
Chương Lê đứng ở ngoài xe, tuy rằng Tần Tử Sở che dấu vô cùng tốt, nhưng mấy ngày nay bọn hắn cùng đi, Chương Lê vẫn từ trên mặt của Tần Tử Sở nhìn ra ít dấu vết, phát hiện trong lòng hắn cũng không bình tĩnh như thế, bởi vậy Chương Lê không cùng theo vào trong xe, tránh quấy rầy Tần Tử Sở hồi phục tâm tình.
Đối với tuổi của Tần Tử Sở mà nói, hắn có thể đối diện với lưỡi dao sắc bén mà mặt không biến sắc, sự can đảm này cũng đủ để người ta kinh ngạc.
Nhưng bất luận thế nào, Chương Lê cũng không ngờ được tại sao Tần Tử Sở đi vào trong, thời gian chưa tới một khắc, đã cùng nhi tử cười đùa hăng hái!
Tần Tử Sở có thể nhanh chóng hồi phục tâm tình liền khiến cho Chương Lê thấy yên tâm.
Hắn dặn dò vài tôi tớ liên lạc với người lái đò, quyết định ngồi thuyền ngược dòng theo Trường Giang mà đi lên, xuyên qua lãnh thổ của vua nhà Chu để trở về Tần quốc, thẳng đến Hàm Dương.
Đúng lúc này, từng giọt mưa xuân đang rơi tí tách.
Mưa rơi xuống cửa sổ, thấm ướt bức màn che, khiến bên trong xe càng trở nên lạnh lẽo.
Tần Tử Sở dựa vào cửa sổ, nhịn không được vén lên bức màn vì thấm hơi nước mà trở nên nặng trĩu, để cho không khí ẩm ướt ùa vào trong buồng xe.
Mưa gõ lên khung cửa sổ, tấu lên một giai điệu nhàn nhã.
Tần Tử Sở nhìn nước sông Hoàng Hà đang chảy xiết trước mắt, ôm Doanh Chính vào ngực, chỉ về phía xa nhẹ giọng nói: “Núi rừng đã phủ lên một màu xanh nhạt, mùa xuân đến rồi. Vượt qua sông Hoàng Hà, chúng ta sẽ có thể về đến nhà, lúc đó ta sẽ tìm cho A Chính một nhũ mẫu xinh đẹp nhất để chăm sóc ngươi, có được không?”
Chương Lê ngồi một bên, nhìn Tần Tử Sở tràn ngập vui vẻ trêu đùa hài tử mới sinh mang vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, trong lòng cũng cảm thấy thú vị: “Công tử, không cần trêu chọc tiểu công tử nữa. Sau khi về nước ngươi có dự tính gì không?”
Ngón tay Tần Tử Sở nhẹ nhàng v**t v* hai má của Doanh Chính, suy tư một hồi, cười nhẹ lắc đầu nói: “Ta cái gì cũng không hiểu, hy vọng mình có thể theo học hỏi một chuyên gia, để bù lại việc học hành đã trễ nãi mấy năm nay.”
“Dường như công tử thích nho học hơn?” Chương Lê nhìn ra xa, giọng nói vô cùng nhẹ.
Tần Tử Sở hơi sửng sốt, liền nói: “Không, không phải là thích nho học hơn, mà là ‘Quân quân thần thần, phụ phụ tử tử’, loại học thuyết này dùng để cai trị quốc gia rất phù hợp, còn pháp gia, tuy rằng trong nhất thời có thể khiến người khác khiếp sợ, nhưng lại làm cho thần dân luôn ở trong tình trạng căng thẳng kéo dài, một khi bạo phát thì sự phản kháng của họ càng thêm kịch liệt. Nếu có một người tập hợp chỗ hay của cả hai học thuyết thì tốt rồi. Lại nói, kỳ thật ta đối với các trường phái cũng không biết rõ, tiên sinh có chọn được người nào để tiến cử cho ta không?”
Chương Lê sờ chòm râu dưới cằm, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nói: “Đang có một người thích hợp với công tử.”
Tần Tử Sở mở to hai mắt, cảm thấy hứng thú hỏi: “Theo như lời tiên sinh nói, đó là người phương nào?”
“Hiện nay, Tuân Huống* đang xuất ngoại** chính là người thích hợp, ông ta luôn luôn đề xướng nghi lễ và coi trọng luật pháp, gồm sở trường của cả hai bên nho gia, pháp gia. Vô cùng phù hợp với suy nghĩ của công tử.” Chương Lê nói xong nói, vẻ mặt lộ ra một chút do dự, tiếp tục nói, “Ở Sở quốc, Xuân Thân Quân đối đãi với Tuân Huống cực kỳ tôn kính, thậm chí hứa cho ông ta tước vị ‘Khanh’, để ông ta ở lại Lan Lăng*** mở trường, thu đồ đệ. Bởi vậy, tuy rằng Tuân Huống thích hợp với công tử, ta lại không nắm chắc ông ta có thể đồng ý đến Đại Tần ta hay không.”
*Tuân Huống: Tuân Tử, là một nhà Nho, nhà tư tưởng của Trung Hoa vào cuối thời Chiến Quốc, còn có tên là Khanh. Tuân Tử chính là thầy học của thừa tướng nhà Tần là Lý Tư.
**xuất ngoại: chỉ người rời khỏi đất nước của mình.
***Lan Lăng: tên một huyện.
Tần Tử Sở cũng không cho đây là vấn đề.
Lịch sử đã dạy chúng ta, người không biết xấu hổ, mới là thiên hạ vô địch!
Thời Tam quốc, Lưu hoàng thúc không phải chính là mặt dày mày dạn gây sức ép cho Ngọa Long tiên sinh, cuối cùng đem vị quân sư anh tuấn đó kéo về phe mình, giành được ba phần thiên hạ sao?
Nếu Tuân Huống hữu dụng, như vậy chỉ cần chủ cũ của ông ta chết, rồi đi chiêu hiền đãi sĩ, đối đãi chân thành thì được rồi.
Tần Tử Sở khoát tay, bình tĩnh nói: “Chỉ cần ta thành tâm tìm tòi học hỏi, đi đến Sở quốc gặp mặt Tuân Huống, Tuân Huống nhất định có thể cảm nhận được thành ý của ta. Lại nói, nếu ta đã là con trai trưởng của Thái tử Đại Tần, nếu ta tôn sùng phương hướng này, có thể cung cấp điều kiện tốt nhất cho ông ta, có thể đem học thuyết của ông ta phát huy, lo gì ông ta không động tâm, chịu đến Tần quốc dạy học thu đồ đề. Tính tình của Xuân Thân Quân như thế nào?”
“Xuân Thân Quân* Hoàng Yết là một người học rộng hiểu nhiều, có tài hùng biện, trong nước chiêu hiền đãi sĩ, ngoài nước thì có chút hiếu chiến. Nói thật ra, danh tiếng của bốn vị công tử đều có một vài tật xấu, Xuân Thân Quân đặc biệt yêu thích những thứ xa xỉ. Công tử sao lại hỏi đến hắn?”
*Xuân Thân Quân: thừa tướng nước Sở. Sở vương cao tuổi mà không có con nối nghiệp. Hoàng Yết có người thiếp là Lý thị đã có mang, bèn mưu tính như Lã Bất Vi nước Tần, mang Lý thị dâng cho vua Sở để hy vọng về sau con mình sẽ làm Sở vương.
Tần Tử Sở nhẹ nhàng mỉm cười, không e dè nói: “Càng già dặn thì càng có lợi. Ta từng nghe nói Phạm Tuy đại phu có thể được quốc chủ tín nhiệm, là bởi vì hắn đã từng nói ‘Người trong thiên hạ chỉ biết là Tần quốc có Thái hậu, Nhương Hầu*, Hoa Dương Quân, Cao Lăng Quân**, Kinh Dương Quân, mà không biết Tần vương’. Tiên sinh cho rằng quốc chủ sẽ thế nào? Xem như một đời minh quân đi, nhưng ông ta cũng không thể nhẫn nại khi quyền hành của mình bị người khác nắm giữ, Tề vương làm sao có thể thật sự không chút nào kiêng kỵ Xuân Thân Quân? Hiện tại Xuân Thân Quân giàu có hơn Tề vương, lúc uy tín của hắn lớn hơn Tề vương, chỉ cần châm một mồi lửa, liền đủ để đốt cháy tính mạng của Xuân Thân Quân.”
*Nhương Hầu: thừa tướng nước Tần Ngụy Nhiễm, em trai Thái hậu.
**Hoa Dương Quân, Cao Lăng Quân: hai người em của vua Tần.
Chương Lê phải thừa nhận, biện pháp Tần Tử Sở đưa ra là tốt nhất.
Tuy nhiên, hắn vẫn không cảm thấy việc Tần Tử Sở luôn nói về âm mưu quỷ kế là một thói quen tốt, bởi vậy nhịn không được khuyên: “Công tử, nên đi con đường ngay thẳng, không thể đi đường gian trá.”
Tần Tử Sở cười nói: “Đạt mục đích là được rồi. Như vậy ngài nói có thể mời Tuân Huống tới không?”
Nụ cười của Chương Lê càng thêm đau khổ, hắn tiếp tục nói: “Đối với chuyên gia có thể dùng lý lẽ, nhưng không thể lấy lợi ích dụ dỗ họ, việc này đối với bọn họ chính là sỉ nhục.”
“Tiên sinh, lời này không đúng rồi. Con người có thể sống thanh bần đạo hạnh*, nhưng điều kiện trước tiên để sống thanh bần đạo hạnh chính là không có hoàn cảnh tốt. Tất cả mọi người vào thời điểm khổ cực, đương nhiên rất dễ vui vẻ, dù ăn rau dại cũng có thể cho là ngon, nhưng nếu hàng xóm mỗi ngày ăn thịt cá, ngươi có thể bình thản ôm bụng đói mà đọc sách được sao? Cả mũi của ngươi cũng không đồng ý được. Ta thành thật hy vọng Tuân Khanh có thể trở thành sư phụ của ta, nhưng việc này và chuyện ta có thể cho hắn nhiều lợi ích cũng không có gì mâu thuẫn. Người biết lễ nghĩa liêm sỉ, có nguyên tắc của bản thân là điều tốt, nhưng cái đó và chuyện theo đuổi một cuộc sống tốt hơn không có mâu thuẫn.” Tần Tử Sở giải thích.
*thanh bần đạo hạnh: nghèo mà trong sạch, đức hạnh của người theo một tôn giáo.
Chương Lê suy nghĩ một lát, lời Tần Tử Sở nói quả thật hợp lý.
Vì thế, hắn gật đầu dặn dò: “Công tử có điều không biết, bây giờ học sinh vẫn luôn chia làm hai loại người. Một loại người đọc sách vì theo đuổi danh lợi, còn một loại khác, chỉ cần đem tri thức và tiền tài địa vị gộp chung sẽ cảm thấy bị sỉ nhục. Cho nên, sau này công tử nói chuyện vẫn nên cẩn thận một chút mới tốt.”
Tần Tử Sở nhớ kỹ lời dặn của Chương Lê, gật đầu cảm tạ nói: “Đa tạ tiên sinh nhắc nhở.”
Chương Lê khoát tay: “Ta vốn cho là đời này mình sẽ ở lại Triệu quốc phí phạm thời gian, sau khi quen biết công tử, lại vì tiết lộ bí mật của Bình Nguyên Quân mà nảy sinh ý muốn tự vẫn. Nếu không có công tử giảng giải, bây giờ Chương Lê cũng sẽ không thể ngồi ở trong xe nói chuyện trời đất với ngài. Công tử giống như đã cứu Chương Lê một mạng, ngày sau, Chương Lê nguyện thịt nát xương tan vì công tử để báo đáp ân tình.”
“Tiên sinh suy nghĩ quá nhiều, ngươi là một văn sĩ, nếu ta muốn cho ngươi thịt nát xương tan, ta cũng không được gì. Chúng ta đều phải sống tốt, để cho tài năng của ngươi phát huy tác dụng lớn nhất.” Tần Tử Sở nâng Chương Lê đang quỳ dậy, nở nụ cười hóa giải tình huống trước mắt.
Tần Tử Sở chưa bao giờ cho rằng một người muốn đền ơn là phải dùng tính mạng của mình.
Hắn cũng không thể chịu nổi khi người khác hy sinh tính mạng, quá nặng nề, nếu thật sự cảm tạ, chỉ cần dùng lĩnh vực sở trường giúp cho hắn là đủ rồi.
Tần Tử Sở và Chương Lê ngồi trên ngựa chờ mưa tạnh, một nơi khác Tân Viên Diễn và Long Dương Quân lại ngồi trong xe đứng ngồi không yên.
“Nghe ý tứ của Thiếu Nguyên Quân, Bình Nguyên Quân chưa từng có một người người con thứ tướng mạo xuất chúng?” Tân Viên Diễn và Long Dương Quân thấp thỏm liếc nhìn nhau, trong mắt lộ ra lo lắng.
Vừa mới đến cùng thư tín của Ngụy vương là nhi tử của Bình Nguyên Quân, Thiếu Nguyên Quân Triệu Đức, vẻ mặt nặng nề lắc đầu.
Hắn được phụ thân giao cho trọng trách, hy vọng thông qua quan hệ thông gia thân thiết của hai nước Ngụy và Triệu để nhận được sự trợ giúp, lại không nghĩ tới Ngụy vương và Tín Lăng Quân không hợp nhau, ngay cả việc của Triệu quốc cũng không xen vào.
Thấy không cách nào hoàn thành trọng trách mà Bình Nguyên Quân nhờ cậy, Triệu Đức không thể không nhân cơ hội đi theo sứ đoàn do Ngụy vương cử tới, mặt dày mày dạn bám theo với hy vọng thuyết phục Long Dương Quân mà Ngụy vương sủng ái, kế tiếp hy vọng hắn thì thầm bên gối, làm cho Ngụy vương mềm lòng, thay đổi chủ ý.
Triệu Đức bất luận thế nào cũng không nghĩ tới mình sẽ đối mặt với tình huống kỳ quái như vậy, hắn cau mày nói: “Long Dương Quân vì sao nói thế? Tuy rằng cha ta có nhiều tì thiếp, nhưng hắn vẫn luôn hết sức tôn trọng mẫu thân, trước lúc ta trưởng thành, chưa từng để cho tì thiếp sinh hạ nam hài.”
Long Dương Quân nhìn Tân Viên Diễn, nhịn không được nói: “Khoảng chừng nửa ngày trước, chúng ta ở biên giới Ngụy và Triệu gặp gỡ một nam tử trẻ tuổi tuấn tú, chiều cao hơn bảy thước*, tướng mạo xinh đẹp, cử chỉ đoan trang, được tùy tùng gọi là ‘Công tử’. Hắn tự xưng là con thứ của Bình Nguyên Quân, được phu nhân tự mình nuôi dưỡng.”
*bảy thước: hơn 1m6
“Quả thực là bậy bạ!” Thiếu Nguyên Quân lập tức cắt ngang lời Long Dương Quân nói, nhưng hắn rất nhanh phản ứng kịp, vội vàng hạ giọng, “Người này che giấu tung tích, chỉ sợ có mưu đồ khác.”
“Người nọ toàn thân áo đỏ, mang theo một chút giọng nói của Triệu quốc, Thiếu Nguyên Quân có thể đoán được là người phương nào không?” Tân Viên Diễn sợ Long Dương Quân lại đắc tội với người ta, không đợi hắn mở miệng, chủ động đem đặc trưng của Tần Tử Sở nói với Thiếu Nguyên Quân.
Sau khi Thiếu Nguyên Quân trầm tư một chút, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, trừng mắt thốt ra: “Chẳng lẽ là Tần vương tôn Dị Nhân chạy trốn? Hắn bị phái tới Triệu quốc làm con tin nhiều năm, mà hắn quả thật được Thái tử phi Hoa Dương phu nhân người Sở quốc nhận làm con trai trưởng.”
Tân Viên Diễn nhíu mày, trong lòng có tính toán khác, mà Long Dương Quân lại tức giận đến bàn tay phát run.
Tuy rằng Ngụy vương và Tín Lăng Quân không hợp, nhưng nguyên nhân không chỉ là vì Tín Lăng Quân nuôi ba nghìn học trò, khắp nơi khoe khoang tài năng đức hạnh của hắn, mà còn vì người mà Tín Lăng Quân nuôi phần lớn là hạng không ra gì.
Ngụy vương thích mọi việc phải quang minh chính đại, cho dù yêu thích nam nhân, cũng phải đem Long Dương Quân khoe ra, để ban cho hắn vinh hoa phú quý.
Bởi vậy, cả đời hận nhất chính là việc Tín Lăng Quân dùng nhiều tiền nuôi đám người kia.
Long Dương Quân và Ngụy vương hợp ý, hai người tính tình rất giống nhau, một khi phát hiện bị Tần Tử Sở lừa gạt, hận không thể đem hắn rút hết gân cốt, chém thành mấy mảnh!
“Chúng ta đều bị lừa gạt!” Long Dương Quân cắn răng, tức giận nói.
Thiếu Nguyên Quân vội nói: “Tần vương tôn đã là con trai trưởng của Thái tử, tác dụng rất lớn, chi bằng chúng ta quay lại bắt lấy hắn, cũng là một lợi thế quan trọng khi đàm phán.”
“Đi!” Tân Viên Diễn chưa kịp phản ứng, Long Dương Quân đã đoạt lấy một con tuấn mã, phi thân lên, thoáng cái chạy xa mấy chục thước.
“Ngươi —— ôi! Đi, chúng ta đuổi theo!” Tân Viên Diễn nguyền rủa một tiếng, chỉ có thể bất đắc dĩ chỉ huy sứ đoàn quay đầu lại, đuổi theo Long Dương Quân.
Mặt trời lặn xuống phía tây, trên sông mưa rơi ngày càng lớn, đoàn người của Tần Tử Sở đã hoàn toàn dồn vào trong xe, trên người áo và nón đi mưa đều bị ướt.
“Mưa này khi nào mới tạnh chứ?” Tần Tử Sở thở dài một tiếng, nhìn cảnh mưa rơi suốt một ngày, chuyện gì cũng không thể làm thật là nhàm chán.
“Mưa xuân hiếm thấy. Nhưng mà, nếu ngày mai còn không ngừng, sợ rằng ta chỉ có thể đi bộ dọc theo bờ sông, nước sông sẽ dâng lên đột ngột.” Chương Lê nhìn ra phía ngoài nói.
Doanh Chính nằm trong ngực của Tần Tử Sở đột nhiên mở hai mắt, giãy dụa tay chân, không chịu nằm đàng hoàng trong ngực hắn —— có sát khí!
“A Chính, làm sao vậy?” Lực chú ý của Tần Tử Sở thoáng chốc bị kéo trở lại trên người của Doanh Chính, luống cuống tay chân nâng nam hài trong ngực, không để hắn rớt xuống đầu gối.
Doanh Chính tránh đi cánh tay, lại suýt chút nữa khiến cho Tần Tử Sở không bắt được hắn.
Tần Tử Sở sợ tới mức nháy mắt trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh, rốt cuộc trên mặt hắn hiện ra vẻ giận dữ, lật người Doanh Chính lại, ‘”Thịch!” một tiếng, đem ngón trỏ búng trên ấn đường, làm cho mắt của Doanh Chính bỗng thấy ngàn sao.
Tiếng vó ngựa hỗn độn vang lên trên bờ sông, nam tử dẫn đầu chính là Long Dương Quân từng gặp vào buổi sáng, cả người hắn đã sớm bị mưa làm ướt đẫm, áo bào rộng dài dính vào người, vẻ mặt đầy giận dữ nhìn chằm chằm vào Tần Tử Sở ở trong xe.
Thấy Tần Tử Sở nhìn qua, khóe miệng hắn nhếch lên, cười lạnh, nâng cung tên nhắm thẳng vào Tần Tử Sở!

Trung Thu vui vẻ nha mọi người (*^ワ^*)
![]()