Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 189

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 189 ♡Khoan dung

tumblr_inline_n0qepkkr5F1synnum

Cam La chậm rãi đổ ra một ly rượu đục, đem rượu đục chua xót nuốt xuống cổ họng, bên trong thần sắc không nhìn ra chút khác thường nào.

Trương Lương ngồi đối diện hắn lại mím môi thật chặt, trong mắt tràn đầy lửa giận.

Mắt thấy Cam La lần thứ hai nâng chén tự rót uống một mình, hắn “Bộp ——!” một tiếng đưa tay đánh rớt chung rượu trong bàn tay Cam La, nhíu mày tức giận nói: “Việc lớn ra như vậy, ngươi sao không nghĩ theo ta tiến cung bày mưu tính kế vì bệ hạ, ngược lại còn có tâm tình ngồi ở chỗ này uống rượu mua vui?”

Cam La không nhanh không chậm đứng dậy nhặt lại chén rượu, ngồi tại chỗ, liếc vẻ mặt căn bản không che giấu của Trương Lương.

Hắn mỉm cười lắc đầu, thấp giọng nói: “Ngươi đi theo bên cạnh bệ hạ mấy năm?”

Trương Lương vốn tưởng rằng Cam La sẽ trả lời câu hỏi của mình, không nghĩ tới hắn mở miệng cũng là một câu hỏi lại.

Trương Lương nhíu mày, nhìn chằm chằm Cam La nói: “Ta đi theo bên cạnh bệ hạ không bao lâu, trước kia… đều là thượng hoàng giáo dục ta.”

Cam La nghe vậy mỉm cười, vươn tay gõ trán Trương Lương.

Hắn nhìn chung quanh, sau khi xác định không người chú ý mới hạ giọng nói: “Ta liền đoán được sẽ là như vậy. Thượng hoàng làm người ôn hòa khoan hậu, nhất là rộng lượng thông cảm, nhưng bệ hạ lại con không giống cha —— hắn là một người nói một không hai, ghét nhất người khác phản đối ý kiến của mình. Hôm nay lại có người dám mạo phạm thiên uy, đâu cần chúng ta nghĩ nhiều, bệ hạ tất nhiên đã sớm nghĩ đối sách tốt, chỉ còn chờ giết gà dọa khỉ. Những người này xem như gặp họa.”

Trương Lương bĩu môi một cái: “Ngươi cho rằng tính cách trừng mắt tất báo* của bệ hạ ta thật sự không biết sao? Ta đương nhiên rõ bệ hạ đã sớm chuẩn bị đối sách, nhưng cho dù như thế, trên triều đình luôn sẽ có những người vì vậy mà làm bệ hạ khó xử. Chúng ta vì sao không thể giúp đỡ bệ hạ!”

*trừng mắt tất báo: chỉ cần trừng mắt cũng sẽ cố sống cố chết mà báo thù

Cam La lần thứ hai khoát tay, cũng không vòng vo với Trương Lương, nói trắng ra: “Cũng không phải. Hướng ngươi nói lời này, ta mới nói Trương Lương ngươi không biết bệ hạ là hạng người gì.”

Trương Lương nhìn về phía Cam La, chờ hắn vì mình giải thích nghi hoặc.

Cam La cũng không chối từ, đưa ngón tay viết vài nét bút trên rượu dính trên bàn.

Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn Trương Lương sắc mặt trở nên tái nhợt, mỉm cười nói: “Ta nói đúng hay không?”

Trương Lương im lặng không nói, Cam La lại không để ý.

Hắn tiếp tục nói: “Ta đã sớm đoán được, có gì có thể che giấu.”

Trương Lương hung hăng trừng mắt nhìn Cam La một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Coi như như vậy lại cùng việc này có cái gì liên quan?”

Cam La cười tủm tỉm ném một hạt đậu phộng luộc vào miệng, vừa nhai nuốt, vừa nói: “Một khi đã như vậy, thượng hoàng còn sống, còn dùng đến ngươi sao? Bệ hạ thứ nhất có đối sách, thứ hai có quan lại tài năng, chuyện này không làm ra đại loạn gì, nhiều lắm là để cho bệ hạ vui vẻ làm nũng với thượng hoàng thôi. Ngươi lo lắng quá nhiều, mau trở lại gia đi thôi.”

Nói xong, Cam La đứng lên, duỗi thắt lưng.

Hắn quay đầu lại có chút không đứng đắn nói: “Chờ thêm nửa tháng sau phát bảng, ta đi tìm ngươi cùng xem thành tích được không?”

Trương Lương đứng dậy theo, bình tĩnh nói: “Bệ hạ sẽ không để cho chúng ta nhậm chức cùng một chỗ.”

Cam La gật gật đầu: “Đúng vậy, đương nhiên không có khả năng. Ngươi tốt nhất bây giờ liền tìm nơi ngoài quận huyện Đại Tần vốn là chốn cũ của Hàn quốc ra, nơi nào thích hợp với mình, sớm lộ ra ý tứ với thượng hoàng cùng bệ hạ, cũng giảm bớt chút phiền toái.”

Trương Lương lúc này mới nói: “Ý của ngươi là —— trong lòng bệ hạ đã có quyết đoán, từ nay về sau sẽ không để cho quan viên nhậm chức ở cố thổ nữa.”

Cam La thấy hắn nghe ra lời chưa nói hết của mình, chỉ gật đầu xác nhận việc này.

Ngay sau đó, Cam La không nói thêm nữa, hai người chắp tay với nhau, chia tay như vậy.

Cam La đứng tại chỗ nhìn Trương Lương sau khi rời đi bước chân vẫn vội vã, nhịn không được lắc đầu, tiếp tục đi vào trong nhà.

Từ lúc phụ thân qua đời, Cam La vẫn luôn ở tại biệt quán Ủng cung đã được Doanh Chính chiếu cố, sau khi tuổi đã hơn mười lăm, trở thành thân phận thư đồng của Doanh Chính.

Mặc dù thân phận thân cận, nhưng Doanh Chính năm đó không phải Thái tử cần người khác theo đuôi, đối với hắn cũng không có biểu hiện quá thân cận.

Cam La hiểu được, nếu không phải có tình nghĩa của phụ thân đã qua đời, Doanh Chính cũng lười quản hắn thế nào.

Chính bởi vì như vậy, Cam La cơ hồ nắm chặt toàn bộ tài nguyên có thể lợi dụng để tới gần Doanh Chính, cân nhắc ngày sau cần hầu hạ tâm tư của quân chủ.

Cho nên, Cam La rất rõ ràng, chỉ cần lúc này thành tựu khoa khảo của hắn không tới mức khó coi, bản thân đã định trước ở lại thủ đô, bắt đầu tiếp nhận chức vị từ công việc vặt; nhưng Trương Lương thì khác.

Trương Lương được thượng hoàng giáo dưỡng thành người, thượng hoàng đối đãi với hài tử có cảm tình luôn luôn rất hào phóng, phỏng chừng hắn muốn tự mình ra ngoài xông pha thiên địa.

Cam La trong lòng tính toán hết thảy, hết sức cảm khái, lại hơi có một chút không cam tâm.

Hắn cũng hy vọng có thể có một nơi thi triển hoài bão, nhưng người phải biết quý trọng trước mắt, Cam La tuy rằng hâm mộ vận may của Trương Lương, đối với việc này cũng không ghen tị.

Chỉ cần hắn có bản lĩnh, luôn luôn có thể một ngày đại triển tài hoa!

Nghĩ đến đây, Cam La nắm chặt nắm tay hít sâu một hơi.

Sau khi Trương Lương chia tay Cam La, mặc dù nhìn đi đứng tiêu sái, ngực lại như ngạnh một hơi khó chịu.

Hắn rầu rĩ không vui về đến nhà, trực tiếp đi vào thư phòng của mình tự giam mình bên trong cánh cửa, cho đến khi sắc trời dần dần tối xuống cũng không muốn dùng bữa.

“Cốc, cốc…” Thanh âm ở ngoài cửa vang lên.

Không cần Trương Lương cho phép, phụ thân Trương Bình đã bưng chén mâm đẩy cửa vào.

Trương Lương lập tức thu hồi cảm xúc trên mặt, đứng dậy cung kính đi lên, vội vàng kêu một tiếng “Phụ thân”.

Trương Bình gật đầu, ngồi vào bên cạnh hắn, đem bữa tối đặt trước mặt Trương Lương, ôn hòa nói: “Mặc kệ xảy ra chuyện gì, mẫu thân ngươi nếu đã đi, ngươi không nên làm cho nàng dưới đất còn quan tâm thân thể của ngươi. Mau dùng bữa tối.”

Trương Lương áy náy đỏ mặt lên, gật đầu, vội vàng nâng bát, rất nhanh đem cơm canh nuốt xuống.

Trương Bình thấy Trương Lương ăn gần xong, thu hồi nụ cười trên mặt.

Hắn vuốt lên nếp uốn trên vạt áo, ôn hòa nói: “Con ta đã xảy ra chuyện gì khó khăn? Cha con tuy rằng không có bản lĩnh ngăn cơn sóng dữ, không cho Hàn quốc bị diệt, chuyện một số người lui tới so với con hiểu rõ hơn một chút.”

Trương Lương cũng nghiêm túc, trực tiếp mở miệng đưa ra nghi vấn trong lòng: “Con không rõ vì sao sau khi tập thể làm ra sự tình gian lận, bệ hạ càng không thể dễ dàng khoan nhượng cho quan viên địa phương ở lại nhậm chức, mà nhất định phải đem người phái đi tha hương nhậm chức.”

Trương Bình nghe vậy nhịn không được nở nụ cười.

Trương Bình yêu thương sờ đầu nhi tử sau nhiều năm không gặp tướng mạo càng thêm xuất chúng, giống như khi Trương Lương còn bé bướng bỉnh mắc lỗi, trấn an tâm tình của hắn.

Chờ đến khi vẻ tức giận bất bình trên mặt Trương Lương biến mất, Trương Bình mới mở miệng nói: “Dây dưa giữa dân bản xứ tuyệt không chỉ là ích lợi, còn có quan hệ thân quyến máu mủ không xóa bỏ được, những thứ này đều không phải là một câu ‘Chấp pháp công bằng’ có thể giải quyết. Đối mặt với thân nhân của mình, nếu hắn phạm pháp, mà con dựa theo luật pháp xử tội, như vậy có lẽ sẽ có người nói con ‘Quân pháp bất vị thân’, càng nhiều người sẽ cảm thấy người như vậy trời sinh lãnh khốc vô tình, tàn nhẫn ích kỷ. Nếu một người ngay cả thân nhân của mình cũng có thể xuống tay, thì huống chi kẻ không có chút quan hệ nào?”

Trương Bình nói xong lắc đầu, dứt khoát nói: “Tuy rằng trên danh nghĩa chúng ta cũng đã là ‘Người Tần’, cũng thật có thể được bệ hạ toàn tâm tín nhiệm, còn cư ngụ ở Quan Trung. Bất quá đây cũng không trách bệ hạ, mặc cho ai ngồi ở vị trí này, cũng sẽ làm ra quyết định như vậy. Qua trăm năm, mâu thuẫn tự nhiên sẽ như băng tuyết tan rã —— ta thật sự tò mò chính là, ai nói cho con biết tin tức như thế?”

Nếu là từ nhỏ chịu cực khổ, Trương Lương có lẽ có thể lập tức hiểu được thân duyên liên lụy Trương Bình vừa mới nói.

Nhưng hắn sau khi được Tần Tử Sở tiếp cận chỉ bảo trong cung Hàm Dương, hoàn cảnh sinh hoạt đơn thuần đến đáng sợ, mỗi ngày tiếp thu loại giáo dục chính là “Không ngừng vươn lên, giao tranh phấn đấu” tràn ngập chỉ dẫn tích cực.

Bởi vậy, bây giờ Trương Lương dù thông minh dị thường, nhân tình vãng lai thật sự khiếm khuyết nhiều.

Lúc này nghe Trương Bình dạy bảo, hắn lại thật lâu phản ứng, chờ đến khi hiểu được ý tứ trong đó, liền chán ghét.

Trương Lương có chút không được tự nhiên “Hừ” một tiếng, lầu bầu nói: “Nếu thượng hoàng chủ trì việc này, làm sao như vậy?”

Trương Bình ngưng mắt nhìn con mình, cười mà không nói.

Qua một hồi, Trương Lương ngại ngùng gãi gãi hai má, gục đầu xuống rốt cuộc thừa nhận: “Nếu là thượng hoàng, chỉ sợ không quyết đoán như bệ hạ, xem hành tung trong lúc tại vị có thể đủ đoán ra.”

Trương Bình rốt cuộc vừa lòng gật đầu, ôn nhu nói: “Được rồi, nếu con đã suy nghĩ cẩn thận, vi phụ đối với chuyện này cũng không cần phải nhiều lời nữa.”

“Cung tiễn phụ thân.” Trương Lương đứng dậy đưa tiễn.

Thời điểm đi tới cửa, hắn bỗng nhiên kéo tay áo Trương Bình, mở to hai mắt nhìn, không dám tin nói: “Cha, ngài nói lời này với con, kỳ thật cũng muốn ra làm quan sao?”

Trương Bình sửng sốt một lúc lâu, bỗng quất vào ót Trương Lương quát khẽ: “Ngươi nói bậy cái gì? Ta nếu không thủ lời thề đối với di dân Hàn quốc ‘Vĩnh viễn không để Tần quốc dùng’, cũng không quản được bọn họ nữa, đến lúc đó tương lai huynh đệ các ngươi tất cả đều tan tành.”

Trương Lương ấp úng không dám lên tiếng, Trương Bình trợn mắt nhìn trưởng tử, thấp giọng oán giận: “Thượng hoàng Tần quốc đem ngươi giáo dục đến thật tốt, thậm chí ngay cả điểm nhỏ ấy cũng bị mất, một lòng nghĩ cho hai phụ tử bọn hắn tìm giúp đỡ.”

Nói xong, Trương Bình bước thật mạnh ly khai thư phòng.

Tần Tử Sở cùng Doanh Chính ngồi một chỗ trò chuyện chính vụ.

Hắn vô số lần cầm lấy tấu chương báo cáo điểm thi quận Liêu Đông, toàn bộ thành viên tham dự gian dối, càng xem càng nhịn không được nụ cười trên mặt.

Nếu bình thường lộn xộn như vậy, Tần Tử Sở nhất định phải nhíu mày quở trách quan viên và học sinh tham dự việc này vô sỉ.

Cho nên, biểu hiện bây giờ của Tần Tử Sở rõ ràng viết đầy “Có vấn đề”.

Doanh Chính sau khi nhẫn nại một lát, vẫn thuận theo tâm tư của mình, mở miệng hỏi: “Tử Sở vì sao cười đến thoải mái như thế?”

Tần Tử Sở ném tấu chương trong tay, lại không thể nén được nụ cười: “Ta nhớ khi mình đi học, bạn hữu cùng phòng là người Liêu Đông. Hắn lúc trước tham gia thi học kỳ toàn quốc chính là một đường sao chép, cuối cùng đủ điểm chuẩn vào trường học của chúng ta; sau đó hệ bên trong còn có mấy bạn học giống như vậy, cũng đều nói giám thị cuộc thi ở địa phương cũng không nghiêm khắc, đều chiếm được tiện nghi của cuộc thi.”

Doanh Chính nghe Tần Tử Sở hồi tưởng xong, không khỏi gợi lên khóe miệng theo.

Nhưng lời Doanh Chính nói ra khỏi miệng, lại không một chút khoan dung với quan viên và thí sinh địa phương: “Quận thủ địa phương thất trách, trừ đi năm năm bổng lộc, toàn bộ quan viên còn lại liên quan đến việc này chém đầu, thí sinh gian dối lưu đày đến Li Sơn sửa hoàng lăng.”

Ánh mắt Doanh Chính lãnh khốc lướt qua bản đồ, trầm giọng nói: “Nên để bọn họ biết trẫm khoan dung là có hạn.”

tumblr_inline_n0qepkkr5F1synnum

TL bị TS dạy dỗ tới thuần hóa luôn rồi, đúng là ‘lấy đức để trị’ lúc nào cũng hiệu quả hơn hình phạt tàn ác ╮(─▽─)╭

Bình Luận (0)
Comment