
Tần Tử Sở cười không đáp lại.
Làm bạn nhiều năm, nếu nói là trước kia Doanh Chính thật sự suy xét qua đem hắn nhốt lại, thì bây giờ Doanh Chính đã xem câu này trở thành lời tâm tình ngọt ngào, chỉ có thời điểm làm nũng mới đặc biệt lấy ra nói cho Tần Tử Sở nghe.
Hắn vùi vào ngực Doanh Chính, tùy ý Doanh Chính tiến vào thân thể của mình, kiệt lực phóng túng, toàn bộ quá trình biểu hiện đến cực kỳ nhu thuận.
Doanh Chính v**t v* sống lưng Tần Tử Sở, khóe miệng gợi lên nụ cười thỏa mãn.
Hắn lại gần hôn khuôn mặt Tần Tử Sở, đầu ngón tay tinh tế v**t v* lên vô số dấu vết lưu lại trên người Tần Tử Sở.
“Lại mệt đến ngủ say.” Doanh Chính than một tiếng.
Hắn trầm ngâm một lát, sau khi giúp Tần Tử Sở kéo lại chăn đơn bao lấy thật chặt, tự mình đứng dậy gọi cung nô hầu hạ mặc miện phục, đi ra tẩm phòng, trở về tiền viện.
Cả sân được nhóm vệ sĩ trung xa trông coi nghiêm mật, ngay cả một con chuột ăn vụng cũng không thể tùy ý ra vào.
“Triệu Đà, thương thế của ngươi thế nào?” Bước ra trước cửa, Doanh Chính dừng lại bước chân.
Tầm mắt của hắn dừng trên người Triệu Đà mang theo một đám vệ sĩ trung xa quỳ một gối trên mặt đất, hơi quan tâm thấp giọng hỏi.
Triệu Đà kích động mặt đỏ lên, vội vàng đáp lời: “Quốc chủ, chẳng qua lúc thần bị tên đại lực sĩ kia vứt ra trật khớp mà thôi. Thái y ngày đó liền chữa cánh tay thần, tuyệt đối sẽ không lưu lại gốc bệnh.”
Doanh Chính gật đầu, trong mắt lướt qua một tia vừa lòng, trấn an Triệu Đà: “Không cách nào ngăn cản tên đại lực sĩ kia cũng không phải ngươi sai, không cần tự trách. Quả nhân có nhiệm vụ muốn giao cho ngươi làm.”
Nghe nói như thế, Triệu Đà nào có lý do không cao hứng?
Hắn lập tức dập đầu, nghiêm mặt nói: “Vệ sĩ trung xa nguyện vì quốc chủ máu chảy đầu rơi, bách tử bất hối! Xin quốc chủ hạ lệnh!”
Doanh Chính khoát tay, cho Triệu Đà sắc mặt để hắn theo kịp mình.
Triệu Đà lập tức đứng dậy, đi theo phía sau Doanh Chính.
Dù đang ở sân trong, vẻ mặt Triệu Đà cũng hết sức cảnh giác, vẫn chưa vì ở vào hoàn cảnh an toàn liền cho rằng tuyệt đối sẽ không phát sinh ngoài ý muốn.
Doanh Chính vừa đi, vừa thấp giọng nói: “Quả nhân khi vào Phái Huyền, cảm giác thủ vệ quân nơi đây hết sức lơi lỏng. Ngươi đi đem huyện trưởng, huyện thừa, huyện úy, đình trưởng, coi ngục đều gọi đến, tra một chút trong những người này có kẻ mượn chức vụ giành tư lợi, ức h**p dân chúng hay không. Nếu phát hiện, nghiêm trị không tha; có người tận tâm tận lực hoàn thành chức vụ, cũng đề cử lên.”
Lúc này mười nghìn hộ mới có thể xưng là huyện lệnh, chưa đủ mười nghìn hộ xưng là huyện trưởng.
Phái Huyền mặc dù đất đai cực kỳ rộng lớn, địa linh nhân kiệt, lại là một huyện nhỏ chưa đủ mười nghìn hộ nhân khẩu, tổng quản nơi đây ngay cả huyện lệnh cũng không có cơ hội làm, chỉ có thể làm một “Huyện trưởng” đáng thương.
Bởi vậy, Triệu Đà thật sự không thể lý giải vì sao quốc chủ muốn tìm kiếm nhân tài từ nơi này đề bạt lên.
Nhưng hắn không phải là người lắm mồm.
Ngược lại, Triệu Đà còn là một người cực kỳ hiểu được mưu tính.
Bởi vậy, hắn cũng không phản bác yêu cầu của Doanh Chính, chỉ để ý thực hiện mệnh lệnh quốc chủ truyền đạt một cách tốt nhất.
Sau khi nhận mệnh lệnh của Doanh Chính, Triệu Đà lập tức chắp tay rời đi xử lý việc này.
Bên trong tửu quán của Vũ Cơ, Lưu Bang ném xuống một quả đậu nành khô quắt, vẻ mặt tức giận nhíu mày.
Nam tử trẻ tuổi bên cạnh đẩy Lưu Bang một cái, cao giọng nói: “Đại ca, nhăn mày cái gì, chuyện không thuận lợi, huynh đệ thay ngươi trừng trị đám tiểu hỗn cầu (mắng chửi người) kia.”
Lưu Bang nghe Hạ Hầu Anh nói xong, cố gắng tươi cười, nhưng khóe miệng rất nhanh lại trở về chỗ cũ.
Hắn thấp giọng nói: “Việc này ngươi không quản được, không cần nhúng tay.”
Nói xong, thần sắc Lưu Bang càng thêm nặng nề.
Tầm mắt hắn quét một vòng bên trong tửu quán, sau khi xác định không ai chú ý bốn người bọn họ, mới hạ giọng: “Mấy ngày trước đây ta nhặt được một người xứ khác có khẩu âm Triệu quốc, hắn tự xưng muốn vào tìm tiểu chủ nhân người Sở quốc. Ta thấy hắn không giống như dân chúng bình thường, mang một phần tâm tư kết giao mang hắn vào thành, tạm thời đưa đến tửu quán Vũ Cơ, để hắn nghỉ ngơi. Kết quả chờ đến khi ta từ đại doanh huấn luyện trở về, Vũ Cơ lại vội vội vàng vàng cho người truyền miệng cho ta, nói tiểu tử khẩu âm Triệu quốc kia lại chủ động vọt tới trước mặt Tần vương Chính, còn được Tần vương hết sức thương tiếc ôm lên lưng ngựa mang đi —— các ngươi nói việc này có phải rất kỳ quái hay không.”
Đồ Tử và Hạ Hầu Anh không hiểu những thứ luẩn quẩn này, nghe Lưu Bang nói đều trợn mắt há mồm.
Hạ Hầu Anh càng là tên l* m*ng không ngăn được miệng.
Hắn thốt ra: “Đại ca, ngươi nói tiểu ca khẩu âm Triệu quốc kia không phải là cái kia ta nghe bọn hắn đề cập qua đi? Xinh đẹp giống như cô nương kia? —— hắn có thể vốn chính là luyến sủng của Tần vương Chính hay không, cảm thấy Phái Huyền chúng ta nhiều người họ Sở, cố ý lừa ngươi?”
Tiêu Hà vẫn luôn ngồi tại chỗ trầm mặc không nói nhất thời trừng mắt nhìn Hạ Hầu Anh, trầm giọng nói: “A Anh, nói cẩn thận!”
Hạ Hầu Anh bị Tiêu Hà áp một câu, xấu hổ đỏ mặt.
Một lát sau, hắn gãi đầu, hạ giọng mở miệng tranh biện: “Các ngươi chớ không tin lời của ta nói —— đại ca không phải cũng gặp qua sao? Nếu không đẹp mắt, hắn và các huynh đệ chỉ thấy qua người lạ một lần, có thể nháo đến toàn huyện đều nhanh biết bộ dạng xinh đẹp? Vũ Cơ bộ dạng đủ thủy linh (tươi ngon) đi, nghe nói thanh niên kia tướng mạo và dáng người, mười Vũ Cơ cũng không sánh bằng. Một nam nhân trưởng thành ra đức hạnh kia (thường mang nghĩa xấu), còn được Tần vương Chính tự mình ôm đi, không là loại quan hệ này, ai tin?”
Hạ Hầu Anh nói thập phần thô bỉ, nói cũng hợp lý; nhưng trong lòng Lưu Bang có một loại cảm giác, sự tình không phải như thế. (Không hổ là Lưu Bang @.@)
Hắn có chút chần chờ lắc đầu, lại một lần nữa mở miệng: “Tiểu huynh đệ kia đã nói với ta hắn là một thư sinh. Người đọc sách không phải đều tâm cao khí ngạo sao? Hắn làm sao sẽ làm luyến sủng cho người ta?”
Lưu Bang nói xong, liếc Tiêu Hà “Tâm cao khí ngạo” một cái.
Tiêu Hà ngày thường không thích bị người trêu ghẹo lúc này đây lại hiếm thấy không sinh khí, hắn cũng cau mày, thần sắc chần chờ.
Bốn người không khỏi đều trầm mặc xuống.
Một lát sau, Tiêu Hà bỗng nhiên mở miệng nói: “Nghe nói thượng vương sau khi phái binh tiêu diệt Hàn quốc cùng Triệu quốc, đem toàn bộ di dân hai nước dời đến thành Hàm Dương trông coi. Tần vương trước khi kế vị lại bỗng hạ lệnh đem thiếu niên hai nước Hàn, Triệu học thức xuất chúng vào cung học tập. Lại nói tiếp, có thể A Anh nói không sai, người thanh niên kia nói với đại ca cũng là nói thật —— Tần vương Chính năm nay cũng hai mươi ba, mặc dù Đông Cung có thu dụng không ít cơ thiếp, nhưng hắn lại vẫn chưa thú chính thất.”
Con người một khi mê muội vì tình yêu, sự tình tự nhiên sẽ liền rời bỏ ước nguyện ban đầu.
Suy đoán của Tiêu Hà vừa ra khỏi miệng, trên mặt ba người đang ngồi đều không khỏi hiện lên vẻ ái muội.
Tiêu Hà tạm dừng một lát, như là nhớ tới cái gì, tiếp tục nói: “Lời thanh niên đại ca gặp là nói thật. Ngày đó từng có một thanh niên ước chừng mười sáu, mười bảy nói tiếng phổ thông Sở chạy tới huyện nha, sống chết đòi bái kiến huyện trưởng. Ta lúc ấy đến gặp huyện trưởng, tận mắt nhìn thấy, đó cũng là mỹ nhân anh tuấn uyển chuyển.”
Hạ Hầu Anh bĩu môi, “Phi” một tiếng, hạ giọng trào phúng nói: “Tuy rằng Sở quốc chúng ta bị Tần quốc diệt, nhưng nam nhân nhắc tới Tần vương Chính diệt lục quốc phải khen một tiếng ‘Là một nhân vật’. Thật sự là không nghĩ tới, hắn lại là thế này.”
Tiêu Hà nhìn Hạ Hầu Anh, bưng bát rượu lên nhẹ nhàng nuốt xuống một hơi.
Tiêu Hà không quanh co nói: “Ở vị trí quốc chủ, khắp thiên hạ chỉ có việc hắn không muốn làm, không có việc hắn không thể làm, đừng nói tìm vài nam sủng, cho dù là rầm rộ vơ vét mỹ nhân trong Cửu Châu hàng đêm sênh ca, cũng không phải chỉ một câu nói thôi sao.”
Lời này của Tiêu Hà không thú vị.
Bốn người đang ngồi không ai có thê tử, trong nhất thời bọn họ đều cúi đầu uống rượu ăn sáng, tất cả đều không có tâm tư đàm tiếu.
Ven đường bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân chỉnh tề, ngay sau đó có người không ngừng từ lân cận tửu quán cúi đầu vội vàng chạy qua, lại không ai dám dừng lại.
Hạ Hầu Anh đứng dậy hướng ra phía ngoài liếc mắt một cái.
Sau đó, hắn nghênh ngang đi trở về vị trí ngồi, không khách khí nói: “Cũng không biết ở đây đều sợ những thứ gì, chẳng lẽ chúng ta uống rượu, quân Tần đó còn dám xông tới tùy tiện bắt người?”
Lời còn chưa dứt, binh sĩ quân Tần chạy bất định trên đường bỗng chú ý tới tửu quán ồn ào tiếng người này.
Đội trưởng hất cằm lên, bọn họ trực tiếp đi tới.
“Lưu Quý có ở chỗ này hay không?” Chiến sĩ đầu lĩnh quân Tần trực tiếp mở miệng hỏi.
Hắn cũng không như quân đội Sở quốc nghênh ngang đi tới tùy tiện chiếm tiện nghi của chủ quán, mà quy củ đứng ngoài cửa tửu quán, không nhúc nhích ngăn chặn đường đi của Lưu Bang.
Lưu Bang lập tức nở nụ cười, thoạt nhìn thập phần tốt tính, đi lên trước vừa chắp tay, vừa bình tĩnh nói: “Tại hạ Lưu Quý, không biết thượng quan tìm ta vì chuyện gì?”
Cái gọi là “Đưa tay không đánh người khuôn mặt tươi cười”, nhưng dẫn đầu binh sĩ Tần quốc lại như không thấy nụ cười thiện ý trên mặt Lưu Bang.
Hắn dùng lực khoát tay chặn lại, trực tiếp phân phó với binh lính phía sau: “Tiếp nhận lương bổng của Đại Tần ta, lại liên tiếp lén trốn bỏ nhiệm sở, đem hắn mang đi!”
“Thịch ——!” một tiếng, bàn thấp bị Hạ Hầu Anh ném trên mặt đất.
Hắn trực tiếp đi đến trước mặt quân Tần, cậy mạnh ngẩng đầu hô lớn: “Ta cũng muốn xem một chút, ai dám đụng đến đại ca của Hạ Hầu Anh ta?”
Quân Tần mặt không đổi sắc nhìn ba người dần dần tụ lại bên cạnh Lưu Bang.
Bỗng nhiên, người dẫn đầu đưa tay chỉ hướng Tiêu Hà, kinh ngạc nói: “Ngươi là quan coi ngục Tiêu Hà? Theo huyện trưởng nói, ngươi xử lý chức vụ rất tốt, hơn nữa đi báo danh khoa khảo. Tiền đồ của ngươi sáng lạn, vì sao phải cùng tội phạm bỏ nhiệm sở xen lẫn một chỗ? Quốc chủ đang muốn phong thưởng ngươi, ngươi tránh ra đi.”
Lời này vừa ra khỏi miệng, ánh mắt của Hạ Hầu Anh và Đồ Tử nhìn Tiêu Hà liền thay đổi, trong đó thậm chí có phòng bị và khúc mắc.
Trong nhất thời, ngay cả Lưu Bang vẻ mặt cũng có chút vi diệu.
Tiêu Hà thân là quan coi ngục, ngày thường am hiểu nhất là giả ngây giả dại, rất có vài phần bản lĩnh phân biệt nét mặt.
Lúc này, hắn đem vẻ mặt của ba người Lưu Bang hết thảy thu vào trong mắt, trên mặt không khỏi treo lên nụ cười tự giễu.
Tiêu Hà nghĩ thầm rằng: huynh đệ nhiều năm, có thể cộng khổ, nhưng không cách nào đồng cam, chính là bộ dáng như vậy đi?
Thần sắc của ba người Lưu Bang vốn làm Tiêu Hà cười chê, không ngờ thấy Tiêu Hà đứng tại chỗ không động, tiểu đội trưởng quân Tần cho rằng trong lòng hắn có điều dao động, mở miệng lần nữa khuyên: “Tiêu Hà ngươi không cần tham dự việc này, trở về chờ quốc chủ triệu kiến đi. Đại Tần ta thưởng phạt phân minh, ngươi và Lưu Bang không quen không biết, chuyện của hắn tuyệt đối sẽ không liên lụy tới trên người của ngươi.”
Bốn chữ “Không quen không biết” của binh sĩ đầu lĩnh tiểu đội Tần quốc vừa ra khỏi miệng, Tiêu Hà nháy mắt sắc bén phát hiện ba người Lưu Bang đối với mình bài xích quá nặng.
Hắn cười khổ một tiếng, biết mình hôm nay ở tại chỗ này chỉ sợ cũng không được tốt —— so với thư sinh như mình, Lưu Bang thích gây chuyện đương nhiên với Hạ Hầu Anh tính tình nóng nảy và Đồ Tử có một thân hảo công phu càng thêm hợp tính nhau.
Tiêu Hà đương nhiên cũng có ngạo khí của văn nhân, thấy Lưu Bang như thế, hắn trực tiếp chắp tay, mặt bình tĩnh đi ra khỏi tửu quán.

Người thức thời mới thoát nạn =..=