Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 29

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 29 ♡Mỹ nhân tuyệt sắc

div4

Công Tôn Kiền vẻ mặt đại biến, đột nhiên nhảy dựng lên.

Hắn không dám tin kéo áo Lã Bất Vi cao giọng nói: “Ngươi nói cái gì? Đó sao có thể là hài tử của ngươi?!”

Lã Bất Vi mặt không đổi sắc nhìn Công Tôn Kiền, bình tĩnh nói: “Công Tôn đại phu vì sao nói thế? Bất Vi không phải là nam nhân sao? Làm cho nữ nhân mang thai đương nhiên không phải là việc khó.”

Công Tôn Kiền cả người run lên, hồn bay phách lạc buông áo của Lã Bất Vi ra, thân thể đứng không vững lui về sau mấy bước, ánh mắt mờ mịt lẩm bẩm nói: “Điều này sao có thể? Lại… lại là hài tử của Lã Bất Vi ngươi… Ta vì ham chút lợi nhỏ mà làm lỡ việc lớn của quốc chủ giao phó! Nên làm thế nào cho phải? Công Tôn Kiền ta phụ sự nhờ vả của quốc quân, không còn mặt mũi nào sống tiếp trên cõi đời này!”

Công Tôn Kiền dứt lời, ánh mắt chợt thay đổi, tràn ngập tuyệt vọng, rút ra lưỡi kiếm sắc bén giắt ở bên hông đặt lên cổ.

“A a a ——! !” Máu tanh văng lên mặt của Lục Kiều.

Nàng bị dọa không nhẹ, ngã ngồi trên mặt đất, tiếng gào thê lương truyền ra thật xa, lại đem thê tử của Công Tôn Kiền ở hậu viện dẫn tới.

“Phu quân à!” Nàng trừng mắt, ngây ngốc nhìn Công Tôn Kiền ngã xuống mặt đất co giật, sắc mặt dần dần trở nên xanh mét, nhẹ nhàng kêu một tiếng, trên mặt đột nhiên không còn huyết sắc.

“Đông” một âm thanh nhỏ vang lên, thê tử của Công Tôn Kiền sắc mặt trắng bệch trực tiếp ngã ngửa ra đất.

Bọn thị nữ đi theo sau thê tử của Công Tôn Kiền nháy mắt hỗn loạn, thét lên chói tai, không biết trước tiên nên gọi nàng tỉnh lại, hay là nên đi nâng thi thể của Công Tôn Kiền.

Lã Bất Vi lặng lẽ đi đến trước mặt Lục Kiều, nắm mạnh cổ tay của nàng, đem Lục Kiều kéo lên đối diện với hắn, nhìn vẻ mặt đờ đẫn của nàng, hung hăng tát một cái trên mặt Lục Kiều.

Hắn nheo mắt lại, thấp giọng hỏi: “Tỉnh lại chưa? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?!”

Lục Kiều bụm mặt gục đầu xuống, không ngừng run lẩy bẩy, hoàn toàn không có dũng khí ngẩng đầu đối diện ánh mắt của Lã Bất Vi, nghẹn ngào hồi lâu không dám nói ra một chữ.

Đáng tiếc, Lã Bất Vi rất giàu có, nuôi dưỡng qua không ít mỹ nhân, đối với kỹ xảo nhỏ của nữ nhân vô cùng rõ ràng.

Hắn vừa thấy bộ dáng của Lục Kiều, lập tức phát hiện mình vốn đoán sai rồi, đi mật báo tuyệt đối không thể là Chương Lê, mà là Lục Kiều ở trước mặt.

Lã Bất Vi trong lòng đột nhiên bùng lên lửa giận, “Ba ba ba” hung hăng ở trên mặt Lục Kiều đánh hơn mười bạt tay, đánh cho đến khi răng của nàng lung lay mới dừng tay, thở gấp tức giận nói: “Lúc trước quả nhiên không nên nhất thời mềm lòng, lưu lại tính mạng của ngươi.”

“Lã đại thương nhân, xin đừng đem ta bán đi!” Lục Kiều bị Lã Bất Vi đánh đến mặt sưng đỏ, hoàn toàn không nhìn ra vẻ xinh đẹp trước kia, nhưng nàng thu lại tất cả nước mắt, không dám phát ra một chút nghẹn ngào nào.

Lục Kiều sau khi hét một tiếng, liền ôm chặt lấy đùi của Lã Bất Vi, không dám buông.

Từ sáng sớm ngày hôm đó bị Lã Bất Vi phát hiện nàng có ý đồ câu dẫn Tần Tử Sở, Lục Kiều cho là mình không còn đường sống .

Lã Bất Vi không giết Lục Kiều, sau khi liếc nàng một cái lạnh như băng, trực tiếp dặn bảo quản gia: “Nếu con tiện tỳ này nôn nóng không thể nén được h*m m**n với nam nhân, thì đem nàng đưa đến nơi có nhiều nam nhân đi.”

Lục Kiều còn chưa kịp phản kháng, đã bị che miệng lại, giống như con chó bị lôi ra khỏi nhà của Lã Bất Vi, ném vào trong một căn nhà nhỏ, giam mấy ngày, sau khi đói đến hoa mắt không còn sức lực chạy trốn, mới bị bán vào kỹ viện, mỗi ngày tiếp đãi những nam nhân thô bỉ không chịu nổi.

Nàng không biết lúc nào mang thai hài tử không rõ phụ thân là ai, nhưng Lục Kiều giả vờ yếu đuối nhát gan, vào thời điểm kỹ viện thả lỏng trông coi nàng, rốt cuộc sau nửa năm bị hành hạ mới tìm được cơ hội trốn ra.

Lục Kiều vốn định về đến phủ con tin của Tần Tử Sở, dựa vào sự rộng lượng mềm yếu của Tần Tử Sở để hắn mềm lòng thu nhận mình, không nghĩ tới lại phát hiện Tần Tử Sở thay đổi y phục nữ nhân, mang theo mẹ con Triệu Cơ lén từ cửa hông rời đi!

Lục Kiều vẫn luôn là một nữ nhân thông minh, nàng lập tức suy nghĩ cẩn thận, biết Tần Tử Sở và Lã Bất Vi đang chuẩn bị chạy trốn , nhưng Lã Bất Vi ở bên người Tần Tử Sở, hắn nhất định sẽ không cho mình bất kỳ cơ hội nào để đi theo.

Lục Kiều cắn răng, dứt khoát hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, đi đến phủ của Công Tôn Kiền mật báo.

Tần Tử Sở và Lã Bất Vi không cho nàng con đường sống, Công Tôn Kiền thấy nàng giúp đỡ bắt lại Tần vương tôn bỏ trốn, ngày sau cũng sẽ thưởng cho nàng, vì nàng tìm một nơi ở tốt.

Nhưng Lục Kiều bất kể thế nào cũng không nghĩ tới sự tình lại bất ngờ như thế.

Tần Tử Sở vẫn tìm ra lối thoát, bị bắt về chỉ có Lã Bất Vi lòng dạ độc ác, thậm chí ngay cả Công Tôn Kiền cũng không tiếp nhận được đả kích Tần Tử Sở chạy trốn thành công, rút kiếm tự vẫn.

Lục Kiều tuy rằng không rõ Lã Bất Vi tại sao lại một mực chắc chắn hài tử trong bụng nàng là của mình, nhưng nàng biết hiện tại nếu mình không ôm chặt đùi của Lã Bất Vi, để cho hắn đem mình theo, sau này việc của mình nhất định sẽ bị Công Tôn Kiền ghi hận, xử lý cho hả giận.

Công Tôn Kiền và thê tử của hắn mấy ngày nay đối với mình chiếu cố, hoàn toàn bởi vì bọn họ cho là cái thai trong bụng mình chính là huyết mạch của Tần vương tôn!

Khi bí mật này bị tiết lộ, nàng sẽ không còn đường sống .

Vô số ý nghĩ chảy qua trong đầu của Lục Kiều, nàng hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, kéo Lã Bất Vi kêu khóc: “Lã đại thương nhân, xem trong bụng ta là hài tử, van cầu ngươi, không cần để ta ở tại chỗ này. Đây là, đây là… hài tử a!”

Lã Bất Vi nheo mắt lại, hít sâu một hơi, cúi người đem Lục Kiều từ mặt nâng lên, hạ giọng uy h**p nói: “Nếu ngươi có một câu dối trá, ngươi nên biết ta có biện pháp để cho ngươi sống không bằng chết —— tựa như trước đây vậy, ngươi hiện tại sẽ không còn muốn nam nhân chứ.”

Trong mắt Lục Kiều lóe ra sợ hãi rõ rệt, run rẩy không ngừng dùng sức gật đầu, lại căng thẳng không khống chế được dùng răng cắn vào đầu lưỡi.

Lã Bất Vi vừa lòng gật đầu, trên mặt một lần nữa lộ ra vẻ nổi giận, đánh vào mặt Lục Kiều, quát: “Tiện tỳ, ngươi dám nói dối với Công Tôn đại phu, ngươi cũng biết bịa đặt tin tức của Tần vương tôn sẽ hại ta gặp xui xẻo, đến lúc đó ngươi còn muốn có kết quả tốt gì? Kéo Lã thị ta một nhà chôn theo ngươi sao!”

Chủ nhân đã chết, chủ mẫu hôn mê bất tỉnh, quản gia hiện tại cũng quyết không nguyện ý nhìn thấy phủ Công Tôn bị người ta xem náo nhiệt, nhìn đến Lã Bất Vi và Lục Kiều ầm ĩ, hắn bất mãn đi lên ngăn cản.

Quản gia ngăn lại bàn tay còn muốn tiếp tục hạ xuống của Lã Bất Vi, cau mày nói: “Lã đại thương nhân, chủ nhân xảy ra chuyện, trong nhà rối ren, chỉ có thể oan ức ngươi hiện tại ở tạm trong phủ mấy ngày. Về phần vị cô nương này, cũng xin ngài không cần tiếp tục đánh, chỉ sợ sau khi phu nhân tỉnh lại, có chút chuyện còn muốn hỏi nàng, nếu ngươi đánh nàng để xảy ra việc không hay, chỉ sợ khó ăn nói với phu nhân.”

Lã Bất Vi nổi giận đùng đùng thở hổn hển vài tiếng, tức giận nhìn chằm chằm vào Lục Kiều, ở trên đùi nàng không hết hận lại đá một cước.

Qua một lúc lâu, Lã Bất Vi mới bình tĩnh trở lại, có chút xấu hổ nhìn về phía quản gia, thấp giọng nói: “Là Bất Vi làm cho quý phủ thêm phiền toái.”

“Quý phủ bất hạnh, mấy ngày nay thế nào cũng rối ren, Lã đại thương nhân bỏ qua cho. Xin Lã đại thương nhân đi theo ta, tiểu nhân sắp xếp phòng cho Lã đại thương nhân, xin ở tạm mấy ngày, hãy lượng thứ.” Quản gia cẩn thận nói, dường như không thấy vẻ mặt do dự của Lã Bất Vi, trực tiếp dẫn hắn đến phòng riêng cho khách.

Lã Bất Vi đi theo sau quản gia, quay đầu lại liếc mắt nhìn Lục Kiều một cái, quả nhiên thấy vẻ mặt của nàng thả lỏng không ít.

Lã Bất Vi lặng lẽ siết chặt nắm tay, trong lòng chửi rủa: tiện tỳ, chờ ngươi sinh hạ hài tử, xem ngươi có còn mạng hay không!

Công Tôn Kiền chết cũng không vinh dự, nhưng Triệu vương vừa kế vị, sau khi hắn chết cũng không làm khó.

Dù là như vậy, tang sự của Công Tôn Kiền cũng làm rất đơn giản, trong vòng ba ngày liền chôn cất qua loa.

Thê tử của Công Tôn Kiền thoạt nhìn trong nháy mắt già hơn mười tuổi.

Người chết thì mọi chuyện đều vô ích, nếu Công Tôn Kiền đã chết, Lục Kiều và Lã Bất Vi đều nói trong bụng nàng không là hài tử của Tần vương tôn, thê tử của Công Tôn Kiền căn bản không muốn lại nhìn thấy Lục Kiều, trực tiếp đem nàng và Lã Bất Vi đuổi ra khỏi phủ.

Lục Kiều vẻ mặt thận trọng đi theo phía sau của Lã Bất Vi, hoàn toàn không dám nhiều lời.

Lã Bất Vi quay đầu lại, nhíu mày nhìn phủ của Công Tôn Kiền, rốt cuộc nhớ tới đi theo sau xe ngựa, là Lục Kiều bụng rất to.

Hắn do dự một lát, rốt cuộc vẫn hết sức nín thở nói: “Lên xe đi.”

Nhíu mày trừng bụng của Lục Kiều, Lã Bất Vi không nói một lời ngồi bên trong xe, tâm tư vốn nguội lạnh một lần nữa bùng lên.

Tần Tử Sở mang đi hài tử của Triệu Cơ là thật, nhưng một người nam nhân như hắn căn bản sẽ không thể chăm sóc hài tử, trên đường dù chưa gặp nguy hiểm gì, hài tử cũng không có khả năng sống sót.

Một khi đã như vậy…

Lã Bất Vi sờ cằm, khóe miệng lộ ra tươi cười nhàn nhạt, hơi nheo mắt lại, rốt cuộc lộ ra một chút độ ấm nhìn bụng của Lục Kiều.

Doanh Chính nếu chết ở trên đường, như vậy hài tử trong bụng Lục Kiều chỉ cần bình an sinh ra, thì chính là con trưởng của Tần Tử Sở!

Xem ra, kế hoạch dựa vào Tần Tử Sở để làm rạng rỡ gia môn của mình, còn có thể tiếp tục.

Lã Bất Vi ngay lập tức nắm bắt cơ hội đó, một lần nữa tính toán việc rời Triệu quốc đi sang Tần.

Tần Tử Sở đối với chuyện Lã Bất Vi bị Lục Kiều hãm hại một phen không biết chút nào.

Trên đường có Chương Lê sắp đặt, hắn thoải mái khoan khoái mang theo Doanh Chính, thân thể vốn quá gầy lại đầy đặn lên một cách thần kỳ, không còn gầy giơ xương.

Doanh Chính xoay xoay thân thể, tựa vào ngực hắn phát ra một tiếng thở dài thoải mái, âm thanh ê a mềm mại khiến tâm của Tần Tử Sở đều tan chảy.

“A ——” Tần Tử Sở có chút ngốc nghếch há mồm phát ra tiếng, cười tủm tỉm nói: “Há mồm cho ta nhìn xem, có phải răng mọc dài nên khó chịu hay không? Mấy ngày gần đây sao lại thích làm nũng như vậy, hướng vào ngực ta cọ cọ.”

Lời nói của Tần Tử Sở vừa ra khỏi miệng, dáng vẻ vốn đang hài lòng của Doanh Chính lập tức căng thẳng, gương mặt béo tròn nhìn chằm chằm vào Tần Tử Sở.

Tần Tử Sở không quan tâm đưa tay luồn vào nách Doanh Chính, nhẹ nhàng cù vài cái, Doanh Chính lập tức không kiềm chế được hé miệng phát ra tiếng cười.

Tần Tử Sở đúng lúc đưa ngón tay vào miệng hắn, nhẹ nhàng sờ vào lợi của nam hài, xác định không phải răng mọc dài nên khó chịu, mới thở phào nhẹ nhõm, hôn một cái lên má của hắn.

“Công tử, đã vào Ngụy quốc. Ngài có thể đem quần áo nữ nhân thay ra.” Chương Lê ngồi bên cửa sổ nhẹ giọng nhắc nhở.

Trên mặt Tần Tử Sở lập tức lộ ra tươi cười, thật nhanh từ trong rương trên buồng xe, lấy ra một bộ quần áo nam thay lên người, trường bào màu đỏ sẫm thay cho váy nữ nhân, lại càng tôn thêm khí chất tươi sáng của Tần Tử Sở.

Hắn đón ánh mặt trời chiếu vào buồng xe, khẽ mỉm cười, làm cho toàn bộ buồng xe đều rực rỡ.

“Trong xe ngựa là người phương nào? Có thể đi ra cho ta thấy không?” Một giọng nam trầm bổng đột nhiên vang lên phía ngoài buồng xe, chỉ nghe âm thanh cũng khiến cho người khác sinh ra hảo cảm.

Tần Tử Sở sửng sốt, theo bản năng bỗng chốc che Doanh Chính ôm vào trong ngực, không để cho hắn bị phát hiện.

Đi xuống xe, đối diện với ánh mắt của Tần Tử Sở là một mỹ nhân tuyệt sắc đang cưỡi trên một con ngựa cao to, chợt nở nụ cười, quay đầu đối với tùy tùng phía sau dặn bảo: “Đem bọn họ đuổi ra khỏi Ngụy quốc!”

div4

(ノー”ー)ノ┻┻ Tên họ Lã đó đúng là mưu mô thâm hiểm mà. Còn tính đưa con của Lục Kiều sang Tần nữa chứ.

Bình Luận (0)
Comment