![]()
Cảm tạ trời, cảm tạ đất, cảm tạ tính cách không được tự nhiên cũng không lắm mồm của Trương Lương!
Tần Tử Sở biết Trương Lương có thể nói ra như vậy, chính là buông tha đề tài này, không tiếp tục truy vấn sâu vào.
Hắn mất tự nhiên cười một cái, chịu đựng đau đớn trên chân, rất nhanh ngồi dậy.
Tần Tử Sở tùy tiện sửa sang lại quần áo của mình, liền mở miệng dụ dỗ thương lượng: “Chúng ta tiếp tục đi về phía trước đi.”
Trương Lương thở dài một cái, đỡ hắn đứng vững, nhìn bề mặt giày vải hoàn toàn rách nát, quan tâm nói: “A Tần, ngươi như vậy không thể đi nữa, khoảng cách lần trăng tròn kế tiếp còn có hai mươi mốt ngày, chúng ta nhất định theo kịp tìm được quốc chủ.”
Không đợi Tần Tử Sở mở miệng, Trương Lương đã dùng sức nắm chặt bàn tay hắn một chút, sau đó lảo đảo ra sức chạy tới thôn trấn.
Tần Tử Sở nghe được Trương Lương quay đầu lại hô to: “A Tần, ngươi ở trong này nghỉ ngơi, chờ ta một chút! Ta đi gọi người lại đây.”
Hắn cảm kích gật đầu, nâng cánh tay nắm lấy chân, rút ra bàn chân từ trong giày, bàn chân quả nhiên đã bị cát đá đâm vào huyết nhục lẫn lộn.
“Đúng là không đi được.” Tần Tử Sở thở dài một tiếng, ôm chặt hai đầu gối ngồi trên mặt đất.
Xác định bên người không còn người ngoài, trên mặt Tần Tử Sở rốt cuộc không chút kiêng kỵ lộ ra nỗi sợ hãi khắc sâu, hắn chôn mặt vào đầu gối, hốc mắt từ từ trở nên ướt át.
Hắn thì thào nói: “A Chính, ngươi ngàn vạn không được có chuyện, chờ ta trở về.”
Thượng vương Tần quốc đã mất tích, nếu lại nháo đến chuyện quốc chủ bị ám sát bỏ mình, thiên hạ đại loạn gần ngay trước mắt —— di dân lục quốc phục quốc cũng sắp tới.
Bất luận công hay tư, Doanh Chính cũng không thể xảy ra chuyện gì.
“Ôi, đây là làm sao… Ai? Đại ca, phía trước ngồi bất động chính là một nam nhân!” Thanh âm vốn hết sức không đứng đắn sau khi nhìn rõ búi tóc kiểu nam cao cao của Tần Tử Sở, biến thành thất vọng quay đầu lại hô to.
Tần Tử Sở đem ánh mắt cọ cọ trên đầu gối, sau khi lau đi lông mi dính ướt nước mắt, hơi nheo mắt lại nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một thiếu niên nhiều lắm mười lăm, mười sáu, bộ dạng cao lớn tráng kiện không ngờ đứng ở trước mặt hắn, chỗ thiếu niên quay đầu lại kêu, còn có một đám tiểu tử choai choai mười ba, mười bốn đến hai mươi tuổi đứng.
Bọn họ toàn thân ngoại trừ “Nghèo khổ” ra, điểm giống nhau duy nhất đại khái chính là trong khí chất đều hiện ra dáng vẻ lưu manh, bất chính, quả thực giống như tiểu lưu manh chặn đường cướp của.
Tần Tử Sở an tĩnh ngồi dưới đất chờ đợi phản ứng tiếp theo của các thiếu niên, trong lòng cũng không sợ hãi.
Hắn ngoại trừ một bộ quần áo bị hư trên người này thì không còn gì nữa, coi như là bị đánh cướp cũng sẽ không có hậu quả gì đáng sợ. (lỡ nó cướp sắc thì sao (_ _!)
Trương Lương là một hài tử thông tuệ vạn phần, nếu hắn chạy về phía thôn, nhất định rất nhanh có thể liên lạc với đại quân Tần quốc.
Bởi vậy, mình dù là bị bắt đi, cũng sẽ rất nhanh được quân Tần tìm được.
Thanh niên chừng hai mươi tuổi được gọi là “Đại ca” nhìn đến mặt Tần Tử Sở nháy mắt trừng lớn hai mắt, một bộ ngu dại.
Tần Tử Sở thấy thanh niên đối với mình tựa hồ cũng không có ác ý, không khỏi nở một nụ cười nhàn nhạt hướng hắn gật đầu.
Thanh niên vốn có chút ngu dại thoáng chốc tỉnh táo lại, bước đến trước mặt hắn, trực tiếp ngồi xổm xuống, một phen nắm cằm Tần Tử Sở buộc hắn ngẩng đầu đem cổ lộ ra trước mắt.
Tầm mắt thanh niên đảo qua cổ của Tần Tử Sở, sau đó tiếc nuối thở dài.
Hắn buông tay ra lui về phía sau một bước, ôm quyền nói: “Tại hạ Lưu Quý, những người này đều là tiểu huynh đệ của ta, có gì đắc tội, xin hãy bỏ qua cho.”
Tần Tử Sở hoàn toàn hiểu được hành động của thanh niên tự xưng Lưu Quý kia vừa rồi rõ ràng là không tin mình là một nam nhân, đã chạy tới chính bản thân tra xét.
Trong lòng hắn hung hăng ghi nhớ Lưu Quý một khoản.
Nhưng khi Tần Tử Sở nhìn về phía Lưu Quý, vẫn treo nụ cười ôn nhu lại đơn thuần.
Trong mắt của hắn mang theo nghi ngờ nhàn nhạt, như là hoàn toàn không rõ hành động của Lưu Quý đại biểu cái gì.
Tần Tử Sở dùng gương mặt non nớt và ánh mắt trong suốt hoàn toàn cắt đứt khả năng hoài nghi của người khác về số tuổi thật sự của mình, suy đoán ra thân phận thật.
Lưu Quý nhìn thoáng qua hai bàn chân dưới gối Tần Tử Sở, lập tức bị làn da chân quá mức trắng nõn của Tần Tử Sở chấn kinh, đây cũng không phải là làn da mà dân chúng bình dân với cuộc sống thô ráp có thể dưỡng ra.
Hắn nhíu mày lần nữa, lộ ra nụ cười nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi chờ ai sao?”
Tần Tử Sở mỉm cười gật đầu, thần sắc tự nhiên nói: “Tiểu chủ nhân tiến vào trong thôn thỉnh cầu trợ giúp. Đều là ta vô dụng, còn phải để hắn quan tâm ta.”
Một hơi rõ ràng mang theo giọng nói quê hương Triệu quốc vừa thốt lên xong, Tần Tử Sở lập tức phát hiện vẻ mặt Lưu Quý trở nên nghi hoặc cùng phòng bị.
Không cho Lưu Quý cơ hội mở miệng, Tần Tử Sở làm ra vẻ mặt khẩn cầu, tội nghiệp rũ tầm mắt xuống.
Bàn tay của hắn vỗ vài cái trên chân mình, khí tức thập phần mỏng manh nói: “Đều tại ta vô năng, chủ nhân để cho ta chiếu cố tốt tiểu chủ nhân, ta bây giờ lại còn cần tiểu chủ nhân cứu giúp.”
Lưu Quý rốt cuộc nhịn không được mở miệng nói: “Các ngươi là người Triệu quốc?”
Tần Tử Sở đột nhiên ngẩng đầu, trừng lớn một đôi mắt long lanh, bối rối không thôi lắc đầu.
Sau đó, thân thể hắn đột nhiên cứng đờ, ấp úng nói: “Chỉ, chỉ có ta là người Triệu, chủ nhân cùng tiểu chủ nhân của nhà chúng ta đều là người Sở, nhờ bọn họ thu nhận ta mới có thể sống sót.”
Lưu Quý có chút không tin lướt qua trên dưới Tần Tử Sở vài lần.
Tần Tử Sở lập tức có chút đỏ mặt nở nụ cười, sau đó nắm chặt một hòn đá trên mặt đất, viết văn tự lưu loát.
Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Quý, chờ mong nói: “Ta vốn là một thư sinh —— đây là tên của ngươi ‘Lưu Quý’, là bá trọng thúc quý (thứ tự anh em trai) không sai đi? Nếu không phiền, có thể xin các ngươi đem ta dìu vào thôn không? Tiểu chủ nhân tuổi tác còn nhỏ, ta lo hắn một mình xử lý việc này, dù sao…”
Tần Tử Sở nói xong hơi nhíu mày một chút, ánh mắt hiện ra sầu lo áp lực.
Lưu Quý là tay anh chị vùng phụ cận, theo hắn biết, thân ở Sở, hộ có thể nuôi thư sinh làm nô bộc, tuyệt đối không có nhi tử tuổi nhỏ lén lút đi chơi.
Nói như vậy, thanh niên trước mắt này và tiểu chủ nhân của hắn nhất định là người xứ khác.
Nhưng người xứ khác…
Giọng Triệu quốc lại tự xưng là một nô bộc Sở quốc —— chỉ sợ thân phận của thanh niên trước mặt không đồng nhất, mà thân phận của tiểu chủ nhân kia càng thêm đặc biệt!
Trong lòng Lưu Quý rất nhanh suy tính, lộ ra nụ cười vô cùng thân thiện, vỗ vỗ vai Tần Tử Sở, khách khí nói: “Tiểu huynh đệ ngươi hành động bất tiện, không bằng đại ca cõng ngươi đi?”
Tần Tử Sở ngại ngùng cười, duỗi cánh tay, cả người bám trên lưng Lưu Quý, nhẹ giọng nói: “Đa tạ vị huynh đệ này.”
Lưu Quý khí lực rất lớn, Tần Tử Sở nhìn hắn không phí một chút sức lực liền đem cả người mình cõng lên.
Hơn nữa, Lưu Quý đi đến thôn trang bước chân hết sức vững vàng, không có chút dấu hiệu kiệt lực.
Một đám thiếu niên ngay từ đầu xuất hiện thấy đại ca bọn họ đi rồi, không giải thích được nhìn một hồi, lại không rời đi, toàn bộ đều đi theo.
Tần Tử Sở đem một màn này thu vào mắt, trong lòng hiểu được Lưu Quý này sợ rằng trong số các nam đinh thành niên là hi vọng của mọi người.
Tần Tử Sở lộ ra vẻ hâm mộ, nói một hơi giọng Hàm Đan rõ ràng, chủ động cùng Lưu Quý nói chuyện: “Lưu huynh đệ rất chiếu cố hài tử? Ngần ấy thiếu niên của thập lí bát thôn đều ở đây đi?”
Lưu Quý trong sáng nở nụ cười.
Hắn hơi cong thắt lưng, xoay người chỉ một vòng trên người đám tiểu tử choai choai, có chút đắc ý nói: “Lão phụ trong nhà nhờ người cho ta một chức đình trưởng, bọn họ đều là ta từ nhỏ quen biết, nguyện ý đi theo ta vui đùa cũng là chuyện tốt mà. Đúng rồi, ta xem ngươi còn nhỏ hơn ta, đất Sở chúng ta gọi đại ca là ‘Bang’, ngươi kêu ta ‘Lưu Bang’ là được, huynh đệ đến huynh đệ đi nghe quá cổ quái.”
Tần Tử Sở thoáng chốc cứng đờ, trong lòng không dám tin: Σ(っ °Д °;)っ cái gì?
Đây là Lưu Bang?
Vì sao thoạt nhìn không giống như lão lưu manh, nhiều lắm chỉ có thể gọi là tiểu lưu manh kéo bè kéo cánh a? !
Tần Tử Sở nằm trên lưng Lưu Bang, hắn có phản ứng gì, Lưu Bang đương nhiên biết được nhất thanh nhị sở.
Cảm giác được Tần Tử Sở cứng ngắc, Lưu Bang trộm nở nụ cười.
Trong lòng hắn càng thêm xác định “thư sinh Triệu quốc” này chỉ sợ là vị môn khách của Sở quốc công tử nào trốn đi đây.
Lưu Bang lập tức biểu lộ thái độ của mình nói: “Bạo Tần bất nhân, chúng ta đều chán ghét huyền trưởng và quận thủ phái tới nơi này. Ôi, đáng tiếc không có biện pháp, mọi người còn phải ở chỗ này sống qua ngày, chỉ có thể nhẫn nại bọn họ.”
Tần Tử Sở không phải vì thân phận “Đình trưởng” của Lưu Bang mà cảm thấy sợ hãi, nhưng nghe đến hắn cố ý dùng lời khuyên chính mình, cũng biết mình vừa mới buộc chặt thân thể khiến cho Lưu Bang hoài nghi.
Hắn lập tức thả lỏng, thành thật ghé vào trên lưng Lưu Bang, đồng ý theo nói: “Đúng vậy, Tần vương lòng tham không đáy.”
Chiếm được lời Tần Tử Sở chính mồm nói, Lưu Bang càng thêm yên tâm, không nhanh không chậm mang theo hắn hướng về thôn.
“Lưu Quý, ngươi còn đi đâu? Quốc chủ đông tuần, lập tức liền tới! Ngươi mau trở về chức vị, nếu như bị người khác phát hiện ngươi lại chạy về lén uống rượu, sẽ bị mất đầu!” Một cô nàng dáng người duyên dáng từ tửu quán đi ra, thập phần mạnh mẽ rống lên một trận với Lưu Bang.
Lưu Bang cũng không tức giận, cười ha hả cõng Tần Tử Sở đi vào tửu quán, nhéo một cái vào mông cô nàng.
Ngay sau đó, hắn đem Tần Tử Sở đặt trong góc không có ai, ngữ điệu ôn hòa dặn dò: “Tửu quán của Vũ Cơ người đến người đi đều thấy được, tiểu chủ nhân của ngươi nếu đến trong thôn, nhất định có thể thấy ngươi. Ta còn có việc, đi trước một bước. Ngươi có gì khó khăn, có thể dọc đường tìm bọn họ, bọn họ sẽ mang ngươi đi tìm ta.”
“Đa tạ ngươi.” Tần Tử Sở chắp tay theo lễ tiết Triệu quốc.
Lưu Bang lại nhìn Tần Tử Sở, thần sắc càng lộ vẻ ôn hòa, phất tay, bước nhanh rời đi.
Tần Tử Sở lúc này mới quay đầu nhìn về phía nữ lão bản của tửu quán.
Hắn lộ ra nụ cười đặc biệt ngượng ngùng của thanh niên, rụt lui bàn chân, chống mặt bàn cố sức đứng dậy, có vẻ rất thận trọng.
Thanh âm Tần Tử Sở thấp như muỗi kêu, nói: “Có thể phiền vị tỷ tỷ này cho ta mượn chút nước trong, rửa sạch một chút vết thương trên chân không?”
Vũ Cơ khoát tay chặn lại, vội đem hắn đè về, chính mình xoay người bưng ra một chậu gỗ, múc nửa chậu nước tự mình bưng qua cho hắn, trấn an: “Lưu Bang đem ngươi phó thác cho ta, ta nhất định phải chiếu cố tốt ngươi. Đến, đưa chân ra đây.”
“Không không không, cái này không thể để cho tỷ tỷ làm.” Tần Tử Sở giống như đại nam hài, trên mặt đã hoàn toàn đỏ lên.
Hắn không ngừng lui chân về, kiên quyết không cho Vũ Cơ chạm mình một chút.
Vũ Cơ trừng mắt nhìn Tần Tử Sở một cái, sau đó nói: “Vậy ngươi nhanh một chút, cũng không biết như thế nào, quốc chủ bỗng nhiên nói muốn tới địa phương nhỏ Phái Huyền này của chúng ta. Hắn đến đường phố sẽ phải dọn sạch, ta còn phải đóng tửu quán vừa khai trương.”
Lời Vũ Cơ còn chưa dứt, bước chân chỉnh tề của đại quân đã chấn động đến mặt đất nổi lên một tầng bụi đất.
“Xúi quẩy!” Vũ Cơ lầu bầu một câu, nhanh tay chân hơn.
Tửu quán của nàng ở ngã tư đường náo nhiệt nhất Phái Huyền, người đến người đi nhất định sẽ qua, trước mắt Tần vương vừa đến lại bị xui xẻo.
Vũ Cơ đành phải vội vàng ôm tấm ván gỗ chặn cửa tửu quán, không cho tướng sĩ Tần quốc nhìn qua.
Một tuấn mã toàn thân đen nhánh chạy như bay qua, chủ nhân trên tuấn mã mặc một thân miện phục huyền sắc khí thế phóng khoáng.
Ánh mắt Tần Tử Sở thoáng chốc sáng lên, liều mạng đẩy ngã ván cửa của tửu quán Vũ Cơ, “Rầm ———!” một tiếng, chấn động toàn bộ quân Tần nắm chặt vũ khí nhìn qua hướng này.
Tần Tử Sở căn bản mặc kệ có người chú ý hay không, hắn đứng tại chỗ xác định rõ mục tiêu hô lớn một tiếng: “A Chính!”
Tuấn mã chạy băng băng phát ra một tiếng hý thật dài, chân trước cách mặt đất, nửa người đứng ở không trung, thật sự bị kỵ sĩ trên lưng kéo quay đầu, rất nhanh chạy như bay trở về.
Hắn một tay kéo Tần Tử Sở từ dưới đất lên gắt gao ôm vào ngực, buồn bực nói: “May mắn ngươi không có việc gì.”
![]()
ଘ(੭ˊ꒳ˋ)੭✧ Đoàn tụ rồi!