
Doanh Chính vẫn luôn chăm chú nhìn vào Tần Tử Sở, thấy tâm tình của Tần Tử Sở càng lúc càng vui vẻ.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng v**t v* tóc tơ mềm mại trên đỉnh đầu của Doanh Chính, ôn nhu nói: “Bảo bảo ngoan, chờ sau khi chúng ta về nước, phụ thân tìm cho ngươi một đám nhũ mẫu, bảo đảm rằng tất cả đều có dáng dấp mượt mà, tươi đẹp nõn nà, chúng ta sẽ uống hết chén này đến chén khác. Không ăn đồ dư của người khác.”
Tần Tử Sở mặc dù đang dỗ dành Doanh Chính, nhưng giọng điệu vẫn lộ ra một sự chán ghét.
Hắn không thích Lao Ái, nhưng việc đó và chuyện sau này Lao Ái có thể trở thành tình nhân của Triệu Cơ không liên quan, mà là vì Lao Ái lúc này tuổi trẻ sức lực cường tráng lại không dựa vào bản lĩnh của mình để mưu sinh, trái lại ngủ cùng một đám nữ nhân, bán mình đổi lấy tiền, cả ngày hoang dâm mà sống.
Nam nhân sống ở đời đội trời đạp đất, hành vi này của Lao Ái sao có thể xem là nam nhân!
Huống chi, hắn đem mình đặt ở dưới thân nửa ngày mà cũng không phát hiện mình là một nam nhân…
(╯‵□′)╯︵┻━┻ vô sỉ, cuồng vọng, ngu xuẩn!
Cùng là nam nhân, nhưng Tần Tử Sở thật sự không thể nhìn thấy một chút điểm tốt nào trên người Lao Ái.
Nhưng đồng thời đối với Lao Ái, hắn cũng không cần phòng bị quá nhiều, so với Lã Bất Vi mà nói, chỉ cần tùy tiện ứng phó với Lao Ái một chút, liền đủ để hai phụ tử bọn họ bình an vượt qua khoảng thời gian này trong lúc chờ Chương Lê tìm được.
Doanh Chính là hài tử vừa mới sinh, hắn còn là nhi tử của khối thân thể mà Tần Tử Sở chiếm dụng này, bởi vậy Tần Tử Sở đối với hắn không có chút đề phòng nào, mọi biểu cảm trên mặt đầy đủ và rõ ràng rơi vào mắt của Doanh Chính.
Doanh Chính trong lòng kinh ngạc không thôi.
Lúc theo Triệu Cơ về Tần, hắn đã hơn chín tuổi, chuyện gì cũng đều nhớ rõ.
Nét đẹp thì mau tàn, tuổi xuân cũng mau già, Triệu Cơ ở Triệu quốc trải qua nhiều năm cực khổ, nhan sắc đương nhiên không có thể sánh bằng các tiểu cô nương trẻ trung, thời điểm Triệu Cơ trở về, mẹ con bọn họ đã mất đi sự yêu thích của Doanh Dị Nhân.
May mà Doanh Dị Nhân là một người bất tài.
Hắn không có chút bản lãnh thật sự nào, chỉ có thể đem toàn bộ việc nước phó thác cho Lã Bất Vi, mà Lã Bất Vi lại làm chứng cho hôn sự của Doanh Dị Nhân và Triệu Cơ, bởi vậy, Doanh Dị Nhân mới tỏ ra tôn trọng, đối xử tử tế với mẹ con bọn họ.
Nếu không Doanh Dị Nhân năm đó về Tần, cùng Diễm Cơ sinh ra thứ tử Doanh Thành Kiều, nhất định sẽ thay thế địa vị của mình.
Doanh Dị Nhân chưa bao giờ ưa thích mình, điểm này trong lòng Doanh Chính vô cùng rõ ràng.
Cho nên, sống lại một lần, tại sao Doanh Dị Nhân lại có biểu hiện xem trọng và yêu thích mình đến thế?
Việc này hoàn toàn không hợp lý.
Càng thú vị chính là, Doanh Dị Nhân vừa mới xuất hiện ánh mắt kia, trong đó tràn đầy tình cảm mãnh liệt, cho dù là chán ghét rõ ràng —— thì Doanh Chính cũng chưa từng thấy qua ở trên người Doanh Dị Nhân.
Người trước mặt hắn tại sao lại như thế?
Người nam nhân này thật sự là phụ thân ngu ngốc vô năng, hoang dâm vô đạo đời trước của hắn sao?
Doanh Chính lặng lẽ ghi nhớ chỗ bất đồng giữa Tần Tử Sở “Đời trước” và hiện tại.
Tần Tử Sở đưa tay lên che khuất ánh mắt của hắn, thanh âm ôn nhu nói: “Ăn no thì ngủ đi, ngươi phải lớn lên cao lớn khỏe mạnh, ngày sau bảo hộ ta a.”
Doanh Chính sửng sốt, lập tức nâng khóe miệng, lộ ra khuôn mặt tươi cười.
Thật thú vị!
Với thái độ làm người của Doanh Dị Nhân, hắn tuyệt đối sẽ không nghĩ tới đại nghiệp bảo vệ quốc gia —— nam nhân đang ôm hắn, không phải là Doanh Dị Nhân đời trước!
“Thì ra con của ngươi biết cười à!”
Không đợi Tần Tử Sở xúc động “Nam thần quả nhiên là sinh vật mê người nhất trên thế gian”, một giọng nói có chút vô lại đã vang lên phía sau Tần Tử Sở, hoàn toàn cắt ngang tâm tình tốt đẹp của hắn.
Hắn ôm Doanh Chính xoay người lại, hơi nhíu mày nhìn về phía Lao Ái đang trần như nhộng.
Tần Tử Sở liền phát hiện rằng mình buộc phải ngẩng đầu, dùng dáng vẻ yếu thế đối mặt với đối phương.
Thời điểm Lao Ái quần áo chỉnh tề dẫn hắn vào thôn tìm nhũ mẫu, rõ ràng thoạt nhìn không quá cao lớn, mà còn … tràn ngập thế tấn công.
Lao Ái không phải là người bận tâm đến suy nghĩ của người khác, mắt thấy Tần Tử Sở xoay lại, vươn tay muốn sờ vào khuôn mặt mềm mại đáng yêu của Doanh Chính.
Tần Tử Sở nhẹ nhàng xoay người, dễ dàng khiến cho động tác trên tay của Lao Ái thất bại, đồng thời kéo cao tã lót, che kín mặt, chỉ chừa lại vị trí mũi miệng cho Doanh Chính hô hấp.
Hắn cũng không nguyện ý để cho nam thần của mình nhìn thấy Lao Ái bộ dáng không sạch sẽ, dấu vết đầy người, sẽ ô uế ánh mắt của nam thần.
“Đừng chạm vào con ta.” mặt Tần Tử Sở thoạt nhìn lãnh đạm, mang đầy vẻ cự tuyệt.
Ý định ban đầu của Lao Ái là muốn lấy lòng Tần Tử Sở, phàm là nam nhân trẻ tuổi, ai lại không thích nữ nhân xinh đẹp, nhưng hắn không nghĩ tới Tần Tử Sở lại không nể mặt hắn như vậy.
Mấy năm nay Lao Ái mặc dù dựa vào nhiều nữ nhân để kiếm sống, nhưng nếu sống dựa vào nữ nhân, thì sẽ không thể lựa chọn này nọ; vả lại, phụ nữ trong thôn nếu là nữ tử xinh đẹp thì sớm đã tái giá, như thế nào sẽ vẫn thủ tiết, mỗi ngày cày cấy như nông phụ* để nhuốm một thân gió sương, sẽ không còn là nữ tử mềm mại xinh đẹp.
*nông phụ: người phụ nữ nhà nông
Hôm nay chạng vạng tối, chợt ở cửa thôn thấy một người thiếu phụ khuôn mặt xinh đẹp mặc quần áo rực rỡ, ôm một hài nhi, trong lòng lập tức nảy ra chủ ý không đứng đắn đối với Tần Tử Sở, chủ động tiến đến lấy lòng, nghe nói nàng bị lạc mất người nhà, đang muốn tìm một nhũ mẫu để thay mình chăm sóc nhi tử.
Nữ tử quý tộc không có thói quen tự mình nuôi nấng hài tử, các nàng đều là sớm cai sữa, để duy trì dáng người xinh đẹp.
Cho nên, đối với lời Tần Tử Sở nói, Lao Ái trong lòng cũng không có một chút nghi ngờ, trực tiếp làm ra vẻ nhiệt tình trong sáng, chủ động bày tỏ rằng mình sẽ giúp nàng tìm kiếm lựa chọn một người thích hợp.
Lao Ái còn nhớ rõ nữ tử váy màu hồng nhạt khóe miệng lộ ra tươi cười kinh hỉ, giống như hoa xuân nở rộ mê người.
Hắn đã lâu chưa từng ăn bữa tiệc lớn như vậy, trong lòng đói khát khó nhịn, không thể không nghĩ đến, việc đem “Nàng” đặt ở dưới thân tùy ý đùa bỡn có bao nhiêu mê hồn.
Bởi vậy, không hề do dự, Lao Ái trực tiếp đem phụ tử Tần Tử Sở lừa đến nhà mình.
Mà Tần Tử Sở dù đang mặc quần áo nữ tử căn bản cũng không có ý thức “Nữ tử một mình ra ngoài thật nguy hiểm, cần phải cảnh giác”, trực tiếp đi theo Lao Ái đến đây, mới có thể gặp tình huống trước mắt.
Lao Ái thấy Tần Tử Sở bày ra bộ dáng kháng cự cực kỳ rõ ràng này, trong lòng nổi lên lửa giận, đưa tay hướng về phía Tần Tử Sở.
Nhưng đối diện với ánh mắt lạnh như hàn băng của hắn, trong lòng Lao Ái không khỏi run lên, tay cứng nhắc ở giữa không trung.
Hai người giằng co với nhau, một lúc lâu sau Tần Tử Sở mở miệng nói: “Giơ tay đủ chưa? Ngươi lại sang đây có chuyện gì, sao không đi nghỉ?”
Lao Ái xấu hổ không thôi buông tay xuống, chà lên vạt áo trước.
Đối với câu hỏi cực kỳ bình thường của Tần Tử Sở, hắn ngược lại không dám trả lời, đối diện với một người ánh mắt quá sạch sẽ, làm cho Lao Ái không thể há mồm nói ra lời vô sỉ “Ngủ cùng hai nữ nhân kia không đủ, ta còn muốn ngủ với ngươi” như vậy.
Lao Ái gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, cuối cùng do căng thẳng lại lầm tưởng lời Tần Tử Sở tùy tiện nói ra là quan tâm đến hắn.
Nữ nhân ở cùng Lao Ái không ai quản chuyện sau khi xong việc, hắn có phải hay không mệt mỏi cần nghỉ ngơi một lát, mỗi người đều như lang như hổ hận không thể đến thêm vài lần, nhưng thiếu phụ trước mặt quan tâm như thế, làm trong lòng hắn có chút ấm áp kỳ lạ.
Ngừng một hồi lâu, Lao Ái bỗng nhiên xoay người đem chăn đệm hắn cùng các nữ nhân lăn qua để một bên, từ trong ngăn tủ lôi ra một tấm đệm mới tinh che phủ lên trên, sau đó trở lại trước mặt Tần Tử Sở, dùng sức bắt lấy cánh tay hắn kéo đến cạnh chăn.
“Ngươi đi tới một chút, ta sẽ ở đây, thích thì ngủ, không ngủ thì cút!” Đối diện với ánh mắt hoài nghi của Tần Tử Sở, Lao Ái đỏ mặt lớn tiếng la ầm lên.
Tần Tử Sở dừng một chút, nhìn vẻ mặt có chút né tránh của Lao Ái bỗng nhiên nhịn không được nở nụ cười —— bộ dáng có chút không được tự nhiên này của Lao Ái, có điểm đáng yêu.
Thanh âm của hắn vốn trong trẻo thuần khiết, thời điểm cúi đầu khẽ cười, bên môi hiện lên má lúm đồng tiền, làm cho Lao Ái chưa từng thấy qua bỗng ngẩn cả người, lỗ tai chợt đỏ lên, miệng cọp gan thỏ hô to: “Cười cái gì mà cười, ngủ đi! Nếu không sẽ ngủ với ngươi!”
Tần Tử Sở liếc nghiêng nhìn Lao Ái, ý cười trong mắt không giảm, nhưng cũng không quên lúc hắn hô to sẽ dễ dàng dọa sợ hài tử, vươn tay ôn nhu v**t v* sống lưng của Doanh Chính, nhẹ nhàng dỗ hài tử.
Không biết vì sao Tần Tử Sở lại cảm thấy lúc hắn cười ra tiếng với Lao Ái, thân thể mềm nhũn trong ngực dường như cứng ngắc một lát, làm trong lòng hắn có chút bất an, sợ tiểu hài tử mới sinh bị dọa.
“Bảo bảo ngoan, không phải sợ. Mấy ngày nữa chúng ta có thể về nhà.” Tần Tử Sở hôn nhẹ lên khuôn mặt mềm mại, tràn đầy dịu dàng nhìn vào ánh mắt vì có song đồng mà hết sức đặc biệt của nam hài.
Trong đôi mắt đen nhánh này dường như hiện ra vẻ lo lắng rõ rệt, làm cho hắn không khỏi sửng sốt.
Ngay sau đó, Tần Tử Sở có chút bất đắc dĩ nở nụ cười, cảm thấy mình nhất định là quá lo lắng mới có ảo giác đáng sợ như vậy.
Không biết là nói cho hài tử nghe, hay là an ủi mình, Tần Tử Sở nhẹ nhàng nói: “Đừng lo lắng, chúng ta nhất định có thể trở về.”
Doanh Chính nhìn kỹ nam nhân trẻ tuổi trước mắt, bỗng cảm thấy Tần Tử Sở không có chút khí phách hùng tráng nào của nam nhân Đại Tần, còn không bằng những nữ tử hoàng tộc sinh ra vào lúc này, trải qua biến cố thời Chiến quốc.
Tâm địa rất mềm mại!
Hắn không thể trở thành một vị vương giả tàn nhẫn.
Nói cho cùng, bây giờ Lao Ái không phải là đại thần tay nắm quyền cao bên cạnh hoàng thái hậu như sau này, hắn chỉ là một tên du côn vô lại bình thường, nếu mình đối mặt với loại tình huống này thì sẽ trực tiếp rút kiếm g**t ch*t Lao Ái, hà tất cùng hắn vòng vo.
“A Chính sao còn chưa ngủ? Muốn ta hát ru cho ngươi nghe sao?” Tần Tử Sở nhìn thấy nhi tử mở to đôi mắt, bộ dáng không buồn ngủ, vô cùng yêu thương dỗ dành hắn.
Nhưng từ góc độ của Doanh Chính nhìn lại, nam nhân trẻ tuổi trong mắt tràn đầy mỏi mệt, giọng nói nhẹ nhàng vô lực, hiển nhiên là đi cả ngày giữa núi rừng mệt mỏi không ít.
Doanh Chính nghi hoặc nghĩ, Tần Tử Sở mệt mỏi như vậy, còn nguyện ý ôn nhu dỗ dành một nam hài không hiểu chuyện sao?
Doanh Chính lúc đó bỗng nhiên ý thức được, Tần Tử Sở không bỏ lại hắn, một mình chạy thoát thân về Tần quốc hưởng thụ vinh hoa phú quý!
Ý nghĩ này một khi xuất hiện, rốt cuộc không cách nào từ trong tâm lạnh như băng của Doanh Chính xóa đi, hắn dùng ngón tay yếu đuối vô lực giữ lấy ngón tay mà Tần Tử Sở đang muốn thu về, nắm chặt không buông.
Hôm nay Doanh Dị Nhân không phụ trẫm, trẫm ngày khác cũng sẽ không phụ hắn.
“Thật là biết làm nũng. Sớm như vậy là có thể nắm đồ vật sao? Con ta đúng là đặc biệt!” giọng nói của Tần Tử Sở lộ ra một chút nghi hoặc, nhưng chỉ chớp mắt, đã biến thành đầy tự hào.
Dừng lại vỗ nhẹ lên động tác của Doanh Chính, Tần Tử Sở mặc cho hắn bắt lấy ngón tay của mình không buông, chính mình di chuyển thân thể duy trì tư thế cứng nhắc, không lâu sau, ánh mắt dần dần trở nên mơ màng.
Rất nhanh, thân thể cứng nhắc mệt mỏi của Tần Tử Sở ngủ thiếp đi.
Lao Ái nằm ở bên cạnh Tần Tử Sở ngồi dậy, nhìn thấy “Thiếu phụ váy hồng” đang dùng tư thế bảo hộ đem nam hài ôm vào ngực, cúi đầu đem môi đặt lên gò má của “nàng”.
Con ngươi của Doanh Chính đột nhiên co rút lại, trong lòng giận dữ: đời này nhất định trước tiên phải tiêu diệt Triệu quốc để giải hận!
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Tần Tử Sở đối mặt với Lao Ái:
Tần Tử Sở quay đầu nhìn về phía nam thần:
# bàn về sự cần thiết của bộ dạng anh tuấn #

Lao Ái chỉ là một kẻ hữu dũng vô mưu thôi, đời trước anh Chính đã không ưa rồi, đời này lại càng muốn chém hắn hơn ╮(─▽─)╭