Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 179

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 179 ♡Loạn quân

img_1236291384821_791

Thấy Tần Tử Sở lên tinh thần, vẻ phiền muộn trên mặt Doanh Chính lặng lẽ ẩn lui, lập tức nói với Tần Tử Sở về phong thổ nhân tình mà mình đặc biệt nhớ kỹ.

“Tập tục của dân Tề Sở cởi mở, nếu nữ tử vừa ý nam nhân, bất luận đôi bên có thú giá (cưới vợ gả chồng) hay không, đều sẽ chủ động hiến thân, tận sức một hồi cá nước thân mật.” Doanh Chính nói xong nở nụ cười.

Hắn lời ít ý nhiều nói: “May mắn Tử Sở và trẫm ở cùng một chỗ, nếu Tử Sở đi lạc, trẫm còn không biết phải tới nhà của nữ nhân nào tìm ngươi đây.”

Tần Tử Sở nhịn không được cười nhẹ một tiếng, nhìn Doanh Chính nói ra một câu đồng dạng: “May mắn A Chính và ta không đi lạc, nếu không, ta cũng không biết nên tới nhà nữ nhân nào tìm ngươi đây.”

Doanh Chính hơi có chút kinh ngạc, thời đại này tuy rằng trọng anh hùng, nhưng nam tử có thể được người ta gọi một tiếng đẹp, phần lớn diện mạo như hảo nữ.

Doanh Chính bây giờ không ở trong phạm vi thẩm mỹ này.

Quá khứ cũng từng nghe Tần Tử Sở nhắc qua hắn thích vĩ trượng phu cường tráng, Doanh Chính vẫn không nghiêm túc để trong lòng, lúc này, không khỏi tâm hoa nộ phóng. (AC thật dễ dụ ~)

Hắn tiến lại gần một hơi m*t vào môi Tần Tử Sở, ánh mắt mị ra độ cong khoan khoái, ôn nhu nói: “Nếu trẫm cùng Tử Sở phân ra, tuyệt đối không để cho ngươi tới nhà nữ nhân tìm trẫm, trẫm ở cung Hàm Dương thành thành thật thật chờ ngươi trở về.”

Tần Tử Sở cười ra tiếng.

Hắn khẽ v**t v* cằm Doanh Chính, vẻ mặt quả thực giống như là một kẻ ăn chơi trác táng (playboy), hết sức phóng túng nói: “Như vậy tốt, ta đỡ phải lo lắng ngươi cho ta đội mũ xanh.”

Trong lúc hai người cười nói, đội ngũ quân Tần đã đi vào Cự Dã Trạch làm Nhâm Hiêu đau đầu không thôi.

Nơi này ở giữa tây nam núi Thái Sơn và Tể Thủy, bởi vì nhiều năm bào mòn mà tích trữ số lượng lớn phù sa, hình thành một mảnh đất phì nhiêu cực kỳ rộng lớn, lại bởi vì dãy núi trùng điệp mà được gọi là “Đại dã”.

Bởi vì núi bao quanh sông ngòi, vị trí địa lý ưu việt, nơi này ở đời sau có một tên gọi càng thêm nổi tiếng là “Lương Sơn”.

Có thể thấy được, nơi này từ trước chính là nơi tụ tập của phỉ khấu.

Dự cảm xấu của Tần Tử Sở rất nhanh liền ứng nghiệm.

Không biết từ nơi nào chợt ùa ra bốn năm nghìn người, ào ào tấn công ngự giá!

Tần Tử Sở lúc này cũng không khẩn trương.

Hắn thấy quân phiến loạn xông lên, còn có tâm tình nhìn về phía Doanh Chính trêu đùa: “A Chính, ngươi đây có tính là lật thuyền trong mương? Rõ ràng ven đường đã dọn dẹp thổ phỉ vô số lần, nhưng hết lần này tới lần khác có người cố ý làm ngươi khó chịu?”

Sắc mặt Doanh Chính quả thật không tốt, nhưng sau khi nghe Tần Tử Sở trêu chọc, ngược lại lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Hắn hướng ngoài cửa sổ liếc mắt một cái, khinh miệt nói: “Bất quá là đám ô hợp, còn không thể đột phá chiến sĩ Đại Tần ta, nói gì ám sát?”

Tần Tử Sở lần đầu thấy tận mắt chinh chiến là như thế nào, ngược lại hứng thú mười phần nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.

Lần này đông tuần thiên hạ, Doanh Chính mang binh sĩ kỳ thật cũng không nhiều, ngay cả cung nô cũng thêm bên trong, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ sáu ngàn người.

Bởi vậy, đám loạn tặc này một khi phát động tấn công, rất nhanh đã đến cách ngự giá không xa.

Khoảng cách giữa bọn họ và Tần Tử Sở tuyệt đối không vượt qua năm trăm bước.

Có thể coi là chỉ có khoảng cách năm trăm bước, thoạt nhìn giống như nhóm phản tặc vẫn là giấc mơ xa vời.

“Bọn họ đánh không tới.” Doanh Chính đối với hành vi châu chấu đá xe của những người này không chút hứng thú, nhưng Tần Tử Sở vịn cửa sổ xem, làm hắn không khỏi cũng muốn nhìn một chút tình hình ngoài cửa sổ.

Sau khi tận mắt nhìn qua, Doanh Chính lại càng cảm thấy thất vọng.

Bởi vì cảm thấy Triệu Cao không đáng tin, Doanh Chính dứt khoát chỉ phái tâm phúc của mình là Triệu Đà đảm nhiệm chức vị trung xa phủ.

Chức vị này cũng không cao, thậm chí không thể đủ đứng hàng Cửu khanh, nhưng không phải quan tâm phúc thì không thể đảm nhiệm.

Bản thân Triệu Đà là một hãn tướng dũng mãnh, xuất thân Tần quốc, thuật cỡi ngựa và điều khiển xe đều hết sức xuất chúng, đối với Doanh Chính trung thành và tận tâm, bởi vậy, Doanh Chính dứt khoát đề bạt Triệu Đà so với trước đây càng thêm trẻ tuổi ngồi trên chức vị trung xa phủ, giao sáu trăm vệ sĩ trung xa cho hắn chỉ huy.

Vệ sĩ trung xa mặc dù danh tiếng không hiển hách, nhưng bọn họ mỗi một người đều từ binh lính ưu tú trong quân Tần đề bạt lên, sức chiến đấu so với chiến sĩ bình thường còn tốt hơn.

Trước mắt, mặc dù phỉ khấu đông đảo, tiếng hô rung trời, nhưng quân Tần ngăn cản công kích của bọn họ lại đáp lại gọn gàng trật tự, không chút nào nhìn ra bọn họ đang đối mặt với đạo phỉ giết người như ngóe, nhóm vệ sĩ trung xa vây quanh hai bên ngự giá cũng không tham gia chiến đấu.

Liếc mắt nhìn một cái, có thể phát hiện nơi xuất thân của đám trộm cướp này.

Bọn họ để trần đến thắt lưng, lộ ra nửa người xăm hình phi long, vũ khí cầm trong tay cũng là đoản kiếm ba thước của địa phương làm ra.

Vệ sĩ quân Tần ở bên ngoài do tướng lãnh chỉ huy, ra sức chém giết, Triệu Đà lại mang theo một cỗ sát khí sắc bén cao giọng hô lớn với vệ sĩ trung xa vây quanh ngự giá: “Trường thương trận!”

Vệ sĩ trung xa vốn không nhúc nhích thoáng chốc động!

Binh lính cầm trong tay trường thương hơn một trượng lập tức đứng ngoài cùng, không chút do dự giơ lên trường thương, lấy ngự giá làm tâm điểm, đem đầu thương bằng đồng thau loá mắt cùng hướng ra ngoài.

Bọn họ vững vàng duy trì trận hình, di động về phía trước xa giá, mà quân Tần huấn luyện nghiêm chỉnh trong nháy mắt khi vệ sĩ trung xa giơ lên trường thương, di động hướng ra phía ngoài, nối dài vòng chiến, đưa phỉ khấu rời xa ngự giá cần hộ vệ.

Tần Tử Sở thở dài một hơi, mất hứng nói: “So với các tướng sĩ Đại Tần, bọn họ quá yếu.”

Doanh Chính lại trong nháy mắt khi Tần Tử Sở mở miệng mà nhíu mày, chỉ vào một chỗ nói: “Cũng có ngoài ý muốn —— ngươi xem nơi đó!”

Tần Tử Sở theo hướng Doanh Chính chỉ ghé đầu nhìn lại, thoáng chốc hít một hơi lãnh khí, há miệng kinh ngạc nhìn chỗ kia không dời tầm mắt.

Chiến sĩ Tần quốc xuất thân tây bắc, vị trí địa lý quyết định bọn họ đa số cao gầy to lớn, chiến sĩ Sở tuy rằng vũ dũng, nhưng chiều cao không bằng.

Nhưng một tráng hán trên mặt vẽ hoa văn cao hơn một cái đầu so với toàn bộ quân Tần trước mắt hắn, to lớn vạm vỡ, từ xa nhìn lại giống như là một ngọn núi nhỏ.

Hắn không ngừng vọt tới ngự giá, đoạt lấy cái khiên trong tay chiến sĩ Tần, trong miệng hô to từ địa phương, không ngừng múa may cánh tay, vượt qua quân Tần ngay ngắn phía trước.

Triệu Đà vừa thấy khoảng cách giữa tên tráng sĩ kia và ngự giá ngắn lại, thoáng chốc nhíu chặt mày.

Hắn không cao hứng hạ lệnh: “Bắn tên!”

Khoảng cách giữa tráng hán và Triệu Đà còn rất xa, nhưng hắn hiển nhiên rất rõ Triệu Đà hạ lệnh, hai mắt trừng lớn giống như chuông đồng.

Hắn ác thanh ác khí gầm thét một tiếng, làm mặt đất đều run động.

Ngay sau đó, tráng hán hoàn toàn không để ý mưa tên hỗn loạn mà đến, đột nhiên quơ kiếm sắc hướng về Triệu Đà —— hoặc là nói, ngự giá phía sau Triệu Đà.

Triệu Đà thấy tráng hán phản ứng ngông cuồng như vậy, cũng nổi giận.

Hắn hô lớn một tiếng: “Giết cho ta!”

Lời còn chưa dứt, Triệu Đà đã lao ra binh trận của vệ sĩ trung xa, trường kiếm không ngừng đâm thẳng đến tráng hán.

Chỉ nghe “Đinh ——!” một tiếng, tia lửa văng khắp nơi, Triệu Đà dũng mãnh đột nhiên bị tráng hán chém một kiếm lui lại mấy bước mới ổn định thân thể, nhưng độ cong quỷ dị của cánh tay cho thấy hắn đã mất đi năng lực chiến đấu.

Tráng hán hướng hắn lộ ra nụ cười xem thường, xoay người huy kiếm đem một chiến sĩ quân Tần khác chặn ngang chặt thành hai đoạn.

Ngay sau đó, hắn không để ý Triệu Đà sau lưng còn có phản ứng gì, đã nhảy vào trong vệ sĩ trung xa, mắt thấy sẽ xông lên ngự giá.

“… Thật sự là quá cường đại.” Tần Tử Sở không khỏi phát ra một tiếng cảm thán, bàn tay lại nắm chặt Doanh Chính.

Hắn tựa hồ cảm giác sát ý ập vào mặt, trái tim trong ngực đập “Thình thịch” thật nhanh.

Doanh Chính nắm chặt lại bàn tay Tần Tử Sở, kéo hắn lên, nhìn thật sâu vào ánh mắt Tần Tử Sở, bỗng ra lệnh với nhóm vệ sĩ ngoài cửa: “Bảo vệ thượng vương! Nhanh chóng đi đại doanh trước hội hợp cùng Vương Tiễn.”

“Không, A Chính! Ta…” Tần Tử Sở không chút nghĩ ngợi phản bác.

Doanh Chính lại đưa tay che miệng hắn, lộ ra một nụ cười làm người ta tin phục, bình tĩnh nói: “Trẫm biết ngươi cưỡi ngựa không tốt, không chạy được quá nhanh. Nhưng ngươi ở chỗ này, trẫm không cách nào an tâm đối địch, đi tìm Vương Tiễn điều động đại quân đi.”

Tần Tử Sở đối diện với ánh mắt Doanh Chính, chỉ cảm thấy cổ họng mình phát khô, chỉ có thể gật đầu đồng ý yêu cầu của hắn.

Doanh Chính cẩn thận buộc chặt áo khoác dày cho hắn, sau khi xoay người, nụ cười trên mặt đã biến mất vô tung.

Bất luận trấn an Tần Tử Sở thế nào, Doanh Chính cũng rõ lời mình vừa nói ra khỏi miệng là nói dối.

Hắn từ trên vách xe lấy xuống bảo kiếm dùng nhiều năm, khí thế cả người thoáng chốc thay đổi.

Tráng hán công kích quân Tần lúc này đã đến trước ngự giá, mắt thấy hộ vệ trung xa bảo hộ người khoác áo choàng lộng lẫy rời đi, khóe mắt muốn nứt ra cao giọng hô to: “Tần tặc, không được chạy, chờ gia gia lấy mạng nhỏ của ngươi!”

Nhưng khi hắn đang muốn nhấc chân đuổi theo, một kiếm khí tràn đầy sát khí đã đánh úp lại.

Tráng hán đột nhiên xoay người né tránh, nhưng mũi kiếm sắc bén vẫn cắt qua gò má của hắn.

Máu tươi thoáng chốc chảy xuống gò má của tráng hán, một vết thương sâu thấy tới xương hoàn toàn phá huỷ mặt hắn.

Tráng hán quay người lại, đồng tử nháy mắt co rút lại, nhìn chằm chằm Doanh Chính một thân miện phục huyền sắc, nghiến răng đến kẽo kẹt, hoàn toàn là một vẻ hận không thể nuốt sống Doanh Chính.

“Bọn chuột nhắt vô năng, thủ không được quốc gia, chỉ có thể ám sát.” Âm thanh Doanh Chính trầm thấp phun ra một câu đánh giá cay nghiệt, tráng hán vốn nôn nóng muốn đuổi theo quân đội nháy mắt dừng bước. (vua ở đây mà không đánh, lo dí theo TS =.,= tuy võ biền nhưng cũng thông minh à )

Doanh Chính đối diện với tầm mắt tráng hán, hơi nâng cằm lên cười lạnh.

Thần sắc ngông cuồng tự cao tự đại trong mắt hắn kích động tráng hán lùn hơn hắn nửa cái đầu, thoáng chốc rống giận ra tiếng, gào thét trực tiếp hướng tới.

Tráng hán chợt quát một tiếng “Gia gia hôm nay muốn mạng của ngươi!”, người đã vọt tới bên Doanh Chính không quá hai cánh tay.

Bởi vì vòng phòng ngự của quân Tần bị đại lực công kích của tráng hán xé ra một lỗ hổng, rất nhiều phỉ đạo tiến vào, làm vệ sĩ trung xa không thể ra tay cản được bọn chúng.

Nhưng quốc chủ bị tập kích, quân Tần đâu còn có thể tỉnh táo mà chống đỡ?

Một vệ sĩ trung xa rất trẻ lập tức dũng cảm quên mình vọt tới bên người Doanh Chính, chắn ở trước mặt hắn.

Trên mặt tráng hán treo lên nụ cười thị huyết, cao giọng cười lớn huy kiếm bổ đầu vệ sĩ trẻ, vệ sĩ trẻ thoáng chốc tứ chi run rẩy xụi lơ trên mặt đất.

Tiên huyết cùng với bạch óc vẩy trên mặt Doanh Chính, nhưng hắn lại mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm động tác của tráng hán, trường kiếm nắm trong tay đã vận sức chờ phát động.

Doanh Chính rõ tên đại lực sĩ này có thể lấy một địch một trăm, bản thân hắn kiếm thuật cũng không tồi, lại không có biện pháp đánh với tráng hán hơn một trăm chiêu.

Nhưng cạm bẫy trước mắt nếu được bố trí đến mức toàn bộ đại quân Tần quốc không hề phòng bị, có thể thấy được trên đường chạy trốn cũng sẽ có ngăn trở.

Hắn ở tại chỗ này làm mồi dụ, loạn quân mới không đoán được người chớp mắt rời đi không chỉ là một tướng lãnh điều cứu binh, mà là người Doanh Chính đặt trong tim; một khi hắn cũng thoát khỏi nơi đây, như vậy tình cảnh của Tần Tử Sở liền nguy hiểm.

Bất luận thế nào, Tần Tử Sở quyết không thể xảy ra chuyện gì!

Mũi kiếm ngoan lệ bổ tới, Doanh Chính nắm chặt trường kiếm trong tay đột nhiên đón đỡ.

Đốm lửa tản ra trước mắt Doanh Chính, văng trúng mặt hắn, nóng đến mức làn da phát đau, nhưng Doanh Chính cứng rắn cầm thật chặt chuôi kiếm, dưới chân phát lực vọt tới trước, mà không phải rút kiếm xoay người né tránh thế công.

Trong lòng Doanh Chính rõ ràng, một khi bị tráng hán ngăn chặn khí thế, hắn sẽ chết càng nhanh!

Sát khí mãnh liệt một lần nữa bao vây Doanh Chính, nhưng càng ở giữa sinh tử, hắn lại càng thêm lãnh tĩnh.

Doanh Chính không ngừng đỡ kiếm thế đang chém đến, hơn nữa mỗi khi xem xét chuẩn thời cơ, hắn ngẫu nhiên còn có thể phản kích một hai cái.

“Phốc ——!” một tiếng, tráng hán trừng lớn hai mắt, cả người run rẩy.

Trường kiếm bị hắn nắm trong tay “Bịch” một tiếng rơi xuống mặt đất, hai chân của tráng hán to khoẻ rốt cuộc chống đỡ không nổi thân thể của chính mình, đột nhiên ngã trên mặt đất, hai tay không ngừng cào bùn đất, cố gắng đứng lên.

Trong miệng hắn phát ra tiếng “Ken két”, hai mắt trợn tròn, trong mắt tràn đầy phẫn hận.

Máu tươi không ngừng trào ra khỏi miệng tráng hán, cuối cùng co giật chết.

Chết không nhắm mắt!

Doanh Chính giương mắt nhìn ra ngoài trăm bước, Nhâm Hiêu nháy mắt ném xuống cường nỏ trong tay, trực tiếp quỳ trên mặt đất không dám ngẩng đầu.

Doanh Chính đi đến trước mặt Nhâm Hiêu, nhặt lên cường nỏ lau đi bùn đất, bình thản nói: “Đừng làm dơ vũ khí.”

“Quốc, quốc chủ…” Nhâm Hiêu run rẩy không thành nhân dạng, hoàn toàn không quyết đoán như trước.

Doanh Chính trực tiếp nắm cổ áo của hắn, kéo người từ dưới đất đứng lên, vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: “Làm rất tốt, đây là công cứu giá!”

Trên mặt Nhâm Hiêu nhìn không ra bất luận vẻ may mắn gì.

Thay vì nói hắn mới vừa đạt được đại công cứu giá, không bằng nói nhìn càng giống như là vừa mới chết cha.

Sắc mặt Nhâm Hiêu tái nhợt, kéo kéo khóe miệng run rẩy không thôi, rốt cuộc vẫn không nhịn được mềm nhũn đầu gối, lại quỳ trên mặt đất, rốt cuộc đem toàn bộ nói ra: “Đa tạ quốc chủ tha tội, thần, thần vừa mới uy h**p đến thánh giá.”

Doanh Chính vỗ bờ vai của hắn, nghiêm túc nói: “Quả nhân vừa rồi đã kiệt sức, nghìn cân treo sợi tóc, nếu không có ngươi bắn tới một mũi tên, quả nhân hẳn phải chết. Đa tạ ngươi.”

Nước mắt lăn xuống khỏi hốc mắt Nhâm Hiêu, hắn không ngừng lau mắt, thân mình cứng ngắc từ dưới đất bò dậy.

Doanh Chính xoay người trở lại bên trong ngự giá, rốt cuộc buông ra bảo kiếm trong tay, hổ khẩu (khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ) xuất huyết tung tóe bày ra rõ ràng.

Hắn nhìn vết thương trong lòng bàn tay, im lặng cười một cái, trong lòng nghĩ: nguyên lai trẫm cũng có bản lĩnh đối địch, mà không phải chỉ có thể núp phía sau người khác, chờ được bảo vệ!

Tùy tiện xé khăn vải quấn trên tay, Doanh Chính dặn bên ngoài: “Phái người truy về hướng đại quân của Vương Tiễn, đón thượng vương trở lại.”

Triệu Đà chịu đựng đau đớn truyền đạt mệnh lệnh của Doanh Chính xuống, lúc này mới đi theo thái y trị liệu.

Cũng không chờ đội ngũ tiếp tục đi về phía trước bao xa, một chiến sĩ Tần quốc mặt đầy máu tươi, sau lưng cắm một mũi tên được quân Tần mang trở về.

Nhâm Hiêu vừa mới có công hộ giá không thể không kiên trì đi vào bên trong ngự giá cầu kiến Doanh Chính.

Hắn cúi đầu thấp giọng nói: “Quốc chủ, thượng vương đi trước tìm đại quân của Vương Tiễn tướng quân thống lĩnh, trên đường bị tập kích.”

Doanh Chính đột nhiên siết chặt nắm tay, trầm giọng nói: “Người, đâu?”

“… Đang toàn lực tìm kiếm.” Dưới uy thế của Doanh Chính, Nhâm Hiêu không khỏi một trận run rẩy, âm thanh trả lời đã thấp đủ để cho người ta không nghe rõ.

Doanh Chính cúi đầu thở hổn hển một tiếng: “Sống thì thấy người! Tử Sở, hắn không có chuyện gì!”

img_1236291384821_791

Lẽ ra phải giữ TS bên cạnh =_=

Bình Luận (0)
Comment