Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 180

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 180 ♡Không bằng chết

55

Sau một hồi ác chiến, năm nghìn quân Tần mang đi hộ vệ chỉ còn lại không tới ba nghìn người.

Sau khi Doanh Chính ra lệnh một tiếng, hoàn toàn không để ý an nguy của chính mình, thái độ cường ngạnh phái ra hai ngàn quân Tần dọc đường tìm kiếm.

Nhưng kết quả hắn nhận được lại càng làm người ta sợ hãi.

Áo choàng Doanh Chính tự tay thắt lên cổ Tần Tử Sở cùng với miện phục đã bị lưỡi dao xé rách đến tả tơi, được phát hiện ở một khe núi tương liên với dốc đứng của bờ sông.

Doanh Chính nắm thật chặt quần áo rách nát, cả người tản ra sát khí lạnh lùng.

“Quốc chủ, lần này Trương Lương mà thượng vương khâm điểm đi theo cũng không thấy.” Vào thời điểm Doanh Chính thần tình giận dữ, Triệu Đà lại mang đến một tin làm người ta nghiền ngẫm.

Doanh Chính quả nhiên nhướng mày, lộ ra một vẻ cổ quái.

Hắn thấp giọng nói: “Lần này ám sát, cường đạo đều chạy thẳng đến ngự giá, xa giá theo ở phía sau không bị tấn công —— Trương Lương lại biến mất không thấy? Tra một chút có cung nô thấy hắn biến mất khi nào, lại đi hướng nào hay không.”

Triệu Đà đã đem những thứ này hỏi rõ ràng, vừa nghe câu hỏi của Doanh Chính, lập tức đáp: “Hồi quốc chủ, theo cung nô khai báo, thời điểm đạo phỉ vừa mới bắt đầu tác loạn, bọn họ đã không rõ Trương Lương chạy đi đâu, khi đó bọn họ đều cho rằng Trương Lương tránh ở trên xe, nhưng sau lên xe lại tìm khắp không thấy Trương Lương. Bởi vì Trương Lương nhỏ tuổi, bước chân khác với nam tử thành niên, thần phái người cẩn thận điều tra qua gần xe ngựa hắn ngồi, chỉ có một loạt dấu chân lớn nhỏ phù hợp biến mất về hướng của thượng vương.”

Nghe ý tứ Triệu Đà, chỉ sợ hắn đã xem Trương Lương là nội ứng của phỉ khấu tập kích lần này.

Nhưng chuyện này Doanh Chính lại không tin.

Trương Lương mặc dù là di dân Hàn quốc, nhưng hắn tuổi quá nhỏ, thời điểm Hàn quốc diệt quốc cũng không hiểu được quốc thù, hơn nữa những năm gần đây ở trong cung hoàn toàn dựa vào sự chiếu cố của Tần Tử Sở mới có thể xuân phong đắc ý.

Mất đi chỗ dựa vững chắc “Thái Thượng Vương Tần quốc” này, tương lai Trương Lương tuyệt đối sẽ không tốt hơn hiện tại.

Bởi vậy, người lần này bày ra phỉ khấu tập kích, dù có liên quan tới di dân Hàn quốc, cũng tuyệt đối không có quan hệ với Trương Lương.

Doanh Chính lắc đầu phủ định suy đoán của Triệu Đà, bình tĩnh nói: “Lại đi tra, việc này chắc chắn kỳ quái.”

“Dạ, quốc chủ!” Triệu Đà căn bản không hỏi Doanh Chính làm sao đoán được Trương Lương cùng việc này không liên quan, chỉ cần Doanh Chính nói ra kết luận này, hắn liền tin tưởng vững chắc không nghi ngờ.

“Từ từ.” Thấy Triệu Đà sau khi tiếp nhận mệnh lệnh xoay người bước đi, Doanh Chính nhíu mày, bỗng nhiên mở miệng gọi hắn lại.

Triệu Đà xoay người, lại một lần quỳ rạp xuống trước mặt Doanh Chính, chờ đợi quốc chủ ra lệnh.

Doanh Chính lại lâm vào một trận xấu hổ trầm mặc.

Cho tới nay, vì giảm bớt sự tồn tại của Tần Tử Sở, hai người đều ăn ý mười phần giảm sự xuất hiện của Tần Tử Sở trước mặt đại thần.

Trước mắt, Doanh Chính ăn đến quả đắng.

Miện phục của Tần Tử Sở đã rơi xuống ven đường, đương nhiên, dù có thêm miện phục, tại một nơi bốn phía dân tộc không thân thiện đối với người thống trị Tần quốc, Tần Tử Sở cũng nhất định sẽ vứt bỏ toàn bộ quần áo có thể hiển lộ ra thân phận của hắn.

Bởi vậy, không ai có thể dựa vào khuôn mặt của Tần Tử Sở mà nhận ra thân phận của hắn.

Dù sao trên thế giới này, người chuyên tâm dưỡng thần đi nữa, cũng chưa thấy qua ai bốn mươi bốn tuổi khuôn mặt còn có thể mềm mại phấn nộn như đậu hủ!

Nhưng nếu địch thủ nhận không ra thân phận của Tần Tử Sở, chẳng lẽ huyện lệnh và quận thủ Tần quốc các nơi phái đi có thể nhận ra người trẻ đến không thể tưởng tượng nổi là thượng vương của bọn hắn sao? !

Đương nhiên cũng không có khả năng.

Doanh Chính lúc này tiến thoái lưỡng nan.

Một khi tuyên bố ra ngoài tướng mạo đặc trưng của Tần Tử Sở, dù không nói đó là Thái Thượng Vương Tần quốc, địch nhân cũng nhất định sẽ ý thức được thân phận của Tần Tử Sở không bình thường, tiến tới có thể đưa tới nguy hiểm cho hắn.

Càng không xong có thể là, dọc đường quan viên Tần quốc hiểu lầm ý Doanh Chính, cho rằng quốc chủ hạ lệnh tìm kiếm chính là người ám sát, sau khi phát hiện Tần Tử Sở sẽ làm hại tới hắn.

Mà không công bố ra ngoài tin Tần Tử Sở mất tích thì càng thêm không xong, bởi vì Tần Tử Sở chẳng khác nào đánh mất cơ hội được quân Tần chủ động tìm kiếm.

Doanh Chính tuyệt không thể dễ dàng khoan nhượng điểm này!

“.. Quốc chủ?” Triệu Đà nhẹ giọng dò xét gọi Doanh Chính một tiếng.

Doanh Chính nhắm mắt lại, dùng một giọng điệu cực kỳ mệt mỏi nói: “Phái người tiếp tục hướng về vị trí đóng quân của đại quân Vương Tiễn tìm kiếm, đồng thời phái người tìm kiếm dọc theo toàn bộ nhánh sông Hà Thủy, không bỏ qua bất kỳ tin tức gì.”

“Dạ, quốc chủ.” Triệu Đà tuân lệnh rời đi.

Triệu Đà vừa ly khai, Doanh Chính trầm mặc chốc lát liền mở hai mắt ra nhìn về phía Nhâm Hiêu vẫn quỳ gối không chịu đứng dậy.

Hắn bình tĩnh khoát tay, thấp giọng nói: “Đứng lên đi.”

Nhâm Hiêu ra sức dập đầu trong ngự giá, thanh âm gấp gáp nói: “Thần tội đáng chết vạn lần, thỉnh quốc chủ ban thần tội chết.”

Doanh Chính nhìn về phía Nhâm Hiêu, nghiêm túc nói: “Ngươi quả thật đáng chết, nhưng không thể chết lúc này —— đào ba thước đất cũng phải đem thượng vương bình an trở về. Nhâm Hiêu, đừng để cho quả nhân lại một lần nữa thất vọng với ngươi, hảo hảo chỉnh lý dân chúng trong quận ngươi thống trị. Hừ, động tĩnh lớn như vậy, dân Cự Lộc Trạch thật sự hoàn toàn không biết gì sao? Bọn họ không kẻ nào vô tội! Đều giết hết tất cả bọn họ cho quả nhân.”

Tần Tử Sở giống như dây cương trong sinh mệnh Doanh Chính gắt gao lôi kéo hắn, ngăn cản hắn lại một lần nữa xem dân chúng như trâu ngựa, đối đãi ngoan độc như nô dịch.

Lúc này, Tần Tử Sở bị lạc, Doanh Chính phát hiện mình càng khó có thể khắc chế d*c v*ng giết chóc mà trước đây đã cứng rắn đè nén xuống.

Nếu toàn bộ thiên hạ đều là của hắn, như vậy điêu dân Cự Lộc Trạch còn gì tất yếu để sống?

Thiên tử giận dữ, vốn là nên phục thi trăm vạn! (trăm vạn thi thể chồng chất)

Nhâm Hiêu hiển nhiên đối với quyết định của Doanh Chính cảm thấy kinh ngạc.

Thượng vương chưa tìm được, gây chiến như thế thật sự rất dễ khiến cho di dân hai nước Tề, Sở phản cảm và chống cự.

Nhưng Nhâm Hiêu cũng là người trung thành và tận tâm với Doanh Chính, thấy Doanh Chính mặt lạnh như sương, một câu cũng chưa nói đã ôm quyền tiếp nhận nhiệm vụ, trực tiếp rời khỏi ngự giá.

Trong lòng hắn nghĩ: quốc chủ đem nhiệm vụ tìm người giao cho vệ sĩ trung xa, có thể thấy được trong lòng thật sự là kiên quyết.

Ngoại trừ binh sĩ quân Tần thương vong và đi tìm kiếm Tần Tử Sở, nhân số còn lại cũng không nhiều.

Nhưng cho dù là như vậy, so với dân chúng không mảy may biết cách đánh giặc, mỗi một chiến sĩ quân Tần đều có bản lĩnh một địch một trăm.

Khoảng hơn một ngàn bảy trăm hộ dân Cự Lộc Trạch khi đối mặt với không đến một ngàn quân Tần, ngay cả khí lực chạy trốn cũng không có, chỉ có thể kêu khóc chờ đợi binh khí giết người lạnh như băng chấm dứt tính mạng của bọn họ, hóa thành phân bón cho vủng đầm lầy này.

Nhân số khổng lồ như thế, dù quân Tần liên tiếp không ngừng chặt đầu, trận giết hại này cũng kéo dài suốt một buổi chiều.

Khi trời chiều ngã về tây, con đường lầy lội của Cự Lộc Trạch bị nhuộm thành một mảnh huyết sắc không gột rửa được, trong không khí chỉ còn lại mùi máu tươi bốc lên nhắc nhở hơn hàng vạn sinh mệnh biến mất ở nơi này, vì sự bình an của Tần Tử Sở mà lặng lẽ chôn vùi.

Tần Tử Sở đối với tất cả đương nhiên hoàn toàn không hay biết gì cả.

Trên thực tế, hắn bây giờ căn bản không có an nhàn thoải mái để suy xét nhiều vấn đề như vậy.

Ngự giá trên đường đông tuần gặp đội ngũ năm nghìn người mai phục đã vượt quá tưởng tượng, nếu trên đường đi tìm viện binh lại gặp ám sát, quả thực có thể nói đây là nhiệm vụ không thể nào hoàn thành.

Nhưng Tần Tử Sở được một đội quân Tần bảo hộ trên đường chạy trốn tới chỗ đại quân trú đóng ở Bách Việt chưa trở về, liền gặp ám sát!

“Bảo vệ thượng vương, lao ra khỏi vòng vây, không tiếc mạng sống!” Đội trưởng ra lệnh một tiếng, kỵ binh quân Tần lập tức y theo lệnh của hắn dựa theo sở học thường ngày múa may binh khí làm thành một hàng ngũ hình tròn, đem Tần Tử Sở khóa lại ở giữa bảo vệ.

Trong thời gian ngắn, quân Tần thu được hiệu quả to lớn.

Nơi bọn họ đi qua máu phun tung toé, không ngừng chém giết đạo phỉ vọt tới trước ngựa.

Tần Tử Sở vốn tưởng rằng làm được điểm này, hắn nhất định có thể an tâm đi tới.

Nhưng Tần Tử Sở rất nhanh ý thức được tự mình nghĩ vậy.

Người hộ vệ hắn đều là quân chính quy Tần quốc, nhưng đạo phỉ đến ám sát hắn đều là một đám liều chết, bọn họ không mang chính khí như chiến sĩ quân đội chính quy, làm việc cũng không quy tắc, cực kỳ bỉ ổi.

Một tiếng huýt chói tai, dây thừng đã từ đầu này ném tới đối diện, hai phỉ khấu mang trên mặt nụ cười ác ý vọt tới trước đội kỵ mã của bọn họ, đồng thời dùng sức kéo cao dây thừng.

“Phù phù ——!” một tiếng trầm vang lên, binh sĩ Tần quốc trong trận hình tròn đằng trước đã té ngã trên đất, hắn hoàn toàn bị ngựa khoẻ mạnh đè trên người, trong miệng trào ra một cỗ máu tươi theo cằm chảy xuống đầy người.

Không lâu sau, kỵ sĩ đã tắt thở.

Quân Tần phía sau lập tức hạ tốc độ tuấn mã, cố gắng điều chỉnh đội hình, giữ vững hộ vệ Tần Tử Sở ở giữa.

Nhưng không đợi quân Tần vượt qua rắc rối dây thừng chắn chân ngựa, hai bên khe núi lại ùa ra vô số mưa tên, ý đồ cùng bắn chết quân Tần và cả Tần Tử Sở.

Bọn họ bắn không tốt, nhưng hơn hẳn nhờ vị trí rất ưu việt.

Trong mưa tên dày đặc, muốn hoàn toàn không chịu thương tổn cơ hồ là chuyện không thể nào.

Tà dương như huyết, chói mắt thiêu đốt sống lưng đầy mồ hôi của Tần Tử Sở.

Số lượng các chiến sĩ bảo hộ hắn không ngừng giảm bớt, nhưng hắn lại cắn chặt khớp hàm liều lĩnh hết thảy phi nhanh về phía trước.

Nếu hắn chết trong trận ám sát, như vậy các chiến sĩ lấy tính mạng bảo hộ hắn liền chết vô ích!

“Thượng vương, đi sát phía bên trái!” Một tiếng kêu thanh thúy bỗng vọng từ phía sau.

Tần Tử Sở nhận ra âm thanh của Trương Lương, hắn không chút nghĩ ngợi quay đầu ngựa, cả người lệch qua trên lưng ngựa, kéo dây cương sát vào bên trái ngọn núi.

“Đốc đốc đốc ——! ! !” Âm thanh tên đâm vào huyết nhục vang lên, Tần Tử Sở cũng không dám quay đầu lại, vẫn chạy như điên về phía trước.

Phía sau hắn bỗng dán lên một thân thể ấm áp, tiếp theo là tên không ngừng bắn vào thân thể không biết là ai kia, tạo ra đau đớn kinh khủng, chiến sĩ trên người không ngừng run rẩy.

Thân thể dán trên lưng rốt cuộc dần dần mất đi độ ấm, tư thế của hắn cứng ngắc ngả ra phía ngoài, rốt cuộc rớt xuống lưng ngựa Tần Tử Sở, hoàn thành sứ mệnh “Hộ vệ thượng vương” của mình. (;へ:)

Tần Tử Sở không phải một người yếu đuối, nhưng hiện tại hai mắt của hắn lại nhịn không được mà rơi lệ.

“Cẩn thận!” Tiếng quát to tê tâm liệt phế lại một lần nữa từ sau vang lên.

Tần Tử Sở định hoàn toàn nằm sấp trên lưng ngựa, nhưng cách này không hữu dụng, một mũi tên nhọn hung hăng đâm vào đùi hắn.

Thuật cỡi ngựa của Tần Tử Sở vốn hết sức bình thường, những năm gần đây luyện tập hời hợt, có thể chống đỡ đến bây giờ đã là vạn hạnh.

Lúc này chợt bị bắn trúng, rốt cuộc khống chế không được tuấn mã, ngã ập xuống mặt đất.

“Chúng ta đi! Ta dẫn ngài đi!” Âm thanh quật cường từ sau truyền vào tai Tần Tử Sở.

Trương Lương không biết làm sao theo kịp nhảy xuống lưng ngựa, chật vật kéo Tần Tử Sở hướng về chỗ lõm giữa khe núi.

Hai người bọn họ một người gầy, một người nhỏ, dốc hết sức bình sinh, rốt cuộc thành công trốn vào, tránh được mưa tên bắn giết kế tiếp.

Nhưng sau khi đi vào, hai người lập tức từ khe giữa vách núi hung hăng rơi xuống, lôi kéo lẫn nhau không biết lăn đến nơi nào.

Trước khi mất đi ý thức, Tần Tử Sở nghĩ thầm rằng: còn không bằng chết ở bên ngoài.

Tìm không thấy thi thể của ta, A Chính sẽ lo lắng đi?

55

(T_T) TS mất tích, AC thịnh nộ rồi… Ngày mai trời lại sáng thôi.

Bình Luận (0)
Comment