Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 188

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 188 ♡Bê bối

tumblr_inline_n8eh06hQIT1ry72eo

Có lẽ là chuyện quân Tần một hơi chém giết một trăm bảy mươi hộ dân Cự Lộc Trạch làm người ta quá khiếp sợ, trên đường trở về, Tần Tử Sở không phát hiện một chút dấu vết ám sát nào.

Hắn ngồi bên Doanh Chính không khỏi thở dài một tiếng: “Cảm giác di dân thật có chút đê tiện. Bình thường cung ứng ăn uống cho bọn họ, còn giải quyết vấn đề mưu sinh ngày sau cho con cháu bọn họ, một đám đều không biết quý trọng; xem ra giết sạch đồng đảng của bọn họ, ngược lại toàn bộ hiền lành xuống.”

Doanh Chính nghe Tần Tử Sở oán giận, nhịn không được nở nụ cười.

Hắn lại gần ôn nhu hôn má Tử Sở, cẩn thận kéo thắt lưng đem người ôm vào ngực mình.

Doanh Chính thuận tay rút ra tấu chương Tần Tử Sở nắm trong tay, sau khi ném trở về bàn, bất đắc dĩ nói: “Tử Sở, ngươi vẫn luôn rất tốt, là di dân quá tham vọng.”

Như là sợ lời của mình không có sức thuyết phục, Doanh Chính dừng một chút, tiếp tục nói: “Tiểu dân các nơi mặc dù có tâm tư, nhưng ngoại trừ du thủ du thực chơi bời lêu lổng, đều đặc biệt cảm kích ngươi định ra thuế ít, kéo dài như thế, không cần trăm năm, liền được thiên hạ quy thuận. Tử Sở không nên tự xem nhẹ mình.”

Tần Tử Sở lắc đầu, đôi mắt khép hờ, gối lên vai Doanh Chính.

Hắn thấp giọng nói: “Ta chỉ là đối với di dân có chút thất vọng. Dân chúng tại sao phụ lòng? Vì sao bọn họ làm loạn hết lần này tới lần khác, muốn xúi giục dân thường chất phác nhiệt tình không hiểu được thiên hạ đại thế? Dân thường vốn có thể trải qua cuộc sống bình thản cho đến khi con cháu đầy đàn, bình yên sống quãng đời còn lại.”

Doanh Chính ôm Tần Tử Sở, giống như hống hài tử, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* sống lưng Tần Tử Sở.

Qua hồi lâu sau, hắn mới nói: “Giấc mộng của Tử Sở cũng là thế này phải không?”

Tần Tử Sở giống như con mèo nheo mắt lại, từ cổ họng phát ra một tiếng ngâm khẽ thoải mái.

Nghe Doanh Chính hỏi, hắn nâng mắt lên, nghi hoặc nói: “Ân? Ngươi nói cái gì?”

Doanh Chính thần sắc trịnh trọng nói: “Trải qua cuộc sống bình thản, cuối cùng con cháu đầy đàn rồi biến mất.”

Tần Tử Sở nghe vậy nheo mắt lại.

Hắn cười hết sức thỏa mãn nói: “Cuộc sống triều dâng sóng dậy đi nữa, sớm hay muộn cũng sẽ bình tĩnh lại, ta đối với cuộc sống bây giờ đã phi thường thỏa mãn. Về phần hài tử, sau khi chuẩn bị tốt cùng sống chung với nam nhân trong cuộc đời này, ta liền không còn chờ mong.”

Doanh Chính nhắm mắt lại, dùng trán nhẹ nhàng cọ mặt Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Tử Sở, ngươi là một phụ thân rất tốt.”

Tần Tử Sở tự đáy lòng bật cười, xoay người ôm lấy cổ Doanh Chính, cùng hắn triền miên hôn một hồi, khi tách ra, trong mắt như thấm đầy tinh quang, lóe ra ánh sáng nhu hòa đến bất khả tư nghị.

Tần Tử Sở thấp giọng nói: “Trước khi ngươi mở miệng nói chuyện, ta đã làm phụ thân đủ nghiện, đối với nhân sinh không tiếc nuối.”

Doanh Chính đem Tần Tử Sở gắt gao ôm vào ngực, rốt cuộc yên tâm bỏ xuống tảng đá lớn: “Trẫm sợ ngươi không có hậu duệ mà cảm thấy ủy khuất, nghe ngươi nói như vậy, trẫm cuối cùng yên tâm.”

“Mặc dù nói như vậy thật sự là buồn nôn, nhưng —— ta có ngươi là đủ rồi.” Tần Tử Sở ôm cổ Doanh Chính hôn lại hôn, rốt cuộc hoàn toàn dập tắt bất an cuối cùng của Doanh Chính.

Đường xá xa xôi, hơn nữa lúc này là thời tiết giữa hè, cảm giác khó chịu trên đường đi của Tần Tử Sở tăng gấp bội, Doanh Chính dứt khoát ra lệnh đường về càng thêm thong thả.

Chờ đến thời điểm bọn họ trở lại thành Hàm Dương, Tần Tử Sở nhịn không được lập tức xốc màn lên, mỉm cười hít sâu một hơi không khí đặc biệt của bình nguyên, khẽ thở dài: “Chúng ta rốt cuộc hồi gia.”

Doanh Chính nắm bàn tay của hắn, cười nhẹ nói: “Trẫm để cho bọn họ đi càng nhanh một chút —— trong cung trẫm chuẩn bị cho ngươi kinh hỉ.”

Tần Tử Sở sửng sốt, lập tức có chút sầu lo nói: “Ngươi không phải là nghĩ kế, đem hài tử của A Tập tiến cung đi?”

Doanh Chính nghe Tần Tử Sở nói xong, cũng không khỏi kinh hoàng theo chốc lát.

Ngay sau đó, hắn vui vẻ nói: “Ngươi cũng nói chỉ cần trẫm là đủ rồi, trẫm sao còn mang theo một đám hài tử đến phân tán tình cảm của ngươi đối với trẫm. Đến đây đi, đi chính điện sẽ biết trẫm cho ngươi kinh hỉ gì.”

Tần Tử Sở lộ ra ánh mắt chờ mong, chủ động nắm chặt bàn tay Doanh Chính, đi ở bên người hắn tiến vào chính điện.

Kiến trúc nguy nga trang nghiêm sừng sững ở trước mặt Tần Tử Sở, mỗi một bước hắn đi càng đến gần tòa cung điện mình đã từng ở trong đó mấy chục năm.

Nhưng hiện tại, Tần Tử Sở lại cảm thấy hai chân mình có chút phát run, bước chân đi tới ngày càng chậm.

Chính điện cung Hàm Dương, đã sớm không phải là nơi hắn nên đặt chân tới.

“Tử Sở, cùng trẫm đến.” Doanh Chính hơi dùng sức nắm chặt bàn tay của hắn, Tần Tử Sở nhịn không được run rẩy một chút.

Sau đó, hoài nghi của chính hắn nháy mắt giống như bông tuyết tan rã, lộ ra nụ cười ấm áp lại tự tin đối với Doanh Chính, không khách khí nói: “Nếu ta xuất hiện rước lấy phiền toái, ta cũng sẽ không giúp ngươi thu thập cục diện rối rắm.”

Doanh Chính thấy trong mắt Tần Tử Sở lấp đầy ý cười, thoải mái nói: “Kia có ngại chi? Trẫm lúc này đây không phải không còn chỗ dựa, chỉ có thể đem hy vọng ký thác với quỷ thần. Trẫm có ngươi làm bạn ở bên, sẽ không bảo thủ. Chúng ta thống nhất Cửu Châu rất thong thả, mặc dù thời gian hao phí nhiều hơn so với đời trước, nhưng hiện tại người muốn giết trẫm so với trước kia ít đi vô số lần. Đợi hai mươi, ba mươi năm sau, cơ nghiệp của Đại Tần ta nhất định vững như bàn thạch, không ai có thể lay động. Coi như bây giờ gặp phải chút ít phiền toái, trẫm lại có gì phải sợ đâu? Tử Sở cũng nhanh để trẫm không có chuyện làm.”

“Ngươi vừa mới tàn sát toàn bộ một trăm bảy mươi hộ dân Cự Lộc Trạch, như thế nào sẽ không có chuyện làm đâu? Chỉ sợ là thời điểm bận rộn.” Tần Tử Sở liếc Doanh Chính, trực tiếp nhấc chân vào chính điện.

Một đám đại thần quỳ ngoài cửa không dám đứng dậy.

Tuy rằng bọn họ cũng nghe được thanh âm Tần Tử Sở, lại không có mấy người có thể đủ nhận ra thanh âm này thuộc về thượng vương.

Những người nghe thanh âm của Tần Tử Sở, mặc dù kinh ngạc trong thanh âm của thượng vương “Bệnh lâu” lại tràn đầy sức sống tuổi trẻ, lại sẽ không nói lung tung; quan viên còn lại mặc dù hiếu kỳ đến tột cùng là người nào to gan như vậy dám nói năng l* m*ng với quốc chủ, lại không có gan ở trước mặt Doanh Chính ngẩng đầu làm càn.

Tần Tử Sở từng bước đi về phía trước, ánh mắt hoàn toàn bị hai tọa ỷ đặt ở phía trên bậc thang thật cao, gắt gao nằm cùng nhau hấp dẫn.

Một ghế khắc đầy long văn, kim long dường như cưỡi mây lướt gió bám lên ven tọa ỷ mà lên; ở bên trái ghế kim long để một ghế ánh vàng giống nhau, mặt trên khắc đầy phượng hoàng cất cánh tung bay!

Tần lấy bên trái làm thứ bậc trên, Doanh Chính lại đem phượng ỷ đặt ở vị trí càng tôn quý hơn long ỷ của hắn!

Tần Tử Sở thở hốc vì kinh ngạc, chợt xoay người thất thanh nói: “A Chính, ngươi biết mình đang làm gì không?”

Doanh Chính là một người vô pháp vô thiên, ngạo mạn tự phụ, ngoại trừ thứ hắn nắm giữ ra thì coi thường hết thảy quyền uy, nhưng cho dù là như thế này, Doanh Chính tại sao có thể đặt mình lên vị trí càng thêm tôn sùng hơn so với hắn!

Dùng loại hành vi này để diễn tả tình cảm của mình, việc hoang đường này đủ để dao động nền tảng lập quốc, làm các thần tử lại sinh hai lòng.

Doanh Chính lại cười kéo Tần Tử Sở vào ngực mình, giúp hắn bước chân hỗn độn đi lên bậc cao, cuối cùng đem Tần Tử Sở ấn vào phượng ỷ.

Hắn chẳng hề để ý trừng mắt nhìn, làm khẩu hình “An tâm chớ nóng”.

Ngay sau đó, Doanh Chính quay người trở lại vị trí của mình.

Hắn như chim ưng mang theo ánh mắt áp bách mạnh mẽ đảo qua trên người thần tử từ khi yên lặng theo vào cửa quỳ gối hai bên không dám đứng dậy, trực tiếp mở miệng: “Hiện giờ, thiên hạ thống nhất, bốn bể hợp làm một, Cửu Châu phân tranh đã hoàn toàn kết thúc, ung đỉnh của vương triều Tây Chu cũng bị hiến đến tay quả nhân —— đây biểu thị Đại Tần ta nghênh đón khởi đầu!”

Doanh Chính nói xong những lời này, trên mặt rốt cuộc lộ ra một nụ cười, đem tầm mắt ôn hòa đối diện Tần Tử Sở, lặng lẽ nắm chặt bàn tay của hắn.

Trong lòng Tần Tử Sở cảm thấy kỳ quái, Doanh Chính là một người chú trọng hiệu suất và thành quả, có thể nói chưa đạt mục đích không từ thủ đoạn.

Hắn tuy rằng là người tinh thông quyền mưu, lại thập phần chán ghét đùa bỡn quyền mưu.

Lúc này, lời Doanh Chính muốn nói, tại sao nói một nửa lưu một nửa?

Nghi hoặc của Tần Tử Sở vẫn chưa duy trì bao lâu, trong điện đã vang lên một thanh âm trầm ổn.

Lý Tư từ bên trong chúng thần đi ra trước mặt Doanh Chính, tư thái cực kỳ thanh cao quỳ trên mặt đất, thanh âm vững vàng nói: “Hiện giờ ranh giới Đại Tần ta đông bắt đầu từ biển rộng, tây tới Lâm Thao, bắc đuổi Hung Nô, lãnh thổ quốc gia rộng lớn, từ xưa đến nay chưa hề có. Quốc chủ… quốc chủ và thượng vương cùng mở rộng đế quốc khổng lồ như thế, công tích như vậy lịch đại quốc chủ trước giờ chưa làm được, mà quốc chủ đạt thành một bước này, cũng đủ để ngạo thị hậu nhân. Hiện giờ địa vị quốc chủ đã không thể xứng với lãnh thổ Đại Tần ta, thần thỉnh quốc chủ thay đổi danh hiệu, tăng thêm phân biệt với tiền nhân, để đời sau có thể vĩnh viễn nhớ kỹ công tích của quốc chủ, và thượng vương.”

Tần Tử Sở không tự chủ được nhướng cao mày quay đầu nhìn về phía Doanh Chính, quả nhiên thấy trên mặt Doanh Chính không có bất luận thần sắc kinh ngạc gì.

Trong lòng hắn nghĩ: nguyên lai kinh hỉ này không chỉ có phượng ỷ, còn có trận thay đổi thực sự trở thành đứng đầu thiên hạ này!

Doanh Chính đối với Tần Tử Sở cười cười, ngón tay nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay hắn.

Nhưng khi Doanh Chính quay sang nhìn về phía các thần tử, đã khôi phục một diện mạo lạnh lùng.

Hắn vốn thân thể vĩ ngạn, ngồi ở trên đài cao càng tràn ngập lực áp bách với thần tử, làm cho bọn họ ngay cả nhìn lên cũng cảm thấy khó thở.

“Tiền bối của Đại Tần ta vì quả nhân thành lập củng cố trụ cột, quả nhân mới có thể cùng phụ vương nắm giữ thiên hạ này. Lời ấy của phụng thường có lý, quả nhân nên sửa lại danh hiệu của mình, để cho hậu nhân biết bọn họ có thể hưởng thụ hết thảy là từ người nào ban cho.” Doanh Chính nói chuyện giọng điệu thản nhiên, nhưng nội dung trong lời nói lại không chút khiêm tốn.

Ngay cả như vậy, cũng không có bất kỳ đại thần nào mở miệng phản bác lời Doanh Chính.

Trong lòng đại thần ở đây đều rõ, Đại Tần đã là người thắng của cả vùng đất Hoa Hạ, bất luận Doanh Chính tính toán xử trí đất đai thuộc về hắn thế nào, những người khác cũng không phản đối.

Lý Tư lại một lần nữa dập đầu, thái độ thành kính nói: “Lời quốc chủ nói cực phải. Thần đã triệu tập nhóm tiến sĩ trong cung Hàm Dương thương lượng qua việc này, hy vọng vì quốc chủ chọn ra một danh hiệu vượt qua toàn bộ đế vương khác, chứng minh công đức của quốc chủ.”

Doanh Chính ăn ý mười phần nói: “A? Phụng thường có ý tưởng gì, chớ ngại nói thẳng.”

Lý Tư dùng sức dập đầu trên đất, đem trán dập đến đỏ bừng.

Hắn rốt cuộc đem tên hay sớm đã lập lại vô số lần trong bụng nói: “Thỉnh quốc chủ từ nay về sau đối với bên ngoài xưng ‘Trẫm’, sửa mệnh thành ‘Chế’, sửa lệnh thành ‘Chiếu’, đổi hiệu thành ‘Hoàng đế’. Quốc chủ, đức kiêm tam hoàng, công quá ngũ đế, thần thỉnh quốc chủ hiệu là ‘Thủy Hoàng đế’, đến đây Đại Tần ta thiên thu muôn đời đều do quốc chủ bắt đầu —— ý quốc chủ như thế nào?”

Doanh Chính hạ mắt nhìn Lý Tư quỳ gối trên điện, trong lòng lạnh lùng nói: ý như thế nào? Trẫm phân phó những chuyện ngươi làm, ngươi nói ý như thế nào?

Trong lòng hắn rõ đây là bước tất nhiên phải đi, ngay cả văn võ cả triều đều chờ đợi hắn có thể đưa bọn họ hướng tới hoàn cảnh càng cao.

Chỉ có “Thiên tử” mới có thể phân phong chư hầu, mà sau khi làm “Chư hầu” có thể có được tư cách phân cương liệt thổ, gầy dựng thiên hạ này có một phần lực của bọn họ, ai sẽ đi cản trở chính mình đạt được thân phận càng thêm hiển hách đâu?

Quả nhiên, không cần Doanh Chính mở miệng, đại thần quỳ gối dưới điện đã cùng hô to: “Trời phù hộ ngô hoàng, trời phù hộ Đại Tần cơ nghiệp muôn đời!”

Doanh Chính hiếm thấy lộ ra một khuôn mặt tươi cười hài lòng với triều thần.

Hắn vung tay áo bào, nói: “Trẫm mệt, điển lễ thay hiệu các ngươi tự đi thương thảo, trẫm chỉ cần trước khoa cử mùa thu định ra ngày tốt. Phụ hoàng trên đường đã mệt mỏi bất kham, trẫm dìu phụ hoàng đi nghỉ ngơi.”

Nói xong, Doanh Chính căn bản không quản triều thần trong điện có ý nghĩ gì, trực tiếp nâng cổ tay Tần Tử Sở, hạ mắt nhìn ánh mắt của hắn ôn nhu nói: “Phụ hoàng, nhi thần dìu ngài trở về.”

Tần Tử Sở mỉm cười gật đầu, động tác nâng lên đi lại có vẻ hết sức chậm chạp, đi một bước, mày đều sẽ nhảy lên một chút.

Triều thần vốn còn có điều hoài nghi với thân thể thượng hoàng, thoáng chốc bị động tác tận lực của Tần Tử Sở đánh mất nghi ngờ.

Sau khi ra khỏi chính điện, dưới chân Tần Tử Sở tự nhiên khôi phục nhẹ nhàng.

Hắn cười lắc đầu, thấp giọng nói: “Không nghĩ tới ngươi lại nhanh như vậy liền đem Lý Tư lên tới chức phụng thường, ta nghĩ ngươi ít nhất cũng sẽ đè ép Lý Tư, dùng chức quan trung đẳng buộc lại tâm ‘Vươn lên’ của Lý Tư.”

Doanh Chính cười đến thâm ý mười phần, ghé vào bên tai Tần Tử Sở nói: “Chức phụng thường giữ lễ nghi tế tự tông miếu, Lý Tư ngồi vào vị trí này, chẳng phải là thích hợp thúc giục trẫm chuyện sửa hiệu nhất sao?

Tần Tử Sở lại lắc đầu, trạc phá che dấu của Doanh Chính: “Phụng thường thân đứng đầu Cửu khanh, quan cấp dưới là thái nhạc phụ trách âm nhạc cung đình, thái chúc phụ trách tế tự thái miếu, thái phó phụ trách bói toán, thái tể phụ trách ẩm thực của đế vương, thái y trông nom chữa trị, thái sử phụ trách quan sát thiên thời tinh tượng vả lại kiêm nhiệm sử quan —— một thân vinh nhục của Lý Tư đều nắm giữ trong tay ngươi, ngươi chỉ cần xem trọng Lý Tư, hắn tất nhiên sẽ quản lý thủ hạ đến thỏa đáng. Bất luận hai chúng ta ở trong cung làm xằng làm bậy như thế nào, hắn cũng tuyệt đối không để cho chuyện giữa chúng ta tiết lộ ra ngoài.”

Doanh Chính dừng bước lại cùng Tần Tử Sở ôm nhau.

Hắn thở dài một tiếng nói: “Việc này quả nhiên không gạt được Tử Sở.”

Tần Tử Sở lại cười lắc đầu, hôn trả đôi môi đầy đặn của Doanh Chính, dùng răng nanh mềm nhẹ đè ép đôi môi nhạy cảm, thấp giọng nói: “A Chính, cám ơn ngươi cẩn thận an bài như thế.”

Doanh Chính lộ ra thần sắc vui sướng, hôn hôn vành tai Tần Tử Sở.

Hắn một tay ôm ngang Tần Tử Sở, dẫn tới Tần Tử Sở kinh hô, đi nhanh trở về, cười lớn cao giọng nói: “Trẫm chờ ngày nay đã lâu rồi!”

Tần Tử Sở có lòng khuyên Doanh Chính đừng quá tuỳ tiện làm càn, nhưng đối diện ánh mắt tràn đầy vui sướng của hắn, cái gì cũng nói không nên lời, chỉ có thể phối hợp vùi trong ngực Doanh Chính, để hắn đem mình ôm trở về tẩm điện.

Có thể quang minh chính đại ôm nhau như vậy dưới ánh mặt trời, chẳng phải là cuộc sống mình vẫn luôn theo đuổi sao?

Loại cảm giác này thật sự là… rất thoải mái!

Cuộc sống khoan khoái mặc dù làm Tần Tử Sở thỏa mãn, nhưng chuyện phiền lòng cho tới bây giờ chưa từng biến mất.

Thời tiết mùa thu, khoa cử lần đầu tiên của Tần triều lại xảy ra một điểm thi toàn bộ thí sinh bê bối gian lận!

tumblr_inline_n8eh06hQIT1ry72eo

AC lúc nào cũng làm người ta kinh ngạc mà (=^▽^=)

Bình Luận (0)
Comment