Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 166

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 166 ♡Thuế khoá

stock-vector-set-of-calligraphic-floral-design-elements-and-page-decoration-vector-illustration-101722405

 

(Chương này có tình tiết kinh dị, ai yếu tim thì đừng đọc)

 

Điền Kiện dù cho ngu xuẩn đi nữa, hiện tại cũng hiểu được mình mắc mưu của Diêu Cổ, ngu xuẩn chắp tay đem ngàn dặm đất đai màu mỡ của Tề quốc không chút chống cự tặng cho Tần quốc.

Sắc mặt hắn thoáng chốc trở nên trắng bệch, huyết sắc hoàn toàn biến mất trên mặt.

Điền Kiện nhịn không được tiến lên kéo chặt lấy ống tay áo của Diêu Cổ, tuyệt vọng hô to: “Diêu Cổ ngươi lừa gạt quả nhân!! Lừa gạt quả nhân!!!”

Diêu Cổ quả thật không còn là tiểu tử trẻ tuổi, nhưng so với Điền Kiện lại trẻ hơn rất nhiều, hơn nữa nhiều năm trước tới nay, hắn hối hả ngược xuôi, tuy rằng thể trạng không khỏe mạnh, cũng rất có vài phần khí lực.

Hắn đẩy vai Điền Kiện, khóe miệng gợi lên độ cong trào phúng, mỉm cười nói: “Điền Kiện, làm người không thể lật lọng, ngươi bây giờ đã không còn là quốc quân —— chẳng lẽ Đại Tần ta không dựa theo hiệp định chuẩn bị cho ngươi năm trăm dặm đất phong, cho ngươi an ổn lúc tuổi già sao?”

Điền Kiện bị sự vô sỉ của Diêu Cổ làm tức giận đến cả người phát run.

Diêu Cổ lại cố tình cười đến càng thêm càn rỡ.

Sau khi hắn cao thấp lướt qua thân thể sống an nhàn sung sướng mà có chút mập mạp của Điền Kiện, cao giọng cười nói: “Ha ha ha, phong quân này thân thể béo tốt, nhất định có thể ở đất phong sống rất tốt. Diêu Cổ lui xuống trước.”

Nói xong, Diêu Cổ xoay người bước đi.

Đợi sau khi ra khỏi vòng vây của quân Tần vây chặt Điền Kiện, Diêu Cổ phát ra một tiếng “Ôi~” thật dài.

Sau đó, hắn xoay người, nhìn về phía Điền Kiện trợn mắt nhìn mình, đầy ác ý nói: “Một lát nữa, Triệu vương Đại tuổi trẻ cường tráng và Yến vương Hỉ bụng dạ nham hiểm sẽ trở lại cùng ngài hội hợp. Nghe nói dân gian năm đói kém có chuyện dịch tử nhi thực*, không biết ba vị quốc chủ đến lúc đó là bộ dáng thế nào?”

*dịch tử nhi thực: kẻ đói quá, phải đổi con cho nhau mà ăn thịt

Điền Kiện vốn mặt trắng bệch càng hiện ra một vẻ xám xịt, hắn run run thịt béo rủ xuống trên mặt, hai chân như nhũn ra, đặt mông ngồi trên mặt đất, thế nào cũng không dậy nổi.

Qua hồi lâu sau, Điền Kiện rốt cuộc bò dậy.

Hắn rõ ràng đã già rồi, lại ngồi dưới đất gào khóc giống như hài tử.

Không lâu sau, Điền Kiện đã đi đến trước mặt quân Tần ngăn cản hắn rời đi, kiệt lực kêu khóc nói: “Van cầu các ngươi thả ta ra ngoài, ta ở lãnh địa Tề quốc còn có dân chúng trung thành và tận tâm, còn có vô số vàng bạc châu báu!!! Không, trên người ta bây giờ mang theo vàng bạc châu báu, quả nhân đem những thứ này tặng cho các ngươi! Buông tha ta, thả ta ra ngoài đi!! Quả nhân không muốn chết đói ở rừng hoang này!”

Trả lời tiếng kêu khóc của Điền Kiện chính là trường kiếm chợt ra khỏi vỏ của quân Tần, hàn quang chĩa bốn thước, sát khí nháy mắt che kín khắp rừng thông.

Tiếng khóc của Điền Kiện nháy mắt bị nghẹn lại.

Hắn buông bàn tay chiến sĩ áo giáp đen ra, dùng cả tay chân lui về phía sau đến mấy chục bước.

Hung hăng thở hổn hển mấy hơi, Điền Kiện thật vất vả mới đứng lên, cuống cuồng chọn đường trốn vào trong rừng thông, không lâu sau bóng dáng liền biến mất.

Diêu Cổ từ xe ngựa cách đó không xa thu hồi tầm mắt.

Hắn lắc đầu, mỉm cười châm chọc nói: “Khó trách làm vua mất nước, quả nhiên là kẻ không có chí khí.”

Diêu Cổ trở lại ngồi xong, thu hồi nụ cười luôn treo trên mặt, lãnh đạm nói: “Đi, trở về hướng Thái tử hồi bẩm việc này.”

Diêu Cổ phóng khoáng rời đi, nhưng không biết Điền Kiện từ khi tiến vào trong rừng thông liền hoàn toàn lạc phương hướng.

Cái này cũng không ngạc nhiên.

Điền Kiện chưa bao giờ cần quan tâm phương hướng của mình, hắn muốn làm chính là lấy lòng Tần quốc, thời điểm ở Tần quốc biểu đạt ra vẻ thần phục, Tề quốc có thể tránh khỏi nỗi khổ chiến loạn, tiếp tục hưởng thụ vinh hoa phú quý.

Điền Kiện khi nào thì quan tâm phương hướng của mình?

Hắn thậm chí không dùng hai chân của mình đi đường xa như vậy!

Trước mắt, Điền Kiện căn bản không phân rõ phương hướng, càng tìm không thấy con đường trở lại ven rừng thông.

Rừng thông hết sức tươi tốt, ánh sáng trong rừng theo thời gian dần dần tối xuống, tiếng sột soạt vốn có phần thú vị lập tức lộ ra sự âm u.

Điền Kiện nghiêng ngả lảo đảo đi trong rừng thông, đã trượt chân vài lần.

Thân thể già cả hoàn toàn không chịu nổi cả ngày tiêu hao năng lượng, nhưng hắn không dám dừng bước lại, e sợ quân Tần đổi ý, bây giờ liền vọt vào rừng thông bắt hắn lại, băm thành khối vụn.

“Cạch, cạch, cạch…” Tiếng vang quanh quẩn trong rừng thông, Điền Kiện đột nhiên dừng bước, trong mắt tràn đầy hoảng sợ ôm lấy thân cây xù xì, đầu chôn vào hai cánh tay, hoàn toàn không dám nhìn ra phía ngoài.

“… Tề vương Kiện?” Âm thanh của một người tuổi còn trẻ mang theo chần chờ từ cách đó không xa vang lên, cũng không có sát khí của quân Tần nhanh nhẹn dũng mãnh.

Điền Kiện lúc này mới run rẩy ngẩng đầu, nhìn sang hướng phát ra âm thanh, ánh mắt hoảng sợ bất an.

Đợi sau khi xác định người đến là quốc chủ Triệu quốc diệt quốc Cơ Đại, hắn đứng lên, đột nhiên lại lùi về, càng thêm sợ hãi nhìn bàn tay đầy thịt của mình, sau đó, lấy toàn bộ động tác nhanh nhẹn không phù hợp tuổi hắn nhảy dựng lên, xoay người bỏ chạy.

Cơ Đại không rõ cho nên nhìn chằm chằm Điền Kiện chạy trốn, chờ đến sau khi hắn rời khỏi mới nhíu chặt mày, nhịn không được nói: “Tề vương Kiện tại sao đầu tiên dường như tính hướng ta cầu cứu, sau đó lại hoảng sợ xoay người bỏ chạy như vậy?”

Triệu vương Đại cùng Yến vương Hỉ cũng không có vinh hạnh như Điền Kiện, có thể được Diêu Cổ tự mình giải thích tình hình nguy cơ trước mắt.

Bởi vậy, hắn căn bản không rõ bên trong rừng thông không có đồ ăn, tự nhiên cũng liền không rõ, Điền Kiện sợ hãi bị người ta g**t ch*t nuốt vào bụng, nên nóng lòng trốn chạy người sống.

Triệu vương Đại đành phải không ngừng đi trong rừng, nhưng dù hắn tuổi tác cường tráng, rốt cuộc cảm thấy đói khát cũng sắc bén hơn Yến vương Hỉ và Tề vương Kiện già cả.

Không đợi được sắc trời hoàn toàn mờ tối, Cơ Đại đã đói bụng đến ngực dán phía sau.

Hắn nhịn không được kéo thân thể mỏi mệt tiếp tục du đãng trong rừng tìm kiếm đồ ăn, cũng mặc kệ đi bao xa, vẫn không thu hoạch được gì.

Cơ Đại rốt cuộc dừng bước lại, suy sụp tinh thần chống thân cây thông cứng cáp ngồi dưới đất, ôm chặt dạ dày không ngừng sôi lên của mình, nói: “Vì sao quả nhân không tìm thấy một chút đồ có thể ăn? Chẳng lẽ Tần vương Tử Sở tính đói chết quả nhân… !”

Cơ Đại vốn chính là thuận miệng oán giận một câu, cũng không chờ nói cho hết lời, hắn đã trợn tròn mắt đột nhiên ngồi dậy.

Cơ Đại hô hấp dồn dập, cánh mũi không ngừng lay động.

Trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ hoảng sợ.

Sau khi ngồi yên tại chỗ chừng một khắc đồng hồ, Cơ Đại rốt cuộc miễn cưỡng phân biệt phương hướng một chút, thật nhanh đi về phương hướng lúc mình tiến vào rừng thông, ý đồ thoát khỏi nơi không có bất kỳ thức ăn gì.

Nhưng Cơ Đại rất nhanh phát hiện chuyện mình làm chẳng qua là vô ích.

Bởi vì, Yến Vương Hỉ đã sớm tự mình hiểu bí mật sống còn này, chạy về cửa vào khi bọn họ tiến vào nơi đây.

Hơn nữa, hắn đã bị quân Tần không chút lưu tình đâm bị thương bả vai, chỉ có thể dựa vào một gốc cây cứng cáp gần bên phát ra hơi thở hổn hển như sắp chết.

Cơ Đại lặng lẽ lùi bước, từng bước một men theo khoảng cách không xa không gần vị trí quân Tần trông coi, thật cẩn thận che dấu hành tung của mình.

Hắn chờ đợi có thể có một hai vị trí thủ vệ không nghiêm, có thể để hắn tìm được cơ hội chạy trốn.

Nhưng rất nhanh, Cơ Đại lại một lần nữa cảm nhận được tuyệt vọng.

Quân Tần mỗi hai người một tổ, tầm mắt cách nhau có thể nhìn rõ đến vị trí đối phương đứng.

Các chiến sĩ huyền giáp thần sắc cảnh giác, không có chút nào thả lỏng.

Dù có bóng đêm che lấp, bọn họ cũng có thể dễ dàng bắt người muốn từ giữa hai tổ trông coi lén trốn ra.

Càng thêm không xong chính là, đất ở rừng thông là đồng bằng, Cơ Đại muốn tìm chỗ địa thế hiểm ác từ từ bò ra ngoài, cũng không có cơ hội.

Thời gian từng chút trôi qua, Cơ Đại vẫn không tìm được biện pháp thoát khỏi rừng thông, nhưng một loại tiểu động vật không ngừng đập hạt thông đã cứu vớt Cơ Đại.

Hắn học theo sóc phá vỡ hạt thông, dùng lót dạ.

Chỉ mấy ngày, Cơ Đại rõ ràng đã gầy yếu đi, nhưng hắn vẫn tinh lực dồi dào.

Thay đổi duy nhất là, hắn cảm thấy cuộc đời này mình rốt cuộc cũng không cách nào rời đi rừng thông này nữa, cuối cùng nhất định sẽ chết ở trong đó.

Cũng bởi vì như vậy, Cơ Đại bắt đầu có tâm tình tự do không mục đích đi dạo trong rừng, cố gắng nhận biết đất chôn mình.

“A a a ——! ! !” Cơ Đại bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết hoàn toàn không giống tiếng người.

Sau đó, hắn xoay người bỏ chạy, hoàn toàn không dám dừng lại nơi này.

Người phía sau bị hắn bỏ lại xa xa, rốt cuộc ngẩng đầu, trên miệng đầy thịt nát cùng máu tươi.

Điền Kiện chẳng hề để ý dùng tay áo dơ bẩn lau miệng, ném thân thể vẫn còn hơi thở mỏng manh của Yến vương Hỉ, lê bước đi trở về dưới tàng cây thông vững chắc, “Bịch” một tiếng co quắp ngồi trên đất.

Hắn cười ha hả một tiếng, thì thào lẩm bẩm: “Quả nhân không muốn chết, quả nhân sẽ không chết. Yến vương Hỉ chết, còn, còn có Cơ Đại, ha ha ha ha!”

“Hà, hà!!” Cơ Đại không ngừng thở hổn hển, hai mắt trừng đến tròn xoe, ngón tay bấu chặt vào cây, bị đâm bị thương vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Hắn bỗng nhiên buông tay ra, không ngừng dùng sức bổ cành cây, rút ra một chút lá thông, không ngừng mài cành thông trên mặt đất đến sắc bén.

Cơ Đại trừng ánh mắt hoảng sợ bất an, thấp giọng an ủi mình: “Chỉ cần giết hắn ta liền an toàn, chỉ cần giết hắn!”

Điền Kiện đối với hết thảy hoàn toàn không biết gì cả.

Hắn đã sớm qua tuổi có thể dựa vào thể lực thu hoạch thức ăn, nếu không có Yến vương Hỉ sáng sớm vì càn quấy bị quân Tần đâm trọng thương, Điền Kiện nhất định đã sớm cùng Yến vương Hỉ đói bụng đến choáng váng, không có khí lực hoạt động, chỉ có thể tùy ý người khác xâu xé.

Bởi vậy, hắn hoàn toàn không phòng bị Cơ Đại ban đêm đến giết hắn.

Cơ Đại thật cẩn thận đè nặng bước chân, không để cho mình phát ra nhiều âm thanh, rốt cuộc đụng đến bên Điền Kiện.

Nhưng lão niên giấc ngủ nhẹ, Điền Kiện đã tỉnh lại!

“Ngươi cũng muốn ăn sao? Đừng giết ta, ta đem Cơ Hỉ chia cho ngươi một nửa, không, tất cả đều cho ngươi!” Điền Kiện nhìn cành thông bén nhọn Cơ Đại nắm trong tay, lớn tiếng hô, cánh tay chống trên đất không ngừng lui về phía sau.

Nhưng Cơ Đại không phản ứng lại Điền Kiện, hắn dùng cành thông không ngừng gõ vào đầu Điền Kiện, vô số máu pha lẫn óc phun ra, bắn tung toé lên đầy mặt và đầu cổ của Cơ Đại.

Cho đến khi trên tay không một chút khí lực, hắn mới dừng lại động tác.

Cơ Đại chờ đợi khí lực khôi phục, ngay sau đó, hai mắt đỏ ngầu hướng về Cơ Hỉ đã sớm chết rồi trước mặt, đem cành thông bén nhọn đưa vào trong trái tim cơ hồ không đập nữa của Yến vương Hỉ.

Khi hết thảy đều chấm dứt, Cơ Đại hung hăng xé rách tóc của mình, dùng sức bước nhanh, tựa đầu hung hăng nện vào thân cây, triệt để kết thúc tính mạng.

Doanh Chính ngồi trong cung Hàm Dương, mang theo đại thần tâm phúc thảo luận hành động Tần quốc nên làm, nhưng vẻ mặt tựa hồ không chuyên chú như trước.

Chương Lê nhịn không được lên tiếng hỏi: “Thái tử hôm nay thân thể khó chịu sao?”

Doanh Chính lắc đầu, bỗng nhiên nói: “Trẫm phái Diêu Cổ đem quốc chủ Tề quốc Điền Kiện đầu hàng vào trong rừng thông không có bất kỳ thức ăn gì, diện tích rừng thông vượt quá năm trăm dặm.”

Chuyện Diêu Cổ lấy năm trăm dặm phong quân chiêu hàng quốc chủ Tề quốc, đại thần chính của Tần quốc cũng sớm đã có nghe.

Bọn họ vẫn luôn vì Thái tử có chịu cho Điền Kiện phân cương liệt thổ hay không mà sinh lòng hoài nghi, bởi vì Thái tử Chính căn bản không phải người khoan dung dễ nói chuyện, trước mắt chính tai nghe hắn nhắc tới việc này, trong lòng không khỏi đều cảm thấy kinh ngạc không thôi.

Doanh Chính hơi nhíu mày lại, có chút buồn bực nói: “Cô để Diêu Cổ đem Điền Kiện, Triệu vương Đại cùng Yến vương Hỉ đồng thời nhốt vào rừng thông, năm trăm dặm trong rừng thông không có bất kỳ thức ăn gì có thể ăn. Sáng sớm, có tướng sĩ hồi báo, ba người bọn họ đều đã chết.”

“Thái tử cho bọn họ chết đói?” Chương Lê thuận miệng hỏi, hiển nhiên đã không để đám vua mất nước ở trong mắt.

Không ngờ Doanh Chính lại lắc đầu, đem chuyện bên trong rừng thông nói thẳng ra.

Bên trong đại điện chợt yên tĩnh trở lại, trầm mặc xấu hổ lan tràn trong đó, tựa hồ vĩnh viễn không chấm dứt.

Các đại thần bên trong chính điện hoàn toàn bị biến chuyển kinh người trong tin tức này dọa sợ.

Tầm mắt Doanh Chính sau khi dạo qua một vòng giữa bọn họ, chợt nói: “Trẫm hy vọng đất đai của Đại Tần ta thái bình, không có chuyện người ăn thịt người phát sinh. Bất luận phát sinh bất cứ chuyện gì, cũng không nên có loại tình huống này.”

Chúng thần vội vàng quỳ xuống dập đầu, luôn miệng xưng phải.

Doanh Chính lại vẫn chau mày, bỗng nhiên nói: “Chẳng lẽ chuyện người ăn thịt người thường phát sinh sao?”

Dù đời trước thời thơ ấu của Doanh Chính gian khổ đi nữa, cũng không nghĩ chuyện người ăn thịt người là hết sức thông thường.

Ba vị vua mất nước phát sinh thảm kịch, làm Doanh Chính tự cho là thân kinh bách chiến* lại một lần nữa ý thức được nhãn giới của mình vẫn không đủ rộng lớn.

*thân trải qua trăm trận

Chương Lê cười khổ một tiếng, gật đầu, nhẹ giọng nói: “Quốc chủ lương thiện, giảm nhẹ thuế khóa, giảm bớt lao dịch, lại có kênh đào Quan Trung thông đông tây nam bắc, cuộc sống dân chúng hết sức sung túc. Những năm trước đây Triệu đại hạn, người chết tuyệt không chỉ là chết trận, rất nhiều hài đồng đều biến thành đồ ăn trong mâm của người khác. Cho nên, Thái tử chưa từng nghe qua loại chuyện này là đương nhiên.”

Doanh Chính mím chặt môi, rốt cuộc nói: “Thanh trừng luật pháp, năm thiên tai lại giảm thuế khóa.”

stock-vector-set-of-calligraphic-floral-design-elements-and-page-decoration-vector-illustration-101722405

Thế mới thấy… con người khi vào đường cùng thì… cả đồng loại cũng thành miếng ăn.

AC không cố ý đâu, nên mới bị sốc =..=

Bình Luận (0)
Comment