
Tín Lăng Quân của Ngụy quốc, Vô Kỵ công tử, không có ý gì.
Chính thất của Bình Nguyên Quân là tỷ tỷ ruột của Tín Lăng Quân.
Thấy quân Tần bao vây thành Hàm Đan đã hơn năm tháng, cho dù quân Tần lại bị danh tướng của Triệu quốc là tướng quân Liêm Pha khắc chế ở ngoài thành Hàm Đan, nhưng chỉ cần không phải là kẻ ngốc cũng đủ biết, Tần vương đã hạ quyết tâm.
Tần vương thà rằng không ngừng tăng binh sĩ và lương thực, hao tổn để đánh đến lưỡng bại câu thương* cũng muốn tiêu diệt Hàm Đan.
*lưỡng bại câu thương: cả hai đều thiệt
Vô Kỵ công tử vừa nghĩ tới thành Hàm Đan bị phá, tỷ tỷ và tỷ phu sắp sửa làm tù nhân mặc người ta áp bức, hắn không thể ngồi yên!
“Ta muốn đi gặp quốc chủ!” Tín Lăng Quân nắm chặt trong tay thư của tỷ tỷ, tỷ phu gửi, ở trong phủ đi tới đi lui.
Do dự hồi lâu, rốt cuộc hắn vẫn quyết định như thế.
Do tin Tần quốc muốn tấn công Triệu quốc truyền đến, Tín Lăng Quân đã lo lắng một khoảng thời gian.
Nhưng sau đó, chủ soái không phải là Võ An Quân Bạch Khởi mà là Vương Lăng, tới theo sau là tin Vương Lăng không thể chống chọi với Liêm Pha, Tín Lăng Quân liền yên tâm.
Mấy ngày nay vẫn cùng môn khách của mình nói chuyện trời đất, cười đùa không lo.
Nhưng ngày vui không dài, sau khi Vương Lăng canh giữ ngoài cửa thành Hàm Đan năm tháng không hề có chiến tích, Tần vương sốt ruột.
Chẳng những Tần vương bất ngờ quyết định lâm trận đổi người thay Vương Lăng bằng Vương Kiền, đồng thời còn mang đến thêm mười vạn binh mã.
Lúc này, Hàm Đan bị hai mươi vạn quân Tần giống như hổ lang bao vây.
Tình hình quốc gia vô cùng nguy cấp!
“Công tử, việc này không ổn.” Một trong những môn khách của Tín Lăng Quân là Hậu Sinh ngăn hắn lại.
“Ngươi nhìn xem thư Bình Nguyên Quân gởi, bây giờ tỷ tỷ của ta mỗi ngày lo lắng, ban đêm khóc không ngừng, ta nào có thể ngồi yên.” Tín Lăng Quân tin tưởng vỗ vào tay của Hậu Sinh, vẻ mặt không giấu được sự vội vàng.
Hậu Sinh rất nhanh đọc lướt qua thư một lần, vẫn kiên trì quan điểm của mình, nói: “Lần này đã là lần thứ bảy công tử tiến cung khuyên can quốc chủ. Sự bất quá tam*, nếu quốc chủ bằng lòng hồi tâm chuyển ý, ngài đã sớm xuất binh giải vây Hàm Đan, Tấn Bỉ đóng quân ở Nghiệp Hạ, khoảng cách rất gần Hàm Đan, nhưng hiện tại quốc chủ thậm chí không muốn gặp công tử, có thể thấy quốc chủ sẽ không hồi tâm chuyển ý.”
*sự bất quá tam: việc gì đã làm lại đến ba lần mà không xong thì nên thôi
“Cho dù quốc chủ không đồng ý, chẳng lẽ ta biết rõ việc này là đúng đắn, có thể không làm sao?” Tín Lăng Quân cứng đầu, quật cường nói.
Vô Kỵ công tử tuổi còn trẻ.
Hắn lại giữ địa vị cao, sống an nhàn sung sướng, tuy rằng trong lòng Ngụy vương nghi kỵ Tín Lăng Quân thì cũng chưa bao giờ để người khác nói mình không tốt, hễ Tín Lăng Quân nuôi dưỡng môn khách chi tiêu không đủ, trình lên thư thỉnh cầu giúp đỡ tiền bạc, Ngụy vương đều phê chuẩn.
Bởi vậy, mấy năm gần đây, bệnh hoàng tử của Tín Lăng Quân chẳng những ngày càng nghiêm trọng, còn dần dần trở thành sứ giả chính nghĩa.
Hậu Sinh thấy Tín Lăng Quân như thế, cười lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Công tử vẫn quyết định đi gặp quốc chủ?”
Tín Lăng Quân gật đầu, lách người qua Hậu Sinh, trực tiếp ra ngoài.
Hậu Sinh tuổi tác đã cao, ngày thường cũng không thường xuất hiện ở phủ của Vô Kỵ công tử, nhưng lúc này ông vẫn đứng tại chỗ nhìn theo hắn, thở dài một hơi.
Ông xoay người ra ngoài, rời đi sau Vô Kỵ công tử.
Hậu Sinh nghĩ trong lòng: lần này công tử cố gắng vẫn sẽ không đạt được kết quả mình muốn, xem ra ta cần đi hỏi thăm chút tin tức. Mấy năm nay công tử đối đãi với ta không tệ, cũng nên đến phiên ta hiến kế cho công tử.
Sau khi Hậu Sinh về đến nhà, tra xét một phen, gọi môn khách của mình là Chu Hợi đến.
Ông dặn dò: “Mấy ngày nay, e rằng vất vả cho ngươi theo Vô Kỵ công tử đi Nghiệp Hạ một chuyến, giết người.”
“Nuôi quân ngàn ngày, dùng quân một giờ. Ta nhất định không phụ sự giao phó của ngài, giúp Vô Kỵ công tử hoàn thành việc này.” Chu Hợi ngay cả phải đi giết ai cũng không hỏi một tiếng, trực tiếp đáp ứng việc Hậu Sinh đã nói.
Ngụy vương mang vẻ mặt cáu kỉnh ngồi trong chính điện, một ly lại một ly đem rượu nuốt vào cổ họng.
“Ngươi nói Tần vương tôn và Kiểu nhi gắn bó như keo sơn, không muốn để cho hắn trở về?” Hắn đột nhiên đem bình rượu đập xuống đất, rống lên.
Tân Viên Diễn cúi đầu thấp giọng nói: “Quốc chủ, chúng ta có thể liên minh thành công cùng Tần quốc, trong đó công lao của Tử Sở công tử không nhỏ, nếu hắn thích Long Dương Quân, giữ lại Long Dương Quân thì có gì không được.”
Tạm dừng một lát, Tân Viên Diễn vì để hoàn toàn chặt đứt ý muốn đón Long Dương Quân về của Ngụy vương, dứt khoát nói dối: “Tử Sở công tử đối với Long Dương Quân vô cùng chăm sóc, hai người đối xử với nhau rất thân mật khăng khít.”
“Tiện nhân!” Ngụy vương thốt ra.
Sau khi hắn thở hổn hển vài tiếng, rốt cuộc khoát tay, sốt ruột nói với Tân Viên Diễn, “Bây giờ ngươi lập tức lên đường đến Nghiệp Hạ, nói cho Tấn Bỉ không được tùy tiện di chuyển đại quân. Long Dương Quân cũng không về được, quả nhân sẽ càng không tham dự vào việc giữa Tần quốc và Triệu quốc.”
“Quốc chủ, Vô Kỵ công tử cầu kiến.” Nội thị quỳ gối ngoài cửa thấp giọng truyền đạt.
Ngụy vương trong lòng cả giận nói: Vô Kỵ lại đến bức bách quả nhân xuất binh cứu Triệu!
Thật sự là một chút năng lực cũng không có, lấy binh lực của Tần quốc đối phó với Triệu quốc và Ngụy quốc hiện tại đất đai ngày càng giảm bớt, căn bản là việc dễ như trở bàn tay.
Triệu quốc có thể dựa vào danh tướng Liêm Pha, còn Ngụy quốc có thể dựa vào cái gì?
Cũng vì tỷ tỷ ruột của hắn là chính thất của Bình Nguyên Quân, cho nên ngay cả an nguy của quốc gia mình cũng không để ý sao!
Nhưng không đợi Ngụy vương từ chối gặp mặt Vô Kỵ công tử, hắn đã không để ý nội thị ngăn trở, xông vào!
“Quốc chủ, tỷ tỷ của ta sở dĩ gả cho Bình Nguyên Quân, chính là vì kéo dài quan hệ thân thiết của hai nước, có thể vào lúc nguy nan được đối phương đến trợ giúp. Hiện giờ Hàm Đan bị vây, nhu cầu cấp bách là cần sự trợ giúp của chúng ta, chẳng lẽ bởi vì e ngại Tần quốc hùng mạnh, cho nên chúng ta phải làm rùa đen rút đầu, xưng thần cúi đầu với Tần quốc sao?” Vô Kỵ công tử liều lĩnh hô to với Ngụy vương.
Ngụy vương lạnh lùng nhìn hắn, thấp giọng nói: “Đúng vậy, quả nhân sợ nước mất nhà tan, thành quân vương mất nước.”
Không đợi Vô Kỵ công tử phản bác, hắn chợt đập bàn rống to: “Vô Kỵ công tử nổi danh tứ hải, là hiền thần nổi tiếng cả nước, dưỡng ba nghìn mưu sĩ, quả nhân làm sao so sánh được? Nếu Vô Kỵ công tử hiền đức như thế, ngươi lập tức đi Triệu quốc cùng với tỷ tỷ, tỷ phu của ngươi sống chết đi! Không cần nghĩ đến binh l*nh ng** quốc của ta! Cút ra ngoài!”
Ngụy vương dứt lời, thủ vệ đột nhiên đem Vô Kỵ công tử áp chế trên mặt đất, dựa theo dặn dò của Ngụy vương, đè hắn hung hăng ném ra khỏi điện.
Vô Kỵ công tử náo loạn đến mặt mày đỏ thẫm, nhưng trong lòng càng cảm thấy Ngụy vương rất sợ chết, ngay cả sự tín nghĩa cơ bản cũng không quan tâm.
Hắn nổi giận đùng đùng vung tay áo, xoay người bước đi.
Ngụy vương một mình ngồi trong cung điện, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tỷ tỷ ngươi? Ngươi cũng biết đó là tỷ tỷ của mình, nàng sống chết có liên quan gì với quả nhân đâu? Nếu không có tỷ đệ các ngươi hợp lại, sao có thể chiếm lấy triều đình của quả nhân, lại dám ngang nhiên tự tiện xông vào cung cấm. Quả thực không biết sống chết!”
Vô Kỵ công tử ra khỏi hoàng cung, trở lại trong phủ, trực tiếp triệu tập môn khách bằng lòng cùng mình đi đến Triệu quốc đồng sinh cộng tử, lên xe ngựa vội vã muốn hướng về phía Hàm Đan.
Nhưng ra khỏi cửa thành lại đột nhiên dừng lại, trực tiếp vọt tới chỗ Hậu Sinh đang đứng ngoài cửa.
Hắn tức giận không thôi vỗ vào cửa nói: “Ngày thường ta đối đãi ngươi không tệ, tại sao đến lúc này, ngươi cũng trốn đi?!”
Hậu Sinh tiện dịp dâng lên kế sách hộ mệnh, giết Tấn Bỉ, đoạt quyền chủ soái.
Ông đem Chu Hợi đẩy về phía trước, bình tĩnh nói: “Ý của công tử thế nào?”
“Cũng không còn cách nào khác.” Vô Kỵ công tử gật đầu, mặc dù trong lòng hổ thẹn vì giết Tấn Bỉ, nhưng vẫn không chút do dự tiếp nhận đề nghị của Hậu Sinh.
Dường như hắn đã quên, tướng lĩnh xuất sắc của Ngụy quốc, chỉ còn lại có một mình Tấn Bỉ.
Ngụy vương từ sau khi Long Dương Quân rời đi, đối với mỹ nhân trong hậu cung cũng không thể nổi lên hứng thú, nhưng vẫn luôn có vài người hợp ý của hắn, Như Cơ chính vì dịu dàng mà là một trong số đó.
Đúng lúc, sau khi Ngụy vương và Vô Kỵ công tử nảy sinh xung đột, màn đêm buông xuống liền đi tìm Như Cơ để giải tỏa.
Vô Kỵ công tử đã từng giúp Như Cơ báo thù giết cha, nghe hắn nói cần lấy hổ phù* từ trong tay Ngụy vương, rất bằng lòng báo đáp ân tình của Vô Kỵ công tử.
*hổ phù: dấu hiệu để điều binh thời xưa, hình con hổ, chia làm hai mảnh
Hai người phối hợp với nhau.
Màn đêm buông xuống, sau khi Ngụy vương ở trong cơ thể của Như Cơ th* d*c không ngừng rồi ngủ thật say, Như Cơ thông qua sự giúp đỡ của người khác, thành công đem hổ phù đưa ra khỏi hoàng cung đến chỗ của Vô Kỵ công tử.
Ngụy vương đối với việc này lại hoàn toàn không hay biết gì.
“Chúng ta đi.” Vô Kỵ công tử v**t v* nửa khối hổ phù trong lòng bàn tay, hít sâu một hơi, vào rạng sáng hôm sau mang theo môn khách dưới quyền hướng thẳng về Nghiệp Hạ.
Hàm Đan bị vây, bên trong thành lòng người hoảng sợ.
Nhưng vẫn có một sân nhà lại thuê rất nhiều đầy tớ canh gác nghiêm ngặt, một tiếng khóc nỉ non của hài đồng chợt vang lên, nam nhân chờ đợi ngoài cửa sốt ruột không thôi, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười.
Hắn vội vàng vọt tới cửa, kích động hỏi: “Là nam hài sao?”
Người trong phòng vội vàng trả lời: “Đúng vậy, Lã đại thương nhân, là một nam hài trắng trẻo mập mạp.”
Nụ cười trên mặt của Lã Bất Vi rốt cuộc không kiềm chế được.
Hắn trở lại trong sân rồi đi vài vòng, hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Thật sự là trời cũng giúp ta. Có nam hài này, mọi việc sau này sẽ không lo.”
Triệu Cơ mang sắc mặt gượng gạo đi theo sau Lã Bất Vi.
Nàng sinh hạ Doanh Chính qua nửa năm, vóc dáng đã khôi phục lại vẻ yểu điệu tinh tế như ngày xưa.
Cùng với nhan sắc đẹp đẽ, một thân y phục rực rỡ Triệu Cơ mặc trên người càng khiến nàng thêm xinh đẹp, ánh mắt đung đưa của nàng vẫn vô cùng có sức quyến rũ, nhưng hiện tại sắc mặt lại rất khó coi.
Triệu Cơ hối hận!
Ngày đó nàng không nên vứt bỏ trượng phu và nhi tử, cho dù Dị Nhân công tử bị bắt về Triệu quốc, một nhà bọn họ cũng vẫn có thể chết đi với thân phận Tần vương tôn và chính thất của vương tôn.
Mà bây giờ thì sao?
Nàng bị Lã Bất Vi giữ bên người, ban đêm thỉnh thoảng phải hầu hạ Lã Bất Vi, nhưng ngày thường vẫn bị người khác gọi là phu nhân của Tử Sở công tử, thân phận lúng ta lúng túng.
Càng gay go chính là, bây giờ Lã Bất Vi căn bản không thể làm cho nàng thấy sung sướng, mỗi lần cùng nhau qua đêm đều làm cho nàng cả người đau đớn không thôi, giống như đem nàng xẻ thành hai nửa.
Sáng sớm nay, tiện nhân Lục Kiều không biết câu dẫn công tử ra sao đã sinh ra một nam hài, làm cho tình cảnh của nàng càng thêm gian nan.
Triệu Cơ cắn chặt răng, liếc mắt một cái xoay người rời đi.
Một mình nàng đi trên đường, tâm tư phiền loạn càng chạy càng xa, tiếng thét chói tai tràn đầy sung sướng của nữ nhân và tiếng th* d*c dồn dập của nam nhân truyền vào tai nàng, rốt cuộc làm cho Triệu Cơ tỉnh táo lại.
“Ai ở đó?” Nam nhân quay đầu nhìn về phía ngoài.
Âm thanh hổn hển của hắn lại làm Triệu Cơ nghe xong thấy nóng rang.
Khuôn mặt nàng đỏ lên, đối diện với gương mặt của nam nhân, nhất thời không nói nên lời, vẻ mặt kiều mỵ làm cho nam nhân lộ ra vẻ sáng tỏ.
Nam nhân vươn tay với nàng.
Triệu Cơ hơi do dự, chạy tới trước mặt hắn, bị hắn ôm vào lòng.

Vô Kỵ trộm binh phù, lừa giết Tấn Bỉ, giành lấy quân đội đem quân cứu nước Triệu. Nước Ngụy đúng là loạn mà, từ vua đến thần, đều chẳng ra sao ( ̄ェ ̄;)