Sơ cho rằng… trong lòng ngài lo âu bắt Triệu vương Đại và Yến vương Hỉ không thuận lợi.”
Lý Mục lắc đầu, đôi mắt hiện ra một tia mờ mịt: “Lão phu cả đời chinh chiến sa trường, lại không nghĩ rằng cuối cùng được phong hầu bái tướng là dựa vào quốc chủ Tần quốc.”
Hắn cười khổ một tiếng, lắc đầu: “Dù trong lòng cảm kích sự quan tâm của quốc chủ, nhưng Lý Mục cả đời làm người Triệu quốc, nên xem mình là người Triệu quốc. Dù Triệu quốc mất nước, binh sĩ thủ hạ của ta vẫn là binh sĩ Triệu quốc. Lý Mục mấy năm qua không phát hiện có gì khác. Không phải là thay người đánh giặc sao? Cho ta lương thảo đầy đủ, lão phu có thể đánh cả đời!”
Lý Mục sau khi lớn tiếng hô lên những lời này, bỗng rót một chén rượu lớn.
Sau đó, hắn giàn giụa nước mắt nói: “Nhưng Triệu vương muốn giết ta! Giết cả nhà già trẻ của ta! Quốc chủ Tần quốc lại cho con cháu ta ấm* ba đời quan tước, trong lòng lão phu khó chịu. Ta không thoải mái!”
*ấm: thời đại phong kiến, do cha ông có công mà đem lại quyền lợi cho con cháu được đi học và được bổ làm quan
Tần Sơ âm thầm đem rượu lạnh giấu bên chân mình, nói theo lời Lý Mục: “Nếu quốc chủ muốn hậu thưởng tướng quân, tướng quân còn có gì khổ sở đâu? Mau chóng đem Triệu vương Đại và Yến vương Hỉ bắt lại đưa về nước mới tốt.”
Lý Mục cười ha hả vài tiếng, hắn dùng sức vỗ vài cái trên bả vai Tần Sơ, cảm thán nói: “Tướng lãnh trong quân bây giờ lại không có một người Tần —— chúng ta đều là người chịu ân huệ của quốc chủ.”
Tần Sơ gật đầu theo, khóe miệng nở nụ cười, ánh mắt thỏa mãn: “Nếu không có quốc chủ, Tần Sơ bất luận đạt được địa vị gì, cũng chỉ là một nam sủng, cả đời cũng thoát không khỏi tiếng xấu như vậy. Nhưng ta bây giờ có thể đường đường chính chính được người xưng hô một tiếng ‘Tần Sơ tướng quân’, Tần Sơ nguyện vì quốc chủ quên mình phục vụ.”
Hắn nói chuyện, thần sắc lộ ra một tia bi thương.
Tần Sơ thở dài một tiếng nói: “Đáng tiếc, quốc chủ Tần quốc cũng không phải người trường thọ, chiến báo hôm nay truyền lại đều là Thái tử cầm bút. Nghe nói quốc chủ bệnh trầm trọng đã lâu, cũng là sợ Thái tử trẻ tuổi, chưởng quốc bất lợi, mới kiên cường kéo dài tới hiện tại mới dám nghỉ ngơi.”
Lý Mục mặt bình tĩnh, gật đầu theo.
Hắn suy nghĩ sâu xa nói: “Chúng ta tăng tốc độ hành quân, mau chóng bắt bọn họ vào trong tay. Đừng…” không kịp gặp mặt quốc chủ lần cuối.
Tần Sơ nghe ra lời chưa hết của Lý Mục, đã không còn tiếp tục khuyên bảo Lý Mục.
Hắn cầm bình rượu lạnh, xoay người đi ra khỏi soái trướng.
Diêu Cổ vẫn luôn ở nơi ghi danh tổn hại trong chiến đấu, trấn an cư dân, điều hành tù binh quân Yến, cả ngày vội đến chân không chạm đất, một bạch diện thư sinh từ cổ trở lên thật sự phơi nắng thành màu lúa mạch.
Tần Sơ trở lại trong lều, trong miệng Diêu Cổ còn lẩm bẩm viết tấu chương, hồi báo cho quốc chủ tình hình Yến quốc.
“Quốc chủ mấy ngày nay thân thể như thế nào?” Tần Sơ ngồi phía sau Diêu Cổ, hai tay mạnh mẽ khoát lên bả vai hắn, tỉ mỉ xoa bóp cơ bắp cứng đờ.
Diêu Cổ trên tay không ngừng, quay đầu lại liếc Tần Sơ một cái, khẽ cười nói: “Ta thấy thân thể quốc chủ có bệnh nhẹ là giả, muốn thoái vị cho Thái tử mới là thật.”
Tần Sơ động tác ngừng lại, không khỏi nhăn mày, qua hồi lâu sau mới do dự nói: “Quốc chủ và Thái tử, phụ tử hai người sống nương tựa lẫn nhau, bây giờ quốc chủ tuổi tác như vậy, muốn an hưởng tuổi già cũng là lẽ thường.”
Diêu Cổ lại lắc đầu, thu hồi nụ cười trên mặt.
Hắn tiến đến bên tai Tần Sở, hạ giọng nói: “Mấy năm nay, quốc chủ nào có một chút dấu vết biến lão?”
Tần Sơ nghe vậy sửng sốt, sau đó nhịn không được sờ mặt mình, như có điều suy nghĩ nói: “…Thái tử hình như cho đến ngày nay vẫn ở cùng một phòng với quốc chủ.”
Diêu Cổ căng thẳng gật đầu, thấp giọng nói: “Thái tử đứng ở bên cạnh quốc chủ nhìn không ra là phụ tử chút nào, ngược lại quốc chủ hiện tại nhìn càng giống như là đệ đệ của Thái tử, hơn nữa ánh mắt Thái tử nhìn về phía quốc chủ cũng khác với phụ tử bình thường. Quốc chủ từ khi Thái tử còn bé liền hữu cầu tất ứng* đối với Thái tử, tình hình trước mắt như vậy, quốc chủ không thoái vị, chẳng lẽ phải chờ tới khi uy tín của Thái tử bị hao tổn, sau đó tìm cách xoay chuyển sao?”
*hữu cầu tất ứng: xin gì được nấy
Quan hệ của Tần Sơ cùng Diêu Cổ không giống bình thường, đều thích nam nhân, tự nhiên với loại chuyện như vậy nhạy cảm nhất.
Lúc này, trên mặt Tần Sơ đã trắng bệch.
Âm thanh hắn phát run nói: “Nhưng quốc chủ và Thái tử, bọn họ… Quốc chủ lại có thể thoái nhượng đến nước này?”
Diêu Cổ cười khổ một tiếng, bình tĩnh nói: “Thái tử khí thế kinh người, thủ đoạn tàn nhẫn, tính tình thâm trầm. Mỗi lần hắn có một chút hành động, sau đó đều làm người khác lạnh cả sống lưng, có thể làm một vị vua tài trí kiệt xuất. Ngay cả ngươi, ta cũng rõ, thời điểm quốc chủ và Thái tử cùng một chỗ, quốc chủ đã không áp chế được Thái tử. Bất luận quốc chủ cam nguyện thoái vị hay không, thời cơ trước mắt này cũng là tốt nhất.”
Tần Sơ lắc đầu thở dài, nhưng lại không có bất kỳ phản bác nào có thể nói ra.
Con đường bình diệt lục quốc phi thường gian nan.
Quốc chủ mỗi lần đều phải mưu đồ hồi lâu, sau đại chiến kiệt lực nghỉ ngơi lấy lại sức, không đến mức dùng quá nhiều sức dân.
Đây là vị vua nhân từ, nhưng thời cơ chiến đấu trôi qua trong đó lại nhiều vô cùng!
Nhưng Thái tử thì khác, người sáng suốt đều có thể nhìn ra đồng thời phát động chiến tranh với Yến quốc và Ngụy quốc là đề nghị của Thái tử, mà hắn còn thừa dịp sau khi một lần tiêu diệt Yến quốc và Ngụy quốc, thời điểm quân Tần khí thế cường thịnh, dứt khoát phân công Vương Tiễn cùng Lý Mục lần thứ hai xuất chinh, mà còn đem toàn bộ quân đội giao cho bọn họ.
Khí phách, tâm cơ và chưởng khống thời cuộc trong đó, cũng không phải quốc chủ có thể so sánh được.
Thái tử vũ dực dĩ phong*, quốc chủ không ngăn được hắn!
*vũ dực dĩ phong: sức mạnh đã vững chắc
Nhưng quốc chủ cam tâm tình nguyện rơi xuống nông nỗi như thế sao?
Tần Sơ không rõ lắm.
Nhưng hắn không dám hỏi ra những lời này, đây không phải là chuyện bề tôi nên hỏi.
Tần Sơ nhắm mắt lại, trong lòng tính toán theo Lý Mục tướng quân, hoàn toàn bắt lấy Triệu vương Đại và Yến vương Hỉ cần thời gian, nhưng trong lòng hắn lại vẫn nhớ đến Tần vương Tử Sở trong cung Hàm Dương xa xôi.
Kẻ sĩ vì bạn mà chết.
Quốc chủ đối với hắn có ơn cứu mạng, nếu cục diện trước mắt không phải là do quốc chủ mong muốn, Tần Sơ quyết định, khi hắn theo đại quân khải hoàn về Tần, nếu biết quốc chủ cũng không phải tự nguyện bị cầm tù trong cung Hàm Dương, cho dù hắn liều chết cũng phải cứu quốc chủ ra.
“Ngươi cảm thấy việc này khả thi không?” Quyết định này Tần Sơ cũng không giấu diếm Diêu Cổ.
Diêu Cổ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tần Sơ, đưa tay vuốt qua gương mặt nhuốm gió sương của hắn, nhịn không được khuyên bảo: “Tần Sơ, quốc chủ đưa ngươi vào trong quân xem ra là một quyết định sai lầm, ngươi đến bây giờ cũng không hiểu đấu đá nhau. Nếu ngươi tiếp tục làm tướng, sớm hay muộn không phải chết già.”
Không đợi Tần Sơ phản bác lời của mình, Diêu Cổ đã đứng lên chậm rãi dạo bước đến giữa quân trướng, bình tĩnh nói: “Ngươi tại sao không rõ, nếu quốc chủ thật sự không muốn, triều đình làm sao sẽ yên ổn cho tới bây giờ? Dù lúc này quốc chủ bị cầm tù, cũng là lựa chọn của bản thân ngài. Huống chi…”
Diêu Cổ nói xong nhíu mày lắc đầu, lẩm bẩm: “Tựa hồ mọi chuyện Thái tử đều bận tâm đến tâm tư của quốc chủ, đám đại thần thân cận quốc chủ các ngươi, hắn cũng không động đến ai.”

Tần Sơ … đúng là trung với chủ, nhưng còn cần một chút đầu óc ( ̄▽ ̄)