Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 181

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 181 ♡Khổ sở

tumblr_lw6p2teTuc1r7y61oo1_250

“Thượng vương, thượng vương…” Âm thanh rất nhỏ, nhỏ đến nỗi gần như làm cho người ta nghe không rõ, mơ mơ hồ hồ vang lên bên tai Tần Tử Sở.

Hắn không khỏi nhíu mày, cố nén đau đớn khắp người, phát ra một tiếng than nhẹ.

Bàn tay hơi lạnh lập tức sờ từ cổ hắn về phía sau, ôm cổ hắn, dìu hắn ngồi dậy.

… Quả thật giống như là bị vật nặng nghiền qua người.

Tần Tử Sở cười khổ một tiếng, dùng sự nhẫn nại thật lớn ngăn mí mắt sắp dính cùng một chỗ, theo thanh âm nhìn lại.

“Ngài cảm thấy thế nào?” Trương Lương nói chuyện ngữ điệu hết sức do dự, ánh mắt lộ ra một vẻ đau lòng.

Tần Tử Sở cho là mình ngã quá thảm, vẻ mặt Trương Lương mới trở nên ảm đạm như vậy.

Hắn cố gắng cười cười, thấp giọng nói: “Không sao, ta không… ui! Không đau.”

Tần Tử Sở nói xong, lại mang theo chút chột dạ nở nụ cười.

Nhìn tiểu tử choai choai nâng thân thể của mình vội trước vội sau chiếu cố, trong ánh mắt hắn không khỏi toát ra một chút hương vị lấy lòng.

Trương Lương thần sắc càng lộ vẻ cổ quái, trên mặt thậm chí nổi lên một tầng đỏ nhàn nhạt.

Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác cứng rắn nói: “Ta vừa mới xem qua chân của ngài, không thương tổn đến xương cốt, chỉ trầy da…”

Nói đến chỗ này, Trương Lương nhịn không được xoay người, đưa lưng về phía Tần Tử Sở nhíu mày.

Hắn dùng tầm mắt hết sức mịt mờ, dường như chán ghét liếc nhìn vết trầy trên chân dài thẳng tắp của Tần Tử Sở.

Sau đó, âm thanh của hắn không kềm được mà chậm lại, có chút áp lực nói: “Sau khi chúng ta từ trên vách núi lăn xuống, liền lạc đường. Thời điểm thượng vương vừa mới hôn mê, ta đi dạo nhiều vòng gần nơi này, cũng không phát hiện người nào. Chỉ sợ đêm nay, thượng vương và ta phải ở trong rừng sâu núi thẳm. Không có binh khí cũng không có phương tiện chống lạnh, tối nay sẽ trở nên thập phần nguy hiểm.”

Đông nam ấm áp, dù mới vừa đầu xuân, nơi đây cũng đã rút đi giá lạnh, ngay cả không khí cũng lộ ra một khí tức ấm áp, coi như không dùng áo choàng chống lạnh, cố gắng mặc áo đơn cũng không có vấn đề lớn, tuyệt đối không lạnh.

Bởi vậy, Tần Tử Sở nghe được Trương Lương nói, cũng không vì thân thể mình mà lo lắng.

Điều thật sự làm hắn cảnh giác chính là bên trong rừng sâu núi thẳm có thể có dã thú qua lại, đây mới là thứ đáng sợ!

Tần Tử Sở nhíu mày, hai tay chống mặt đất chậm rãi đứng lên.

“Thượng vương, ngài cẩn thận!” Trương Lương lập tức hô lên.

Hắn vội chạy đến trước mặt Tần Tử Sở, đỡ lấy thân thể lảo đảo của Tần Tử Sở ngồi một bên.

Tần Tử Sở hướng về phía Trương Lương lộ ra một nụ cười trấn an, trên mặt Trương Lương tuy rằng hiện ra vẻ không đồng ý, cũng không tiếp tục ngăn hắn hoạt động gân cốt.

Tần Tử Sở phát hiện mình quả thật không thương tổn đến xương cốt, nhưng ngoại bào của hắn lại bị đá và cành cây xé rách ra mấy lỗ lớn, làn da lộ ra bên ngoài cũng là từng mảng bầm tím, nhìn thấy khiến người ta đau lòng.

Hắn nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt càng cảm thấy mê muội, không khỏi dò hỏi: “Trương Lương, chúng ta từ nơi này rơi xuống? Ta xem bốn phía không có dốc, những chỗ còn lại rơi xuống đều phải chết.”

Nghe xong vấn đề này, tuy là Trương Lương tuổi trẻ, đối với cuộc sống tràn đầy mong đợi cũng không khỏi phát ra một tiếng thở dài.

Hắn chỉ vào nước chảy róc rách, có chút hổ thẹn thấp giọng nói: “Ta cùng thượng vương bị nước sông trôi đi, từ đâu tới ta cũng không rõ lắm. Khi ta tỉnh lại, hai người chúng ta cùng nổi trên nước, thượng vương đã bất tỉnh, còn kéo thật chặt cổ tay của ta. Ta vừa tỉnh, vội vàng đem ngài từ sông lên bờ, tạm thời đặt ở nơi có thể phơi nắng sưởi ấm… quần áo.”

Lúc Trương Lương nói chuyện, thập phần đỏ mặt.

Thấy Tần Tử Sở mặc trên người vải rách, Trương Lương vẫn là người văn nhân mỹ đức, không một hơi khoác lác công lao của mình.

Bách vô nhất dụng thị thư sinh*, Tần Tử Sở tuy rằng gầy, cũng là nam nhân thể trọng bình thường, thân hình cũng không phải cường tráng của Trương Lương gần như không kéo nổi Tần Tử Sở.

*vô dụng nhất là thư sinh

Đem y phục vốn bị ngâm đến ướt sũng, dễ rách biến thành vải rách, là do cách thức cứu người của Trương Lương.

Hắn xấu hổ không dám mở mắt, không nhìn bộ dáng giống như là bị người ta chà đạp của Tần Tử Sở, nhẹ giọng đề nghị: “Nếu thượng vương còn có thể đi, chúng ta đi xuống theo dòng nước xem đi, nếu gặp người, cũng thu xếp ổn thoả một phần.”

Tần Tử Sở gật đầu, đưa tay cho Trương Lương, để hắn đỡ mình chậm rãi đứng dậy.

Nhưng nhìn nội sam và giày, Tần Tử Sở lại dừng bước, ấn đường xuất hiện một vết khắc thật sâu.

Hắn khó xử nói: “Ta không thể mặc loại áo bào và giày thêu hoa văn này ra ngoài, người hơi có chút hiểu biết, liếc mắt một cái có thể nhìn ra ta ăn mặc có vấn đề.”

Trương Lương lúc này mới quay đầu lại, nhìn Tần Tử Sở vài lần.

Có rất ít người ngay cả nội sam đều mặc màu đỏ diễm lệ, dù sao màu sắc này bình thường muốn mặc lên người rất khó, thoáng không chú ý, liền sẽ làm “Diễm” biến thành “Tục”.

Nhưng khí chất ôn hòa cả người và ánh mắt trong trẻo của Tần Tử Sở lại làm cho màu sắc tươi đẹp này trở nên mềm mại, chỉ khiến người ta thấy được khoan dung và chính trực.

Nhưng bất luận Tần Tử Sở ngày thường mặc màu đỏ thích hợp cỡ nào, lúc này, còn mặc như vậy cũng là quá phận.

“Thượng vương lo lắng là dân chúng Tề, Sở nhận ra ngài là thượng vương Tần quốc sao? Điểm này có thể không cần lo—— dân Sở luôn luôn tôn sùng mặc màu đỏ thắm thêu hoa.” Trương Lương dù trong miệng nói như thế, nhưng sắc mặt cũng hết sức không tán thành.

Hắn lo lắng nói: “Làm người ta lo lắng là, nếu nơi đây có thể giấu nhiều trộm cướp phản tặc như vậy, có thể thấy được ở Sở ý muốn phản Tần cực đoan nghiêm trọng. Nếu ngài mặc một thân như vậy đi ra ngoài, chỉ sợ sẽ bị lầm tưởng… tưởng là di dân vương thất của Sở.”

Vẻ kinh ngạc chợt lóe qua trong mắt Tần Tử Sở, không dám tin nói: “Đại quân của Vương tiễn tướng quân trực tiếp xông vào Thọ Xuân, chẳng lẽ sẽ để cho bọn họ chạy đến nhiều như vậy, một trấn nhỏ có thể ẩn tàng rất nhiều di dân?”

Trương Lương nghe Tần Tử Sở nói xong, không khỏi cười ra tiếng.

Hắn nghịch ngợm chớp mắt, chủ động quỳ gối trước mặt Tần Tử Sở, giống như một người hầu trung thành sửa sang quần áo cho Tần Tử Sở.

Nhưng khi Trương Lương mở miệng, lại nói: “Chuyện này ta cũng nghe phụ thân ta đề cập qua. Lúc trước khi Hàn quốc bị diệt, dù thượng vương hạ lệnh không chém, ngoại trừ con cháu dòng chính, vẫn có rất nhiều công tử Hàn quốc chạy trốn, sau đó chủ động báo lên đã tự sát tuẫn quốc. Hàn quốc có sáu, bảy tên công tử trốn đi, mai danh ẩn tích đợi thời trở lại, huống chi là những quốc gia khác? Bọn họ nhiều công tử hơn Hàn quốc, đất đai cũng lớn hơn. Hơn nữa, địa phương càng hẻo lánh, ngược lại càng dễ trốn.”

Tần Tử Sở nghĩ một chút, thả lỏng cười ra tiếng, nhẹ giọng nói: “Cũng phải, danh tiếng của Đại Tần ta ở lục quốc cũng không tốt, từ trước đến nay có tiếng ‘Bội bạc’ và ‘Trở mặt’, công tử những quốc gia khác sợ chết trốn tránh cũng là lẽ thường. Trước kia ta còn buồn bực, tại sao có nhiều công tử nghĩ quẩn trong lòng như vậy, vừa mất nước liền tự sát, nguyên lai là như vậy.”

Trương Lương nghe Tần Tử Sở nói xong, trên mặt cũng treo lên vui vẻ.

Trong lòng hắn nghĩ: không ngờ thượng vương vốn ở trong cung biểu hiện ôn hòa dễ thân, ra cửa lại cũng có một mặt thiên chân rộng lượng.

Kỳ thật chuyện này cũng không thể trách Tần Tử Sở ngây thơ.

Hắn tận mắt nhìn thấy một nhà Bình Nguyên Quân khi Triệu quốc diệt quốc giơ kiếm tự sát, huống chi trong sử sách liên quan tới việc cổ nhân “Tự sát tuẫn quốc” và “Trọng tín” miêu tả vượt quá tưởng tượng, hắn cơ hồ theo bản năng cảm thấy tự sát tuẫn quốc là chuyện hợp lẽ thường.

Tần Tử Sở căn bản không suy xét qua, chuyện “Tự sát” ngoài mục đích “Tuẫn quốc” ra, còn có thể làm tiền đề “Mai danh ẩn tích”.

Đáng tiếc, dù có điều kiện tốt như vậy, Tần Tử Sở cũng không có cách nào giả dạng thành công tử Sở quốc.

Tần Tử Sở tiếc nuối cười khổ nói: “Ta sẽ không nói tiếng Sở quốc, Sở văn cũng viết không tốt.”

Trương Lương cũng không thấp hơn Tần Tử Sở bao nhiêu, sau khi hắn nhìn bộ dáng Tần Tử Sở, chợt nói: “Thượng vương đổi quần áo trên người với ta đi.”

Tần Tử Sở kinh ngạc nhìn sang, Trương Lương lại thu hồi khuôn mặt tươi cười, hết sức nghiêm túc nói: “Lý Tư tiến sĩ đối với chúng ta giáo dục rất nghiêm khắc, bên trong《thuyết giải Tần văn 》văn tự của các quốc gia hắn đều giảng giải qua, ta có thể học nhanh, nhàn rỗi vô sự liền đem những thứ này nhớ kỹ. Mẫu thân của ta lại là quý nữ Sở quốc, tiếng địa phương nơi đây không làm khó được ta. Nhưng phải ủy khuất thượng vương làm nô bộc của Trương Lương.”

Kỳ thật một ít phong tục nhỏ của Sở, Tần Tử Sở cũng có chút hiểu biết.

Dù sao mẹ cả Hoa Dương phu nhân của hắn vẫn luôn tâm hoài cố thổ, năm đó vì để nàng vui, Tần Tử Sở cũng từng hỏi thăm cái này.

Chẳng qua là nhiều năm không làm, Tần Tử Sở dần dần quên, nhưng nếu làm nô bộc, vì chủ nhân hầu hạ chuẩn bị, rất nhiều sự tình không thông hiểu liền cho qua.

“Hảo.” Tần Tử Sở gật đầu, đáp ứng đề nghị của Trương Lương.

Hắn không kiêng dè trực tiếp rớt ra đai lưng đối với Trương Lương, cởi xuống áo bào diễm lệ, lộ ra thân thể mang theo rất nhiều dấu vết loang lổ. (dấu vết khó nói  (●///▽///●) )

Trương Lương không nghĩ tới thượng vương Tần quốc không chú ý như vậy, căn bản chưa kịp tránh lui.

Nhưng hắn rất nhanh trợn to hai mắt, nhìn chằm chằm vào sống lưng Tần Tử Sở l** l* trước mặt hắn, hướng về đường cong mê người nơi cột sống, kinh sợ thở gấp một tiếng, cặp mắt trừng thật to, hoàn toàn không có biện pháp câm miệng thu hồi vẻ ngu dại của mình.

Trương Lương đã thông hiểu việc đời, biết những dấu vết yêu diễm loang lổ đó cũng không phải lưu lại do té xuống từ khe núi!

Tần Tử Sở nghe được tiếng hít hơi của Trương Lương, xoay người.

Nhìn thần sắc của hắn, trên mặt Tần Tử Sở lộ ra vẻ mê mang, dò hỏi: “Trương Lương, ngươi làm sao vậy?”

Trương Lương đối diện với ánh mắt Tần Tử Sở, lần thứ hai hít một hơi lãnh khí.

Hắn cái gì cũng không dám nói, chỉ lắc đầu cắn răng che dấu nói: “Không có gì, trên lưng thượng vương có một mảnh ứ ngân, làm ta sợ.”

Tần Tử Sở c** tr*n, đem áo bào nhét vào trong ngực Trương Lương, vươn tay theo thói quen xoa đỉnh đầu của hắn, ôn hòa nói: “Quả nhiên tuổi vẫn còn nhỏ, cái này tính là gì đâu? Mấy ngày nữa tự nhiên liền tiêu tán.”

Trương Lương rũ tầm mắt xuống bày ra một bộ nghe lời, không nói gì nữa, vội vàng cởi ra quần áo của mình, lại một lần nữa chủ động thay Tần Tử Sở mặc vào.

Trương Lương đi vòng qua sau lưng Tần Tử Sở, bàn tay nhẹ kéo áo bào, tầm mắt lại không có biện pháp dời đi khỏi những dấu vết như hoa nở trên làn da từ dưới xương bả vai đến thắt lưng.

Trong lòng hắn hoảng sợ nghĩ: thượng vương một đường cơ hồ không thể rời đi xa giá, bên trong ngự giá có thể may mắn cùng thượng vương chung sống một phòng, ngoại trừ bản thân mình được ngài mang theo, chỉ còn lại có một người có thể tự do ra vào trong đó, cũng chỉ có người kia có khả năng làm loại chuyện này đối với thượng vương xinh đẹp!

Tần vương Chính!

Ngươi thật sự là không bằng cầm thú!

Tần Tử Sở đối với hết thảy hoàn toàn không biết gì cả.

Khi Trương Lương khắc chế không được ngón tay mình chạm vào làn da, vùng nhạy cảm bị chạm đến k*ch th*ch khiến Tần Tử Sở nhịn không được co lại thân thể.

Hắn nhiễm đỏ hai gò má, quay đầu nói: “Làm sao vậy?”

“…Không có gì.” Đối diện ánh mắt ôn nhu trong suốt này, Trương Lương khổ sở trong lòng, lại không nguyện ý vạch trần “Đau đớn” của Tần Tử Sở.

tumblr_lw6p2teTuc1r7y61oo1_250

=)) ây da, không biết trí tưởng tượng của TL bay tới đâu lun rồi.

Bình Luận (0)
Comment