– Thượng –

Tần Tử Sở sau khi kịp phản ứng Doanh Chính dọc đường đi như lâm đại địch rốt cuộc là vì sao, hoàn toàn ghé vào lòng ngực của hắn mà cười.
Cả người Tần Tử Sở co lại giống như con tôm, cười đến lỗ tai đều ửng hồng.
“A Chính, ha ha ha, A Chính…” Tần Tử Sở ngửa mặt nằm trong hồ cừu đỏ rực, thân thể run lên, ngón tay kéo ống tay áo của Doanh Chính đung đưa qua lại.
Doanh Chính cúi người đè trên người hắn, nhẹ nhàng v**t v* sống lưng của Tần Tử Sở, nheo mắt lại thấp giọng đáp lời: “Ân? Tử Sở có gì muốn nói?”
Tần Tử Sở mạnh mẽ hít sâu một hơi, cười đến cả người như nhũn ra, nghiêng đầu tựa vào cánh tay Doanh Chính.
Hắn híp mắt cười nói: “Chính là cảm thấy rất thú vị, nhìn thấy Trương Lương đời trước mua người giết ngươi, có phải rất muốn đem hắn lột da rút gân đun sôi hay không?”
Doanh Chính đưa bàn tay áp lên khuôn mặt tinh tế bởi vì cười không ngừng mà đặc biệt nóng ran của Tần Tử Sở, vuốt nhè nhẹ, ngạo mạn nói: “Đời này hắn muốn kính dâng ra toàn bộ tài trí vì Đại Tần ta —— điều này so với giết hắn càng là sự trả thù tốt hơn. Trẫm thích nhìn những kẻ đã từng là địch thủ cúi đầu xưng thần.”
Tần Tử Sở lại giống như là bị Doanh Chính mê hoặc, đến gần nhẹ nhàng m*t lấy bờ môi của hắn, nhẹ giọng nói: “Bộ dáng này của ngươi, luôn làm cho ta rất muốn thân mật.”
Doanh Chính nhẹ nhàng rút ra đai lưng của Tần Tử Sở, theo cơ bụng mỏng manh hướng về phía trước v**t v*, hôn trả Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Tử Sở không biết trẫm đối với ngươi thành tâm thành ý —— bất luận ngươi làm thế nào, trẫm cũng cảm thấy đặc biệt mê người, muốn cùng ngươi thân cận.”
“Vậy đến a.” Tần Tử Sở lộ ra nụ cười ái muội.
Bàn tay của hắn duỗi xuống dưới thắt lưng Doanh Chính, đầu ngón tay nhẹ nhàng x** n*n, cảm nhận được nơi nóng bỏng từ từ nhô lên.
Doanh Chính phát ra tiếng hừ nhẹ từ trong xoang mũi, gắt gao nhìn chằm chằm vào nụ cười trên mặt Tần Tử Sở, ánh mắt mãnh liệt hận không thể lập tức đem Tần Tử Sở nuốt vào bụng.
Tần Tử Sở dứt khoát xoay người ngồi dậy, càng thêm thuận tiện nhu lộng Doanh Chính.
Hắn cười khẽ nói: “A Chính vẫn luôn không chịu đổi quần yếm theo ta, có phải cảm thấy như vậy đặc biệt thuận tiện hay không, ân ~?” (quần yếm: quần thủng đáy (*≧∀≦*))
Doanh Chính lần thứ hai thở gấp một tiếng, đột nhiên ra tay đem Tần Tử Sở đè vào lớp lông thú, thuần thục lại lưu loát lột ra quần lụa, vội vã từ trong tủ bí mật lấy ra du cao, dùng ngón tay tham nhập hậu huyệt của Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở mỉm cười gập chân lên, nhưng ngữ điệu lại lộ ra một tia kinh ngạc: “Sao vội vã như vậy?”
Doanh Chính nhu ấn thân thể hắn, miệng nói: “Trên đường nào có thoải mái như trong cung. Dưới mắt ngươi mỗi ngày đều xanh xao, trẫm vốn không nỡ làm cho ngươi mệt nhọc thêm nữa —— bất quá nếu ngươi cũng muốn, trẫm cũng không cần chịu đựng.”
“Ân! A…” Ngón tay trong cơ thể đột nhiên đẩy mạnh mang đến cho hắn một cảm nhận cổ quái trước sau không thể quen thuộc, Tần Tử Sở phát ra một tiếng kêu khàn khàn.
Ngay sau đó, hắn chủ động nằm sấp lại, há mồm cắn ống tay áo, hai tay dùng sức kéo tấm lông thú mềm mại trong buồng xe.
Điều này giúp cho động tác của Doanh Chính càng thêm dễ dàng, hắn mềm nhẹ hôn lên chỗ lõm xuống mê người giữa sống lưng Tần Tử Sở, thường thường khẽ cắn một hơi, hoặc là l**m m*t làn da bóng loáng, ngón tay chôn trong nơi ôn nhuyễn của Tần Tử Sở lại không ngừng ra vào, ý đồ mau chóng khuếch trương nơi sắp cất chứa thứ của mình.
Cảm giác mãnh liệt nháy mắt trạc trúng Tần Tử Sở, hắn càng dùng sức kéo tấm lông thú, xoang mũi không khống chế được “A ~” một tiếng, eo nhỏ run rẩy, cả người buộc chặt.
Cánh tay cường tráng của Doanh Chính ôm lấy hông hắn, bàn tay trấn an ma xát làn da dưới thắt lưng, rốt cuộc dùng tay bao lấy h* th*n phía trước, v**t v* lên xuống, tăng nhanh tốc độ thuận theo của Tần Tử Sở.
Du cao bên trong trong tan ra, vừa ướt vừa dính, theo ngón tay ra vào của Doanh Chính mà chảy xuống bắp đùi.
Tần Tử Sở không thích ứng xoay xoay cơ thể, cả người run rẩy nói: “Có thể… ách, có thể , A Chính.”
“Nếu phụ vương cũng nói như vậy, vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Doanh Chính rút ngón tay ra, dùng bàn tay to dính đầy du cao mà trơn bóng đến bất khả tư nghị nắm chặt hai cánh mông mềm mại của Tần Tử Sở, cả người hung hăng đi vào.
Phân thân sắc bén bỗng chốc xông thẳng vào cơ thể, mang đến cảm xúc nóng bỏng, làm Tần Tử Sở muốn lớn tiếng quát to, đem toàn bộ cảm xúc nghẹn trong thân thể phóng xuất ra.
Nhưng hắn trước sau cắn chặt tay áo, không chịu phát ra một tiếng rên nào.
Con ngươi Doanh Chính biến sắc ngày càng sâu, hắn m*t cổ của Tần Tử Sở, chợt nói: “Tử Sở, xoay lại đây, để trẫm nhìn ngươi.”
Tần Tử Sở lắc đầu, sống lưng vặn vẹo thật khẽ, nội bào hờ hững khoác lên người trượt qua làn da lại làm hắn run lên.
Doanh Chính lại không chút để ý tới phản đối của Tần Tử Sở, một tay nắm eo nhỏ của hắn, một tay giữ bả vai Tần Tử Sở, trong tư thế tương liên đem hắn hoàn toàn xoay lại đây.
“A a a —— a!” Tần Tử Sở trừng lớn hai mắt, nước mắt không khống chế được từ trong mắt của hắn chảy xuống.
Tần Tử Sở há hốc miệng, giống như là cá thiếu nước, phát ra tiếng thét kiềm nén, đỏ ửng trên mặt đã lan ra khắp cả người.
Doanh Chính bắt lấy hai chân dài của Tần Tử Sở đặt lên người mình, để hắn theo xe ngựa không ngừng đong đưa cùng với nam nhân dưới thân.
Từng tiếng thở gấp kiềm nén phát ra từ miệng Tần Tử Sở, hắn tựa hồ đã đánh mất thần trí, mờ mịt vươn tay bắt lấy tóc dài đen nhánh không ngừng lay động trước mắt mình, kéo trong lòng bàn tay.
Tần Tử Sở lúc này chỉ có thể theo bản năng mà phản ứng với yêu cầu trong cơ thể, hai chân dài của hắn kẹp chặt thắt lưng cường tráng của Doanh Chính, ngón chân hoàn toàn cuộn cùng một chỗ, đem móng chân bấu đến trắng bệch.
Ánh mắt Doanh Chính lộ ra vẻ trầm mê, động tác của thắt lưng càng lúc càng nhanh, càng lúc càng hung ác.
Bàn tay đang gắt gao kéo tóc Doanh Chính của Tần Tử Sở chợt buông ra, dùng sức che miệng, không ngừng lắc đầu.
Nhưng Doanh Chính thấy hắn phản ứng như thế, sau khi cố tình hơi tạm dừng, càng thêm khống chế tốc độ của mình, không ngừng tìm kiếm góc độ mẫn cảm bên trong hắn mà nghiền nát.
“A… A, A Chính… đừng dùng… Ư, dùng sức như vậy… Sẽ bị người nghe thấy!” Nước mắt lăn xuống từ hốc mắt của Tần Tử Sở, hắn nhịn không được đưa tay bám lấy sống lưng Doanh Chính, dùng sức hôn lên môi, ý đồ dùng đầu lưỡi linh hoạt của ái nhân ngăn chặn tiếng thét to liên tục phát ra của chính mình.
Tiếng bước chân ngoài xe rõ ràng như thế, bọn họ thậm chí không đóng cửa sổ!
Sợ hãi và khoái hoạt cùng tra tấn Tần Tử Sở, hắn không ngừng đạt đến khoái hoạt tột cùng, nhưng ở khoảnh khắc tiếp theo, lại bị Doanh Chính mang l*n đ*nh cao hơn, cơ hồ sắp ngất đi.
“Phụ vương phải đợi trẫm cùng đến mới được.” Ngón tay với vết chai nhỏ của Doanh Chính nắm d*c v*ng phía trước của Tần Tử Sở, thời điểm Tần Tử Sở run rẩy không ngừng, lại bấu lấy hắn thật chặt, làm cho “Kết thúc” trở thành một ước muốn xa vời.
Tần Tử Sở run rẩy lôi kéo bàn tay Doanh Chính, lại bị Doanh Chính đi trước một bước, một tay nắm hai cổ tay của hắn, dứt khoát đặt trên đầu.
“Phụ vương, phụ vương, phụ vương, phụ vương…” Mỗi một lần sáp nhập đều cùng với một tiếng gọi tràn đầy kiêng kị.
Tần Tử Sở xấu hổ lập tức ngẩng đầu lên, vội vàng dùng môi ngăn chặn lời nói không biết thẹn của Doanh Chính.
“Phụ vương đã sớm đến đi?” Doanh Chính khống chế được tiết tấu, cảm thụ sự khoái hoạt khi bên trong của Tần Tử Sở bao lấy d*c v*ng của mình không ngừng đè ép, ngọn lửa nóng như thiêu đốt trong mắt rốt cuộc lộ ra vẻ hài lòng, thấp giọng nói: “Nếu phụ vương nghe đủ, vậy trẫm và phụ vương cùng tới.”
Doanh Chính che lại môi Tần Tử Sở, tăng nhanh tốc độ đâm sâu vào mấy chục cái mới dừng lại động tác, buông bàn tay Tần Tử Sở ra.
Bọn họ hôn môi lẫn nhau, cùng phát ra tiếng ngâm nga thật dài.
Doanh Chính giống như mất đi khí lực đè lên người Tần Tử Sở, hai người cùng nhau dồn dập thở gấp, một lát sau mới rốt cuộc tỉnh táo lại.
Doanh Chính trở mình lại, ôm lấy Tần Tử Sở để hắn dựa vào người mình, Tần Tử Sở không thoải mái làu bàu một tiếng, oán giận nói: “Một thân mặc chỉnh tề, ngươi cảm thấy rất đắc ý phải không?”
Doanh Chính nghe xong lời này bỗng nở nụ cười, thấp giọng nói: “Tử Sở không phải nói quần yếm không tốt sao? Trẫm cảm thấy rất tốt.”
Tần Tử Sở đá hắn một cước, dẫn đến phía sau của mình khó chịu đến nhe răng trợn mắt.
Hắn không khách khí nói: “Thật giống như ta mặc quần yếm, ngươi sẽ không đem ta l*t s*ch vậy!”
Doanh Chính không biết xấu hổ ôm lấy Tần Tử Sở cả người vô lực, sau khi vì hắn chà lau thân thể sạch sẽ, hôn lên lỗ tai, trắng trợn thừa nhận: “Đúng vậy, trẫm nhất định sẽ muốn nhìn ngắm Tử Sở, sao có thể chấp nhận y phục che lấp bộ dáng của ngươi?”
Doanh Chính cẩn thận từ trong tủ lấy ra một tấm chăn bằng da hồ ly, bao bọc Tần Tử Sở, ôm vào trong ngực, vừa xoa bóp thắt lưng bủn rủn vì hắn, vừa nói: “Tử Sở nghĩ xong, khoa cử thật sự phải ra đề mục như vậy sao? Trẫm cảm thấy khó khăn cũng không ít như ngươi nói.”
Tần Tử Sở gật đầu, cười nói: “Không cảm thấy rất thú vị sao? Trong năm mươi đề tài ngắn, có thể hoàn toàn khai thác toàn bộ nội dung sở học, đánh giá toàn diện chiều sâu và năng lực suy xét vấn đề của bọn họ.”
Doanh Chính nghe vậy nở nụ cười, trong lòng nghĩ: còn không phải ngươi muốn gây sức ép cho thí sinh?
୧( ˵ ° ~ ° ˵ )୨ xong đoạn H rồi, đúng là đọc thì thấy có vẻ dễ mà edit cần “kinh nghiệm” phong phú nha.
Phần sau của truyện còn nhiều diễn biến nữa, mọi người đón xem nhé ల(*´= ◡ =`*)