Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 47

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 47 ♡Thật sự là hiểu lầm

tumblr_inline_myqgpjMAXh1qk1or3

Thân phận hiện tại của Tần Tử Sở kỳ thật rất khó xử.

Nói là con trai trưởng, nhưng Thái tử Trụ đối với hắn không có tình cảm gì; nói là cháu đích tôn, nhưng trước khi hắn về nước Tần vương lại càng chưa gặp qua hắn một lần, hắn cũng hoàn toàn không rõ lắm về vai trò của mình.

Tần Tử Sở trở lại cung Hàm Dương đã hơn một tháng, nhưng ngoại trừ ngày hắn về nước Tần vương đã triệu kiến hắn một lần, thời gian còn lại căn bản là quên mất hắn.

Tần Tử Sở không biết bản thân có phẩm chất kinh thiên động địa gì, mà lại tỏa sáng đến nỗi có thể làm cho Tần vương bận trăm công ngàn việc nhớ tới mình, thậm chí cả việc quốc gia đại sự cũng muốn hỏi ý kiến của mình.

Tần Tử Sở nhanh chóng nhớ lại chuyện mình đã làm sau khi về Tần, có lẽ chuyện duy nhất chính là trừng trị Hề công tử.

Nói như vậy, chuyện này bị Tần vương biết được?

Thế thì rốt cuộc Tần vương đối với việc hắn làm sẽ có thái độ khen ngợi, hay là chán ghét?

Tầm mắt của Tần Tử Sở thoáng nhìn trong điện, thấy Chương Lê đang ngồi ngay ngắn, hắn cũng yên tâm.

Tần Tử Sở bình tĩnh trả lời: “Quốc chủ cho rằng tướng quốc Phạm Tuy đối với Đại Tần ta thế nào?”

“Nhất tướng khó cầu*, mà Phạm Tuy lại muốn giết người hiền của Đại Tần ta!” Tần vương không chút do dự nói, bên trong giọng nói không thể che giấu được sự phẫn nộ.

*nhất tướng khó cầu: trong câu ‘Nghìn quân dễ kiếm, nhất tướng khó cầu’

Tần Tử Sở nghe đến đó chợt nở nụ cười.

Hắn có chút càn rỡ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt của Tần vương, không khách khí nói: “Quốc chủ và Phạm Tuy quen biết mới vài năm? Võ An Quân dốc sức vì quốc gia bao nhiêu năm, hắn lập nên công trạng như thế nào, quốc chủ biết rõ ràng. Nhưng quốc chủ chỉ dựa vào mấy câu của tướng quốc Phạm Tuy, liền tin là Võ An Quân có mưu đồ khác. Làm vua một nước, thì nên phân biệt rõ ràng người trung kẻ gian, quốc chủ không cảm thấy, sai không phải là Phạm Tuy cũng không phải là Võ An Quân, mà chính là ngài sao!”

Tần vương nháy mắt cứng đờ, “Rầm” một tiếng liền vỗ mạnh vào chiếc bàn thấp, tức giận nói: “Ngươi nói cái gì?”

Tần Tử Sở không những không im lặng, trái lại bước đến trước mặt Tần vương.

Hắn tỉ mỉ giải thích: “Vả lại cho dù tướng quốc Phạm Tuy có phải là nhân sĩ của Đại Tần ta hay không, thì người trong thiên hạ ai cũng suy tính vì lợi ích riêng, từ xưa đến nay bao nhiêu bề tôi sau cùng vì tư lợi của bản thân mà mưu hại quân vương, chẳng lẽ quốc chủ chưa từng nghe nói? Cả đời Võ An Quân chinh chiến sa trường, trong tay có nhiều binh lính, quốc chủ sớm không nghi ngờ, muộn không nghi ngờ, lại cố tình khi Võ An Quân một lúc phá được hơn bảy mươi thành trì, danh chấn thiên hạ mà nghi ngờ. Haha, quốc chủ ngài nói xem, là ngài không yên tâm đối với Võ An Quân trước, vừa đúng lúc có tướng quốc Phạm Tuy thuận nước đẩy thuyền góp ý cho ngài, nếu không thì miệng lưỡi của tướng quốc Phạm Tuy thật sự có thể lay chuyển được trường thành sao?”

Tần vương vô cùng tức giận, thở dồn dập, thẹn quá hoá giận kêu lên: “To gan!”

Sắc mặt của ông đỏ bừng, hai mắt hung tợn nhìn Tần Tử Sở như thể muốn đem hắn ra ngũ mã phân thây.

Trong nhất thời, bên trong đại điện yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng th* d*c của Tần vương.

Tần Tử Sở đứng thẳng trước mặt Tần vương, không chút sợ hãi nghênh đón tầm mắt của ông ta.

Ánh mắt của Tần Tử Sở bình thản chính trực, không hề tránh né.

Sự giận dữ trên mặt Tần vương dần dần biến mất, ông cười khổ một tiếng, gật đầu, vỗ vào chỗ bên cạnh, vẫy tay nói: “Con hãy đến ngồi bên cạnh quả nhân.”

Tần Tử Sở không tiếp tục làm ra vẻ quật cường nữa, hắn nghe theo đi đến trước mặt Tần vương, có chút thận trọng ngồi ngay ngắn ở bên cạnh ông ta.

Hai tay của Tần vương đặt trên bàn, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, sau một lát, mới mở miệng nói: “Tử Sở, con suy nghĩ như thế nào, lại cảm thấy tất cả đều là lỗi của quả nhân. Ngoại trừ Phạm Tuy, không có người nào dám nói với quả nhân ‘Là quả nhân sai’.”

Lúc này Tần Tử Sở mới lộ ra vẻ thấp thỏm.

Hắn thật cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt của Tần vương, có chút ngượng ngùng thấp giọng nói: “Đúng là Tử Sở từng nghe nói, quốc chủ đã tiếp nhận lời khuyên can thẳng thắn của Phạm Tuy đại phu, mới dám nói với quốc chủ những lời này. Quốc chủ khoan dung hơn người, có thể tiếp nhận sự xúc phạm của người khác, Tử Sở vẫn luôn luôn ngưỡng mộ quốc chủ.”

Tần vương đối với Tần Tử Sở không coi là tình cảm thắm thiết, nhưng được con cháu tâng bốc mình, ai mà không thích?

“Ha ha ha, hài tử này!” Tần vương khen ngợi vỗ lên lưng Tần Tử Sở nhiều cái, sau đó sâu xa nói, “Đối xử với Võ An Quân, đúng là quả nhân bị bệnh đa nghi, quả nhân cũng hổ thẹn với hắn. Nhưng hiện tại Bạch Khởi công cao chấn chủ, lại bị trẫm tước đoạt chức vị, đuổi ra khỏi thành Hàm Dương, lệnh cho hắn trở về quê nhà. Sợ rằng quả nhân đi mời hắn, hắn cũng sẽ mang lòng oán hận. Nên làm gì bây giờ, thật là khó xử.”

Tần vương nói đến đây, dừng lại, nhìn về phía Tần Tử Sở, chờ hắn chủ động mở miệng.

Nhưng Tần Tử Sở không bị Tần vương khen ngợi mà choáng váng đầu óc.

Lời này và lời hiệu trưởng nói “Chàng trai trẻ, làm rất tốt, chúng tôi đều xem trọng cậu” có phải rất giống nhau hay không?

Nhưng nếu không có luận văn, thì dù bạn giảng dạy tốt đến đâu, cũng sẽ không thể thăng chức.

Tần Tử Sở đã sớm đông cứng.

Hắn mở to đôi mắt điềm đạm trong veo, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng khi Tần vương nhìn qua.

Nhưng miệng hắn lại nín thinh, một chữ cũng không nói.

Lửa giận trong lòng của Tần vương đã giảm đi, nhìn bộ dáng này của Tần Tử Sở, nghĩ thầm trong lòng: thú vị, không ngờ Trụ nhi nhu nhược lại có thể sinh ra một nhi tử xuất sắc như thế.

Ông liếc về phía hài tử có mắt song đồng của thánh nhân trong ngực Tần Tử Sở, tiếp tục cảm thán: có thể có hài tử như vậy, thảo nào Tử Sở không giống như Trụ nhi.

“Được rồi, không cần giả ngốc trước mặt ta.” Tần vương khoát tay, cười như không cười, liếc nghiêng nhìn Tần Tử Sở, “Con nói xem, nếu con ở vị trí của quả nhân, con muốn xử trí Võ An Quân như thế nào?”

Lúc Tần Tử Sở nghe Tần vương nói đến “Con ở vị trí của quả nhân” đã quỳ trên mặt đất dập đầu.

Mơ ước địa vị cao, dù sau này vị trí này đã định trước là của Tần Tử Sở, hiện tại hắn cũng không thể mơ mộng hão huyền, nghĩ đến thôi cũng là tội chết!

“Tử Sở không dám.”

“Đứng lên đi, không cần lo quả nhân quở trách. Quả nhân tuổi tác đã cao, thân thể Trụ nhi và ca ca của hắn không khác biệt lắm, cũng không sống lâu, chỉ sợ không đến vài năm Tần quốc sẽ giao vào tay con. Trụ nhi, ôi, lúc trước quả nhân không nghĩ ca ca của hắn còn trẻ mà mất sớm, Trụ nhi không thể làm minh quân, nhưng hắn là một nhi tử tốt. Từ nay về sau, mỗi ngày con hãy đi theo bên cạnh quả nhân, từ từ học tập giải quyết việc triều chính.” Tần vương bình tĩnh tuyên bố quyết định của mình.

Tần Tử Sở nghe xong lời này, trong lòng lại phát sầu.

Quan hệ giữa hắn và Thái tử Trụ nhiều nhất chỉ là chung sống hoà bình, kết quả Thái tử Trụ năm mươi năm qua còn chưa đụng đến việc nước, một tên tiểu tử vừa về nước như hắn có thể đi theo bên cạnh Tần vương học tập giải quyết việc quốc gia đại sự.

Như thế, hai phụ tử bọn họ làm sao còn có thể chung sống hòa bình, chắc chắn Thái tử Trụ nhìn hắn sẽ không vừa mắt.

Dù là ruột thịt cũng vậy thôi!

“Quốc chủ, việc này e rằng không ổn, ngài bằng lòng bồi dưỡng Tử Sở, đương nhiên là phúc của con… Nhưng, phụ thân nhiều năm làm Thái tử, còn chưa bao giờ được quốc chủ đối xử như vậy, trong lòng Tử Sở bất an.” Tần Tử Sở đắn đo một chút, hết sức rõ ràng bày tỏ ý kiến của mình.

Tần vương lại vô cùng cương quyết nói: “Gọi hắn cũng vô ích, nhiều năm như vậy, đã sớm dưỡng thành đồ vô dụng. Đối với mẹ cả của con ngoan ngoãn phục tùng cũng giống như không có đầu óc, nếu quả nhân đem việc nước giao cho hắn, vậy có khác gì giao cho mẹ cả của con. Quả nhân cho con tới, con cứ tới, đừng nói những việc vô ích.”

Không đợi Tần Tử Sở trả lời, Tần vương đã chủ trì cuộc nói chuyện, một lần nữa hỏi: “Con nói xem, nên xử trí Võ An Quân như thế nào.”

Tần Tử Sở dựa theo thói quen cá nhân, suy tư một chút, nghiêm túc nói: “Tự mình đi gặp Võ An Quân, trước nhiều người bày tỏ với hắn sự áy náy của mình vì đã nghi ngờ trung thần, sau đó sửa sai, hứa cho Võ An Quân quyền cao lộc hậu, hơn nữa cho một nhi tử của Võ An Quân ra làm quan.”

Tần vương không hiểu nhìn về phía Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Trước mặt nhiều người làm việc này? Nhưng quả nhân đâu phải người như thế.”

Tần Tử Sở kế đó hạ giọng, kề sát vào tai Tần vương nói: “Quốc chủ nhất định có nghe qua về Lạn Tương Như đã mất của Triệu quốc, tướng quân Liêm Pha từng hiểu lầm ông ta sâu sắc, nhưng sau đó tướng quân Liêm Pha đã phụ kinh thỉnh tội*, người đời đánh giá tướng quân như thế nào? Khen ngợi tướng quân Liêm Pha không ngớt. Vì sao quốc chủ không dám noi theo cách làm của tướng quân Liêm Pha?”

*phụ kinh thỉnh tội: từ chuyện Lạn Tương Như được vua Triệu cất nhắc, địa vị của ông ở trên võ tướng Liêm Pha. Liêm Pha tỏ ra bất mãn, thề sẽ tìm cách làm nhục Lạn Tương Như. Lạn Tương Như vốn biết việc này nhưng c*̃ng chẳng ̣để bụng, hàng ngày làm việc gì c*̃ng hết sức cẩn thận và cố né tránh Liêm Pha, ngay đến buổi chầu vua c*̃ng thác bệnh không đến. Một hôm ông vào triều, thấy xe c*̉a Liêm Pha từ phía trước đi tới, liền nhường lối cho xe c*̉a Liêm Pha đi. Ông giải thích rằng: “Sở dĩ nước Tần không dám xâm lấn nước Triệu ta, là còn ngại có tôi và tướng quân Liêm Pha. Nếu hai chúng tôi lục đục với nhau, thì nước Tần tất sẽ thừa cơ đánh nước Triệu ngay.” Liêm Pha biết được việc này lòng đầy xúc động và cảm thấy rất hổ thẹn , bèn cởi trần rồi buộc một cành mận gai sau lưng sang nhà Lạn Tương Như để xin lỗi.

Tần vương thở dài, sắc mặt có chút xấu hổ, nhưng nhìn bộ dáng của ông dường như đã bị Tần Tử Sở thuyết phục.

Ông hơi phiền muộn khoát tay, thấp giọng nói: “Để cho quả nhân suy nghĩ một chút, việc này ngày sau hãy nói. Chỗ của ta thật ra có một việc nghiêm chỉnh, yêu cầu con sớm quyết định.”

“Xin quốc chủ hãy nói.” Tần Tử Sở nhẹ giọng đáp lại.

“Con còn trẻ, tuy rằng ta không hy vọng con giống như Trụ nhi, mọi việc đều nghe theo nữ nhân, nhưng con cũng không thể một thê thiếp cũng không có. Vì thế làm cho mọi người nghi ngờ con…” Tần vương nói xong, ánh mắt lại quét qua phía dưới của Tần Tử Sở.

Nụ cười mà Tần Tử Sở vẫn đang duy trì, rốt cuộc biến mất tăm.

Hắn cứng nhắc nhìn Tần vương, cúi xuống lại đối diện với ánh mắt vừa minh mẫn lại vừa lạnh lùng của Doanh Chính.

“Ta có một mình A Chính là đủ rồi.”

“Ta cũng tự lo cơm no áo ấm cho mình mười mấy năm rồi đó.”

“Ngươi phải hiếu kính với ta nha?”

Mỗi một câu đã nói trước mặt Doanh Chính lần lượt lướt qua trong đầu của Tần Tử Sở.

Hắn lau mặt một cái, cười mất mát, nói dối: “Sau khi mẫu thân của A Chính qua đời, Tử Sở không thể thích nữ nhân nào nữa. Cũng chính vì việc này, quốc chủ Ngụy quốc mới đưa Long Dương Quân cho ta, quốc chủ có phải rất thất vọng đối với ta không.”

Tần Tử Sở mỉm cười, đem Long Dương Quân vẫn luôn bị hắn quên mất tăm lôi ra làm bia đỡ đạn, cúi thấp đầu, bộ dáng thoạt nhìn vô cùng áy náy.

┭┮﹏ ┭┮ loại cảm giác bị ép buộc phải công khai giới tính này thật là khủng khiếp.

Thật sự ta đối với Long Dương Quân không có bất kỳ ý tưởng gì a!

Thấy qua bộ dáng Long Dương Quân cầm trường kiếm đâm tới, ta không hề nghĩ sẽ muốn cái mông của hắn.

Tần vương nghe Tần Tử Sở nói, nháy mắt liền ngây ngẩn cả người.

“Quả nhân không tin là có nam nhân không thể ôm được nữ nhân! Con đã có thể cùng nữ nhân sinh ra hài tử này, nhất định có thể có nữ nhân khiến con rung động.” Tần vương tràn đầy tin tưởng nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía nội thị, trực tiếp dặn bảo, “Nói với vương hậu và Thái tử phi, để các nàng chuẩn bị cho Tử Sở mười mỹ nhân, đưa qua đây. Ai có thể làm cho công tử thích, trọng thưởng!”

Nói đến chỗ này, Tần vương rối rắm liếc Tần Tử Sở một cái, lại nói thêm một câu: “Nam nữ nửa này nửa nọ.”

Doanh Chính nằm trong ngực của Tần Tử Sở khẽ cười một tiếng, mềm mại lặp lại: “Không cần, nữ nhân?”

Σ(っ °Д °;)っ nam, nam thần ngươi hãy nghe ta nói!

Đây mới thật sự là hiểu lầm a! ! !

tumblr_inline_myqgpjMAXh1qk1or3

Và Tử Sở đã “công khai” như thế đó, trước mặt A Chính và hai vị kia (´▽`ʃƪ)

Bình Luận (0)
Comment