Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 195

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 195 ♡Đại thần uy vũ +Đại Tần hoan nghênh ngươi

tumblr_inline_mmzpjbcDDp1qz4rgp

Tần Tử Sở cùng Doanh Chính đưa mắt nhìn nhau, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Hắn xấu xa vạch trần tình huống Phù Tô nóng lòng che dấu, nói: “Thành tích của Phù Tô không phải vẫn luôn đứng đầu sao? Sao hôm nay lại bị xử phạt.”

Không nghĩ tới Phù Tô lại hơi đỏ mặt, trực tiếp gục đầu xuống, âm thanh có chút ngượng ngùng nói: “Đều là ta khi đi học không cẩn thận nghe lão sư giảng bài, thời điểm bị hỏi không có biện pháp trả lời câu hỏi của lão sư, cho nên, mới bị lão sư xử phạt.”

Tần Tử Sở trong lòng yên lặng “Ha ha” một tiếng, tiếp tục vạch trần lời nói dối của Phù Tô: “Lý Tư đã gặp qua ta. Phù Tô, ta đối với sự viện cớ của ngươi thực thất vọng.”

Trấn định giả vờ của Phù Tô thoáng chốc vỡ tan, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, không nói được một lời trực tiếp quỳ trên mặt đất.

Tần Tử Sở thở dài một cái: “Phù Tô, ngươi muốn bảo vệ người của mình, ý nghĩ như vậy rất tốt. Nhưng lúc ngươi đối mặt với người cường thế hơn mình dễ dàng bị vạch trần như vậy, làm mình bị nhục nhã vì nói dối… Hôm nay trở về, trở về hảo hảo ngẫm lại đi. Hạng Tạ, đại trượng phu đứng thẳng trong trời đất, chính mình phạm sai lầm phải tự mình gánh vác, không nên vì tốt cho mình mà trốn tránh, cũng không nên vì có người nguyện ý trợ giúp ngươi, liền yên tâm ngồi mát ăn bát vàng.”

Sắc mặt Hạng Tạ biến đổi theo, đã quỳ rạp xuống trước người Tần Tử Sở, cúi đầu nói: “Thượng hoàng dạy rất đúng, Hạng Tạ biết sai.”

Tần Tử Sở gật đầu không nhiều lời nữa, Doanh Chính lãnh đạm nhìn Phù Tô và Hạng Tạ quỳ trên mặt đất, trầm giọng nói: “Ngày mai trình cho Lý Tư một phong thư tạ lỗi.”

“Dạ, bệ hạ.” Phù Tô cùng Hạng Tạ trực tiếp ưng thuận.

Doanh Chính bỗng nhiên nở nụ cười, nghiêm túc nói: “Phù Tô không thể viết thay Hạng Tạ, đến lúc đó trẫm sẽ tận mắt nhìn.”

Sắc mặt Hạng Tạ thoáng chốc trở nên lúc xanh lúc đỏ, vẻ mặt Phù Tô cũng có vẻ hết sức vi diệu.

Trước lúc rời đi, Doanh Chính bỗng nói: “Hạng Tạ, ngươi trời sinh thần lực, lại có điềm lành trọng đồng, trẫm đặc biệt khai ân đối với ngươi, cho Tần Sơ tướng quân dạy ngươi quyền cước và kiếm thuật.”

Hạng Tạ mặt không đổi sắc lần thứ hai dập đầu, hưng phấn nói: “Đa tạ bệ hạ ban ân.”

Phù Tô lại trừng lớn hai mắt, trong mắt tràn đầy kinh ngạc cùng chần chờ.

“Phù Tô, đi theo ta.” Tần Tử Sở sắc bén phát hiện ánh mắt Phù Tô, ôn hòa cười với hắn, vươn tay.

Phù Tô thần sắc chần chờ đi lên trước nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, bị Tần Tử Sở dắt từng bước hướng về tẩm điện chỉ có người đứng đầu thiên hạ mới có thể bước vào.

Phù Tô cho rằng chờ đợi hắn chính là sự dạy bảo của thượng hoàng và bệ hạ, nhưng đây căn bản không xảy ra.

Thái độ của bọn họ ôn hòa, sau khi mang theo hắn dùng thiện, trực tiếp an bài mình ngủ lại, mà hết thảy biến chuyển đều xuất hiện ở sáng sớm ngày hôm sau trong Học cung.

Trong Học cung vừa không có bóng dáng Hạng Tạ, cũng không có đồng học khác, chỉ còn lại một mình Phù Tô trơ trọi đối mặt với Lý Tư trước mặt mình.

Đại thần luôn làm hắn cảm thấy dối trá lại vô cùng khôn khéo lõi đời này, hôm nay trên mặt không tươi cười, nhìn ánh mắt của hắn cũng không ôn hòa thân cận như xưa, vẻ mặt nghiêm túc lại cung kính chỉ có thể khiến Phù Tô nhớ tới bốn chữ “Đại sự không ổn”.

Điều này làm cho Phù Tô có loại bản năng kháng cự, tuy không phải khủng hoảng nhưng có chút nóng nảy.

“Tiểu công tử, ngươi cũng biết Hạng Tạ vì sao bị bệ hạ dời đến bên cạnh ngươi?”

Lý Tư vừa mới dứt lời, lập tức nhìn ra vẻ lo lắng trong mắt Phù Tô.

Hắn mỉm cười không ngừng nói: “Ngươi đoán không sai chút nào, bệ hạ đúng là cố ý như thế.”

Nói xong, Lý Tư ôm cánh tay đứng trước mặt Phù Tô, rũ xuống đôi mắt không nhìn ra suy nghĩ.

Phù Tô nghe Lý Tư nói xong, ngược lại tỉnh táo lại, gật đầu ngồi vững vàng thân thể.

Hắn xoay người lấy ra một quyển thư, đệ trình đến trước mặt Lý Tư, nhìn như hết sức ôn thuần, hạ mắt nói: “Hôm qua lừa gạt lão sư, Phù Tô lòng mang áy náy, đây là bài học bệ hạ phân phó và xử phạt của lão sư đối với Hạng Tạ, hắn là người của ta, Phù Tô phải cùng hắn đồng hoạn nạn.”

Lý Tư tiếp nhận thư Phù Tô đưa lên, nghiêm túc đọc mấy lần, trên mặt lộ ra nụ cười, vừa lòng gật đầu.

Hắn tiếp tục nói: “Bệ hạ tâm tư đã định, Lý Tư từ hôm nay muốn dạy tiểu công tử làm sao mới có thể làm một đế vương đủ tư cách.”

Vẻ kháng cự trên mặt Phù Tô càng rõ ràng.

Lý Tư bỗng cười lạnh một tiếng, “Bộp——” đem một quyển《 Hàn Phi tử 》ném trước mặt Phù Tô, nói thẳng: “Tiểu công tử luôn yêu thích nho học, đây cũng không sai, nhưng Hạng Tạ hôm nay gặp họa này vì tiểu công tử không hiểu thế nào làm một đế vương thành công, lại càng không biết nghiền ngẫm tâm tư bệ hạ.”

Nghe nói như thế, sắc mặt Phù Tô lúc này rốt cuộc mới hoàn toàn thay đổi.

Hắn ngẩng đầu nhìn Lý Tư, tỉ mỉ muốn từ trên mặt Lý Tư nhìn ra sự lừa gạt, nhưng Lý Tư cáo già như vậy làm sao để cho Phù Tô được như ý.

Cuối cùng, Phù Tô không biết làm thế nào gục đầu xuống.

Hắn cung kính hướng Lý Tư hành lễ thầy trò, trịnh trọng nói: “Thỉnh lão sư dạy ta. Phù Tô không muốn việc hôm nay tái diễn.”

Trên mặt Lý Tư rốt cuộc lộ ra tươi cười, trực tiếp đẩy bàn học trước mặt Phù Tô ra, nghiêm túc nói: “Tiểu công tử nguyện ý dứt bỏ thành kiến với Pháp gia, Lý Tư cảm kích không thôi, chắc chắn khuynh nang tương thụ*, dạy tiểu công tử thật tốt.”

*ý là có cái gì đều dạy cho học sinh hết.

Trên mặt hắn treo nụ cười chân thành, trong lòng nghĩ: cảm tạ trời, cảm tạ đất, Khương Thượng bảy mươi tuổi có thể phụ tá triều Chu, lão phu trước khi nhắm mắt cũng hy vọng có thể ngồi lên vị trí đó!

Phù Tô từ trước đến nay đều là một hài tử thông minh.

Nhưng sự hồn nhiên trên người hắn vì hoàn cảnh quá mức an ổn cũng rất rõ ràng, đó cũng không phải phẩm hạnh tốt đẹp thượng vị giả nên có.

Lý Tư bây giờ đã dày dạn kinh nghiệm, hắn hiểu được bệ hạ đem hài tử này giao cho mình giáo dục cũng không phải vì mình trung thành nên cho mình quyền uy, mà là muốn bồi dưỡng tiểu công tử thích vận dụng quyền lợi mang tới chỗ tốt.

Bởi vậy, Lý Tư cũng hết sức thức thời, vẫn chưa làm ra hành vi đe doạ đến tiểu công tử Phù Tô, mà mang theo tiểu công tử, để hắn chính mắt thấy, chính tai nghe, trở về lại đem mỗi một chuyện mở ra, để Phù Tô tự mình phân tích.

Sau đó, Lý Tư dựa vào chỗ sai của Phù Tô, chỉ ra nếu chuyện dựa theo suy nghĩ của Phù Tô tiến hành, sẽ mang đến hậu quả đáng sợ cỡ nào, cuối cùng làm hắn lý giải sự tình nên xử trí như thế nào.

Quả nhiên không ngoài suy đoán của Lý Tư, loại thủ đoạn ôn hòa này thay đổi một cách vô tri vô giác, sự ngây thơ không nên có trên người Phù Tô nhanh chóng biến mất.

“Việc này Phụng thường làm rất tốt, không biết ngươi có hăng hái làm Thái phó không?” Doanh Chính đối với thay đổi của Phù Tô xem trong mắt, trong lòng hài lòng, tự nhiên muôn nhắc tới việc nâng lên thân phận của Lý Tư.

Lý Tư kích động đến không thể nén xuống, quỳ gối dưới chân Doanh Chính, cảm kích nói: “Đa tạ bệ hạ ban ân.”

Doanh Chính không khách khí với Lý Tư, ngược lại nói thẳng: “Phù Tô mặc dù có thay đổi, nhưng ngươi cảm thấy hắn thế nào?”

Loại giọng điệu này ngược lại có thể làm cho Lý Tư càng thêm thoải mái, hắn biết bệ hạ đây là thật sự hỏi ý kiến hắn tiểu công tử có thể làm vua hay không, mà không phải làm một gia trưởng muốn lão sư khích lệ hài tử.

Lý Tư cũng hết sức trịnh trọng nói: “Tiểu công tử vẫn còn trẻ, còn cần mài dũa —— bất quá tính cách hắn ôn hòa tinh tế, có phong thái của thượng hoàng.”

Doanh Chính gật đầu, tiếp tục hỏi: “Chẳng lẽ Phù Tô có chút nhân từ nương tay?”

Lời này nói ra miệng, ý hoàn toàn giống với “Phù Tô có thể nắm giữ quyền hành sát nhân hay không”, Lý Tư nào dám hồ ngôn loạn ngữ?

Hắn cúi đầu nghiêm túc nói: “Bệ hạ khó xử cho thần, tiểu công tử tuổi còn quá nhỏ, chưa từng trải qua quyết định gì cần hắn làm chủ quản lý sát phạt, thần cũng không tiện suy đoán lung tung.”

Doanh Chính lúc này mới vừa lòng gật đầu, ưu điểm và khuyết điểm của Phù Tô rõ ràng, ít nhất lúc này cũng không hoàn mỹ.

Nếu Lý Tư vì củng cố địa vị của mình tỏ vẻ Phù Tô đã đủ tư cách, như vậy hắn nhất định phải cho Lý Tư ngồi vào vị trí phụng thường đến bạc đầu.

Sau đó, Doanh Chính trực tiếp phân quyền nói: “Bộ tộc Mông thị nhiều thế hệ lập công lao hãn mã vì Đại Tần ta, nửa tháng sau, hai huynh đệ Mông Nghị và Mông Điềm sẽ trở về cùng ngươi giáo dục Phù Tô. Phụng thường có thể tự cùng bọn họ thương lượng.”

Trên mặt Lý Tư không khỏi hiện ra một chút vẻ cứng ngắc, nhưng hắn thực mau trả lời: “Thần nhất định không phụ nhờ vả của bệ hạ, giáo dục tiểu công tử thật tốt.”

Doanh Chính gật đầu, sau khi mở miệng lại nhắm thẳng vào vấn đề trung tâm: “Ngươi và huynh đệ Mông thị đều là đại thần trẫm nể trọng, không thể sinh ra hiềm khích với nhau.”

Lý Tư trong lòng rùng mình, cung kính lui xuống.

Trong lòng hắn nghĩ: xem ra bệ hạ đã quyết định chọn lựa tiểu công tử làm người thừa kế.

Nếu không thể cùng huynh đệ Mông thị trở mặt, như vậy, hắn nhất định phải chuyên chú cơ hội hiện tại cùng tiểu công tử Phù Tô bồi dưỡng tình thầy trò thật tốt.

… À, đối với huynh đệ Mông thị cũng phải chắp nối quan hệ thật tốt mới được.

* Phiên ngoại · Đại Tần hoan nghênh ngươi *

Lữ Trĩ từ nhỏ cũng biết mình và người khác bất đồng, nàng hẳn là người ở tương lai, mà sau khi chiến loạn không thể không dời nhà đến Phái Huyền này, nàng càng xác định thân phận của mình chính là hoàng hậu điên cuồng nổi tiếng trong lịch sử.

Lữ Trĩ không muốn gả cho một người cặn bả, một tên lưu manh, nhưng cân nhắc đến ngôi hoàng hậu, Thái hậu, nàng lại có chút do dự, cũng không phải là không tin dựa vào năng lực của mình cũng có thể an ổn cuộc sống, mà là…… người nào đối mặt với quỹ đạo vận mệnh đã định trước có thể đạt được địa vị cao, sẽ không có một chút động lòng đây?

Lữ Trĩ không phải là một vĩ nhân không thích giàu sang, nàng không làm được.

“Tiểu thư, người mà ngươi để cho nô tỳ hỏi thăm, nô tỳ xem như tìm được, nhưng người này……” Một nữ tử so với Lữ Trĩ lớn tuổi hơn một chút đi vào nhà, tiến tới bên tai Lữ Trĩ thấp giọng mở miệng.

Nhưng nàng mới nói một nửa Lữ Trĩ đã ngẩng đầu lên, ngăn lại lời nàng, hướng về phía mấy thị nữ trong phòng nháy mắt, để các nàng lui khỏi căn phòng, lúc này mới không nhanh không chậm mở miệng nói: “Thám thính xảy ra chuyện gì?”

Trên mặt nô tỳ kia lộ ra vẻ quái dị, lúng túng nói: “Tiểu thư, người ngươi nói quả thật có, nhưng Lưu Quý vào lúc bệ hạ đông tuần mấy năm trước vì bỏ bê nhiệm vụ đã bị bắt đi xây dựng lăng mộ Ly Sơn. Mười năm sau không có tin tức, chỉ sợ là chết ở dọc đường.”

Lữ Trĩ trên mặt thoáng chốc trắng nhợt, không dám tin lẩm nhẩm: “Cái gì? Lại chết ……”

Nô tỳ thấy Lữ Trĩ bởi vì một nam nhân chưa từng gặp mặt lộ ra vẻ thất hồn lạc phách, trong lòng có chút sợ hãi, thừa dịp nàng không chú ý, vội vàng thối lui khỏi phòng.

Lữ Trĩ ngồi yên trong phòng, qua một hồi lâu chợt cười khẽ ra tiếng, trên mặt lộ ra thần sắc thoải mái, tự nhủ: “Đã chết, rất tốt! Ít nhất ta cũng không còn rối rắm có muốn dùng cả đời mình chôn theo một lão lưu manh hay không. A, từ nơi nào bắt đầu phát triển cuộc sống của mình đây? Nghe nói ‘Con đường tơ lụa’ đã thông, nhất định mang về không ít gia vị, không bằng ta liền từ quán cơm bắt đầu đi.”

Cuộc sống của cổ nhân chưa phát triển đến trình độ “Mạnh mẽ thay, đại quốc ta rất thích ăn!”, nếu không thì cũng sẽ không bởi vì con đường tơ lụa tập trung mang về gia vị, làm cho khẩu vị thích ăn cay của Tần Tử Sở nhanh chóng thịnh hành cả Đại Tần.

Trong nhà Lữ ông vàng bạc không thiếu, chỉ có Lữ Trĩ và tiểu nhi tử, tự nhiên đối với trưởng nữ Lữ Trĩ này coi như trân bảo.

Ngày thường Lữ Trĩ ra vào vui đùa đều có rất nhiều sĩ binh nuôi trong nhà, dù lúc này dân phong cởi mở, nữ tử ra vào tùy ý, Lữ ông sao nỡ để trưởng nữ khổ cực xuất đầu lộ diện đây?

“Không được, chuyện này ta tuyệt đối không cho phép.” Lữ ông cau mày đẩy ra tay nhỏ trắng noãn của nữ nhi ghé vào cánh tay mình, không chịu đáp ứng.

“Phụ thân, chúng ta ban đầu là vì tránh né chiến loạn mới đến Phái Huyền, nhưng ngài xem nhà chúng ta bây giờ không chỗ nương tựa, phạm vi của người Kinh Sở hiển nhiên là không dung nhập vào được, mấy năm này miệng ăn núi lở, trong nhà lại nuôi rất nhiều miệng ăn. Lữ gia chúng ta ngay cả có núi vàng núi bạc cũng không chịu nổi tiêu hao như vậy. Phụ thân, ngài coi như để cho nữ nhi giết thời gian đi —— nữ nhi làm những thức ăn này cả nhà trên dưới đều nói ngon, nếu mở tiệm cơm có thể mở ra nguồn tiêu thụ, tự nhiên có thể từ từ dung nhập vào Phái Huyền, dù không thể dung nhập nhưng có thể kiếm chút tiền tài, coi như là nữ nhi phân ưu giải nạn cho gia đình.” Lữ Trĩ lại một lần nữa lay ống tay áo của Lữ ông, cuối cùng làm hắn chóng mặt quay đầu.

Qua một hồi lâu, Lữ ông vẫn không cưỡng lại được cám dỗ gia nhập Phái Huyền, gật đầu nói với Lữ Trĩ: “Chuyện này ta miễn cưỡng cho phép con, nhưng con cần biết mình là một nữ tử, không thể cùng một dạng với đám nữ nhân mở tửu quán kia phá hư danh tiếng của mình, ra vào cũng phải có tôi tớ đi theo!”

“Dạ, phụ thân. Phụ thân không cần lo lắng.” Lữ Trĩ khẽ cười một tiếng lại ôm cánh tay Lữ ông lay động một trận làm nũng, mới rời đi.

Thấy Lữ Trĩ đi mất, Lữ ông lắc đầu thở dài, nghĩ thầm: nữ nhi mình từ nhỏ thông tuệ xinh đẹp, nếu tiệm cơm thật sự có thể mở ra nguồn tiêu thụ, hắn cũng liền…… không nghĩ cách tìm một nhà giàu gả nàng đi, ủy khuất nàng.

=Hoàn=

ଘ(੭ˊ꒳ˋ)੭✧ Cuối cùng đã hoàn bộ này rồi, cám ơn tất cả những bạn đã ủng hộ và động viên mình suốt thời gian qua để mình có thể có động lực edit một bộ truyện dài như vậy. (´∩。• ᵕ •。∩`) ♡

tumblr_inline_mnt5dsMlXA1qz4rgptumblr_inline_msmjfiALOj1qz4rgp

♡〜٩( ╹▿╹ )۶〜♡ Hẹn gặp lại mọi người vào một ngày không xa~

Bình Luận (0)
Comment