Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 31

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 31 ♡Nói xấu

tumblr_inline_mreqksr4h11qz4rgp

Lời của Tần Tử Sở vừa ra khỏi miệng, trong buồng xe, trong lòng của Chương Lê và Doanh Chính đều chấn động không thôi, hai người thật không ngờ Tần Tử Sở sẽ nói ra những lời như vậy.

Tuy Chương Lê thừa nhận Doanh Chính sinh ra với dị tượng, nhưng Doanh Chính dù sao vẫn còn là một hài tử trong tã lót, sau này “Dị tượng” rốt cuộc là tốt hay xấu cũng còn chưa biết —— Trụ vương sinh ra cũng khác thường mà!

Tần Tử Sở vội vàng đưa ra quyết định chẳng khác nào một trò đùa quá lố.

Nhưng Doanh Chính là nhi tử của Tần Tử Sở, kẻ xa lạ thì không ly gián người thân được, Chương Lê cho dù cảm thấy quyết định của Tần Tử Sở qua loa, cũng sẽ không đối với việc này lắm mồm, ly gián tình cảm của phụ tử bọn họ.

Chương Lê nhận thấy Tần Tử Sở tuổi còn trẻ, hoàn toàn không thể không cần nữ nhân, có các mỹ nữ ôn nhu đãi đãi hắn, còn sợ Doanh thị không có thêm hậu duệ khác sao?

Lời Tần Tử Sở nói, khi Doanh Chính nghe được cảm thấy quả thực là giễu cợt!

Nhi tử của Doanh Dị Nhân không chỉ có một mình Doanh Chính!

Doanh Chính xoay người, quay lưng lại, không muốn thấy Tần Tử Sở ăn nói lung tung.

Mông nhỏ tròn vo vểnh lên trong không khí, làm cho Tần Tử Sở nhịn không được đem tay đặt lên xoa nhẹ mấy cái, hắn cười đem Doanh Chính bọc vào trong chăn nhỏ làm bằng da sói, sau đó chợt cúi xuống hôn lên cái mông nhỏ của nam hài một cái, cười ha ha.

“Thịt béo tròn sao lại đáng yêu như vậy.” Sau đó Tần Tử Sở nghiêng người nằm bên cạnh Doanh Chính, bàn tay duỗi vào trong chăn, nhẹ nhàng ma xát lưng của Doanh Chính, thanh âm tràn đầy ý cười ấm áp.

Cơn giận của Doanh Chính vẫn còn sót lại chưa tan, cảm giác lại bị Tần Tử Sở trêu chọc, nổi giận đùng đùng tiếp tục trở mình lại, quay lưng về phía hắn, nhưng ngón tay thon dài trước sau đuổi theo Doanh Chính, nhiều lần vuốt dọc lên lưng hắn, suốt từ trên xuống dưới.

Sờ đến Doanh Chính cả người ngứa ngáy, tứ chi vô lực, chỉ muốn lười biếng cọ lên lòng bàn tay ấm áp, lăn vào trong ngực Tần Tử Sở.

“Ôi? Đây là giận ta sao? A Chính, A Chính, A Chính…” Tần Tử Sở tiến lại gần, có chút dông dài ngâm nga nhũ danh của Doanh Chính.

Hắn đem trán dán lên trán Doanh Chính, xác định nam hài không nóng lên, trong lòng mới hết lo.

Tần Tử Sở do dự chốc lát, vẫn là nâng chân của nam hài đang nhắm mắt, cẩn thận rút ra bàn tay của mình, không quấy rầy hắn nghỉ ngơi.

Doanh Chính lúc bàn tay của Tần Tử Sở rời đi thân thể của mình, đột nhiên mở to mắt, xoay người đối diện với Tần Tử Sở.

Trẫm không đồng ý, ngươi lại dám rời đi? Tử Sở, ngươi còn rất nhiều nghi vấn chưa trả lời trẫm đâu, trẫm mỗi một việc đều để cho ngươi nhớ kỹ, chờ trẫm có thể mở miệng nói chuyện, nhất định phải đem tất cả nghi vấn hỏi cho rõ ràng.

Bởi vì song đồng mà ánh mắt càng lộ vẻ to lớn và thâm thúy hơn, thẳng tắp nhìn hắn, khiến thân thể của Tần Tử Sở cứng đờ, ngây ngẩn cả người.

“… Ta rời đi, A Chính thật sự mất hứng sao?” Tần Tử Sở nhíu mi suy đoán, trong lòng cảm thấy một tia phấn khởi kỳ diệu.

Hắn chuyển động cơ thể, từ từ đến bên người Doanh Chính, bàn tay khoát lên chăn nhẹ nhàng vuốt ngực nam hài một chút, ánh mắt chăm chú dán lên mặt Doanh Chính, quả nhiên thấy Doanh Chính theo động tác trên tay mình mà chậm rãi thả lỏng gương mặt, đôi mắt to dần dần lộ ra mơ màng và buồn ngủ.

Thời gian trôi qua, Doanh Chính thuận theo nhu cầu của cơ thể, không ngừng nghiêng đầu hướng vào bàn tay của Tần Tử Sở, cuối cùng đem khuôn mặt non nớt dán vào lòng bàn tay của hắn, ngủ thật say.

Khóe môi Tần Tử Sở nhếch lên, mỉm cười thỏa mãn, tâm tình kích động không thôi.

Hắn l**m môi, cuối cùng không chia sẻ tình cảm vui sướng trong lòng với Chương Lê ở bên cạnh.

╰(*°▽°*)╯nam thần mới sinh ra có tâm đề phòng rất nặng cũng đã mở ra cánh cửa lòng với ta!

Nam thần không có ta dỗ dành thì ngủ không yên, tốt, thật là quá tốt!

Trong lòng của Tần Tử Sở vui mừng không thôi.

Hắn vươn tay, thật cẩn thận đem nam hài và đệm toàn bộ nâng đến trước người, đem Doanh Chính đặt trên bụng mình, bàn tay cách chăn nhẹ nhàng v**t v* lưng hắn, chỉ cảm thấy gân cốt dưới tay mềm mại, trên mặt càng thêm tươi cười.

Tần Tử Sở nằm trong buồng xe, nghiêng mặt nhướng mày nhìn về phía Chương Lê, hạ giọng nói: “Tiên sinh, người đi theo chúng ta rời khỏi chưa?”

Chương Lê thật cẩn thận từ khe hở giữa bức rèm và khung cửa sổ nhìn ra, sau đó, không lên tiếng lắc đầu.

Sau khi liếc mắt nhìn Doanh Chính đang nằm trong ngực của Tần Tử Sở, kế tiếp hắn hạ thấp giọng, có chút chần chờ nói: “Công tử, bọn họ hình như có chút kỳ quái… Giống như, lại đi theo chúng ta.”

Tần Tử Sở vừa nghe lời này, thân thể chợt căng thẳng, bàn tay vỗ phía sau lưng của Doanh Chính đột nhiên siết chặt.

Hắn vội vàng buông tay ra, lo lắng đứng dậy cởi tã lót của Doanh Chính, tỉ mỉ kiểm tra trên người một phen, xác định không lưu lại vết thương nào, mới thở phào nhẹ nhõm.

Áy náy hôn lên má của Doanh Chính, Tần Tử Sở đem hắn khóa lại trong ngực mình, đối với Chương Lê thấp giọng hỏi: “Tiên sinh, sao có thể như vậy? Lúc này, quân Tần tấn công Triệu, Triệu quốc rối ren, tin tức ta chạy trốn so ra hẳn là không ai quan tâm. Long Dương Quân lẽ ra chưa phát hiện tung tích của chúng ta—— tin tức giữa Triệu quốc và Ngụy quốc chẳng lẽ nhanh như thế sao?”

Chương Lê suy tư chốc lát, lắc đầu.

Nhưng hắn vẫn rầu rĩ, một lát sau, Chương Lê nhanh nhẹn dứt khoát sửa lại vạt áo, mỉm cười nói: “Cần gì phiền não việc này? Dù sao ta cũng không có khuôn mặt đẹp giống như công tử, đi xuống bắt chuyện, trực tiếp hỏi một phen thì tốt rồi.”

Nói xong, Chương Lê chui ra khỏi buồng xe, trực tiếp đi ra ngoài.

Doanh Chính ghé vào trong ngực của Tần Tử Sở, hơi nhăn mày lại, lúc trước hắn còn nhỏ tuổi, cũng không rõ lúc này chuyện gì đã xảy ra, nhưng có một chuyện không thể nghi ngờ —— trận chiến này của Tần quốc là uổng công.

Sự tình nếu nhất định phải liên hệ với việc Tần quốc tấn công Triệu quốc, chỉ có thể là, Triệu quốc sợ quân Tần tấn công, phái sứ thần đi sang Ngụy quốc cầu viện binh.

Bởi vậy, bọn họ vừa mới chạy ra khỏi Triệu quốc, mới có thể cùng sứ thần mà Ngụy quốc phái sang Triệu quốc ngẫu nhiên gặp nhau.

Doanh Chính nhìn về phía người bên cạnh, Tần Tử Sở không biết rốt cuộc là người phương nào, nghĩ trong lòng: nếu ngay cả việc này hắn cũng không rõ, có thể thấy được thật sự không phải là Doanh Dị Nhân trọng sinh.

Chẳng qua không biết rốt cuộc người chiếm giữ khối thân thể này là ai?

Trong lòng Doanh Chính nghi hoặc, không khỏi hơi di chuyển, quay mặt lại.

Gò má của hắn cọ xát qua ngực của Tần Tử Sở, viên thịt hơi nhô ra vừa đúng lúc đụng vào miệng hắn, Doanh Chính theo bản năng nhếch môi, một hơi thở gấp cố kiềm nén bỗng nhiên rơi vào tai hắn.

Doanh Chính cả người đều cứng nhắc, hơi hé miệng, vẻ mặt dại ra.

Gần như trong nháy mắt hắn liền hiểu được vị trí mình ngậm là gì!

“A Chính đói bụng sao? Tiểu bướng bỉnh! Ha ha, ngươi đâu có giống như hài tử nghịch ngợm chứ.” Tần Tử Sở cười nhẹ, hai tay nâng Doanh Chính lên, đem hắn ôm vào ngực.

Sau khi tiến sát lại cọ trán cùng Doanh Chính một lát, Tần Tử Sở hơi nhấc lên bức rèm, khẽ căn dặn: “Đem nhũ mẫu gọi tới, A Chính đói bụng.”

Ngay sau đó, Tần Tử Sở gục đầu xuống, nắm vành tai nhạy cảm của Doanh Chính xoa xoa, dịu dàng khẽ cười nói: “Không dám ngẩng đầu là thẹn thùng sao?”

Doanh Chính dĩ nhiên không phải là thẹn thùng, hắn chính là… đang đối mặt với một chấn động có chút lớn.

Phụ thân của mình —— bất kể linh hồn có đúng hay không, thì thân thể tuyệt đối là đúng —— đ** nh*, bị hắn m*t vào.

So với việc phát hiện bị Từ Phúc lừa vàng bạc tiền của, cùng đồng nam đồng nữ chuồn mất, còn đáng sợ hơn gấp mấy vạn lần!

Doanh Chính theo bản năng vươn đầu lưỡi ra l**m môi của mình, ngốc lăng theo thanh âm ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt màu nâu sậm ôn nhu.

Tướng mạo của Tần Tử Sở vốn thiên về ôn hòa mềm mại, mang theo một vẻ đẹp nữ tính, phù hợp với thẩm mỹ của niên đại này.

Lúc trong mắt của hắn tràn đầy ôn nhu, thật giống như ánh nắng chiều soi trên hồ nước, dâng lên từng gợn sóng, khiến cho người khác cảm thấy sung sướng cả về thể xác lẫn tinh thần.

Doanh Chính cảm thấy bản thân bị mê hoặc, hắn nâng bàn tay nhỏ, nhẹ nhàng dán lên hốc mắt của Tần Tử Sở sờ qua, lông mi thật dài quét qua lòng bàn tay hắn, khóe miệng của người đối diện tươi cười càng thêm rõ ràng, ở giữa đôi môi màu đỏ nhạt có thể thấy rõ hai hàm răng trắng noãn.

“Công tử, ta hỏi ra được…” Rèm cửa đột nhiên bị vén lên, Chương Lê kích động ló đầu vào.

Nhưng hắn lập tức dừng lại, không sao nói rõ được, nhìn Tần Tử Sở, lập tức bật cười khuyên, “Công tử, ngươi thích hài tử cũng không thể dung túng hắn như thế. Tiểu công tử dù sao tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, ngộ nhỡ hắn làm bị thương đôi mắt của ngươi thì sao.”

Tần Tử Sở mờ mịt hướng về phía Chương Lê, dường như hoàn toàn không hiểu lời hắn nói, tràn đầy thắc mắc nói: “Làm sao có thể? A Chính của ta thông minh hiểu chuyện như vậy, hắn sẽ không làm ta bị thương.”

Ý cười trên mặt Chương Lê càng nhiều, lắc đầu cười, cuối cùng vẫn tiếp tục khuyên nhủ: “Tiểu công tử dù thông minh, thì tiểu hài tử cũng không thể khống chế được tính khí của mình. Không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ. Công tử mau mau buông tiểu công tử ra, ngày sau chơi đùa cùng hắn cũng nên chú ý có chừng mực.”

Tần Tử Sở ngoài miệng “Ừ” một tiếng, nhưng trong lòng lại không nghĩ giống lời Chương Lê nói.

o(≧口 ≦)o nam thần tuổi nhỏ thông minh đáng yêu như vậy, rõ ràng cùng ta tâm đầu ý hợp, hoàn toàn không có khả năng biến thành hài tử ngang bướng không biết chừng mực.

Chương Lê tiên sinh chắc đã suy nghĩ quá nhiều, nam thần nhất định sẽ đi trên con đường rộng lớn.

Tần Tử Sở cười bắt lấy tay của Doanh Chính, trên bàn tay hắn hôn mấy cái liền, sau đó hơi ngẩng đầu nhìn về phía Chương Lê hỏi: “Tiên sinh vừa mới hỏi được chuyện gì ?”

Chương Lê lúc này mới trở lại đề tài vừa rồi, ngồi ở bên cạnh Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Nói đến thật thú vị, Đại Tần ta chưa cùng quân Triệu đánh chính diện, quốc quân của Ngụy quốc lại vội vội vàng vàng phái người sang Triệu quốc, thuyết phục bọn họ ‘Lấy hư danh để phòng tai họa thật sự’.”

“Cái gì gọi là ‘Lấy hư danh để phòng tai họa thật sự’?” Tần Tử Sở nhìn Chương Lê, trong mắt tràn ngập nghi vấn.

Chương Lê nhếch khóe miệng lên, thời điểm giễu cợt không khỏi nâng giọng lên: “Tần quốc thực lực ngày càng hùng hậu, chỉ có Tề Mẫn* mới có thể so sánh được, bởi vậy, khi hai nước tranh chấp, Tề Mẫn vương tạm thời kiềm chế không xưng đế. Ngay sau đó, Tề Mẫn vương gặp phải việc thảo phạt của nhiều nước chư hầu. Những năm gần đây Tề Mẫn vương không địch nổi sự phản đối của chư hầu, lại xưng vương lần nữa, vứt đi đế vị. Bởi vậy, trong các chư hầu, hùng mạnh nhất lúc này chỉ còn lại có Tần quốc. Triệu quốc và Ngụy quốc có quan hệ thông gia với nhau, lúc tin tức Tần quốc tấn công Triệu truyền đến, quân vương mới của Triệu quốc đã phái sứ thần đi sang cầu viện Ngụy quốc. Nhưng thực lực của Ngụy quốc cũng không hùng mạnh, ngoại trừ lão tướng Tấn Bỉ cũng không có vị tướng lĩnh trẻ tuổi xuất chúng nào, bởi vậy, Ngụy vương cũng không nguyện ý cùng Tần quốc đối địch. Trước mắt, Ngụy vương phái ra một sứ đoàn sang Triệu quốc, ngoài mặt muốn thuyết phục Triệu vương dâng tặng nước ta ngôi vị, sau đó lại lén lút tính toán.”

*Tề Mẫn: là vua nước Tề.

Tần Tử Sở quả thực không dám tin chuyện thú vị mình vừa nghe được.

Quốc quân của Ngụy quốc là cứu binh do hầu tử* mời đến sao?

*hầu tử: là Tôn Ngộ Không, mỗi lần gặp nạn sẽ mời cứu binh đến, ta nghĩ câu này ý nghĩa châm biếm.

Triệu quốc và Ngụy quốc không xưng hùng đối với Tần quốc, như vậy ba quốc gia đang ở thế cân bằng với nhau là hợp tình hợp lý, nhưng một khi hai nước của bọn họ thần phục, sau này đều sẽ trở thành thuộc hạ của Tần quốc.

Đến lúc đó, Tần quốc muốn mượn một cái cớ “hợp lý” để thu thập bọn họ còn không phải là chuyện nhỏ sao?

Quốc quân của Ngụy quốc thật sự là sợ chết đến điên rồi!

Tần Tử Sở thốt ra: “Càng cắt đất đai, dâng tiền của để quy phục, diệt vong lại càng nhanh, một đám ngu dốt.”

“Ngươi nói cái gì? Cút ra đây cho ta!” Ngoài buồng xe chợt vang lên một tiếng gầm.

Tần Tử Sở thầm nghĩ trong lòng: mẹ nó.

┭┮﹏ ┭┮ nói xấu bị người ta nghe được.

tumblr_inline_mreqksr4h11qz4rgp

Nam thần à, thật là mất mặt quá (/ω\)

Bình Luận (0)
Comment