
Lã Bất Vi đẩy ra cánh cửa nặng nề của phủ con tin, trong phủ âm u lạnh lẽo không có chút hơi ấm nào, mặt hắn hiện ra tươi cười nhàn nhạt, nhưng nụ cười rất nhanh ngưng lại trên mặt, rũ mắt lặng im đi vào bên trong.
Bọn họ cùng bị bắt về Triệu quốc đã mấy ngày nay.
Lã Bất Vi lúc đó mang năm trăm lượng tùy tiện giải thích với Công Tôn Kiền một phen liền thoát thân, mà Triệu Cơ và hài tử chướng mắt kia đã bị Triệu đại phu thu nhận về nhà, trong phủ con tin này lại không còn nữ tỳ tôi tớ, mỗi ngày chỉ đưa tới cho Tần vương tôn chút cơm canh nguội lạnh, để hắn đói bụng cũng không sao.
Lã Bất Vi cảm thấy mình có chút có lỗi với Tần Tử Sở, nhưng hắn là một thương nhân —— tuy rằng “hàng hóa đắt tiền” quan trọng, cũng không quan trọng hơn tính mạng.
Chỉ cần nghĩ như vậy, Lã Bất Vi liền lập tức yên tâm thoải mái.
Hiện tại nếu không phải hắn mỗi ngày xuất tiền ra vì Tần Tử Sở chuẩn bị món ngon vật lạ, e rằng Tần Tử Sở càng chịu cực khổ hơn, Tần quốc tấn công Triệu quốc chưa phân thắng bại, như vậy minh ước* của hắn và Tần Tử Sở cũng không chấm dứt.
*minh ước: hiệp ước đồng minh
Muốn chạy trốn khỏi Triệu quốc vẫn còn cơ hội.
Tiếng nước nước chảy vang lên bên cạnh ao, Lã Bất Vi dừng chân một chút, xoay người đi đến cái ao lớn trong phủ con tin.
Từ lúc Tần Tử Sở bị giam ở phủ con tin này không nhúc nhích được, Công Tôn Kiền sợ Tần Tử Sở nhảy xuống giếng tự sát, dứt khoát hạ lệnh đem giếng nước trong phủ lấp kín lại, cả tòa nhà muốn uống nước chỉ còn lại có một cái ao róc rách như vậy, vừa không để cho người “nhảy sông tự sát”, cũng đủ để Tần Tử Sở uống nước hằng ngày.
Chẳng qua, uống nước và tắm rửa đều từ cùng một nguồn nước bên trong ao, thật quá ủy khuất cho hắn.
Đi đến bên tường, quả nhiên gặp được Tần Tử Sở, hắn vốn cao gầy ốm yếu, xem ra không đến một tuần, càng trở nên gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Nhưng phẩm chất thật là cứng cỏi, bất luận ai tới cũng đều không có cách nào khiến hắn khom lưng.
Tần Tử Sở giống như đột nhiên thay đổi thành một người khác, không còn sợ sệt khom lưng hoặc làm theo ý của kẻ nào nữa, ánh mắt nhìn người khác điềm tĩnh lạnh như băng, bên trong tràn ngập trào phúng.
… giống như Tần Tử Sở thấy được tất cả bọn họ bị biến thành hài cốt ở bãi tha ma, mà hắn lại mang theo tiếu ý dạt dào nhìn xem bọn họ bị chém chết.
Ánh mắt kia quả thực làm cho người ta lạnh sống lưng!
Lã Bất Vi dưới chân khựng lại, bỗng nhiên không muốn đi đến trước mặt Tần Tử Sở để đối diện với ánh mắt đáng sợ kia, nhưng đứng tại chỗ một lát, Lã Bất Vi vẫn là chịu không nổi sự cám dỗ từ sống lưng tr*n tr**, từng bước một đi đến cạnh ao.
“Lã Thái phó còn có mặt mũi bước vào phủ con tin sao?” Tần Tử Sở cũng không quay đầu lại, dùng vải mỏng chà lau thân thể, lạnh lùng cứng rắn, mang theo ác ý châm biếm nói: “Ngày xuân đến, trong sân đầy cành khô lá nát, nhất định làm cho lòng ngươi vô cùng vui vẻ chứ.”
Dù là đã chuẩn bị tâm lý tốt nhất, Lã Bất Vi vẫn không khỏi mím chặt môi.
Tần Tử Sở thuận tay đem vải mỏng bên người giũ sạch, giắt một bên, tinh tế dùng y bào quấn nhanh người, mới xoay lại, nhìn về hướng Lã Bất Vi, vẻ chế nhạo trên mặt dần dần biến mất, tâm trở nên bình tĩnh như ám tro tàn.
Tần Tử Sở thấy Lã Bất Vi im lặng không nói, trực tiếp phá vỡ hy vọng hão huyền của hắn, âm thanh lạnh lùng nói: “Lã Bất Vi, ngươi không nhận ra suy nghĩ hèn mọn của mình, nhưng ta thì rất rõ. Cho dù lần này quân Tần không cách nào công phá cửa thành Hàm Đan, nhưng cuối cùng có một ngày, ngươi sẽ hối hận vì đã lập mưu để cướp đoạt quyền hành của Đại Tần ta, chết không có chỗ chôn.”
“Cuối cùng sẽ có một ngày, ta chờ!” Tần Tử Sở nhẹ giọng nhấn mạnh, đôi mắt đen sáng rực, dọa Lã Bất Vi sợ tới mức không khỏi lui về phía sau vài bước.
Lã Bất Vi chợt ngã xuống ao, nhưng lại thấy như đang rơi xuống vực sâu.
“A ——! ! !” Lã Bất Vi sợ hãi kêu lên, trán đập vào vách xe “Đông” một tiếng, nhất thời đầu váng mắt hoa, một hồi lâu mới hoàn toàn tỉnh táo lại, cả người đầy mồ hôi lạnh.
Ta đang ở trong xe!
… Tần Tử Sở, Tần Tử Sở hắn nhất định đã bị bắt đi rồi …
Lau đi mồ hôi lạnh trên đỉnh đầu, Lã Bất Vi kinh ngạc nhìn chằm chằm trần xe, mọi thứ trong mộng lại như là lời nguyền ở bên tai hắn, không cách nào quên đi được.

Chương này ngắn, có thể xem là phiên ngoại của Lã Bất Vi (*^^*)