Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 193

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 193 ♡Sơn hữu phù tô

tumblr_lsf37jlzII1qhwcy0

Sơn hữu Phù Tô,

Thấp hữu hà hoa.

Bất kiến tử đô,

Nãi kiến cuồng thả.

Phù tô mọc ở núi cao,

Hoa sen dưới thấp dưới ao mọc cùng.

Gặp người trai đẹp thì không,

Nào ngờ gặp đứa cuồng ngông như chàng.

(Sơn hữu phù tô 1)

Sơn hữu kiều tùng,

Thấp hữu du long.

Bất kiến tử sung,

Nãi kiến giảo đồng.

Núi cao có mọc cây tùng,

Những nơi dưới thấp cỏ long lan đầy.

Không hề gặp kẻ đẹp trai,

Gặp nhằm thằng bé giỏi tài xảo gian.

(Sơn hữu phù tô 2)

Phù Tô hơi lắc lư đầu, mơ mơ màng màng từ bàn bò dậy.

Hắn hướng ngoài cửa sổ nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy sinh phụ cùng sinh mẫu của mình lại ôm nhau thật chặt, gương mặt luôn nghiêm túc của phụ thân lúc này khóe môi nhếch lên vui vẻ, mà trong mắt của mẫu thân vốn ôn nhu mỹ mạo cơ hồ nhộn nhạo ra ba đào mềm mại.

Ta muốn ngày sau ta nhất định cũng sẽ có tình yêu và hôn nhân mỹ mãn như vậy —— by. Phù Tô · sáu tuổi ·

Phù Tô lau nước miếng chảy ra khóe miệng, sau đó nở nụ cười khả ái, cất cao giọng kêu bên ngoài: “Đưa chút nước ấm vào, ta muốn rửa mặt chải đầu một chút.”

“Tiểu công tử, nước ấm lập tức đưa đến.” Ngoài cửa nhất thời truyền đến một âm thanh tràn đầy lo lắng.

Thanh âm này rõ ràng mang theo sự non nớt của hài đồng, lại cố tình làm người ta không dám khinh thị.

Trên mặt Phù Tô lập tức lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, người đón lấy ánh mặt trời mùa hè bước nhanh ra cửa, một phen giữ chặt bóng người so với mình cao lớn hơn rất nhiều, vội vàng nói: “Ta chỉ là muốn lau mặt mà thôi, không cần phải mang dục dũng vào.”

Thiếu niên bị Phù Tô giữ chặt lộ ra vẻ mặt mờ mịt lại có chút không tín nhiệm, nhìn Phù Tô từ trên xuống dưới một lần.

Sau đó, hắn cố chấp lắc đầu, kiên trì nói: “Tiểu công tử cả người là mồ hôi, áo đều ướt đẫm, tắm rửa là chuyện phải làm.”

Phù Tô cúi đầu, nhìn dấu mồ hôi của mình lộ ra dưới nách, đành phải gật đầu, nhận mệnh nói: “Vậy ta cùng ngươi đi, dục dũng châm thêm nước, quá nặng. A Tịch tuổi còn nhỏ hơn ta, đừng vất vả như vậy.”

Nam hài đối diện nghe lời Phù Tô nói ra, có chút mờ mịt nhìn về phía Phù Tô.

Một lát sau, hắn vươn tay so chiều cao chênh lệch rõ rệt giữa mình và Phù Tô, sau đó nói: “A, tiểu công tử, Hạng Tạ cảm thấy không nặng.”

Phù Tô từ nhỏ liền thông minh.

Nhưng không biết là chịu ảnh hưởng từ thân hình của mẫu thân ôn nhu, hay là dinh dưỡng toàn thân hắn đều bị đút cho đầu óc thông minh, Phù Tô so với hài tử cùng tuổi mặc dù không đến nỗi gầy yếu thấp bé, so với Hạng Tạ lại lùn một cái đầu.

Lúc này nghe được Hạng Tạ chân thành gợi ý, hắn vội đến đỏ mặt lên, vốn lả nhanh mồm nhanh miệng lại nói không ra lời.

Hạng Tạ thấy sắc mặt hắn ửng đỏ, lập tức vươn ra bàn tay to lớn hơn hài tử cùng tuổi rất nhiều phủ lên khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của Phù Tô, mềm nhẹ thử thăm dò độ ấm.

Cảm giác vào tay nóng bỏng!

Hạng Tạ nhăn mày, bế ngang Phù Tô lên, bước nhanh đến phòng ngủ.

“A Tịch, ngươi làm gì vậy? Buổi chiều còn phải vào cung gặp bá phụ và bệ hạ!” Trong mắt Phù Tô hiện lên vẻ kinh hoảng, đưa tay vỗ cánh tay Hạng Tạ.

Hạng Tạ lại hết sức cố chấp nói: “Tiểu công tử bị bệnh, trán nóng hổi —— chính ngài lại không phát hiện sao?”

Phù Tô đương nhiên không phát hiện, hắn cho là mặt mình nóng lên hoàn toàn là do phơi nắng.

Hạng Tạ mặc dù dáng dấp cao lớn cường tráng, cũng không phải người ngu dốt, thoáng chốc từ trên mặt Phù Tô phát hiện manh mối, vẻ mặt vốn lo lắng biến thành tức giận.

Hắn cắn môi, động tác dưới chân càng nhanh.

Một đám nội thị đi theo phía sau hai người biểu tình khổ sở, nhưng những người này không một ai vượt lên trước nói một câu, lại càng không muốn khuyên can Hạng Tạ chớ làm tiểu công tử mất mặt.

Hạng Tạ một cái đá văng cửa phòng, trực tiếp đem Phù Tô nhét vào trong đệm.

Hắn quay đầu tràn đầy khí thế ra lệnh: “Mau vào cung! Ngươi, đi về phía bệ hạ cùng thượng hoàng xin phép cho tiểu công tử; ngươi, đi mời ngự y lại đây. Không được trì hoãn!”

Nội thị thoáng chốc đi lấy thẻ bài diện thánh vào cung, một khắc không dám ngưng lại chạy cửa.

Phù Tô mặc dù trán nóng hổi, nhưng thần trí thập phần thanh tỉnh.

Thấy hành động của các nội thị, hắn không khỏi bật cười, ôn nhu vui đùa nói: “A Tịch thực sự uy phong.”

Huyết sắc trên mặt Hạng Tạ rút hết.

Hắn tư thế cứng ngắc quỳ gối trước mặt Phù Tô, trực tiếp dập đầu xuống, “Bịch ——!” một tiếng, chấn động Phù Tô không biết làm sao cho phải.

Phù Tô không biết làm sao nói: “A Tịch, ngươi mau đứng lên, tại sao bỗng nhiên quỳ xuống!”

Hạng Tạ bò dậy, cúi đầu cung kính nói: “Hạng Tạ hiểu được thân phận của mình, tiểu công tử không cần nghĩ nhiều.”

Phù Tô sửng sốt, lập tức trên mặt hiện ra vẻ phẫn nộ và bất đắc dĩ vì lời nói bị người xuyên tạc.

Hắn nắm chặt nắm tay xoay người, không phản ứng Hạng Tạ nữa, tự mình vẩy nước lau mồ hôi trên người.

Không lâu sau, Hạng Tạ chủ động giơ khăn bố vây quanh người Phù Tô, đem hắn từ trong dục dũng bế ra, hạ mắt thấp giọng nói: “Tiểu công tử chớ tham lạnh, mau ra đây đi, nếu không bệnh càng nghiêm trọng.”

Phù Tô liếc Hạng Tạ một cái không lên tiếng, hiển nhiên vẫn còn hờn dỗi.

Hạng Tạ buồn bực không lên tiếng đem Phù Tô ôm trở về phòng ngủ nhét vào trong chăn, nhét xong góc chăn, ôm lấy kiếm ngồi ngoài cửa trông coi.

Qua khoảng chừng một khắc đồng hồ, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân đều đặn lại êm ái.

Hạng Tạ giương mắt nhìn lên, quả nhiên trông thấy cờ thêu kim long, thượng hoàng luôn quan tâm Phù Tô rất nhanh xuất hiện trước mắt hắn.

“Thượng hoàng!” Hạng Tạ quỳ một gối xuống trên mặt đất hành lễ.

Thanh âm của hắn đè tới cực thấp, tầm mắt có chút cố kỵ hướng nhìn trong gian phòng, rất sợ mình đánh thức Phù Tô.

Tần Tử Sở cười cười, ôn hòa nói: “Đứng lên đi, Phù Tô hôm qua không phải là còn khỏe sao? Sao bỗng nhiên bị sốt.”

Hạng Tạ thấp giọng nói: “Là Hạng Tạ không thể chiếu cố đến tiểu công tử, để hắn khi ngủ trưa hứng gió. Thỉnh thượng hoàng trách phạt.”

Tần Tử Sở lắc đầu, bình thản mỉm cười: “Đứa bé kia cố chấp lên ai cũng không khuyên được, cùng A Chính một dạng, ngươi không quản được là lẽ thường.”

Lời còn chưa dứt, Tần Tử Sở đã nhấc chân đi vào trong tẩm phòng.

Hạng Tạ nhịn không được đạp một bước về phía trước muốn cản đường Tần Tử Sở, lại lập tức siết chặt nắm tay, thu hồi động tác của mình, cúi đầu đi theo phía sau Tần Tử Sở, lặng yên đi vào trong phòng.

Phù Tô chẳng qua là khó chịu trên người, cũng không phải thiếu ngủ, cho nên lúc này hắn có chuyện trong lòng cũng không ngủ được.

Vừa nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Tần Tử Sở, Phù Tô lập tức từ trên giường đứng lên, chạy đến trước mặt Tần Tử Sở, hô một tiếng:” Bá phụ.”

Tần Tử Sở thấy chân trần dưới trường bào của Phù Tô, đưa tay búng trán Phù Tô một cái, trực tiếp đem hắn ôm trở về giường ngồi xuống, dùng chăn bọc một vòng thật chặt xong mới trách cứ nói: “Nhiễm bệnh, còn đạp chân trần trên đất!”

Phù Tô làm nũng ôm lấy cánh tay Tần Tử Sở, đầu nhỏ hướng trong ngực của hắn cọ cọ, mềm nhũn nói: “Bá phụ, thời điểm ta trúng gió mới hơi khó chịu, ngài không nên lo lắng.”

Tần Tử Sở đưa tay nhẹ nhàng nắm khuôn mặt sốt đến đỏ lên của Phù Tô, đối với hài tử làm người ta thích này thật sự không thể giận lâu.

Hắn rốt cuộc thở dài một cái, kiên nhẫn dặn dò: “Ta mang thái y đến, ngươi cũng không thể nói thuốc đắng không chịu uống thuốc.”

Ánh mắt vừa mới lấp lánh của Phù Tô thoáng chốc trở nên ảm đạm.

Hắn đáng thương kéo ống tay áo của Tần Tử Sở từ chối: “Bá phụ, ta thật sự chẳng phải khó chịu —— thuốc có thể không uống không?”

Tần Tử Sở ôn nhu nhìn về phía Phù Tô, sờ mặt hắn, ôn nhu nói: “Thật sự không khó chịu?”

“Ân!” Phù Tô lập tức gật đầu, trong ánh mắt tràn ngập mong mỏi.

Tần Tử Sở mỉm cười, thật nhanh phá vỡ chờ mong của hắn, tàn nhẫn lãnh khốc vô tình nói: “Vậy cũng phải uống ba chén thuốc.”

Hắn cho thái y một ánh mắt, thái y lập tức quỳ gối trước mặt Phù Tô đưa ngón tay đặt tại cổ tay Phù Tô chẩn đoán bệnh, kết luận mạch chứng.

Tần Tử Sở thấy thái y sau khi để Phù Tô há mồm nhìn lưỡi, rất nhanh từ trong hòm thuốc mang theo viết ra một phương thuốc.

Ngay sau đó, Tần Tử Sở trực tiếp nói với Hạng Tạ: “Lấy phương thuốc đưa đi sắc, một hồi ta tận mắt nhìn thấy tiểu công tử uống thuốc, không thể để cho hắn lại tránh khỏi nữa.”

Phù Tô hài tử này thông minh lại làm nũng, cổ linh tinh quái đến nỗi Tần Tử Sở thường xuyên không có cách.

“Xin tuân thánh mệnh.” Hạng Tạ trả lời âm thanh cao không ít, xoay người bước đi.

Phù Tô thoáng chốc trừng mắt nhìn qua, thở phì phò sưng mặt lên, nhưng ánh mắt lại hết sức ủy khuất.

Hắn quay đầu lại nhìn Tần Tử Sở, hai mắt đẫm lệ nói: “Bá phụ, chén thuốc rất khó uống, Phù Tô không thích, Phù Tô không muốn uống.”

Tần Tử Sở mỉm cười nhìn Phù Tô, gật đầu, khẩu khí bình thản nói: “Thuốc đắng dã tật lợi cho bệnh, lúc này làm nũng không hữu dụng.”

“Được rồi, nằm xuống nghỉ ngơi thật tốt. Chờ một lát thuốc sắc xong, ta lại gọi ngươi dậy.” Tần Tử Sở nói xong đưa tay che mắt Phù Tô, thúc giục thiếu niên nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Phù Tô giống như tiểu miêu cọ cọ lòng bàn tay Tần Tử Sở, hơi bĩu môi, thấp giọng nói: “Bá phụ thật ôn nhu, hoàn toàn không giống phụ thân.”

Tần Tử Sở cười nói: “Doanh Tập vốn nói năng thận trọng. Trong nhà ngươi nghiêm phụ từ mẫu, điều này cũng rất tốt.”

Nghe xong lời này, Phù Tô giống như một tiểu đại nhân thở dài, bĩu môi tiếc nuối nói: “So với ta, mẫu thân càng thích phụ thân, nàng không có nhiều thời gian quan tâm ta.”

Một cách xưng hô đã nói hết sự thân thiết giữa phụ mẫu và Phù Tô.

Tần Tử Sở có chút đau lòng nhẹ nhàng v**t v* cánh tay Phù Tô, không biết nên nói gì.

Lúc này, cảm xúc của Phù Tô đã trở lại bình thường, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, mơ hồ ngái ngủ nói: “Tình cảm của phụ thân cùng mẫu thân tốt đối với ta mới tốt —— ta không muốn thứ đệ thứ muội.” (con của tì thiếp)

Tần Tử Sở quả thực không biết nên đối đãi thế nào với Phù Tô tâm trí quá mức thành thục, chỉ cảm thấy những hài tử Tần quốc này đều trưởng thành sớm làm lòng người chua xót.

Ước chừng qua hai khắc đồng hồ, Hạng Tạ bưng một cái chén nhỏ đi tới.

Hắn nhìn về phía Phù Tô đã vùi bên Tần Tử Sở ngủ, dừng bước.

Tần Tử Sở mang theo ánh mắt nghi vấn nhìn về phía Hạng Tạ, Hạng Tạ lập tức quỳ một gối xuống đất, cầm chén thuốc vững vàng giơ lên trước mặt Tần Tử Sở.

Tần Tử Sở vừa tiếp xúc đến chén, lập tức đè nặng âm thanh nói: “Sao nóng như vậy? Tay ngươi có bị thương hay không?”

Hạng Tạ lắc đầu, dùng âm thanh càng nhẹ hơn Tần Tử Sở trả lời: “Thái y nói thuốc của tiểu công tử uống nhân lúc còn nóng.”

Nghe được Hạng Tạ trả lời, Tần Tử Sở rốt cuộc nhịn không được vạch trần không khí cổ quái mình nhìn ra giữa hai hài tử, nói: “Bây giờ bất hòa với Phù Tô không được tự nhiên?”

Hạng Tạ mặt không đổi sắc, chẳng qua là cúi thấp đầu xuống.

Một lát sau, hắn mới mở miệng nói: “Tổ phụ của Hạng Tạ chết bởi tay người Tần, mẫu thân Hạng Tạ bởi vì mưu phản bị liên lụy, biếm vào cung Hàm Dương làm nô. Bộ tộc Hạng thị ta có thể nói cùng Tần quốc có huyết hải thâm thù —— Hạng Tạ hiểu được điều này, tại sao thượng hoàng còn cho ta bồi bên người tiểu công tử?”

Tần Tử Sở nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Cái này muốn xem ngươi xác định thân phận của mình như thế nào.”

Nói xong, Tần Tử Sở đánh thức Phù Tô ngủ đến mơ mơ màng màng, đem thuốc đắng thổi tới độ nóng dễ dàng vào miệng, đút cho hắn.

Hạng Tạ quỳ trên mặt đất thật lâu không nói.

tumblr_lsf37jlzII1qhwcy0

 

 ʅฺ(。・ω・)ʃฺ  Ta nói phiên ngoại còn tung hint, mà tung thôi chứ không rõ ràng.

Bình Luận (0)
Comment