
“Mau mau thiết yến, quả nhân muốn tổ chức nghi thức long trọng chiêu đãi Diêu Cổ thượng khanh!” Quốc chủ Tề quốc Điền Kiện lập tức cao giọng phân phó với nội thị.
Trên mặt hắn mang một vẻ vừa vội vã lại vừa sốt ruột, thúc giục nội thị chuẩn bị một dạ tiệc long trọng cho Diêu Cổ còn chưa tiến vào lãnh thổ Tề quốc, ý đồ cảm tạ Tần quốc buông tha quốc thổ của hắn —— cho dù, đây căn bản là chuyện Tề vương chính mình ảo tưởng ra.
Sơn Đông ở sườn bắc của Tề quốc, là lãnh thổ Chu vương phân phong chư hầu sớm nhất, sản vật phong phú, có nhiều cá và muối.
Khi quốc chủ Tề quốc muốn chiêu đãi thật tốt người nào, hết thảy sơn trân hải vị lập tức được đưa đến bàn ăn.
Vì thế, thời điểm Diêu Cổ tới chỗ này, đối mặt với món ăn quý và lạ đầy bàn, trong ánh mắt hơi lộ ra thần sắc phức tạp.
Thực lực Tề quốc đã từng hùng mạnh trong thất quốc, ngay cả Tần quốc cũng không thể khinh thường, lúc trước Chiêu Tương Vương vì xưng đế không thể không chú ý đến Tề Mẫn Vương, lôi kéo hắn cùng xưng đế.
Đủ thấy thực lực Tề quốc hùng hậu.
Nhưng dù cho quốc gia bên trong vững vàng, lại hết lần này tới lần ký kết quốc sách sai lầm.
Lúc trước khi diệt Tống quá tham lam, hoàn toàn không kêu gọi những quốc gia khác, nuốt toàn bộ lợi ích vào bụng mình, dẫn đến ngũ quốc phạt Tề, quốc lực suy yếu.
Đợi cho Tề Mẫn Vương mất, Tương Vương kế tiếp cùng Điền Kiện bày ra hành động hoàn toàn ngược lại, bắt đầu yêu hòa bình, kiên quyết không dùng võ lực nữa, thậm chí ngay cả trình độ vũ lực cơ bản để bảo vệ quốc gia cũng không thể bảo đảm, hoàn toàn biến Tề quốc thành một cái thùng rỗng đẹp mắt.
Thấy Tần quốc ngày một mạnh, chẳng những Tề quốc không đoàn kết ngũ quốc khác chống Tần, ngược lại mọi chuyện lấy Tần quốc làm đầu, hoàn toàn làm ra vẻ bề tôi, cung kính hiếu kính Tần quốc, kiên quyết không chịu làm trái ý Tần quốc.
Dù Diêu Cổ là thần tử Tần quốc, nhưng hắn vẫn thấy hành vi ngu xuẩn của ba đời quốc chủ Tề quốc.
Tề quốc cùng Tần quốc cũng không tiếp giáp, những năm gần đây cũng hầu như không có bất kỳ xung đột gì với ngũ quốc, đất đai Tề quốc bát ngát, khí hậu rất ôn hoà, cơ hồ không có đại tai phát sinh.
Chiếm hữu quốc gia như vậy, nếu quốc chủ Tề quốc có một chút tài năng, cũng có thể để cho dân chúng nghỉ ngơi lấy lại sức, an cư lạc nghiệp, hơn nữa còn dự trữ quân lương đầy đủ, huấn luyện ra đủ số lượng chiến sĩ chống đỡ kẻ thù bên ngoài.
Nhưng quốc chủ Tề quốc lại không làm được!
Thật sự là phí của trời!
Nhưng vừa tiến vào cửa thành của thủ đô Tề quốc, trên mặt Diêu Cổ lập tức treo lên nụ cười, bước nhanh tới trước mặt quốc chủ Tề quốc, cười ha hả nói: “Quốc chủ Tề quốc hữu lễ, tiểu thần Diêu Cổ, lần này đến thay quốc chủ và Thái tử thăm hỏi Tề vương.”
Tề vương Điền Kiện đã già rồi, hắn tại vị bốn mươi bốn năm, chưa bao giờ làm ra bất kỳ thành tích gì.
Vừa thấy được nụ cười ôn hòa của Diêu Cổ, hắn thoáng chốc choáng váng đầu óc, càng thêm tin chắc suy đoán của mình là chính xác.
Tề vương Điền Kiện lập tức chắp tay cười nói: “Diêu Cổ thượng khanh mau vào bên trong, quả nhân đã vì thượng khanh chuẩn bị ca múa giúp vui, tối nay chúng ta không say không về.”
Diêu Cổ cười một tiếng, vẫn chưa nói tiếp, trên mặt vẫn duy trì vẻ mặt ôn hòa đi theo quốc chủ Tề quốc đi vào cửa cung.
Trên tiệc, Tề vương cùng một đám đại thần sớm đã bị Tần quốc mua chuộc đầu hàng liên tiếp hướng Diêu Cổ mời rượu giúp vui.
Tửu lượng của Diêu Cổ là rèn luyện ra nhờ đi sứ lục quốc, tuyệt đối có thể xưng là ngàn chén không say, nhưng hắn cố ý làm ra vẻ đã sớm uống say, lớn tiếng hô: “Cạn, cạn!”
Vũ cơ xinh đẹp trong yến hội lập tức vây quanh người Diêu Cổ, oanh thanh yến ngữ, thật là náo nhiệt.
Quốc chủ Tề quốc thấy thời cơ thích hợp, vội vàng cho nhóm vũ cơ một ánh mắt.
Nhóm vũ cơ vây quanh Diêu Cổ sớm đã chuẩn bị xong, di chuyển vào viện.
Diêu Cổ biết quốc chủ Tề quốc không có gan giết mình, cũng không phản kháng, cố ý bày ra bộ dáng say, từng bước nghiêng ngã đong đưa trái phải đi chầm chậm vào viện.
Đợi đến vừa vào bên trong, hắn lập tức làm ra bộ dáng say chết, nhắm mắt lại phát ra tiếng ngáy thật lớn.
Quả nhiên nhóm vũ cơ sau khi đem hắn bố trí trong đệm chăn, tất cả đều lui ra ngoài, mà cũng không lâu lắm, Tề vương Điền Kiện mang theo vài tên nội thị đi đến.
“Diêu khanh? Diêu khanh? Diêu Cổ thượng khanh! Ngươi tỉnh, tỉnh…” Nội thị quỳ gối bên Diêu Cổ, vừa dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau mặt của hắn, vừa nhỏ giọng kêu tên của hắn, cố gắng đánh thức.
Diêu Cổ đột nhiên trở mình, làm ra vẻ bị bừng tỉnh, bỗng nói: “Chuyện, chuyện gì?”
Quốc chủ Tề quốc lập tức mặt dầy đến trước mặt Diêu Cổ, tự mình lau mặt hắn, thận trọng nói: “Diêu khanh, lần này ngài đến Tề quốc, rốt cuộc có chuyện gì?”
Diêu Cổ nghe nói như thế, lập tức thả lỏng biểu tình trên mặt.
Hắn không khách khí vỗ vai quốc chủ Tề quốc, cố ý giống như lão đại ca ở trước mặt Tề vương Điền Kiện tóc trắng xoá nói: “Quốc chủ Tề quốc, nếu ngài trực tiếp hỏi, ta cũng không tiện giấu giếm ngài. Quốc chủ bệnh nặng, bệnh tình nguy cấp, cả đời ngài cũng không có nguyện vọng gì khác, hy vọng trước khi mình nhắm mắt có thể nhìn thấy lục quốc quỳ lạy dưới chân Đại Tần. Thái tử là một nhi tử hiếu thuận, đúng không? Nghe xong yêu cầu của quốc chủ, lập tức phái ra toàn bộ tám mươi vạn đại quân. Bất luận thế nào, Thái tử cũng phải bình diệt lục quốc.”
Diêu Cổ nói xong lắc đầu, trán của quốc chủ Tề quốc Điền Kiện đã đầy mồ hôi lạnh, nắm tay Diêu Cổ run rẩy không thôi.
“Đây, đây là thế nào cho phải a? Quả nhân đối đãi Tần quốc luôn luôn cung kính có thừa. Thái độ của quả nhân đối đãi Tần quốc, Diêu khanh ngươi nhất định phải hướng Thái tử giải thích rõ ràng.” Tề vương sắc mặt tái nhợt, thời điểm nói chuyện nhịn không được hàm răng run lên, cắn đầu lưỡi.
Cả người hắn hoảng sợ.
Diêu Cổ cười hai tiếng, nghiêm túc nói: “Quốc chủ Tề quốc, ngài đối nhân xử thế ta đều hiểu được, nếu không lần này, ta cũng sẽ không chỉ dẫn theo năm nghìn hộ vệ chạy đến Tề quốc.”
Tề vương Điền Kiện lập tức nắm chặt Diêu Cổ, khẩn cầu: “Một khi đã như vậy, xin Diêu khanh vì quả nhân ra chủ ý, quả nhân luôn luôn nguyện ý xưng thần lễ bái với quốc chủ Tần quốc.”
Diêu Cổ cười khoát tay áo, ôn hòa nói: “Ôi ~ quốc chủ Tề quốc, ngài không cần như vậy. Trước khi rời đi cung Hàm Dương, ta đã nói qua với Thái tử về thái độ những năm gần đây của ngài, sau khi Thái tử suy xét hồi lâu, rốt cuộc tiếp thu ý kiến của ta —— nếu ngài dẫn đầu Tề quốc trực tiếp đầu hàng Đại Tần ta, như vậy ngày sau cho ngài chiếm năm trăm dặm phong quân, yên ổn tuổi già.”
Vừa nói chuyện, Diêu Cổ vừa mỉm cười nhìn về phía quốc chủ Tề quốc dò hỏi: “Ngài xem như vậy thế nào? Điều kiện khá hơn nữa ta cũng bất lực.”
Quân vây bốn mặt, đầu bù tóc rối quỳ đi ra khỏi biên giới; hay là bây giờ trực tiếp viết quốc thư, nộp lên ấn tín đầu hàng Tần quốc, sau đó làm một phong quân hưởng thụ vinh hoa phú quý, an hưởng lúc tuổi già —— vấn đề này đối với Tề vương mà nói chưa bao giờ cần suy xét nhiều!
Hắn lập tức mừng rỡ nói: “Tốt tốt tốt, như vậy tốt! Lúc này có thể thành công thật sự là vất vả cho Diêu khanh! Quả nhân, không, cô lập tức soạn quốc thư hướng quốc chủ đầu hàng!”
Diêu Cổ cười nói: “Phong quân là lựa chọn thật sự không thể tốt hơn. Một khi đã như vậy, ngày mai rời khỏi, xin mời phong quân mau chóng dâng thư để ta có thể mang về phục mệnh Thái tử.”
Diêu Cổ nói xong thở dài một cái, giọng mang uy h**p nói: “Nếu muộn, Thái tử không nhẫn nại, đưa tin cho các tướng quân, hạ lệnh tấn công Tề quốc, ta thật sự một chút biện pháp cũng không có.”
“Vâng vâng vâng, ngài nói phải! Không cần chờ ngày mai, đêm nay cô lập tức đi viết! Làm phiền Diêu khanh mau chóng đem quốc thư về Hàm Dương, giải khốn cảnh trước mắt của ta a!” Vừa nghe đến câu nói kế tiếp, quốc chủ Tề quốc sợ tới mức hai chân phát run, căn bản không đứng dậy nổi, vội không ngừng thỉnh cầu mình có thể mau sớm đầu hàng.
Nhìn thấy hiệu quả uy h**p của mình, Diêu Cổ cũng không dây dưa nhiều.
Hắn làm ra vẻ hoàn toàn suy nghĩ vì quốc chủ Tề quốc, lập tức đứng dậy chắp tay nói: “Vậy đêm nay Diêu Cổ liền mang theo quốc thư của phong quân, khởi hành về Tần, suốt đêm chạy như bay về Hàm Dương. Nhưng phong quân nhất định phải thu dọn đồ đạc trước khi quan viên Thái tử phái đến đưa ngài đi đất phong, không nên chậm trễ, làm ta khó xử.”
“Cô nhất định mau chóng thu dọn hành trang, không để Diêu thượng khanh khó xử, ngài không cần lo lắng việc này.” Tề vương Điền Kiện lập tức cam đoan với hắn.
Diêu Cổ cười cười, hướng hắn nhướng mày, Tề vương vội vàng ra lệnh nội thị mang ấn tín tới, viết quốc thư, đem cả ấn tín đồng thời giao cho Diêu Cổ.
Người hầu cận đi theo Diêu Cổ lập tức đem cất kỹ, Diêu Cổ trịnh trọng hướng quốc chủ Tề quốc chắp tay, xoay người đi ra khỏi phòng.
Hắn cũng không mang đi toàn bộ quân Tần, mà cực kỳ thiện chí nói với quốc chủ Tề quốc: “Để cho bốn ngàn người này ở lại nơi này đi. Ta đem quốc thư đưa trở về, lập tức sẽ lên đường trở lại nghênh đón phong quân rời đi, mang theo bọn họ cũng làm cho bọn họ đi theo ta chạy một vòng chịu khổ, không bằng ở trong này hưởng thụ vài ngày sung sướng.”
Quốc chủ Tề quốc lập tức nói: “Diêu khanh nhân từ, ngài nói đúng, không cần lo lắng cho bọn họ. Bốn ngàn người này, cô nhất định thay ngài chiếu cố tốt, ăn no uống tốt.”
Diêu Cổ chắp tay cảm tạ: “Vậy làm phiền phong quân. Diêu Cổ khởi hành.”
Trong bóng đêm, đội ngũ kỵ binh lặng yên rời khỏi thủ đô Tề quốc, bọn họ đem tin tức thiên hạ hoàn toàn về tay Tần quốc về cho Doanh Chính.
Doanh Chính cầm lấy quốc thư Diêu Cổ đưa tới trước mặt, bình thản cười.
Hắn ôn hòa hiếm thấy nói: “Ngươi làm rất tốt. Mấy ngày trước đây Lý Mục đưa tin về nói Triệu vương Đại cùng Yến vương Hỉ cũng đã bị bắt, không bằng để hắn vất vả chút, đem Tề vương Điền Kiện cũng mang về đây đi. Phong quân? Nghĩ đến thật hay —— có một rừng thông màu mỡ, vượt xa năm trăm dặm, đưa ba người bọn họ cùng vào đi.”
Diêu Cổ nghe xong lạnh cả người, trong lòng nghĩ: Thái tử đây là chuẩn bị mở mắt trừng trừng nhìn ba vị quốc chủ diệt quốc cùng đói chết trong rừng thông, hay định xem bọn hắn trình diễn trò hề người ăn thịt người?
Thật là đáng sợ!
Doanh Chính giống như cảm thấy Diêu Cổ bị k*ch th*ch còn chưa đủ nhiều.
Sau khi hắn nhìn Diêu Cổ vài lần, bỗng nói: “Quan hệ của Diêu khanh và Tần Sơ tướng quân rất thân mật, nhưng văn thần cùng võ tướng tương giao cũng không phải là chuyện tốt. Diêu thượng khanh năm nay đã đến tuổi thiên mệnh đi?”
Trong lòng Diêu Cổ cả kinh, nhưng sau giây lát ngược lại hoàn toàn tỉnh táo, còn cảm thấy cao hứng vì quyết định của Thái tử.
Dù muốn động thủ, đối phó cũng là hắn, mà không phải là thân tín Tần Sơ mà quốc chủ đề bạt lên, có thể thấy được Thái tử không có ý định huyết tẩy triều đình!
Diêu Cổ trực tiếp dập đầu nói: “Thái tử anh minh, mấy năm nay Diêu Cổ bôn ba chung quanh, thân thể suy yếu, đang muốn về nhà nghỉ ngơi tốt một phen.”

( ̄(エ) ̄) Thà tự sát hay bị giết luôn còn hơn là bị bắt được.