
Ông lão không thấy được vẻ mặt của binh sĩ, nhưng trong lòng lại vì giọng địa phương của Tần Tử Sở mà tin vài phần, huống chi Tần Tử Sở là một nam tử có vẻ ngoài yếu đuối, thiếu rèn luyện lao động, mang theo một nam hài, thì càng không thể là mối đe dọa được, nếu như muốn chạy cũng trốn không thoát.
Ông lão yên tâm, nói với binh sĩ: “Đem nam hài trả lại cho Tử Sở công tử đi.”
Tần Tử Sở lập tức vươn cánh tay, vội vội vàng vàng từ tay chiến sĩ tiếp nhận lấy Doanh Chính.
Hai cánh tay trắng nõn của hắn lộ ra ngoài, làm cho binh lính trẻ quả thực không biết nên nhìn sang chỗ nào mới tốt, vội vàng đem nam hài nhét vào trong ngực của hắn, rồi nhanh chóng trốn về chỗ cũ.
Không khí lạnh thổi đến khiến cho Tần Tử Sở run lên một chút, nhưng vẻ mặt lại dào dạt ý cười, ánh mắt tràn đầy vui mừng, hôn lên khuôn mặt Doanh Chính vài cái.
Sau đó, Tần Tử Sở ngẩng đầu, nhìn về phía ông lão, mở miệng: “Vô cùng cảm kích, xin hỏi ngài là… ?”
Ông lão chắp tay nói: “Tướng quân Ngụy quốc, Tấn Bỉ. Tử Sở công tử hữu lễ.”
“Đa tạ ơn cứu mạng của tướng quân.” Tần Tử Sở không nhắc đến hành trình sau này, chỉ nở nụ cười ôn hòa bày tỏ sự cảm kích đối với Tấn Bỉ, nhưng lúc này, trong lòng hắn giống như có hàng vạn con ngựa phi như điên qua.
┭┮﹏ ┭┮ sao lại xui xẻo như vậy, thật vất vả mới tìm được đường sống từ cảnh khốn cùng, kết quả phát hiện nảy sinh thêm một rắc rối mới là quân doanh của Ngụy quốc!
Té ngã!
Thế này làm sao mà ta có thể nói muốn rời đi được chứ!
Ngộ nhỡ Tấn Bỉ nhất thời tốt bụng phái binh lính hộ tống ta “quay về” Triệu quốc, vậy quả thật là đưa dê vào miệng cọp!
Vấn đề nan giải trước mắt cần phá giải!
Tấn Bỉ nghe xong thân phận giả của Tần Tử Sở, trong lòng cũng hết sức khó xử.
Ngụy vương phái ông đến nơi này, chính là vì tiến có thể đánh, lui có thể thủ.
Chủ ý của Ngụy quốc là tuyệt đối không muốn tham gia vào chiến tranh giữa Tần quốc và Triệu quốc, nhưng nhi tử của Bình Nguyên Quân chẳng biết tại sao bị nước sông đẩy tới trong quân doanh của ông, toàn bộ tùy tùng đều phân tán, chẳng lẽ Tấn Bỉ còn có thể làm như không thấy, không trông nom tốt Tần Tử Sở, thậm chí đem hắn đuổi đi?
Tần Tử Sở không mở miệng yêu cầu phái người đưa hắn về Triệu quốc, Tấn Bỉ cũng khôn khéo, làm bộ như không biết.
Hai người rất ăn ý bỏ qua việc này.
Tuổi Tấn Bỉ đã rất lớn, ông giống như một ông lão ôn hòa nhìn thoáng qua nam hài trong ngực Tần Tử Sở, nhẹ giọng nói: “Hình như công tử không biết võ nghệ?”
Trên mặt của Tần Tử Sở lộ ra nụ cười xấu hổ, kéo lại chăn trên người, vội vàng khoát tay nói: “Lúc còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, ăn sơn hào hải vị, mặc gấm vóc lụa là, cho rằng cả đời có thể hưởng thụ vinh quang của phụ thân đến già, cho nên không học vấn, lại không nghề nghiệp. Hiện tại ta đã hối hận, nhưng tính trơ lại quá lớn, ôi~.”
Trong mắt Tấn Bỉ hiện ra ý cười, càng cảm thấy hài lòng.
Tần Tử Sở ở tạm trong quân doanh của Ngụy quốc, hắn không hiểu gì hết mới tốt; nếu hiểu, chẳng phải là phải đặc biệt phái người theo dõi Tần Tử Sở sao.
Tấn Bỉ nhẹ nhàng an ủi: “Tử Sở công tử không cần buồn, bây giờ hăng hái cũng chưa muộn, huống chi công tử không lo nghĩ cho mình, chẳng lẽ lại không vì hài tử trong ngực mà ngẫm lại sao? Ngày sau, hài tử còn cần Tử Sở công tử làm chỗ dựa.”
Tần Tử Sở nhìn thoáng qua trong ngực, trên mặt lộ ra vẻ do dự, cuối cùng dường như đã được chỉ dạy, cắn răng gật đầu: “Lời nói của tướng quân rất phải. Tử Sở muốn ở lại trong quân doanh, chờ xem người hầu có đến tìm ta không… Không biết có thuận tiện hay không?”
Tấn Bỉ lập tức đáp: “Tử Sở công tử muốn ở bao lâu cũng được. Tấn Bỉ lập tức ra lệnh cho thuộc hạ đi chuẩn bị một gian lều trại cho công tử, Tử Sở công tử có thân phận cao quý, không thể tùy tiện ở tại chỗ rách nát như thế này.”
“Tướng quân khách sáo quá, không sao đâu.” Tần Tử Sở nói xong lộ ra biểu tình hơi mất mát, buồn bã nói, “Tử Sở không muốn về nhà, trong nhà thật sự là… Một lời khó nói hết.”
Tấn Bỉ lập tức hiểu được lời chưa nói của Tần Tử Sở.
Vị Tử Sở công tử này rõ ràng đang ám chỉ chính thất* của Bình Nguyên Quân, cũng là tỷ tỷ của Tín Lăng Quân, mặt ngoài rộng lượng, nhưng sau lưng lại khắt khe với con thứ, Ngụy vương và Tín Lăng Quân không hợp, mà kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu. (ý là hợp với Ngụy vương)
*chính thất: vợ lớn
Tuy rằng Ngụy vương và Tín Lăng Quân còn chưa tới nỗi trở mặt nhau, nhưng Ngụy vương cũng cực kỳ kiêng dè Tín Lăng Quân đang nắm quyền cao, tiếng tăm lừng lẫy.
Bởi vậy, thân là bề tôi trụ cột của Ngụy vương, Tấn Bỉ vừa nghe được tin đồn xấu về tỷ tỷ của Tín Lăng Quân, tâm tình lại tốt hơn nhiều.
Ông rất rộng lượng nói: “Tử Sở công tử không cần sầu lo, bây giờ cứ ở lại đây một thời gian. Tấn Bỉ nhất định trông nom Tử Sở công tử chu toàn, từ từ chờ đợi người hầu của công tử đến đây tìm.”
Tấn Bỉ nói đến đây hơi dừng lại một chút, ngay sau đó, tiếp tục nói: “Nếu Tử Sở công tử ngày thường thấy nhàm chán, đừng ngại đi lại xung quanh. Tuy rằng Nghiệp Hạ không phồn hoa, cũng có một số nét duyên dáng mộc mạc.”
Tần Tử Sở ôm Doanh Chính, cúi đầu mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Đa tạ tướng quân đã yêu mến. Nếu thuận tiện, xin cho phép Tử Sở thường xuyên đi ra ven sông để chờ đợi người hầu thì đã tốt lắm rồi.”
Tần Tử Sở càng nói ra những lời quan tâm chân thành, Tấn Bỉ lại càng yên tâm đối với hắn.
Ông dứt khoát nói: “Không sao, cứ theo ý của Tử Sở công tử.”
“Tử Sở đa tạ Tấn Bỉ tướng quân.” Tần Tử Sở cảm kích gật đầu.
Bàn tay của hắn nhẹ nhàng lướt qua gương mặt mũm mĩm, khỏe mạnh hồng hào của Doanh Chính, ngẩng đầu hỏi: “Tử Sở còn có một chuyện muốn hỏi tướng quân.”
“Công tử, mời nói.” Tấn Bỉ khoát tay, không che giấu mà biểu hiện ra một dáng vẻ bộc trực thành khẩn.
Tần Tử Sở đoán Tấn Bỉ cho là mình muốn hỏi về việc quốc gia đại sự, nhưng hắn thật sự không quan tâm chuyện liên minh giữa Ngụy quốc và Triệu quốc có thành hay không.
Đang ở trong quân doanh của Ngụy quốc, hắn chỉ muốn bảo đảm an toàn của mình —— xua tan sự hoài nghi và theo dõi của Tấn Bỉ mới là quan trọng.
Tần Tử Sở đem nam hài trong ngực đưa ra trước mặt của Tấn Bỉ, bày ra vẻ đẹp của Doanh Chính, giống như một ba ba ngốc, lo lắng nói: “Trong quân doanh không thể có nữ tử, vậy A Chính ăn cái gì… ?”
Tấn Bỉ khoát tay chặn lại các chiến sĩ phía sau, cao giọng nói: “Tử Sở công tử không cần lo lắng, bên trong núi rừng có nhiều hổ lang. Mùa xuân là mùa gây giống, ta mang theo các huynh đệ đi săn được hổ mẹ, sữa dồi dào, đủ để nuôi tiểu công tử.”
Trong đầu Tần Tử Sở liền hiện ra những câu chuyện thiếu nhi truyền thống của Trung Quốc được nghe khi còn nhỏ, nghĩ đến hài tử uống qua sữa tươi của các loài động vật thần kỳ, sau khi lớn lên đều đạt được những thành tựu vĩ đại.
“Vậy thì phiền tướng quân.”
╰(*°▽°*)╯ nam thần vẫn là nam thần, dù bất luận xảy ra chuyện gì, ở cùng một chỗ với nam thần có thể biến nguy thành an!
Hổ mẹ gì đó, quả nhiên là sự dẫn dắt của vận mệnh!
Tấn Bỉ và Tần Tử Sở lại khách sáo với nhau một phen, rồi mang theo tùy tùng rời đi.
Ông ta vốn cũng không cần phải tự mình tiếp đãi Tần Tử Sở, nhưng vải vóc Tần Tử Sở mặc trên người thật sự không phải là của dân nghèo, bởi vậy mới nhân lúc việc quân không vội mà gặp mặt hắn một lần.
Không nghĩ tới Tử Sở công tử lại có thân phận như vậy, đây có thể là một phiền phức lớn.
Trở lại trong lều của chủ soái, Tấn Bỉ suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn khắc lên thẻ tre tin tức về “Thứ tử của Bình Nguyên Quân”, gởi về thủ đô Đại Lương.
Ông hy vọng có thể để cho Ngụy vương tự quyết định nên xử trí Tử Sở công tử thế nào.
Tần Tử Sở cho là biểu hiện của mình đã làm cho Tấn Bỉ thả lỏng cảnh giác, lại không nghĩ rằng Tấn Bỉ trung thành với Ngụy vương đến mức việc lớn việc nhỏ đều phải cấp báo cho Ngụy vương.
Lúc này hắn nhìn thấy trong lều trại của mình, hổ mẹ bị trói thành bánh chưng, không có chút sức phản kháng nào, vì thế đang nhàm chán đến nỗi không ngừng ngứa ngáy dùng đầu cọ xát mặt đất.
Trong lòng Tần Tử Sở chỉ còn lại một câu: đây thật sự là vua của muôn loài? Ngươi nhất định là đang đùa với ta!
(╯‵□′)╯︵┻━┻ ta lúc nào cũng ghi nhớ không quên, cái thế giới bán manh* này thật tuyệt vọng.
*bán manh: nghĩa tốt là đáng yêu, dễ thương, nghĩa châm biếm là: đơn thuần, ngu xuẩn.
Tần Tử Sở ôm Doanh Chính đứng trước mặt hổ mẹ hồi lâu, dù cho thời điểm biểu diễn, hổ mẹ là động vật họ mèo đáng yêu, nhưng hắn vẫn không dám đem nam thần bé nhỏ nhét vào bụng hổ mẹ.
Đứng tại chỗ do dự hồi lâu, rốt cuộc Tần Tử Sở hít một hơi, đứng ở sau lưng hổ mẹ, cầm lược chải lớp lông dày nhẵn bóng của nó một lát.
Quả nhiên sự nóng nảy không yên của hổ mẹ được trấn an không ít.
Nó phát ra âm thanh rừ rừ từ cổ họng, đôi mắt xinh đẹp màu hổ phách hơi nheo lại, cái đuôi nhẹ nhàng phẩy trên mặt đất, toàn thân lộ ra cảm giác hưởng thụ.
“Ta giúp ngươi làm sạch lông mỗi ngày, ngươi cho con ta uống sữa thật tốt. Hãy quyết định như vậy đi.” Tần Tử Sở thấy hổ mẹ an tĩnh lại, sự hồi hộp trên mặt rốt cuộc biến mất.
Hắn thật cẩn thận nâng sống lưng của Doanh Chính, đem hắn để nằm nghiêng vào dưới bụng của hổ mẹ, nam hài liền tự nhiên m*t sữa từ đ** nh* vào, sữa tươi hơi có màu vàng nhạt không kịp nuốt từ trong miệng hắn chảy xuống, dính ướt vào vạt tã lót.
Tần Tử Sở mỉm cười thỏa mãn, chăm chú nhìn cảnh tượng nam thần bé nhỏ đang ăn, thấy hắn không ngừng quay mặt ra, đoán là Doanh Chính đã ăn no, lập tức ôm hắn lên, thành thạo đổi tã lót mới.
Không biết nghĩ thế nào, Tần Tử Sở lại đến gần l**m sữa tươi dính bên môi của Doanh Chính, cười khẽ nói: “Có chút tanh, không ngọt tí nào.”
Doanh Chính mở mắt nhìn Tần Tử Sở đang tự vui đùa một mình, nỗi khiếp sợ trong lòng lúc hai người lần đầu tiên tiếp xúc miệng lưỡi với nhau, lúc này đã trở thành sự bình tĩnh.
Mấy ngày trước, khi rơi xuống nước, Doanh Chính cho là mình chắc chắn sẽ chết, nhưng lại không nghĩ tới mình được Tần Tử Sở nâng trên mặt nước, một đường chăm sóc rất cẩn thận, không bị nước sông lạnh như băng mảy may làm ướt.
Tuy rằng Doanh Chính quen được người bảo vệ, nhưng cũng biết rõ thần dân của mình bất luận dâng lên bao nhiêu sự trung thành cũng là việc hiển nhiên.
Bởi vì những người đó đều đối với hắn không đơn giản, tất nhiên sẽ cầu xin danh vọng quyền lợi, cũng không thể tách khỏi hiện thực xấu xí của thế tục.
Nhưng vị Tử Sở công tử này… Hắn muốn đạt được điều gì từ mình?
Tần Tử Sở không muốn điều gì cả!
Đây quả thực làm cho người ta khó xử.
Không có Doanh Chính, Doanh Dị Nhân vẫn là con trai trưởng của Hoa Dương phu nhân và Thái tử.
Chỉ cần hắn còn sống, trước sau gì cũng sẽ là quốc chủ của Tần quốc, lại mang theo một hài tử mới sinh chạy nạn, thật là ngu xuẩn và cố chấp biết bao.
Ánh mắt mà Tần Tử Sở nhìn mình trong suốt ấm áp, trong đó không có tối tăm, không có d*c v*ng, không có khẩn cầu, hắn chỉ thích mình mà thôi.
Thậm chí, Tần Tử Sở “thích” mình cũng không có cảm xúc hỗn loạn, chỉ đơn thuần là “thích”.
Loại tình cảm này làm cho Doanh Chính kinh hãi, Tần Tử Sở rõ ràng thích hắn đến cực hạn, nhưng loại thích này không trộn lẫn chút d*c v*ng hỗn tạp nào, quá mức sạch sẽ cũng có nghĩa là quá mức không đáng tin.
Bất cứ lúc nào hắn cũng có thể thay đổi loại thích này, làm cho giá trị của mình hoàn toàn biến thành vô giá trị, một khi như thế, việc liều mạng cứu mình hôm nay lập tức sẽ biến thành sai lầm và sẽ không quan tâm đến mình nữa.
Nghĩ đến đây, lòng Doanh Chính liền bao phủ bóng tối của sự buồn bực.
“Chúng ta ra ngoài một chút đi, cả ngày ở trong phòng rất buồn chán, A Chính cũng không buồn nhúc nhích rồi đó.” Tần Tử Sở nhìn vẻ mặt cứng nhắc của Doanh Chính, kế tiếp thở dài, có chút lo lắng ôm hắn ra cửa, đi về phía bờ sông.
“Các ngươi có thấy không? Ngày hôm qua sét đánh rất dọa người! Thời điểm chúng ta đến đây tuần tra, trên trời giống như giáng xuống hai con rồng một vàng một tím, lượn vòng tại bờ sông, chẻ đứt cây to cần ba nam nhân mới ôm hết.” Một giọng nói non trẻ vang lên tại bờ sông, một đội binh lính nhàn hạ tụ tập lại to tiếng nói khoác.

Chưa từng tin tưởng ai cũng khổ, vì đến khi có người đối tốt thật sự với mình, trong lòng lại lo âu thêm (〃^▽^〃)
*Bonus: một tấm hình miêu tả bán manh (theo nghĩa tốt)
