Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 27

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 27 ♡Ý vị sâu xa

stock-illustration-11664648-decorative-page-dividers-3-2

Trong ký ức của Doanh Chính chưa bao giờ có người tên Chương Lê này, có thể thấy được hành vi của Chương Lê cũng là của một trí thức có hiểu biết.

Hắn nghĩ thầm, có thể do tính cách đời trước của Tần Tử Sở so với đời này khác quá xa, bởi vậy không có duyên kết bạn với Chương Lê, mới bỏ qua người này, không thể không hoàn toàn dựa vào Lã Bất Vi.

Nhưng so sánh hai người, đối với Doanh Chính mà nói, Chương Lê so với Lã Bất Vi mạnh hơn nhiều.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của một đế vương, Doanh Chính liếc mắt một cái liền nhìn ra Chương Lê không phải là người có h*m m**n quyền lực mãnh liệt, từ việc hắn cho đến bây giờ còn mang theo áy náy đối với chủ cũ là Bình Nguyên Quân, có thể nhìn ra Chương Lê có đức hạnh cao thượng.

Thân là đế vương lòng dạ phải sắt đá, nhưng nếu thủ hạ là thần dân, thì kẻ mềm lòng một chút càng dễ khống chế.

Chương Lê là người thích hợp.

Sự thật so với suy đoán của Doanh Chính cũng không khác nhau mấy.

Mặc dù Chương Lê và những nam nhi khác của Tần quốc có cùng chí hướng, đều mong muốn tạo dựng sự nghiệp, nhưng với tư cách một nam nhân trưởng thành, được tiếp thu tử tế nền giáo dục ở Tần quốc, thì chinh chiến sa trường để đạt được chức tước càng phù hợp với mục tiêu mà hắn theo đuổi.

Thân phận mưu sĩ thích hợp với Chương Lê, nhưng đây không phải là điều Chương Lê đeo đuổi, càng không nghĩ tới dựa vào công trạng đưa Tần Tử Sở về nước để đổi lấy lợi ích, một bước lên trời.

Chương Lê đúng là người hết sức đáng tin cậy.

Trong lòng xác định, Doanh Chính nhắm mắt lại rơi vào giấc mộng, tinh thần của hắn dường như cùng với thân thể trẻ tuổi hơn mà trở nên không khác gì với hài tử mới sinh bình thường, luôn luôn cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ.

Chương Lê mở mắt trừng trừng nhìn Doanh Chính từ trong tay Tần Tử Sở chuyển tới tay mình đã rất nhanh đi vào giấc ngủ, trong nhất thời không thể động đậy, chỉ sợ quấy nhiễu đến quốc chủ tương lai.

Cho đến khi Tần Tử Sở đổi xong xiêm y, đem hài tử nhận về trong ngực, Chương Lê mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cười khổ phát hiện cánh tay và bả vai mình duy trì động tác vừa rồi đều cứng nhắc, nhưng quay đầu nhìn về phía Tần Tử Sở, trong lòng lại giật mình.

Chương Lê kinh ngạc phát hiện động tác Tần Tử Sở ôm hài tử thành thạo tự nhiên, dường như dọc đường cũng chưa từng buông hài tử ra, so sánh với những phụ nhân sinh hạ hài tử cũng không có chỗ nào khác biệt.

Trong lòng hắn nghĩ: công tử bộ dạng phong lưu uyển chuyển, động tác ôm hài tử lại thuần thục như vậy, khó trách tên tiểu lưu manh bị trói ngoài cửa căn bản không hoài nghi qua công tử không phải là nữ nhân.

Chương Lê trong lòng cảm thán một câu, chợt nhớ tới chỗ kỳ quặc của Lã Bất Vi.

Trong lòng hắn cả kinh, ngay sau đó quyết định đời này cũng đem chuyện mình đoán được để trong bụng, tuyệt đối không thể nói ra, nếu không sẽ hại đến thanh danh của công tử.

Tần Tử Sở ôm Doanh Chính, thấy bộ dáng ngủ say của hắn, bàn tay nhỏ bé mũm mĩm nắm lại bên má, không kìm lòng nổi nhếch lên khóe miệng, ánh mắt dịu dàng.

Lẫn nữa hạ giọng nói với Chương Lê: “Tiên sinh, bây giờ chúng ta rời thôn?”

Tầm mắt Chương Lê liếc qua Doanh Chính đang ngủ, im lặng gật đầu một cái, khom người tiến đến kéo ra cửa phòng.

Tần Tử Sở đã có thói quen được người khác hầu hạ, hoàn toàn tiếp nhận thân phận của mình, thấy Chương Lê như thế, không chút nào cảm thấy chưa quen, tự nhiên đi ra.

Nhưng vừa ra khỏi cửa phát hiện bóng dáng của rất nhiều người hầu, hắn lập tức ý thức được thân phận lúc này của mình lại giả trang thành nữ nhân.

Tần Tử Sở hơi cúi đầu, làm ra vẻ rụt rè, đứng ở ngoài cửa chờ Chương Lê, cho đến khi hắn bước ra, mới đi theo sau Chương Lê nửa bước, để Chương Lê đỡ mình lên xe.

Ngồi vào trong buồng xe, Tần Tử Sở lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Công tử cảm thấy không được tự nhiên?” Chương Lê nhẹ giọng hỏi, chần chờ trong mắt chợt lóe qua, vì mình không thể tạo cho Tần vương tôn một điều kiện thoải mái mà hổ thẹn.

Tần Tử Sở đưa tay tháo xuống trâm dài vấn tóc, lắc đầu, để cho một đầu tóc dài vừa đen vừa dày trong nháy mắt rũ xuống bên cạnh, sau đó cười khẽ nói: “Tiên sinh suy nghĩ nhiều, thời điểm chạy nạn, có thể giữ lại mạng đã không phải là chuyện dễ, Dị Nhân sẽ không quan tâm những vật ngoài thân này. Chẳng qua là búi tóc của phụ nhân thắt quá chặt, làm ta đau đầu, cảm thấy quái lạ khó chịu.”

“Công tử thật là hài hước.” Chương Lê lắc đầu cười, hắn hơi suy nghĩ một chút, tiếp tục nói, “Đi thêm nửa tháng, chúng ta có thể rời khỏi Triệu quốc, đến lúc đó trời cao chim vút bay, công tử không cần ủy khuất mình, tiếp tục ăn mặc như phụ nhân.”

Tần Tử Sở vui vẻ nháy mắt mấy cái, khóe miệng lập tức nâng lên: “Ra bên ngoài, tiên sinh gọi ta… Tử Sở đi, gọi ‘Công tử’ nếu bị người khác nghe được, sẽ rước lấy phiền phức.”

Chương Lê cũng cười rộ lên, phụ họa nói: “Tử Sở cũng không cần gọi ‘Tiên sinh’ gì nữa, có thể gọi thẳng tục danh Chương Lê.”

Doanh Chính kỳ thật cũng không ngủ được.

Sau khi thống nhất lục quốc, những kẻ đến ám sát hắn liên tục xuất hiện, đã sớm buộc Doanh Chính chỉ cần cảm giác được một chút biến động nhỏ cũng sẽ lập tức thanh tỉnh.

Tần Tử Sở và Chương Lê từ trong phòng đến lúc ở trên xe ngựa không ngừng nói chuyện với nhau, âm thanh dù nhỏ cũng không yên tĩnh, Doanh Chính chẳng qua là cảm thấy mỏi mệt, mới một mực không mở mắt cho thấy mình đã tỉnh lại.

Chợt nghe Tần Tử Sở tự xưng từ “Dị Nhân” biến thành “Tử Sở”, Doanh Chính đột nhiên thanh tỉnh, đối với suy đoán trong lòng mình không thể nắm chắc .

Chẳng lẽ Doanh Dị Nhân cùng trẫm giống nhau, đều là một lần nữa trở lại thời điểm sinh mệnh mới bắt đầu sao?

Nhưng nếu là như vậy, Doanh Dị Nhân rốt cuộc ngu dốt đến mức nào, mới có thể ở trước mặt An Quốc Quân lăn lộn hai mươi năm, vẫn bị cho là vật bỏ đi, bị ném đến Triệu quốc làm con tin.

Doanh Chính nằm ở trong buồng xe đang lắc lư, trong lòng khinh bỉ, nhưng một loại ý nghĩ khác xuất hiện trong đầu hắn —— chẳng lẽ Doanh Dị Nhân hy vọng mọi thứ giống như đời trước, hắn tiếp tục an ổn vô lo ngồi trên ngai vàng của Tần vương, mới không có bất kỳ thay đổi gì?

Không, cái này càng không thể.

Trước tiên, không đề cập đến chuyện làm con tin là nguy hiểm cỡ nào, chỉ bằng việc trước đó hắn thà chết cũng muốn giữ lại mình thì cho thấy mục đích của Tần Tử Sở cũng tuyệt đối không phải đơn giản vì thân phận con trai trưởng của Thái tử Tần quốc, nếu không thì bỏ lại mình chạy trốn, đối với hắn mà nói không bất kỳ ảnh hưởng gì.

… Từ từ!

Doanh Chính đột nhiên trợn to mắt, trong lòng chấn động mãnh liệt, không thể tin vào trực giác —— lúc này và đời trước khác biệt lớn nhất ở chỗ Tần Tử Sở thà chết cũng muốn bảo vệ mình.

Chẳng lẽ hắn… ?!

“A Chính làm sao vậy? Mắt mở lớn như vậy? Vừa rồi không phải là còn ngủ sao, có phải nằm mơ nên sợ không?” Tần Tử Sở đang cùng Chương Lê nói chuyện phiếm, đột nhiên cảm thấy hài tử trên đùi mình cứng đờ, lập tức đem tầm mắt dừng trên người Doanh Chính.

Phát hiện Doanh Chính trợn to mắt, dáng vẻ như đã bị hoảng sợ, Tần Tử Sở lo lắng không thôi, vội vàng đem Doanh Chính ôm vào trong ngực nhẹ giọng hỏi.

“Xem ra ta sốt ruột rồi, ngươi bây giờ sao có thể nói chuyện được.” Tần Tử Sở thở dài một tiếng, một chút thất vọng thoáng qua trong lòng.

━┳━﹏ ━┳━ thì ra nam thần cũng bị hạn chế sinh lý!

Nói xong, bàn tay của Tần Tử Sở nhẹ nhàng v**t v* lưng của Doanh Chính, môi dán lên thái dương của hắn, đem một bài hát hiện đại có giai điệu nhẹ nhàng thành khúc hát ru ngâm nga.

Thân thể nhỏ nhắn trong tay dần dần trở nên mềm mại, khóe miệng căng thẳng của Tần Tử Sở trở nên thả lỏng.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Chương Lê, rốt cuộc nhớ tới chuyện phiền toái đã gặp lúc trước: “Chương Lê, ngươi có thể tìm chút vải sạch không? A Chính tuổi còn nhỏ, ngoại trừ ăn uống mỗi ngày cần có một nhũ mẫu, còn phải chuẩn bị tã.”

Dù Chương Lê túc trí đa mưu, thì lúc nghe nói việc này, trong đầu cũng không khỏi trống rỗng.

Qua một lúc lâu, Chương Lê mới nói: “Tiểu công tử trước đây là do người nào nuôi nấng?”

Tần Tử Sở xấu hổ nói: “Lao Ái —— chính là người trẻ tuổi trói ngoài kia —— phụ nhân cùng hắn có quan hệ đã đút A Chính một bữa, cách hiện tại hơn ba canh giờ, chỉ sợ A Chính lại muốn đói bụng. Lúc trước ta và nàng nói xong, cho nàng năm lượng để tạm thời nuôi nấng A Chính, đến khi ngươi tới tìm phụ tử chúng ta. Hiện tại phải làm sao? Việc này là bí mật, nếu nói thẳng ra nơi sẽ đến, chỉ sợ nàng không đi theo chúng ta, lại còn tiết lộ bí mật.”

Chương Lê suy nghĩ một lát, bỗng nhiên đưa ra một quyết định khác thường: “Tử Sở, nếu ngươi tin ta, có thể đem nàng kia trói đưa đến đây.”

Tần Tử Sở nghe chuyện Chương Lê nói, sợ tới mức nhảy dựng, kinh ngạc nhìn hắn.

Chương Lê đã nói nhanh: “Sau trận chiến Tần Triệu, nam tử khoẻ mạnh không còn lại bao nhiêu, trong thôn nữ nhân không mất trượng phu càng ít đi, rất nhiều thôn phụ không chịu đựng được những đêm tịch mịch nên tái giá; nếu không có điều kiện tái giá, có thôn thậm chí thôn trưởng ra mặt, chủ động để cho quả phụ trong thôn tiếp đãi nam tử của các đội buôn đi ngang qua một đêm an ủi. Hứa cho một số tiền lớn thì các nàng cũng sẽ không đồng ý rời xa quê hương, nhưng nếu giúp cho các nàng tái giá…”

Tần Tử Sở trong nháy mắt nở nụ cười, thấp giọng nói: “Thật sự là một ý kiến hay.”

Quan hệ của Lao Ái và nữ nhân kia trong thôn chắc chắn không phải là bí mật, nếu cùng lúc trói bọn họ đưa đi, có lẽ tất cả mọi người sẽ cảm thấy hai người bọn họ đi nhờ xe đội buôn để bỏ trốn, mà không phải bị đội buôn bắt cóc.

Đang nói thì nữ tử đêm qua cùng Lao Ái ph*ng đ*ng, đeo một giỏ đồ đan bằng liễu đẩy cửa đi tới.

“Lao Ái, sao ngươi lại bị trói ở đây?!” Nữ tử phát ra một tiếng thét kinh hãi, sợ tới mức đem giỏ ném xuống đất.

Chương Lê quyết định thật nhanh, trực tiếp nói: “Đem đôi gian phu dâm phụ trói lại, nữ tử bịt miệng, đưa đến trên xe.”

Không đợi nữ tử giãy dụa, nhóm tôi tớ mà Chương Lê thuê đã vọt tới trước mặt nữ tử, đem nàng trói thành bánh chưng, trực tiếp ném lên xe.

Nàng hoảng sợ nhìn Tần Tử Sở và Chương Lê ngồi trên xe, nức nở muốn gào thét ra tiếng, nhưng âm thanh lại hoàn toàn bị bịt kín trong miệng, sợ tới mức nước mắt chảy đầy mặt.

“Kêu cũng sẽ không có người đến cứu ngươi.” Tần Tử Sở thương hại liếc mắt nhìn nữ tử một cái, lời nói ra lại khiến nữ tử sợ hãi.

Hắn xấu hổ hắng giọng một cái, cố gắng nở nụ cười thương lượng: “Ngươi đừng sợ, chỉ cần ngươi nuôi con ta thật tốt, ta sẽ không làm khó ngươi, thời điểm thả ngươi về, còn cho ngươi một khoản tiền mười lượng vàng.”

Nữ tử lại bị nụ cười của Tần Tử Sở làm sợ tới mức càng thêm run rẩy không thôi, không ngừng co người về phía sau, tránh né tầm mắt của hắn, giống như Tần Tử Sở là một quái vật ăn thịt người.

“… Hơn nữa sẽ giúp ngươi tìm một trượng phu.” Chương Lê thấy nữ tử càng nháo càng lợi hại, rốt cuộc chen vào một câu.

Không nghĩ tới thân thể của nữ tử lại cứng đờ, nước mắt trên mặt dần dần ngừng lại, cũng không liều mạng giãy dụa nữa.

Tần Tử Sở đối với Chương Lê càng thêm tin tưởng, nhưng vẫn cảm thấy kỳ quái.

Hắn chỉ có thể nghiêm mặt quay về ôm Doanh Chính, trong lòng buồn bực, nhìn nhi tử để giải tỏa u buồn.

Doanh Chính mở to đôi mắt giống như cún con, phát hiện Tần Tử Sở mất mát nhăn mày lại, nghĩ trong lòng: xem ra phụ hoàng của hắn một chút cũng không hiểu về cuộc sống gian khổ của tiện dân.

Thời đại Chiến quốc, nữ tử không có trượng phu để dựa dẫm đều phải nộp thuế như nhau, chỉ bằng hai tay của mình, làm thế nào giữ được vàng bạc, hứa hẹn xa xôi cho nữ tử vàng bạc, không bằng vì nàng tìm một trượng phu sẽ thiết thực hơn.

Tần Tử Sở rất đơn thuần.

Sau khi nữ tử yên tĩnh, liền từ từ đi đến bên Tần Tử Sở, chủ động cởi bỏ vạt áo lộ ra một b** ng*c căng sữa, để Tần Tử Sở tự mình ôm hài tử cho hắn bú sữa.

Đội buôn rốt cuộc lên đường.

Xe ngựa lộc cộc lắc lư trên đường, chưa đi bao xa, tiếng vó ngựa làm cho Tần Tử Sở khẩn trương không thôi bỗng nhiên “Đát đát” từ cách đó không xa truyền tới.

“Chương Lê tiên sinh, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt.” Âm thanh sang sảng vang lên, Tần Tử Sở vội vàng che cái miệng nhỏ nhắn của Doanh Chính lại, không cho hắn lên tiếng, phụ tử hai người lui vào một góc bên trong buồng xe.

Chương Lê liếc nhìn phụ tử Tần Tử Sở một cái, mỉm cười xuống xe ngựa.

Hắn khom mình hành lễ nói: “Lần này có thu hoạch gì không?”

“Ôi, xui xẻo, để cho Tần vương tôn chạy thoát, huynh đệ chúng ta đành phải bắt lấy thê tử của Tần vương tôn và Lã Bất Vi trở về phục mệnh.” Binh sĩ Triệu quốc dẫn đầu nói xong, đi đến đội ngũ phía sau, ở sau lưng của Lã Bất Vi hung hăng đá một cước.

Chương Lê mang theo mỉm cười nhìn chăm chú vào Lã Bất Vi, cười đến ý vị sâu xa.

*Giải thích một chút ở đoạn Tử Sở tự xưng khiến Doanh Chính kinh ngạc nhé:

Sau khi về nước Tần, do Hoa Dương phu nhân là người nước Sở nên Dị Nhân mới đổi tên là Tử Sở, gọi là Doanh Tử Sở. Thế nên Doanh Chính mới có phản ứng như vậy.

Trùng hợp là em thụ cũng tên Tử Sở, nhưng khác họ, Tần Tử Sở =)) nói chung ta thấy tác giả đặt tên có ý nghĩ sâu xa lắm.

stock-illustration-11664648-decorative-page-dividers-3-2

Gặp lại người quen cũ rồi, Lã Bất Vi chạy trốn rầm rộ quá, nên bị tóm ╮(─▽─)╭

Bình Luận (0)
Comment