![]()
Tiểu đội quân Tần vốn bận tâm Tiêu Hà.
Tiêu Hà xử lý chức vụ rất rõ ràng, hắn là người rất có thể được đề bạt, bởi vì hắn ở đây, tiểu đội quân Tần mới cảm thấy do dự.
Nếu lúc này Tiêu Hà đã nghe bọn hắn khuyên bảo rời đi, như vậy, ba người Lưu Bang cố ý gây rối có gì đáng để bọn họ bận tâm?
Tiên phong của quân Tần khoát tay chặn lại, chỉ vào dân chúng trong tửu quán nói: “Phòng ngừa ngộ thương, lập tức rời đi, nếu không đồng tội luận xử, nghiêm trị không tha!”
Một người trẻ tuổi uống rượu trong tửu quán phát ra một tiếng cười chói tai, hắn tựa hồ cực kỳ khinh thường lời đội trưởng quân Tần nói.
“Đốc ——!” một tiếng, một mũi tên nhọn ánh vàng chợt bắn về phía hắn, ghim chặt tay áo của người trẻ tuổi lên mặt bàn, lông vũ ở phần đuôi nhẹ nhàng lay động, chứng tỏ mũi tên vừa rồi lực đạo có bao nhiêu mạnh mẽ.
Người trẻ tuổi nhất thời sợ tới mức mặt không còn chút máu, té trên mặt đất.
Một mùi xú uế từ từ tản ra trong không khí, nước thấm ra ngoài vạt áo của hắn.
Người trẻ tuổi không biết giữ mồm lại bị một mũi tên của quân Tần làm sợ tới mức tiểu trong quần!
“Đi mau a!”
Trong đám người không biết ai phát ra một tiếng quát to, dân chúng vốn còn muốn xem náo nhiệt cảm thấy mình ở lại nơi này cũng tuyệt đối không có việc gì, lúc này rốt cuộc hiểu được quân Tần không phải là binh sĩ Sở có quan hệ họ hàng với bọn họ, không dám xuống tay!
Đây là một đám sát thần chinh phục lục quốc!
Dân chúng ồn ào hoàn toàn tản ra, ngươi đẩy ta chen hướng ra ngoài cửa.
Thoáng chốc, trong tửu quán khay chén rơi xuống đầy đất, bàn để rượu cũng rối rít bị đá lăn.
Đội trưởng quân Tần vẫn chưa ngăn cản bọn họ rời đi, vẫn canh giữ ngoài cửa tửu quán, hướng về phía tửu quán hô một lần nữa: “Không phải là đồng đảng của Lưu Bang, mau rời đi, nếu không đồng tội luận xử!”
Lưu Bang rốt cuộc nhăn mày, có chút lo lắng tìm một vòng trong tửu quán —— vừa rồi hắn vẫn chưa nhìn thấy Vũ Cơ rời đi.
Lưu Bang nghĩ thầm rằng: dù Vũ Cơ nguyện ý cùng ta chung hoạn nạn, ta là một nam nhi đỉnh thiên lập địa lại không muốn nàng theo giúp ta gặp nạn này.
Hắn xoay người hướng về phía quầy ôn hòa nói: “Vũ Cơ, ngươi rời đi đi. Chuyện này cùng ngươi không quan hệ. Ngươi là nữ nhân tống vãng nghênh lai, mở cửa buôn bán, các quân gia sau này sẽ không làm khó ngươi.”
Vài ba lời, Lưu Bang lại đem quan hệ ái muội giữa hắn và Vũ Cơ chối bỏ không còn một mảnh.
Vũ Cơ run rẩy từ trong quầy ló đầu ra, thấy ngoài cửa ba hàng quân Tần giương nỏ tiễn hắc kim giao nhau, và Lưu Bang trên mặt đã hiện vẻ suy sụp, nước mắt thoáng chốc theo gương mặt kiều mị lăn xuống.
Nàng dù sợ hãi, lại vẫn lảo đảo đến bên Lưu Bang, giữ chặt tay hắn nức nở nói: “Ta ngày thường không cho ngươi chạy tới uống rượu, ngươi không nghe, ngươi xem hiện tại cái này gọi là chuyện gì a! Cái này gọi là chuyện gì!”
Lưu Bang đối với quân Tần nói một câu “Thật xin lỗi, phiền toái chờ.” Sau, vẫn còn có tâm tình quay đầu an ủi Vũ Cơ khóc không ngừng.
Chờ đến khi Vũ Cơ dần dần thu nước mắt, hắn mới đẩy Vũ Cơ ra ngoài cửa: “Không có việc gì, chuyện nam nhân không cần ngươi tham dự.”
Vũ Cơ quay đầu lại lưu luyến nhìn, bước chân dừng lại, rốt cuộc dùng sức cắn răng một cái, bụm mặt chạy ra ngoài cửa.
Nàng đưa lưng về phía ba người Lưu Bang, trên mặt nước mắt chảy ròng, nhưng Hạ Hầu Anh lại hung hăng “Phi!” một tiếng, nổi giận mắng: “Tiện phụ!”
Lưu Bang cau mày nhìn về phía Hạ Hầu Anh lắc đầu.
Sau đó, hắn cố tươi cười, chắp tay ôn tồn nói với người dẫn đầu quân Tần: “Quốc chủ mấy ngày trước đây tới Phái Huyền tìm người, là ta ở trên đường cứu trợ. Bởi vậy mới chậm trễ đại sự trong doanh, xin chư vị minh xét.”
Lưu Bang biểu hiện đến cực kỳ hiền lành, nhưng người dẫn đầu quân Tần lại hoàn toàn không bị bộ dáng của hắn ảnh hưởng.
Hắn dùng lực khoát tay chặn lại, hai chiến sĩ quân Tần lập tức bắt Lưu Bang nửa quỳ trên đất.
Người dẫn đầu không biểu cảm nói: “Ngươi không làm tròn trách nhiệm đâu phải chỉ từ ngày quốc chủ tới Phái Huyền, bắt lại, mang đi!”
“Vô liêm sỉ, buông đại ca ta ra!” Nghe xong lời này, Hạ Hầu Anh thoáng chốc giận dữ.
Hắn không quan tâm nâng một cái bàn ném về phía người dẫn đầu quân Tần.
Người dẫn đầu quân Tần một thân áo giáp của Tần chế tạo, đầu đội mũ huyền sắc, hiển nhiên là sĩ tộc lập được quân công.
Hắn mặc dù không phải tập võ từ nhỏ, nhưng công phu từ trên chiến trường chém giết ra so với Hạ Hầu Anh lưu manh nông thôn chưa từng thấy qua máu thực dụng hơn nhiều lắm.
Chỉ thấy đội trưởng đột nhiên lui về phía sau nửa bước, giơ thẳng cánh tay, đã “Bịch” một tiếng đẩy bàn văng ra mặt đất, mà nỏ binh quân Tần vẫn luôn canh giữ ở cửa chưa từng rời đi đã trong lúc Hạ Hầu Anh ra tay, nháy mắt bước chỉnh tề đến phía trước, trực tiếp giữ lẫy cò.
“Không ——! ! !” Lưu Bang bị đặt trên đất khóe mắt muốn nứt ra, dùng hết toàn lực giãy dụa.
Nhưng hắn làm sao so được với quân Tần chuyên giết người?
Hai chiến sĩ sớm có chuẩn bị, đem Lưu Bang đặt trên đất không mảy may nhúc nhích.
Mấy đạo ánh sáng kim sắc trước mắt mang theo tiếng gió mạnh mẽ mà qua, trên người Hạ Hầu Anh đã cắm đầy tên.
Hắn mở to hai mắt vô thần, thuận theo phương hướng tên bay té vào đống chén bàn hỗn độn đầy đất.
Hạ Hầu Anh ngửa mặt nằm trên mặt đất, tay chân không ngừng run rẩy, máu đỏ sậm từ trong miệng hắn không ngừng chảy ra.
Nhưng lúc này Đồ Tử bên người Hạ Hầu Anh đã không còn sức quản hắn!
Đồ Tử là người công phu cao nhất của Phái Huyền bọn hắn.
Trong nhà hắn nhiều thế hệ đều là đồ tể, trời sinh khí lực tốt, nhưng ngay cả như vậy, đối mặt với cường nỏ vô địch của quân Tần, hắn cũng chỉ miễn cưỡng tránh được bộ phận quan trọng, bả vai và đùi đều cứng rắn ăn mấy mũi tên nhọn công kích.
Hiện tại, hắn cũng ngồi phịch dưới đất không thể động đậy.
Dân chúng ngay từ đầu chạy ra tửu quán vẫn lớn gan chưa hoàn toàn rời đi, mà nấn ná bốn phía nhìn lén náo nhiệt bên trong tửu quán.
Trước mắt, bọn họ phát hiện quân Tần chấp pháp lại nghiêm khắc như thế, đều sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng chạy về trong nhà đóng chặt cửa phòng.
Người dẫn đầu quân Tần xác định Hạ Hầu Anh và Đồ Tử đều không còn lực phản kháng, cũng không quản bọn họ thương thế ra sao, trực tiếp phân phó thủ hạ: “Áp giải Lưu Bang và đồng đảng đi.”
“Dạ!” Quân Tần kỷ luật nghiêm minh, quan trên phát lệnh, các chiến sĩ chớ dám không theo.
Lúc này mệnh lệnh của người dẫn đầu lập tức được các chiến sĩ cẩn thận chấp hành.
Bọn họ kéo lên Lưu Bang thất hồn lạc phách và Đồ Tử trọng thương, về phần Hạ Hầu Anh đã sắp chết, bị hai chiến sĩ quân Tần đầu đuôi xách tay chân dẫn theo, giống như kéo heo chết trở về.
Máu “Tí tách” chảy xuống từ người Đồ Tử và Hạ Hầu Anh, dọc đường lăn đầy đất.
Chờ đến huyện nha, Đồ Tử may là cường tráng cũng chỉ còn lại nửa cái mạng, mà Hạ Hầu Anh đã sắc mặt thảm đạm, cơ hồ không có hô hấp.
Quân Tần hoàn thành nhiệm vụ liền không quản bọn họ nữa, liền đem Lưu Bang và Đồ Tử trói tay chân từng người.
Lưu Bang hao hết toàn lực từ từ đến bên Hạ Hầu Anh, dùng bả vai đụng Hạ Hầu Anh, đỏ mắt tự trách: “Là đại ca thật xin lỗi ngươi, cho ngươi rước lấy mối họa. A Anh, ngươi cố gắng một chút! Đại ca cứu nhân tình của Tần vương, ta đi tìm người, dùng chuyện này để bọn họ tìm người cứu ngươi.”
Hạ Hầu Anh đã không có khí lực phản ứng lời Lưu Bang nói.
Hắn chỉ cảm thấy trên người mình càng ngày càng lạnh, trước mắt một mảnh hôn ám cũng không thấy được.
“Hoắc – hoắc ——!” Ngực Hạ Hầu Anh cảm giác hít thở không thông, hắn đột nhiên trừng lớn đôi mắt vô thần thở nặng nề, sau đó bất động.
“A, Anh… A Anh!!” Lưu Bang phát hiện dị trạng của Hạ Hầu Anh, rốt cuộc nhịn không được hô to ra tiếng.
Nước mắt từ hốc mắt hắn ngã nhào, trên mặt rốt cuộc hiện ra thù hận thấu xương và phẫn nộ.
“A? Ngươi lại dùng lý do như vậy đưa bọn họ trói đến?”
Một âm thanh mang theo ý cười ôn hòa từ ngoài cửa vang lên, Lưu Bang gian nan quỳ trên mặt đất đột nhiên ngẩng đầu, dùng vẻ mặt âm trầm giống như ác lang nhìn về phía thanh âm truyền đến.
Nam tử trẻ tuổi mặc hồng sam diễm lệ, tư sắc thượng thừa đi theo quốc chủ cao lớn mặc miện phục huyền sắc thêu kim long cùng nhau đi vào sân, thần sắc hắn nhìn quốc chủ Tần quốc hiển nhiên hết sức thân mật, mà bên trong thân mật của bọn họ mang theo sợi tơ tình ngọt ngào và khắng khít như mật đường, cùng khoản sân xơ xác tiêu điều không hợp nhau.
Trong lòng Lưu Bang càng thêm tức giận, nhưng hắn lại mạnh mẽ áp chế hỏa khí trong lòng.
Nếu hắn muốn báo thù cho Hạ Hầu Anh, bản thân không thể tổn thất ở trong này.
Hắn phải sống đi ra ngoài, dù bây giờ sẽ xu nịnh lấy lòng một luyến sủng, cũng phải mang theo Đồ Tử trọng thương còn sống đi ra ngoài!
Nam tử trẻ tuổi hồng sam rốt cuộc đi vào trước mặt Lưu Bang, tử trạng thê thảm của Hạ Hầu Anh tựa hồ làm hắn lấy làm kinh hãi, liền dừng bước ở cửa.
Biểu tình của nam tử như vậy rốt cuộc làm lòng Lưu Bang thư thái một ít.
Hắn biết người mình muốn lấy lòng, không phải người tham dự trận giết hại này.
Đáng tiếc, Lưu Bang đang chuẩn bị lộ ra nụ cười, người trẻ tuổi lại như là không thấy được hắn, liền như vậy quay đầu trở lại trừng mắt liếc nhìn quốc chủ Tần quốc một cái, ngữ khí mang theo một chút trách cứ nói: “A Chính, tại sao làm ra mạng người.”
Những lời này của người trẻ tuổi xinh đẹp ra khỏi miệng, Lưu Bang lập tức cảm giác tầm mắt tràn đầy sát ý lạnh thấu xương của Tần vương thổi qua người mình.
Phía sau lưng của hắn lập tức bị mồ hôi lạnh thấm ướt!
Lưu Bang vội vàng gục đầu xuống, nhưng tầm mắt đáng sợ như vậy cũng đã dời đi.
Hắn nghe được Tần vương dùng một loại giọng điệu nuông chiều ôn hòa đến không cách nào tưởng tượng được, chỉ hướng tướng lãnh theo bọn họ đến mở miệng nói: “Nhâm Hiêu, nói xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Chuyện tự mình bắt người này, mấy năm trước cũng không cần Nhâm Hiêu chính mình làm.
Hắn nhìn về phía vài đội trưởng dẫn đầu, trong đó một người lập tức bước ra khỏi hàng dùng cách nói chuyện cứng nhắc đem nguyên nhân hậu quả miêu tả một lần, sau đó hắn trực tiếp lui về trong đội ngũ.
Lưu Bang lập tức nghe thấy nam tử hồng sam mềm mại thở dài, tựa hồ thập phần tiếc nuối nói: “Tại sao có người luôn thích cầm tiền của quốc gia, lại mặc kệ nhân sự? Xảy ra chuyện lại muốn kéo huynh đệ cùng gặp hoạ.”
Lửa giận trong lòng Lưu Bang lại bùng lên, nhịn không được ngẩng đầu nhìn hướng tên nam tử hồng sam kia, muốn chỉ trích hắn vong ân phụ nghĩa.
Nhưng nam tử hồng sam đã quay người, có chút chán ghét nói: “Chúng ta trở về đi, ta không có hứng thú thấy bọn họ, du côn lưu manh mà thôi.”
Thoáng chốc, trong đầu Lưu Bang một mảnh hỗn loạn, trong lòng vừa tức vừa vội.
Nhưng Lưu Bang lại nhịn không được muốn gọi nam tử, nhờ sủng ái của hắn trước mặt Tần vương đem mình thả về nhà, miễn trừ tội trạng.
Nam tử hồng sam lại không cho Lưu Bang cơ hội nghĩ nhiều, hắn đã bị Tần vương ôm eo, xoay người đi thật xa.
“Y theo 《 Đại Tần luật 》 xử trí.” Doanh Chính cũng không quay đầu lại mở miệng.
Trong lòng hắn rõ số lần Lưu Bang bỏ nhiệm sở khổng lồ, lại có chuyện công kích quân Tần, gộp tội xử phạt, Lưu Bang đã không có cơ hội Đông Sơn tái khởi*.
*thua keo này bày keo khác
Lưu Bang thoáng chốc uể oải trên mặt đất, có chút hối hận mình vừa rồi vì sao không thể mở miệng gọi nam tử hồng sam lại, rơi xuống tình trạng bi thảm trước mắt.
Doanh Chính lại ghé vào tai Tần Tử Sở nói: “Tử Sở, Phái Huyền này cũng không có gì đặc biệt, chúng ta về Hàm Dương đi.”
Tần Tử Sở nghiêng qua nhìn về phía Doanh Chính, mỉm cười gật đầu: “Hảo a, chúng ta về nhà.”
![]()
Mối họa về sau thì phải diệt thôi. Cả TS cũng rõ ràng, nên cầu xin cũng vô ích Σ( ̄□ ̄lll)