Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 173

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 173 ♡Ghi nhớ trong lòng

tumblr_ln692cUeoA1qdlkyg

Tần Tử Sở ngày thường cũng không ỷ thế hoành hành, nhưng hiện tại ngọn lửa đốt trong lòng lại làm cho hắn có chút không kiềm chế được hành vi của mình.

Hắn hơi cúi đầu, thấp giọng nói: “Đi gọi A Chính đến.”

Nội thị đứng tại chỗ, không dám cử động, tất cả đều giả bộ làm đầu gỗ.

Tần Tử Sở ngẩng đầu, cười lạnh một tiếng, thẳng lưng, khí thế đế vương ngày xưa nháy mắt tỏa ra.

Hắn lạnh lùng nói: “Nếu các ngươi không chịu gọi hắn lại đây, ta tự đi gặp hắn.”

Thân thể nội thị run lên, đột nhiên quỳ trên mặt đất, nhưng một câu xin tha cũng không dám nói, một mực dập đầu không ngừng.

Tần Tử Sở cúi đầu nhìn nội thị quỳ đầy đất, cũng không bảo bọn họ dừng lại, mà trực tiếp cất bước đi ra ngoài, đợi đến vị trí hậu điện cách chính điện một bức tường, hắn liền gõ từng cái vào vách tường.

Nhóm nội thị run rẩy càng nghiêm trọng, nhưng toàn bộ bị hắn kinh sợ, vẫn không người nào dám ngăn cản động tác của Tần Tử Sở.

Ai không rõ thượng vương là người trong lòng quốc chủ!

Dù thượng vương bị giam, quốc chủ cũng không làm nhục hắn một chút, ngày thường cẩn thận săn sóc, hận không thể tự tay mặc quần áo uy cơm.

Tuy rằng không người nào dám đứng bên cạnh thượng vương, nhưng cũng không có ai dám tiếp xúc với thượng vương làm ngài không vui, nếu không kết quả là cung nô bọn hắn gặp hoạ!

“Cộc, cộc, cộc ——!” vang lên không ngừng, liên tiếp truyền vào trong chính điện.

Doanh Chính sửng sốt, sau khi kịp phản ứng tiếng vang này từ chỗ nào truyền ra, vẻ uy nghiêm trên mặt hắn nháy mắt mềm mại xuống, ánh mắt nghiêm khắc hóa thành một dòng suối ấm áp trong suốt, trực tiếp đứng dậy.

Doanh Chính vừa đi về phía hậu điện, vừa dặn triều thần cả sảnh đường: “Phụ vương tìm quả nhân, các ngươi ở chỗ này chờ.”

Nói xong, không cho các thần tử bất kỳ thời gian phản ứng gì, Doanh Chính đã mang theo gương mặt không giấu được vui vẻ, đi nhanh xuyên qua hành lang gấp khúc giữa chính điện và hậu điện.

Thời điểm Doanh Chính tiến vào hậu điện, đập vào mắt chính là bức họa như vậy: Tần Tử Sở mặt tức giận đứng trong hậu điện, trong điện quỳ đầy nội thị.

Nháy mắt nhìn thấy Doanh Chính, toàn bộ giận dữ trên mặt Tần Tử Sở biến mất, trong đôi mắt long lanh đầy sắc thái dịu dàng, mặt không kiềm chế được mà đỏ lên.

Trong mắt hắn cũng không thấy những người khác nữa, kiềm chế không được chính mình, từng bước từng bước một đi về phía Doanh Chính.

“… Tử Sở, ngươi…” Doanh Chính cho tới bây giờ chưa thấy qua Tần Tử Sở như vậy, hắn tựa hồ vứt bỏ toàn bộ phòng bị cùng che giấu, đem tràn ngập d*c v*ng đối với mình hoàn toàn hiện ra trước mắt.

Tần Tử Sở nở nụ cười động nhân.

Tần Tử Sở kéo lấy ống tay áo của Doanh Chính, híp đôi mắt hơi nước mông lung, nhẹ nhàng thổi một hơi thở ướt át, thấp giọng nói: “Suỵt, cái gì cũng đừng nói.”

Lời còn chưa dứt, Tần Tử Sở đã vươn tay đè sau gáy Doanh Chính, mạnh mẽ kéo hắn xuống, cúi đầu đối mặt với mình.

Tần Tử Sở mở miệng ngậm lấy cằm Doanh Chính, cái miệng nhỏ m*t nhẹ nhàng, đầu lưỡi quét qua lại trên phần cằm vừa cạo râu, thỉnh thoảng dùng hàm răng cọ xát.

Nụ hôn êm ái lại đầy ắp chờ mong dọc xuống theo cổ Doanh Chính, khoang miệng ẩm ướt ôn nhu bao bọc hầu kết không ngừng chuyển động lên xuống của Doanh Chính.

Một tiếng hổn hển tách môi ra, Doanh Chính đột nhiên nắm lấy eo Tần Tử Sở, đẩy hắn dựa lưng vào vách tường khắc đầy hoa văn, rốt cuộc hậu phát chế nhân, dùng sức nắm hai tay của Tần Tử Sở, giơ cao l*n đ*nh đầu, đem chặn chúng lại không nhúc nhích được.

“A Chính…” Tần Tử Sở ngẩng đầu lên, ánh mắt mê ly nhìn Doanh Chính.

Tay áo rộng lớn chợt từ hai cánh tay Tần Tử Sở chảy xuống, tầng tầng lớp lớp dồn xuống giữa phát quan và cánh tay của Tần Tử Sở, giữa vải vóc màu sắc sặc sỡ lại rất mềm mại, hai cánh tay thon gầy lộ ra trong không khí, làn da được tôn lên càng thêm trắng muốt.

Doanh Chính nhịn không được lại gần, cắn lên làn da trơn bóng trên cánh tay, miệng nhỏ r*n r*, nhiều dấu vết diễm lệ như hoa rất nhanh nở rộ.

Tần Tử Sở vội vàng vặn vẹo thân thể, cùng Doanh Chính dính sát một chỗ.

Hai cơ thể thân mật khăng khít trải qua nhiều lần ma xát, không ngoài ý muốn dâng lên nhiệt độ, không ngừng đốt cháy bọn họ.

Doanh Chính buông khống chế với Tần Tử Sở ra, hai tay kéo vạt áo trước của hắn.

“Xoẹt —— ttt ——! !” Tiếng lụa bị rách vang lên, y phục bị phá hư, Doanh Chính cũng vội vàng cởi nút thắt trên y phục của Tần Tử Sở.

Hắn dừng một chút, ngay sau đó tiến lên ngậm vành tai của Tần Tử Sở, cắn nhẹ nói: “Tử Sở hôm nay chủ động so với bình thường —— trẫm làm việc gì khiến cho ngươi vui vẻ sao?”

“Ta muốn ngươi.” Tần Tử Sở không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ bày ra thân thể mềm dẻo của mình, xoay cổ qua, để Doanh Chính có thể càng thêm thuận lợi huy động cảm giác của hắn.

Chuyện tốt như vậy Doanh Chính làm sao lại bỏ qua?

Hắn tiếp tục mềm nhẹ hôn lên vành tai mẫn cảm và cổ của Tần Tử Sở, bàn tay đã tiến vào trong nội sam, ngón tay trượt vào t*** h***t thít chặt giữa hai cánh mông.

“Ân, ân a… a… a, ha…” Tần Tử Sở nhỏ giọng không ngừng hút khí.

Cơ đùi của hắn thắt chặt, hai chân dài thẳng tắp đong đưa lung tung, đã sớm không biết đem giầy đá tới nơi nào.

Một chiếc vớ trắng rơi xuống từ trên chân hắn, lộ ra năm ngón chân màu hồng nhạt, nhưng ngón chân Tần Tử Sở lại gắt gao cuộn cùng một chỗ, ép tới móng chân trắng bệch.

“Đừng… A!” Ngón tay trong cơ thể chợt chạm vảo vị trí mẫn cảm, đôi môi cắn chặt của Tần Tử Sở tuôn ra một tiếng hét khàn khàn.

Doanh Chính nâng thắt lưng hắn lên, rút ra ngón tay, chậm rãi đem phân thân của mình đẩy vào thật sâu bên trong.

Bên trong chính điện, các đại thần đã ngồi đến chân đều tê rần.

Chương Lê chủ động cười một tiếng, bình tĩnh nói: “Quốc chủ hiếu thuận, ngày thường phụng dưỡng thượng vương hết sức dụng tâm.”

Tướng quốc mà quốc chủ tín trọng nhất cũng mở miệng, những người khác còn có thể nói gì?

Phùng Khứ Tật lập tức có chút phối hợp tiếp lời Chương Lê, hết sức cảm thán nói: “Ôi, nếu con cháu trong nhà lão phu có thể giống như quốc chủ hầu hạ thượng vương một dạng không oán không hối hận, ta liền thỏa mãn.”

Trong lòng của các đại thần đang ngồi đối với hai lão hồ ly cười ha hả một tiếng, tất cả đều không khống chế được nghĩ: bên người thượng vương nô bộc hầu hạ thành đàn, đâu cần quốc chủ tự mình làm gì?

Nói là hơn hai canh giờ đều hầu hạ thượng vương, kỳ thật quốc chủ là nóng lòng mong muốn thượng vương chết sớm một chút để thoát thân đi!

Nhưng bọn họ cố tình phải duy trì nụ cười, không hẹn mà cùng nói: “Đúng vậy, quốc chủ hiếu thuận như thế, thật không hổ là người hiếu nghĩa.”

Các loại khen ngợi không mất tiền rơi vào trên người Doanh Chính vẫn đang cùng Tần Tử Sở liều chết triền miên, nhưng bản thân hắn lại thật sự tự tay hầu hạ Tần Tử Sở từng chút một.

Khăn nóng mang chút ẩm ướt lau qua làn da, mang đi mồ hôi cảm giác dính bẩn.

Tần Tử Sở động tác từ tốn, lại không linh hoạt trở mình, nằm thẳng trước mặt Doanh Chính, ngưng lại nụ cười, bàn tay theo cổ tay của Doanh Chính sờ lên trên.

Cơ thể cường tráng dưới ngón tay làm hắn thỏa mãn thở dài một tiếng, vui thích nói: “Ngươi không sốt ruột đi tìm đại thần sao? Bọn họ còn ở tiền điện chờ ngươi.”

Chân mày Doanh Chính cau lại, bàn tay nhàn rỗi chặn đầu gối Tần Tử Sở, tay nắm khăn lụa từ bắp chân hơi run rẩy của hắn lau qua, bình chân như vại nói: “Vậy thì sao? Ngươi cũng kêu đến không sợ bọn họ nghe được, trẫm lại có gì sợ?”

Tần Tử Sở nâng chân bủn rủn lên, cố sức đá Doanh Chính một cước, lại mệt mỏi nhắm mắt lại, nghiêng mình cuộn thành một đoàn.

Trong miệng hắn lẩm bẩm nói: “Thiên hạ bị diệt, bốn bể thống nhất, ngươi liền bắt đầu hoang dâm vô đạo? Cút ra ngoài cho ta, không xử lý xong quốc sự không muốn thấy ngươi.”

Doanh Chính lại gần bên Tần Tử Sở, cố tình đánh thức hắn, hôn một hơi làm cổ tràn đầy dấu vết, khẽ cười nói: “Trẫm thật sự đã thỏa mãn ngươi —— nhưng hiện giờ tại sao bộ dáng lại như hô lên ‘Không đủ’.”

Tần Tử Sở hoàn toàn nhắm mắt lại, triệt để buông xuôi trốn tránh công kích của Doanh Chính, hừ nhẹ nói: “Đúng vậy, dùng xong rồi, ta bây giờ liền trở mặt không nhận người… Ân ~ tay chớ sờ xuống dưới, để ta ngủ một lát.”

Doanh Chính buông tay ra, khẽ in lên trán Tần Tử Sở từng nụ hôn khẽ.

Hắn rốt cuộc ngẩng đầu, thu hồi toàn bộ ôn nhu trong mắt, nhìn về phía nội thị từ đầu tới đuôi đều quỳ trên mặt đất, phân phó: “Hầu hạ trẫm mặc quần áo.”

Nội thị nơm nớp lo sợ đi đến ngoài điện thu hồi sạch sẽ tân miện phục, không dám ngẩng đầu hầu hạ Doanh Chính mặc xong quần áo, sau đó lặng yên lui xuống.

Doanh Chính giống như không phát sinh cái gì, trở về chính điện.

Ngoài điện trời đã ngã về tây, lộ ra ánh sáng màu cam đỏ, thật sự tạo nên cho chính điện cung Hàm Dương trang nghiêm một vẻ biếng nhác quyến rũ.

Các đại thần nhìn Doanh Chính, trong mắt đều lóe ra ngờ vực vô căn cứ, nhưng về chuyện của Tần Tử Sở, Doanh Chính cố tình không nhắc tới.

Hắn như là căn bản chưa từng rời đi, tiếp tục đề tài trước đó, nói: “Dân lục quốc coi thường Tần tệ, nếu có khí khái, vậy hãy để cho bọn họ tiếp tục coi khinh; muốn trở thành quan lại của Đại Tần ta, phải sử dụng tiền tròn. Thế gian này không có đạo lý mượn uy phong, quyền thế của Đại Tần ta, lại quay đầu lại nói Đại Tần ta hung bạo, làm nhiều việc ác.”

Doanh Chính nói xong, không khách khí nở nụ cười, tiếp tục nói: “Thời điểm mua sách, lưu lại tên của bọn họ và hộ tịch, chờ đến ngày khoa khảo, người chưa từng mua sách, đem tên của bọn họ toàn bộ gạch bỏ.”

Chương Lê hoàn toàn hiểu được ý Doanh Chính, chẳng những bái phục vì tư tưởng mạnh dạn không gì sánh kịp của hắn, mà còn đầy đủ ý thức được một hiện thực đáng sợ —— tân quốc chủ không khoan dung bằng thượng vương.

Doanh Chính là một người hết sức thù dai, người chống đối hắn, tuyệt đối không có được bất kỳ kết quả gì tốt!

Chương Lê không nêu ra ý kiến phản đối gì, nói thẳng: “Quốc chủ đại tài, Chương Lê bái phục.”

Hiệu lệnh của Tần vương đã định, mỗi người quản lý khu vực tạm thời sau khi nhận chiếu lệnh trung ương truyền đạt, lập tức cẩn thận chấp hành yêu cầu của quốc chủ.

Sở quốc nguyên bản ở xa xôi, bây giờ trong huyện Tứ Thủy, vài tên hồ bằng cẩu hữu* cao giọng oán trách chính sách của Doanh Chính.

*bạn xấu

“Tần vương Chính thật đúng là điên rồi, nhìn vào giá bán chính thức của 《 Đại Tần luật 》, tiền tròn của Tần quốc vốn không đáng giá lập tức trị giá gấp trăm lần.” Một người trẻ tuổi tướng mạo đường đường, diện mạo hiên ngang, bên trong lại đầy côn đồ, nâng chén đưa rượu đục ngầu vào yết hầu.

Bà chủ tửu quán kiều mỵ từ bên cạnh hắn đi qua, cười khanh khách lại thêm một chén rượu cho hắn, dính vào người hắn trêu đùa: “Lưu lang thật sự là không biết xấu hổ, tiền tròn của Tần quốc dù cao thế nào, cũng không liên quan ngươi. Ngươi ngẫm lại buổi tối có thể làm gì để bù tiền còn thiếu hôm nay đi.”

Nụ cười trên mặt nam tử trẻ tuổi không thay đổi, hoàn toàn không để bụng vuốt mông bà chủ, cười nói: “Ui, ta nhất định đem Võ Cơ hầu hạ đến thoải mái.”

Vừa quay đầu, người trẻ tuổi nhìn về phía một thanh niên khác vẻ mặt hậm hực, tiếp tục nói: “Tiêu Hà, sao mặt căng thẳng như thế? Ngươi sẽ không phải là không muốn tiếp tục làm quan coi ngục, mà muốn đi theo đám thư sinh nghèo kiết hủ lậu kia cùng thi khoa cử chứ?”

Tiêu Hà cười khổ một tiếng, giơ tay lên tỉ mỉ đem chén rượu đục đưa vào trong miệng.

Hắn xấu hổ nói nhỏ: “Lưu Quý, tiền tròn đắt giá như thế, ta có táng gia bại sản cũng không mua nổi quyển 《 Đại Tần luật 》 kia, còn nói cái gì chuyện khoa khảo? Đừng nói nữa, đều là chuyện đau lòng.”

Nghe xong lời này, Lưu Quý ngồi ngay ngắn.

Hắn nghiêng người về phía trước, hạ giọng nói: “Có quan hệ gì với 《 Đại Tần luật 》kia? Khoa khảo không phải là không đề cập qua phải mua sách sao?”

Chua sót trong mắt Tiêu Hà cơ hồ sắp chảy ra, hung hăng lau mặt.

Hắn yếu ớt nói: “Ta nghe Huyện trưởng nói thư sinh mua 《 Đại Tần luật 》đều đăng ký trong danh sách. Lưu Quý ngươi nói, nếu bên trong không có mờ ám, quan nha ghi chép kỹ càng mấy thứ này làm gì?”

Trong mắt Tiêu Hà hiện lên bi thương đè nén, lần thứ hai giơ lên bát rượu, lại đem chén rượu tràn đầy nuốt xuống.

Hắn không che dấu bất mãn của mình nữa, cao giọng nói: “Ở trong huyện Phái Trạch, nếu bàn về học vấn, có bao nhiêu người có thể so sánh cùng ta? Nhưng, nhưng ta… Ách! Ta ngay cả một bộ con mẹ nó 《 Đại Tần luật 》 cũng mua không nổi.”

Lưu Quý an ủi vỗ vai hắn, xoay mặt nhìn về phía mấy người đang ngồi khác, bỗng nhiên, vỗ mặt bàn nói: “Đồ Tử, A Anh, A Tham, sư huynh đệ, chúng ta kiếm tiền cho Tiêu Hà!”

Đồ Tử cao lớn vạm vỡ mở rộng túi tiền trực tiếp đem đao tệ bên trong đổ lên mặt bàn trước mặt Tiêu Hà, A Anh cũng không do dự lấy ra hết sạch, chỉ mình Tào Tham hoàn toàn bất động.

Tào Tham đẩy Lưu Quý một cái, cau mày nói: “Ba miếng đao tệ có thể mua một đấu gạo, nhưng hiện tại một cái tiền tròn có thể tương đương mười miếng đao tệ. Kiếm tiền? Bốn người chúng ta đem quần góp cũng không đủ xé mảnh nhỏ của 《 Đại Tần luật 》! Ngươi rốt cuộc chưa xem qua bộ sách kia, lấy làm cái gì? Ngự chỉ! Đây chính là ngự chỉ!”

Nói đến chỗ này, hắn đè thấp thanh âm, tiếp tục nói: “Hơn nữa, các ngươi cho rằng chuyện chỉ là mua một bộ 《 Đại Tần luật 》sao? Ta cùng Tiêu Hà đã sớm xem qua nội dung viết bên trong, không hoàn toàn là chữ Tần, rất nhiều chữ đoán cũng không biết có ý gì. Ta nghe Huyện trưởng nói qua, nơi đó dùng chính là chữ Tần do Thái Thượng Vương lệnh cho đại nho Tuân Huống biên soạn, gọi là ‘Chữ lệ’. Các ngươi nghe một chút tên này? ‘Lại’, ‘Lại’ trong ‘Quan lại’! Đồ vật này nọ thêm vào chữ này, sao có thể không mắc? Muốn hiểu 《 Đại Tần luật 》, còn phải đi mua trọn bộ mười quyển sách《 Thuyết giải chữ Lệ 》—— bộ này so với đồ bỏ 《 Đại Tần luật 》kia đắt giá gấp mấy chục lần! Hai bộ sách, đủ mua hơn mười mẫu ruộng tốt, chỉ bằng một đám huynh đệ chúng ta vét sạch túi áo, lấy cái gì mua? Đừng mơ mộng hão huyền!”

Lời không khách khí của Tào Tham vừa ra khỏi miệng, trên mặt Đồ Tử và A Anh vốn lấy ra toàn bộ tiền đều có chút xấu hổ đỏ mặt.

Tiêu Hà khoát tay, chủ động đem đao tệ đầy bàn trả lại cho Đồ Tử và A Anh, có chút tiếc nuối nói: “Có lẽ là ta không có mệnh này, làm phiền các huynh đệ thay ta suy nghĩ, để cho các ngươi mệt mỏi theo.”

Lưu Quý đã trầm mặc hồi lâu.

Bỗng nhiên, hắn chớp mắt, đem thanh âm ép tới cực thấp nói: “Tiêu Hà, ngươi cùng A Tham đều có thể nhìn thấy người ghi danh mua sách của Huyện trưởng, tại sao không nghĩ qua, chính mình sau khi xem hiểu《 Thuyết giải chữ Lệ 》, ở phía trên danh sách thêm tên của mình?”

tumblr_ln692cUeoA1qdlkyg

ヘ(= ̄∇ ̄)ノ Nếu con cháu trong nhà của mấy đại thần đều “hiếu thuận” như AC mới là tai họa a~

(H chỉ đến đó thôi, vài chương nữa sẽ “chi tiết” nhé ( •⌄• ू )✧ )

Bình Luận (0)
Comment