Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 25

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 25 ♡Long tã

034

Lao Ái đúng là tuổi còn trẻ lại không được dạy dỗ.

Nam nữ ở tuổi này, dù làm ra một số chuyện sau này khi trưởng thành sẽ thấy hết sức lỗ mảng, nhưng hiện tại chỉ khiến trong người cảm thấy sôi nổi đầy khí lực.

Lao Ái thích tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần của Tần Tử Sở, muốn gần gũi hắn, liền tự nhiên hôn xuống, vừa ngẩng đầu lại đối diện với một đôi mắt đáng sợ.

Hắn chưa từng thấy qua người có song đồng!

Lao Ái sợ hãi kinh hoàng tới mức ngã ngửa ra sau, ngồi trên mặt đất, sau lưng cũng nháy mắt ướt đẫm một tầng mồ hôi, áo ướt dính vào người, bị gió thổi qua, cả người đều run rẩy.

Đứa bé này nhất định là ác quỷ đầu thai!

Lao Ái hô hấp dồn dập nhìn chằm chằm vào đôi mắt tối đen như vực sâu của Doanh Chính, ngồi dưới đất không dám cử động một chút.

Tay chân hắn như nhũn ra, ngay cả né tránh cũng không làm được.

Doanh Chính nâng lên khóe miệng, lộ ra ánh mắt coi thường, không biết mình lấy thân phận hài nhi làm ra động tác như vậy có bao nhiêu kinh dị.

Lao Ái vừa thấy Doanh Chính như thế, càng bị dọa tới mức run cầm cập, hoang mang mất bình tĩnh, rất sợ ác quỷ sẽ xé rách vỏ bọc của nam hài rồi nhảy đến trước mặt, đem hắn nuốt vào bụng.

Thấy Lao Ái như vậy, Doanh Chính lay động ngón tay yếu ớt, nắm chặt bàn tay thon dài của Tần Tử Sở, khóe miệng treo lên tươi cười thỏa mãn nhắm mắt lại.

Trong lòng hắn nghĩ: Lao Ái cho tới bây giờ bất quá cũng chỉ đến thế.

Cho dù cùng Triệu Cơ liên tiếp sinh ra hai đứa con riêng, tay lại nắm quyền cao, nhưng với tầm mắt và sự can đảm của Lao Ái, hắn trước sau cũng chỉ có thể là một tên hề nhảy nhót mà thôi.

Không đáng để bận tâm.

Doanh Chính an tâm ngủ, còn Lao Ái lại bị hắn dọa sợ tới mức nửa đêm cũng không dám nhúc nhích.

Thẳng đến khi trời tờ mờ sáng, hắn mới kéo thân thể cứng ngắc từ mặt đất lạnh như băng đứng dậy, chạy nhào ra khỏi phòng.

“… Ân ~?” Tần Tử Sở mơ mơ màng màng hừ một tiếng, mở mắt ra nhìn nam hài bên cạnh, đột nhiên ngồi dậy, ngón tay thon dài nhanh chóng cởi bỏ tã lót, nhìn vào mảnh tã lót phía dưới.

Tần Tử Sở bật cười, nhẹ giọng nói: “Hoá ra là ướt nước tiểu. Không biết mông có bị đỏ hay không? Tiểu bảo bối, nếu có thể đem một màn này lưu lại thì tốt rồi, chờ ngươi trưởng thành sẽ cho ngươi xem, rất thú vị.”

Tiện tay đem tã ướt để sang một bên, Tần Tử Sở nhìn giường đệm, trực tiếp đem vải lót đệm mới xé thành mấy mảnh, xếp ngay ngắn đặt bên cạnh.

Đang muốn quấn tã cho Doanh Chính một lần nữa, động tác trên tay Tần Tử Sở lại ngừng một chút, hơi chần chờ nói: “…có phải là trước hết cần rửa sạch mông hay không?”

Khó xử nhìn đôi mắt đang mở của Doanh Chính, cùng với mình mắt to trừng mắt nhỏ, Tần Tử Sở không biết vì cái gì sắc mặt có chút đỏ lên.

Nam hài nhướng mày, hơi nâng lên đôi môi, cặp mắt song đồng màu đen giống như chó Husky nhỏ đang nhìn mình, làm cho Tần Tử Sở cảm thấy Doanh Chính dường như bởi vì mình không thạo việc chăm sóc hài tử mà tức giận.

ヽ(*。>Д

Bình Luận (0)
Comment