Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 194

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 194 ♡Cẩm nang dạy trẻ

tumblr_inline_niinpwbQma1ry72eo

Tần Tử Sở cũng không tiếp tục dây dưa câu hỏi về lòng trung thành của Hạng Tạ, sau khi chiếu cố Phù Tô, dỗ hắn ngủ liền ly khai.

Trước khi rời đi, Tần Tử Sở ngay cả một ánh mắt cũng không phân cho Hạng Tạ.

Hạng Tạ quỳ rạp trên đất, thẳng đến khi tẩm phòng khôi phục an tĩnh, hắn mới đứng dậy, lặng lẽ đi đến trước giường Phù Tô.

Hắn an tĩnh nhìn thiếu niên trên mặt sốt đến đỏ ửng, sau khi trầm mặc hồi lâu ngồi ở bên Phù Tô, bàn tay tiến vào ổ chăn bắt lấy bàn tay Phù Tô.

“… Tiểu công tử nhanh khoẻ lại.” Hạng Tạ thấp giọng lầm bầm một tiếng, sau đó, cả phòng lại lâm vào an tĩnh.

Phù Tô lẳng lặng nằm trong đệm chăn, mày khó chịu hơi chau lại, sốt cao làm hơi thở hắn hơi có chút dồn dập.

Hạng Tạ nhẫn nại không được bao lâu, rón rén ra cửa bưng một chậu nước lạnh vào cửa, vắt khăn đắp lên trán hắn, thử nhiệt độ, một khi tăng lên lập tức đổi một cái mới.

Mắt thấy nhiệt độ trên người thiếu niên mê man dần dần biến mất, Hạng Tạ rốt cuộc thả lỏng vẻ mặt căng thẳng.

Tần Tử Sở cỡi ngựa trở lại cung Hàm Dương, biểu tình trên mặt không nôn nóng như khi ra cửa.

Doanh Chính nhìn ánh mắt của hắn cũng biết bệnh tình của Phù Tô không nghiêm trọng.

Doanh Chính sờ gương mặt bị phơi nắng đến đỏ lên của Tần Tử Sở, lộ ra một vẻ không đồng ý nói: “Trời nóng như vậy đi ra ngoài làm làm gì? Để thái y đi một chuyến là được, hắn là một hài tử hơn sáu tuổi còn có thể có đại sự gì!”

Tần Tử Sở nghiêng mặt kề sát bàn tay Doanh Chính cọ cọ, nhẹ nhàng mỉm cười, chợt nói: “Bộ dáng trầm ổn của A Chính khi đến tuổi ba mươi càng thêm tuấn tú.”

Doanh Chính không nghĩ tới Tần Tử Sở sẽ ở trước mặt nhiều người nói như vậy, không khỏi sửng sốt, đến nỗi mặt đỏ thẫm.

Nhưng khi hắn mặt căng thẳng, hộ vệ cùng nội thị chung quanh đều cúi đầu không nói, muốn mình vừa rồi cái gì cũng không nghe được.

Doanh Chính không có biện pháp thở dài, dắt Tần Tử Sở trở về, bất đắc dĩ nói: “Tử Sở khi nào trở nên bướng bỉnh như vậy?”

Tần Tử Sở nở nụ cười, cố ý nói: “Đều nói lão tiểu hài, ta sớm nên như vậy.”

Vui vẻ trong mắt Doanh Chính càng đậm, dừng bước lại làm bộ làm tịch ngưng mắt nhìn mặt Tần Tử Sở, nhưng thần sắc trên mặt hắn lại đột nhiên biến đổi.

Tần Tử Sở đối với Doanh Chính hiểu biết quá sâu, thấy hắn như thế, khẩn trương theo, bắt lấy bàn tay Doanh Chính sốt ruột nói: “A Chính, làm sao vậy?”

Doanh Chính thoáng chốc thả lỏng nét mặt, cười nhẹ nói: “Ân, lão tiểu hài, trẫm cũng cảm thấy mình như vậy không tệ.”

Tần Tử Sở nhấc chân đá một cái lên đùi hắn, Doanh Chính ngược lại cười càng thêm vui vẻ.

Hai người cười đùa một hồi, trở lại trong điện che nắng.

Doanh Chính mở miệng nói: “Năm ngoái thiên hạ đại hạn, mà tình hình thiên tai không nặng, Đại Tần ta dân vọng tăng lên không ít. Năm nay lại điều động dân phu sửa chữa kênh dẫn nước, không cần phái nhiều binh lính trấn áp. Haha, thật làm cho trẫm không biết nên nói gì cho phải.”

Tần Tử Sở rút ra tấu chương từ trong tay Doanh Chính đọc một lần từ đầu tới đuôi, nhịn không được thở dài một tiếng: “Dân chúng bất quá là chuyện không liên quan mình đem đặt sang một bên thôi. Đại tai năm trước không ít người đều ăn đau khổ, hiện tại biết tốt xấu, đương nhiên không muốn dựa vào ông trời ăn cơm. Dân chúng nguyện ý chủ động tham dự kiến thiết quốc gia là chuyện tốt, cần phải khuyến khích.”

Doanh Chính cười “Ân” một tiếng, cảm thán nói: “Quả nhiên cần phải mở ra dân trí, nếu dân chúng thật sự cái gì cũng đều không hiểu, coi như ích lợi đặt ở trước mắt cũng nhìn không rõ.”

Tần Tử Sở vùi vào ngực Doanh Chính, lười biếng nói: “A Chính so với lúc ban đầu, thay đổi thật nhiều.”

Doanh Chính lại lắc đầu nói: “Trẫm cho tới bây giờ không thay đổi, phàm là chuyện có lợi đối với sự kéo dài cơ nghiệp của Đại Tần ta, trẫm luôn luôn là ai đến cũng không cự tuyệt.”

Vừa nói chuyện, Doanh Chính suy nghĩ một chút, thấp giọng nói: “Trẫm biết hiện tại thiên hạ ngày càng ổn định, ngươi cả ngày xử lý những thứ tấu chương này cũng thấy mệt mỏi. Chờ đến xuân canh qua đi, để dân chúng trở lại bình thường, chúng ta đi Thái Sơn phong thiện.” (thời xưa chỉ vua chúa lên núi Thái Sơn cúng tế trời đất)

Tần Tử Sở trừng mắt liếc hắn một cái, không khách khí nói: “Thay vì nghĩ phong thiện, còn không bằng ngày mai theo ta đi thăm Phù Tô.”

Doanh Chính cười gật đầu, ngón tay khẽ xoa vành tai Tử Sở, còn thật sự nói: “Ngươi thật để ý hài tử này, trong cung rõ ràng còn có hài tử của công tử khác, bây giờ muốn gặp mặt ngươi cũng khó khăn.”

Tần Tử Sở bất đắc dĩ nói: “Còn không phải bởi vì ngươi, nói cái gì tính toán nhận làm con thừa tự. Từ đó về sau hài tử tiến cung sớm không có bộ dáng khờ dại vô pháp vô thiên trước kia, nhìn thấy ta hoặc là dè dặt như thấy ác thú ăn thịt người, hoặc là hết sức lấy lòng hoàn toàn không có khí khái nam tử. Thái độ của Phù Tô đối đãi ta cũng rất tự nhiên, nghe xong lời nói dễ dàng làm người ta sinh lòng tham niệm cũng không thay đổi, rất có chút hương vị không quan tâm hơn thua —— ta quả thật thích Phù Tô.”

Doanh Chính lại nói: “Ngươi thích hắn, bất quá là vì hắn ở trong bầy hài tử, bộ dạng phát triển đẹp nhất thôi.”

Tần Tử Sở nhịn không được nở nụ cười, không thật sự nghiêm túc phản bác: “Bộ dạng đẹp cũng không phải có lỗi gì. Nếu nói thời điểm người và người ở chung hoàn toàn không nhìn mặt, lời này chính ta cũng không tin.”

Doanh Chính dán lên trán Tần Tử Sở: “Trẫm yêu thích Tử Sở và bộ dạng đẹp của Tử Sở không có liên quan.”

Tần Tử Sở cười gật đầu, xem xét nói: “Ân, ta tin, tuyệt sắc bên trong hậu cung của ngươi không ít, ta không bằng bọn họ, nhưng nếu vẻ mặt ta dung tục, chỉ sợ ngươi cũng sẽ không có bao nhiêu hảo cảm đối với ta.”

Đây là một thế giới tàn nhẫn nhìn vào khuôn mặt.

Doanh Chính nghe ra trêu chọc của Tử Sở, hai người nhìn nhau cười.

Sáng sớm hôm sau, không đợi Tần Tử Sở thu dọn xuất cung, tin Phù Tô tiến cung đã được nội thị đưa đến.

Tần Tử Sở có chút lo lắng liếc Doanh Chính, cùng Doanh Chính đang đi đón hài tử.

Phù Tô khoác áo choàng màu xanh nhạt thêu bạch long, trên mặt cũng không tái nhợt, đôi mắt rạng rỡ, linh động.

Nháy mắt nhìn thấy Tần Tử Sở, Phù Tô vứt đi tư thế đi đứng quy củ, mở ra hai cánh tay trực tiếp nhào tới người Tần Tử Sở, ôm chân hắn cọ cọ: “Bá phụ, ta không sao, còn dư lại một liều thuốc không uống được không?”

Doanh Chính nhướng mày liếc Phù Tô một cái, Phù Tô lập tức thè lưỡi, buông ra cánh tay ôm Tần Tử Sở, đứng trước mặt Doanh Chính cung kính hành lễ nói: “Bệ hạ vạn an.”

Doanh Chính từ bên cạnh Tần Tử Sở đem Phù Tô ôm vào ngực, lắc lư trọng lượng của Phù Tô, lộ ra ánh mắt hài lòng.

Sau đó, hắn giáo huấn nói: “Không được tham mát, ham chơi, nhiễm bệnh ngươi chỉ cần uống thuốc là được, Tử Sở lại lo lắng cho ngươi suốt đêm không ngủ.”

Phù Tô mẫn cảm hướng về Tần Tử Sở nhìn một cái, quả nhiên phát hiện ánh mắt hắn hình như có dấu vết mỏi mệt, lộ ra vẻ mặt tự trách, đưa tay ôm lấy cổ Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Bá phụ, ta ngày sau không ham chơi, sau khi ra mồ hôi ngủ ngoài gió lớn. Ngài đừng lo, ta thật sự hết bệnh rồi, liều, liều thuốc cuối cùng ngày mai ta sẽ uống đúng hạn.”

Nói xong lời cuối cùng, Phù Tô một bộ dáng “Ta đều là vì ngươi nha”, chọc cho Tần Tử Sở nhéo chóp mũi hắn cười rộ lên.

“Ân, Phù Tô khỏe mạnh bá phụ liền cao hứng.” Tần Tử Sở sờ đỉnh đầu Phù Tô, ôn hòa nói, “Ngươi hôm qua chưa vào học, hôm nay phải đem tiến độ hôm qua bổ sung.”

Phù Tô cười gật đầu, nghiêm túc nói: “Nếu không phải bá phụ ngăn ta, ta có thể học càng nhiều, tiến độ thêm một ngày không thành vấn đề.”

Phù Tô buông cánh tay ôm Tần Tử Sở ra, quay về ngực Doanh Chính, sau đó, theo cánh tay Doanh Chính leo xuống đất, sau khi hành lễ, phong thái duyên dáng hướng về Học cung.

Tần Tử Sở mỉm cười nhìn thân ảnh Phù Tô từ từ biến mất, lộ ra thần sắc suy nghĩ sâu xa, chợt mở miệng nói: “Hạng Tạ đi theo bên người Phù Tô, lại không kiên nhẫn học tập, tính cách hắn vội vàng lại trực tiếp, ngươi nói hắn vì sao lại nhẫn nại đi theo Phù Tô học tập?”

Doanh Chính dắt Tử Sở trở lại trong cung, mạnh mẽ ấn hắn nằm lên đùi mình ngủ bù, trong mắt lại lộ ra vẻ không đồng ý nói: “Một khi đã như vậy, Tử Sở lúc trước vì sao kiên trì không giết mẫu thân Hạng Tạ, càng muốn giữ nàng để tiết lộ quốc thù gia hận với Hạng Tạ?”

Tần Tử Sở mỉm cười, kéo thảm mỏng khoác lên vai, nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Hạng Tạ mặc dù có chút vội vàng l* m*ng, cũng là một ngốc tử, chỉ dựa vào dòng họ của chính mình, hắn sớm hay muộn sẽ biết mình là ai, thân phận thế nào, một khi đã như vậy, chúng ta không cần thiết giết hại người nhà của hắn, tăng thêm thù hận. Hơn nữa, ý tưởng mẫu thân hắn giáo huấn hắn ở lúc tuổi nhỏ luôn mạnh hơn so với sau khi thành niên.”

Âm thanh Tần Tử Sở càng ngày càng mơ hồ, tới trước khi gần đi vào giấc ngủ, rốt cuộc nói rất nhỏ: “Huống chi, quyết định trải qua lựa chọn gian nan mới càng trân quý, nếu chỉ muốn bồi dưỡng một con chó có thể cắn người, ta muốn Hạng Tạ. . . . . . làm. . . . . .”

Doanh Chính lắc đầu, nhíu mày nhìn sắc mặt Tần Tử Sở.

Trong lòng hắn nói: cũng không biết có phải ảo giác của trẫm hay không, mấy năm này luôn cảm thấy tinh lực của Tử Sở tựa hồ không nhiều bằng lúc trước, mỗi ngày lại cần ngủ đủ năm canh giờ mới có thể không cảm thấy buồn ngủ.

Doanh Chính v**t v* gương mặt Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Tử Sở, sống khỏe mạnh, tuổi thọ của trẫm chỉ có năm mươi năm, cùng trẫm đi hết, đừng rời đi trước.”

Bàn tay phủ trên mặt động tác nhẹ nhàng, mang đến từng đợt ngứa ngáy nhu hòa, Tần Tử Sở mơ mơ màng màng phát ra một tiếng “Ân”, Doanh Chính mặc dù biết đây chỉ là phản ứng vô thức của hắn, khóe miệng lại nở nụ cười.

Bên trong Học cung, Lí Tư hướng đám long tử long tôn này giải thích từng nội dung của các loại điển tịch.

Tầm mắt hắn đảo qua phía dưới, khóe miệng giơ lên thoáng chốc cứng đờ, bỗng cảm thấy thước được thượng hoàng khâm ban thật sự rất cần thiết.

Lí Tư bước đến trước mặt Hạng Tạ, không chút lưu tình giơ thước, trực tiếp đánh vào lưng Hạng Tạ, tức giận nói: “Thằng nhóc vô lễ, lại dám ở nơi này ngạo mạn ngang nhiên ngủ như thế!”

Lí Tư xuống tay mặc dù nặng, lại bận tâm Hạng Tạ làm bạn bên người công tử Phù Tô, rất có chừng mực, cũng không đánh hắn xảy ra chuyện gì.

Nhưng Hạng Tạ lại trời sinh thần lực, thân thể khoẻ mạnh, một cái đánh cố kỵ của Lí Tư, đối với hắn không khác gì gãi ngứa.

Sau khi hắn mơ mơ màng màng hừ một tiếng, lại tiếp tục vù vù ngủ say!

Phù Tô ngồi cùng bàn với hắn, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, lại vẫn đứng dậy chủ động thay Hạng Tạ giải thích: “Lão sư, hôm qua ta bệnh nặng, Hạng Tạ trắng đêm không ngủ chiếu cố ta. Hôm nay ta vốn định cho hắn ở lại trong nhà nghỉ ngơi một lát, Hạng Tạ lại lo ta ở lớp học sức khoẻ không chống đỡ nổi, mạnh mẽ theo tới. Thỉnh lão sư không cần trách phạt hắn.”

Lí Tư tuy rằng trong lòng nhớ kỹ vinh hoa phú quý, nhưng công tác của mình cũng không sai sót, huống chi Tần Tử Sở cùng Doanh Chính nhấn mạnh dạy tốt Phù Tô việc học làm đế vương, không thể lơi lỏng?

Bởi vậy, Lí Tư nghe Phù Tô giải thích sắc mặt tuy có chuyển biến tốt, nhưng không có ý dễ dàng buông tha việc này.

Hắn sờ chòm râu trên cằm, rốt cuộc nói: “Mặc dù là trung thành, cũng không thể không trách phạt, nếu tiểu công tử nguyện ý, công khóa hôm nay thay hắn chép năm mươi lần đi.”

“Dạ, lão sư.” Phù Tô không chút chống đối đáp ứng chuyện này.

Sau khi tan học, Lí Tư hướng về phía Hạng Tạ vẫn ngủ đến không biết trời đất, hừ lạnh một tiếng nhanh rời đi.

Phù Tô bình tĩnh liếc nhìn Hạng Tạ, trầm mặc cầm lấy bút lông, một bút viết thêm vào bài tập.

“A? Có chuyện như vậy?” Tần Tử Sở nghe Lí Tư nói lại, nở nụ cười, ngữ điệu làm cho người ta nghe không ra tâm tình như thế nào.

Lí Tư thật cẩn thận nhìn về phía Tần Tử Sở lần nữa, sau đó nhìn Doanh Chính chờ ý kiến phúc đáp.

Doanh Chính lại bình thản nói: “Việc này ngươi thuận tiện làm không cần bẩm báo, lui ra đi.”

“Dạ, bệ hạ.” Lí Tư cảm kích, thức thời đứng dậy cáo lui.

Doanh Chính dắt bàn tay Tần Tử Sở, mỉm cười nói: “Đi thôi, đi xem hài tử của chúng ta.”

Tần Tử Sở vuốt cằm, đứng dậy cùng hắn đồng hành.

Bên trong Học cung, Phù Tô còn đang múa bút thành văn, ngay cả Tần Tử Sở cùng Doanh Chính tới cũng không phát giác.

Tần Tử Sở đứng ở phía sau hắn, tỉ mỉ nhìn thấy Phù Tô viết, đối với Doanh Chính lộ ra một ánh mắt hài lòng, cố ý hạ giọng nhắc nhở Phù Tô sự tồn tại của bọn họ.

“Bá phụ, bệ hạ?” Phù Tô hơi sửng sốt.

Lập tức, hắn đột nhiên nhéo Hạng Tạ một cái, kéo Hạng Tạ không phản ứng với bất kỳ chuyện gì quỳ xuống trên mặt đất.

Hạng Tạ vốn ngủ giống như lợn chết vừa nghe đến âm thanh của Phù Tô lại đột nhiên mở hai mắt, trong mắt tràn đầy vẻ cảnh giác, theo Phù Tô quỳ rạp trên đất.

Gặp tình hình của hai hài tử như thế, chân mày của Doanh Chính cùng Tần Tử Sở đồng thời nhướng lên.

tumblr_inline_niinpwbQma1ry72eo

(¬‿¬) Đôi trẻ rất có triển vọng (mới 6 tuổi thôi đó).

Bình Luận (0)
Comment