
Tần Tử Sở cũng tâm tình kích động ôm lấy Doanh Chính, đem mặt chôn vào bên gáy hắn, hít sâu một hơi hương vị ấm áp đặc biệt trên người Doanh Chính.
Nhưng câu nói đầu tiên hắn mở miệng lại hoàn toàn bất đồng với suy nghĩ của Doanh Chính: “A Chính, người mà ngươi phái cho ta, trung thành đều chết sạch, còn sống cũng đều là gian tế, phải cẩn thận. Đừng để bọn họ tới gần ngươi.”
Doanh Chính cúi đầu ưng thuận, nhưng không nói thêm nữa.
Hắn ôm cả người Tần Tử Sở ngồi trên ngựa, hướng về nơi chuẩn bị tạm thời phi nhanh mà đi.
Đầu tiên nhìn thấy Tần Tử Sở, Doanh Chính cũng đã yên tâm.
Nhưng sau khi tâm lý chiếm được thỏa mãn, Doanh Chính lập tức nổi lên suy nghĩ khác, hắn cần Tần Tử Sở hoàn toàn triển khai thân thể với hắn, để chứng minh sự tồn tại chân thật của Tần Tử Sở bên cạnh mình.
Nếu không, bất luận Tần Tử Sở an ủi hắn thế nào, đối với Doanh Chính mà nói đều không đủ.
Sân nhỏ thập phần sạch sẽ nở ra vài nhánh hoa đào, chim tước xù lông nấp trong nhánh hoa “Chiêm chiếp” đùa giỡn truy đuổi nhau, tiếng kêu thanh thúy mà vui vẻ, như chúc mừng một cuộc cuồng hoan.
Nhưng Doanh Chính không có bất kỳ tâm tư nào chú ý cảnh đẹp thích ý như vậy.
Từ khi xuống ngựa, hắn đã đem Tần Tử Sở ôm vào trong ngực, đi nhanh hướng vào phía trong.
Trên chân Tần Tử Sở vô cùng đau đớn, cũng không cố gắng thoát khỏi ôm ấp của Doanh Chính, nhưng hắn lại hết sức kinh ngạc nhìn đình viện trống rỗng vài lần.
“Nội thị ở đây, trẫm đều thanh lý.” Doanh Chính nhìn ra nghi hoặc trong mắt Tần Tử Sở, trực tiếp hướng hắn giãi bày qua loa thủ đoạn thô bạo, tàn nhẫn huyết tinh của mình.
Tần Tử Sở không khỏi hít một hơi lãnh khí.
Hắn trừng lớn hai mắt, khẽ hô: “Toàn bộ mấy trăm người đều…?”
Doanh Chính lộ ra một nụ cười, lại gần ngậm lấy đôi môi Tần Tử Sở, mơ hồ nói: “Đã giết những kẻ tới hầu hạ ngươi, trẫm giết toàn bộ người có quyền điều động được cung nô nội thị khác bên người, những người khác còn giữ. Hiện nay đã đề bạt một đám người mới đi lên, chắc hẳn bọn họ có thể yên tĩnh một thời gian.”
Nghe Doanh Chính giải thích, Tần Tử Sở không khỏi nhíu chặt mày.
Có thể tạo ra lần sai lầm trọng đại này, các cung nô không thoát được liên quan.
Tần Tử Sở cũng biết theo luật pháp Tần quốc, đám cung nô này chết cũng không oan khuất.
Nhưng lần này mang nội thị xuất cung, người hầu hạ gần kề hắn cùng Doanh Chính là người lớn, những người khác phần nhiều là cung nô nhỏ tuổi, còn lại một ít người làm việc nặng, không cần nhắc đến.
Hay nói cách khác, Doanh Chính vì trút cơn giận, một hơi thanh lý ba phần năm cung nô.
Số lượng này không khỏi quá khổng lồ!
Tần Tử Sở vươn tay ôm lấy cổ Doanh Chính đáp lại nụ hôn của hắn, lại ở khe hở lúc hôn môi nhẹ nhàng thở hổn hển khuyên: “A Chính, giết chóc quá mức không phải điềm lành, lần sau đừng giết người như vậy nữa.”
Doanh Chính từ trong mũi phát ra một tiếng “Ân”, như là đáp ứng yêu cầu của Tần Tử Sở, bàn tay lại kéo ra đai lưng của hắn, dùng sức kéo áo bào xuống.
Doanh Chính chán ghét nhíu mi lại, trong mắt là cảm xúc bất mãn, kiềm nén nói: “Ngươi cùng Trương Lương ngay cả nội sam cũng đổi rồi?”
Lúc này nội sam và làn da dính sát vào nhau!
Vì sợ Tần Tử Sở không thoải mái, Doanh Chính xưa nay đem loại vải mềm mại thoải mái nhất dâng lên lưu lại, để cho tú nương đặc biệt may nội bào và quần dài cho Tần Tử Sở.
Nhưng hắn lại không ngờ rằng hơn một ngày ngắn ngủi không thấy mặt, Tần Tử Sở lại liền đem đổi quần áo từ trong ra ngoài.
“Lần sau không cho phép mặc loại vải thô ráp này, ngươi bị cọ sát đến bị thương.” Doanh Chính bất mãn càu nhàu một tiếng.
Bờ môi và bàn tay của hắn lại dùng động tác hoàn toàn tương phản nhẹ nhàng dán lên làn da Tần Tử Sở, cẩn thận tỉ mỉ v**t v* da thịt so với đồ sứ trắng càng nhẵn nhụi ôn nhuận hơn, nhẹ nhàng nhu tán hồng ngân bị thô y lạn bố tạo ra.
Tần Tử Sở ngoan ngoãn nằm trong chăn, ngón tay êm ái nhẹ gảy sợi tóc của Doanh Chính, mặc cho hắn hoạt động, chỉ vào thời điểm nhịn không được mới phát ra tiếng hừ thật thấp từ xoang mũi.
“A ——!” Doanh Chính từ bắp đùi Tần Tử Sở sờ hướng lên trên, Tần Tử Sở mơ mơ màng màng duỗi chân vào đệm, không khỏi đụng phải miệng vết thương, đau đớn chợt đánh tới làm hắn hung hăng hít một hơi.
Doanh Chính lập tức dừng lại động tác.
Lông mày Doanh Chính hiện lên đường cong tức giận, đè bả vai Tần Tử Sở không cho phép hắn đứng dậy, bàn tay giữ mắt cá chân Tần Tử Sở, cứng rắn làm hắn gập chân lên, đem bàn chân tràn đầy vết thương hoàn toàn lộ ra.
Tần Tử Sở có chút chột dạ nói: “Vốn đã tẩy sạch vết thương…”
“Sau đó ngươi liền không quan tâm chạy đến, lại đạp bụi đất dưới chân, làm cho mình thương càng thêm thương!” Doanh Chính không khách khí tiếp nhận lời Tần Tử Sở nói, làm khuôn mặt Tần Tử Sở càng đỏ thêm.
Chính mình bị thương, đối mặt với người nhà quan tâm bệnh tình của mình, sẽ luôn không tự chủ được cảm thấy chột dạ.
Sau khi Doanh Chính kế vị, khí thế khắp người ngày càng lớn, bởi vậy, Tần Tử Sở chột dạ thêm gấp bội.
Hắn ấp úng không dám nhiều lời, có chút tội nghiệp nhìn Doanh Chính.
Doanh Chính rốt cuộc thở dài một cái, lại gần nhẹ nhàng hôn môi hắn, thấp giọng cảm thán: “Sao lại có vẻ mặt như thế, như là trẫm khi dễ ngươi.”
“A Chính, nhìn ngươi bây giờ so với trước kia càng khiến người sợ hãi.” Tần Tử Sở đưa tay v**t v* khuôn mặt Doanh Chính, cũng hết sức cảm khái.
Doanh Chính thu hồi sắc mặt xấu xa, mỉm cười nhìn chăm chú vào Tần Tử Sở, bỗng nói: “Tử Sở, ngươi giả bộ đáng thương —— điều này cũng vô dụng, không dưỡng thương hảo, không cho phép tự mình đi lại.”
Nói xong, không cho Tần Tử Sở cơ hội phản bác, Doanh Chính xoay người ngồi dậy, nắm mắt cá chân của hắn trực tiếp phân phó bên ngoài: “Mời thái y vào.”
Động tác giơ hai chân không thoải mái chút nào, huống chi trên người Tần Tử Sở còn mặc quần áo của Trương Lương.
Hai chân tr*n tr**, nửa người dưới treo lơ lửng toàn bộ đều lạnh buốt, làm người ta không thể không đỏ mặt.
Tần Tử Sở không được tự nhiên nghiêng người động một cái, tựa đầu vào cánh tay, nghiêng mặt qua nhìn Doanh Chính tựa hồ tâm sự nặng nề, ôn nhu nói: “A Chính, ngươi lo lắng cái gì?”
Doanh Chính rũ tầm mắt xuống đối diện với ánh mắt của Tần Tử Sở, có chút áy náy nói: “Tử Sở, trẫm hủy đi hình tượng ôn hoà giả dối mà ngươi tận lực xây dựng rồi, một trăm bảy mươi hộ dân Cự Lộc Trạch, trẫm đều tru diệt toàn bộ.”
Doanh Chính quả thật cảm thấy áy náy vì cách làm của mình, nhưng đây không phải là đối với dân chúng đã chết đi, mà là vì hắn nhớ rõ thủ đoạn ôn hòa mà Tần Tử Sở từ lúc ban đầu sau khi diệt Hàn liền bắt đầu dùng, khó khăn lắm mới đạt được thành quả.
Phương thức như thế tốn hao nhiều khí lực mới có thể thu nạp dân tâm, nhưng lúc trước Tần Tử Sở làm được rất tốt.
Mà Doanh Chính lại làm không được!
Tần Tử Sở ngẩn người một chút, lập tức kịp phản ứng ý của Doanh Chính.
Hắn cố gắng kéo khóe miệng, lại phát hiện lúc này mỉm cười hay không hoàn toàn không có ý nghĩa, tính mạng của đám người kia đã tiêu thất.
Nhưng cho dù như thế, Tần Tử Sở đến gần đem mặt áp vào lòng bàn tay Doanh Chính, nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trạng, dùng ngữ điệu mệt mỏi an ủi hắn: “Dân chúng Cự Lộc Trạch bị chết cũng không oan, bọn họ cho dù không tham dự, nhưng nhất định biết chuyện này. Ta không tán thành hành vi giết hại dân chúng của ngươi, nhưng dựa theo thói quen của thời đại này mà nói, có thể từ Cự Lộc Trạch xông ra năm nghìn kẻ địch, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết bên trong có bàn tay của đám dân chúng này, trọng tội mưu phản, bọn họ đều là tòng phạm.”
Doanh Chính nghe xong lời này, trong lòng thoải mái.
Hắn dùng đầu ngón tay ôn nhu phác hoạ gương mặt Tần Tử Sở, rốt cuộc nói: “Nếu ngươi mệt, trước hết nghỉ ngơi một hồi, vừa lúc để cho thái y giúp ngươi chữa vết thương.”
Tần Tử Sở thấp giọng “Ngô” một tiếng, người đã lâm vào giấc mộng.
Nhìn vết bầm trước mắt, đáy mắt Doanh Chính hiện lên vẻ đau lòng.
Hắn phóng nhẹ bước chân, chậm rãi ra khỏi phòng ngủ.
Thái y sớm đã quỳ gối ngoài cửa, nhưng vẫn không dám vào, thẳng đến khi Doanh Chính đi đến trước mặt hắn, mới dập đầu nhẹ giọng nói: “Quốc chủ.”
“Đi vào nhẹ một chút, không được đánh thức thượng vương.” Doanh Chính phân phó một tiếng liền rời đi tiền điện.
Sân tạm cư đương nhiên sẽ không rộng lớn khổng lồ giống như cung Hàm Dương, không bao lâu, Doanh Chính liền cất bước vào chính viện.
Trương Lương quỳ gối ở cửa, cúi thấp đầu, một thân hồng sam rách nát làm cho Doanh Chính gắt gao cau mày.
Vừa nghĩ tới quần áo đã từng bao quanh Tử Sở thật chặt hiện tại dán lên làn da của Trương Lương, Doanh Chính bất luận ra sao cũng không dậy nổi bất cứ cảm xúc tốt nào.
Trương Lương trộm liếc Doanh Chính thần sắc đông lạnh, chính mình cũng là một bụng ủy khuất cùng lửa giận, quỳ trên mặt đất cũng không chủ động mở miệng thỉnh tội.
Thoáng chốc, hai người một ngồi một quỳ, giằng co tại chỗ. (TL ăn gan hùm à =..=)
Trương Lương nghĩ thầm rằng: mặt lạnh cho ai xem?
Nếu không phải ngươi chưa từng chú ý tới lòng trung thành của thủ hạ, lại như thế nào sẽ làm hại thượng vương lăn qua khe núi, càng lo lắng an nguy của ngươi, kết quả cứng rắn đi đường núi suốt cả đêm, làm mình bị thương thành bộ dáng kia.
Doanh Chính liếc vẻ mặt không che dấu của Trương Lương một cái, bất mãn nhướng mày, không nói một lời lấy tấu chương phê duyệt.
Trên đường đông tuần, đại thần trọng yếu của Tần quốc toàn bộ phải đi theo quốc chủ, đám người Chương Lê tự nhiên toàn bộ đi theo, sớm ngồi ở nơi này chờ đợi Doanh Chính ra mặt.
Mắt thấy Doanh Chính chưa từng mở miệng nói về chuyện bị ám sát trước tiên, mà là bắt đầu từ việc chỉnh lý quốc gia đại sự, Chương Lê trong lòng cảm thán một tiếng, chủ động mở miệng cho Doanh Chính một bậc thang đi xuống.
“Quốc chủ, mấy ngày nay Nhâm Hiêu đã điều tra động tĩnh của di dân hai nước Hàn, Triệu trông coi trong thành Hàm Dương rõ ràng. Quốc chủ muốn hắn tiến vào thưa lại hay không?” Chương Lê ngữ khí ôn hòa.
Bất luận Doanh Chính, hay Trương Lương đều rất chú ý đối với sự kiện ám sát dính líu rất rộng này, nghe Chương Lê nói, hai người bọn họ đều đem lực chú ý chuyển lại đây.
Công phu dưỡng khí của Doanh Chính giỏi hơn so với Trương Lương, trên mặt hoàn toàn không nhìn ra cái gì.
Hắn thần sắc bình tĩnh gật đầu: “Tuyên hắn tiến vào.”
Nhâm Hiêu mang theo một thân phong sương đi vào cửa, trên mặt râu ria xồm xàm, một đôi mắt hổ đỏ bừng, vừa nhìn cũng biết chuyện phát sinh tới nay, áp lực lớn đến mức chưa bao giờ nghỉ ngơi một khắc.
Hắn bước đến trước mặt Doanh Chính, trực tiếp qùy một gối, thần sắc cung kính lại trang nghiêm nói: “Nhâm Hiêu bái kiến quốc chủ.”
Doanh Chính thấy hắn như vậy, gật đầu, lửa giận hừng hực thiêu đốt lúc trước bởi vì Tần Tử Sở mất tích đã không còn bao nhiêu.
Hắn nhìn lại bộ dáng Nhâm Hiêu, khẩu khí không khỏi thả lỏng rất nhiều, chỉ hướng bên cạnh cách đó không xa: “Lại đây ngồi đi.”
Được Doanh Chính chấp thuận, cảm xúc căng thẳng của Nhâm Hiêu nháy mắt thả lỏng.
Hắn đáp ứng một tiếng, đứng dậy ngồi vào cạnh Doanh Chính cách đó không xa, có chút cố kỵ liếc về hướng Trương Lương cùng Hàn Phi.
Doanh Chính hơi nhướng mày, rất có hưng trí nghe Nhâm Hiêu nói rõ lần điều tra này, không khỏi đề cao thanh âm nói: “Nói đi, đem sự tình điều tra ra đều nói rõ ràng.”
Trương Lương đương nhiên cũng chú ý tới vẻ mặt của Nhâm Hiêu.
Trong mắt của hắn hiện lên một tia kinh ngạc, trong lòng có một chút suy đoán không tốt, trên mặt liền hiện ra.
Doanh Chính cười nhẹ một tiếng, hơi trào phúng nhìn về phía Trương Lương.
Trương Lương chợt tỉnh táo lại, hừ lạnh một tiếng hất mặt qua.
Tâm hắn nghĩ: phụ thân ta biết xem xét thời thế, làm sao có thể can dự vào việc này?

Lần này TS ăn khổ, người xót nhất dĩ nhiên là AC. ∩(︶▽︶)∩ chương này mới biết AC lo cho TS tới cả cái quần cái áo a~