
Hai mắt của Phạm Tuy sáng lên, liền nói: “Vì sao tiểu công tử nghĩ như thế.”
Doanh Chính đưa mắt nhìn Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở liền theo thói quen lấy ra khăn lụa, đưa tay lau nước bọt trong suốt trên miệng hắn.
Sau đó, Doanh Chính mới mở miệng nói: “Võ An Quân công cao chấn chủ lại không hiểu biết, thường ngày vẫn kiêu ngạo kể công, dám nói những lời bất mãn với quốc chủ cho môn khách nghe. Chỉ việc này cũng đủ thấy bị giết không oan.”
Ở niên đại mà quyền hành của vua là cao nhất, dám nói xấu vua, thì giết Bạch Khởi cũng hợp lý và hợp pháp, phù hợp với dân tình.
Phạm Tuy vui mừng gật đầu.
Khi hắn ngẩng đầu về phía cửa chính, nhìn vào nét mặt có chút mơ hồ của Tần Tử Sở, lắc đầu, tiếc nuối nói: “Xem ra có lẽ Chương Lê tiên sinh sai rồi.”
Tần Tử Sở không biết đề tài tại sao lại đột nhiên chuyển đến Chương Lê, vẻ mặt càng thêm khó hiểu.
Phạm Tuy mỉm cười giải thích: “Chương Lê tiên sinh từng nói với ta, công tử có phẩm hạnh của thiên tử. Mặc dù Phạm Tuy và công tử tiếp xúc không lâu, nhưng cũng nhìn ra được, lời của Chương Lê tiên sinh không sai. Nhưng hắn theo nho học, nên có một điểm đã nghĩ không đúng —— tuy công tử có phẩm hạnh của thiên tử, nhưng hoàn toàn không có tàn nhẫn của thiên tử. Chuyện công tử đã làm sau khi về Tần, ta cũng nghe qua. Công tử không đành lòng để Hề công tử huyết tiên ngũ bộ*, không đành lòng để thành Hàm Đan máu chảy thành sông, nhưng làm vua một nước cần phải ban ân và xử phạt, chỉ có dân chúng trung thành trên lãnh thổ Đại Tần ta, mới có tư cách tiếp nhận ân đức của vua. Những người khác đều là kẻ địch, chết không đáng tiếc.”
*huyết tiên ngũ bộ: máu b*n r* năm bước
Tần Tử Sở nghe được đánh giá của Phạm Tuy, trong lòng hơi thất vọng.
Nhưng từ lúc hắn đến đây, chỉ biết bên cạnh sẽ tồn tại “Thủy Hoàng đế Doanh Chính”, chưa bao giờ khắc sâu ý nghĩ tự mình tranh đoạt thiên hạ.
Hơn nữa sau khi phát hiện hài tử bên cạnh kỳ thật là trọng sinh, hắn lại càng tự mình cắt đứt suy nghĩ đoạt quyền.
Bởi vậy lúc này tâm tình của Tần Tử Sở tuy là thất vọng, nhưng không quá khổ sở.
Phạm Tuy cười gật đầu, nhẹ giọng nói: “Công tử bị lão phu đánh giá như vậy còn có thể thoải mái chống đỡ, quả nhiên ý chí hơn người.”
Nói tới đây, Phạm Tuy nhìn nhìn nam hài đang dựa vào người Tần Tử Sở.
Hắn vui mừng nói: “Công tử không cần thất vọng, tuy công tử không đủ tàn nhẫn, nhưng tiểu công tử cũng là vương giả trời sinh. Sinh thời công tử nhất định có thể nhìn thấy Đại Tần ta thu thập được cửu đỉnh*, thống nhất Hoa Hạ**.”
*cửu đỉnh: là bộ gồm chín cái đỉnh (vạc) biểu trưng cho quyền uy của chính quyền phong kiến và sự thống nhất quốc gia. Từ đó có câu nói “Có được Cửu Đỉnh là có được thiên hạ”.
**Hoa Hạ: tên thường dùng để chỉ Trung Quốc
Tần Tử Sở nghe xong lời này, không khỏi nở nụ cười.
╰(*°▽°*)╯thu thập cửu đỉnh, là có thể gọi được Thủy Hoàng đế! (giống như triệu hồi trong game)
“Vậy xin phiền tướng quốc dạy bảo A Chính.” Tần Tử Sở thành thạo ôm lấy Doanh Chính, để hắn ngồi trên đầu gối của mình, có thể thoải mái dựa vào lòng mình, không cần tự ngồi vất vả.
Dù tâm lý trưởng thành và cứng rắn ra sao, thì thân thể Doanh Chính cũng là hài tử yếu đuối.
Tuy hắn có thể tự mình ngồi dậy, nhưng bất luận thế nào, tự mình ngồi cũng không thoải mái bằng dựa vào ngực Tần Tử Sở.
Thân thể trẻ tuổi ấm áp của Tần Tử Sở luôn tỏa ra xúc cảm mê người và bừng bừng sức sống, làm người ta trầm mê.
Doanh Chính thả lỏng thân thể vẫn luôn căng thẳng, ở trong ngực của Tần Tử Sở lộ ra vẻ mặt thoải mái.
Phạm Tuy hứng thú nhìn hai phụ tử tương tác với nhau, trên mặt đầy ý cười.
Hắn nhịn không được nói: “Công tử và tiểu công tử thật là tình cảm, làm người ta hâm mộ.”
Tần Tử Sở nghe vậy sửng sốt, không dám tin nhìn về phía Phạm Tuy, giống như lời hắn vừa nói đã phạm vào điều cấm kỵ.
Sau đó, Tần Tử Sở cúi đầu, một lần nữa dời tầm mắt nhìn khuôn mặt rất nghiêm nghị, lại xinh đẹp dị thường của Doanh Chính, nở nụ cười tươi như hoa.
Doanh Chính nhìn vẻ mặt của Tần Tử Sở, gật đầu với Phạm Tuy, bình tĩnh nói: “Hắn rất tốt với ta.”
Sau khi nói chuyện phiếm một lát, Tần Tử Sở chợt nhớ tới vấn đề mình chú ý nhất trước đó: “Chương trình học mà tướng quốc giảng giải hình như đều là nhằm vào nhược điểm trong tính cách của mỗi người.”
Phạm Tuy cười hào phóng trả lời câu hỏi của Tần Tử Sở: “Đúng vậy, lão phu không có bản lĩnh gì, điều duy nhất kiêu ngạo chính là, chỉ cần nghe nói người khác đã làm qua việc nhỏ gì, là có thể biết được tính tình của họ. Nhưng bản lĩnh của lão phu như vậy, so với bày binh bố trận quang minh chính đại, giết địch lập công thì thủ đoạn có vẻ giống nữ nhân.”
Tần Tử Sở lại không cho là vậy, hắn bình tĩnh nói: “Thấy mầm biết cây* đã là tài năng hiếm có nhất, tướng quốc quá khiêm tốn.”
*thấy mầm biết cây: nhìn sự vật khi nó mới xuất hiện, có thể đoán biết tương lai của nó
Sau một phen đánh giá lẫn nhau này, rốt cuộc bầu không khí giữa Tần Tử Sở và Phạm Tuy từ sự khách sáo đã sinh ra sự thân mật chân chính của thầy trò.
Phạm Tuy chủ động trở về đề tài lúc nãy, không khách khí phê bình Bạch Khởi: “Võ An Quân tự ái ngạo mạn, khăng khăng cho mình là đúng. Hơn nữa, hắn có tài hoa, ở trong quân đội còn có thể được nhiều người ủng hộ. Gay go nhất chính là, thường ngày miệng của Bạch Khởi không đủ tin cậy, nghĩ gì nói nấy. Có lẽ hắn chưa bao giờ tuân theo quy tắc, nhưng người như vậy, nếu chẳng may không gặp vị vua khoan dung, thì tuyệt đối không thể chết già —— lòng dạ của quốc chủ không rộng rãi như vậy.”
Phạm Tuy nói đến đây, dừng lại điều muốn nói, nhìn về phía Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở biết, đã đến lúc mình lên tiếng.
Hắn hơi suy tư, sau đó cố gắng dựa theo tính cách của Bạch Khởi mà phân tích nhược điểm—— chuyện này cũng không khó, mỗi một giáo viên đều phải học tâm lý học trong giáo dục, phải luôn phân tích trường hợp của những trẻ em ngang bướng.
“Sau trận chiến Trường Bình, Triệu quốc đồng ý giao nộp cho quốc chủ sáu tòa thành, nhưng hoàn toàn không giữ lời. Bởi vậy quốc chủ dưới cơn nóng giận đã phát binh đến Hàm Đan, nhưng tình hình cuộc chiến lại không thể như hy vọng của quốc chủ là Đại Tần nhanh chóng giành thắng lợi. Bởi vậy, để tốc chiến tốc thắng, đạt được thắng lợi, quốc chủ định dùng Võ An Quân. Võ An Quân nhiều lần cáo bệnh từ chối ra chiến đấu, chọc giận quốc chủ, vì cái cớ này thoạt nhìn thật giống như coi thường uy quyền của quốc chủ. Sau đó, phân tích của Võ An Quân rằng cuộc chiến này chắc chắn thất bại lại thông qua môn khách của hắn và tướng quốc, truyền vào tai tướng quốc, tướng quốc nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy để đả kích đối thủ.” Tần Tử Sở nói xong, nhìn về phía Phạm Tuy.
Phạm Tuy gật đầu, lại nhìn Doanh Chính.
Doanh Chính trả lời rất đơn giản: “Nếu danh tướng không thể dùng, thì cũng không cần thiết để hắn sống.”
Phạm Tuy nhìn qua Tần Tử Sở và Doanh Chính, lần thứ hai lắc đầu thở dài: “Một câu trúng đích, tiểu công tử quả thật tính cách trời sinh để làm chủ. Đáng tiếc, với tuổi của lão phu, chỉ sợ không nhìn thấy ngày tiểu công tử quân lâm thiên hạ.”
Tần Tử Sở khoát tay, thấp giọng nói: “Tướng quốc không cần bi quan như vậy, nói không chừng A Chính ngay lập tức có thể mang binh chinh chiến thiên hạ.”
Hắn cảm thấy thời điểm Thủy Hoàng đế bệ hạ có thể tự do chạy nhảy, tuyệt đối sẽ không như một hài tử, bởi vậy, lời nói ra khỏi miệng rất thoải mái.
Khi lời còn chưa dứt, Phạm Tuy và Doanh Chính đều đột nhiên trừng mắt nhìn Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở khó hiểu nhìn bọn họ, hỏi: “… Ta lại nói sai gì sao?”
“Công tử! Vì để tránh cho phụ tử tương tàn, trước khi quốc chủ mất, Thái tử quyết không thể đụng vào triều chính, cho nên năm qua năm mươi qua, Thái tử Trụ vẫn quấn lấy hậu cung. Ngươi nói tiểu công tử rất nhanh có thể chinh chiến sa trường, đây không phải là đang nguyền rủa chính mình sao!” Phạm Tuy nhăn mặt.
Tần Tử Sở không quan tâm cười nói: “Thiên hạ cuối cùng là của A Chính, nếu hắn muốn, ta có thể trực tiếp thoái vị. Dù sao tướng quốc đã nói, A Chính thích hợp làm chủ nhân của quốc gia này hơn ta.”
Tần Tử Sở nói xong, chẳng những không làm cho Phạm Tuy nở nụ cười, ngược lại khiến hắn không giãn mi ra.
Phạm Tuy lớn tiếng cường điệu: “Công tử, tiểu công tử còn mấy ngày nữa mới tròn một tuổi. Chẳng lẽ ngài định khi hắn mười tuổi đã đem toàn bộ quốc sự ném cho hắn xử lý sao?”
Tần Tử Sở bị nghe vậy, rốt cuộc kịp phản ứng bản thân vừa mới nói ra lời đáng sợ!
Ở tuổi chưa đến năm mươi, vài năm qua Thái tử Trụ đã không khoẻ mạnh, có thể sống đến khi Tần vương bảy mươi tuổi hoàn toàn là may mắn, hơn nữa hắn sống cũng không còn bao lâu.
Bởi vậy, lời mình vừa mới nói, phiên dịch một chút chính là: “Khoảng vài năm sau khi ta kế vị thì có thể chết ngay, cho dù A Chính một tuổi, hai tuổi, hay ba tuổi, thì làm quốc chủ Tần quốc cũng rất tốt.”
(╯‵□′)╯︵┻━┻ muội ngươi a! (dùng để mắng)
Thần đồng dù thông minh tới đâu đi nữa thì cũng không đại thần nào có thể tiếp nhận một ấu chủ nhìn giống như nhi đồng!
Đến lúc đó, điều nhất định hứng lấy không phải là các quốc gia khen ngợi Doanh Chính sinh ra đã làm vua, mà là vừa nghe nói có một hài đồng non nớt ngay cả nói cũng chưa xong làm quốc chủ, các quốc gia sẽ lập tức chộn rộn, ý đồ kết hợp lại chia cắt Tần quốc.
Tần Tử Sở cúi đầu, nhìn ánh mắt lấp lánh ý cười của Doanh Chính.
Hắn đỏ mặt lên, trong lòng xấu hổ không thôi.
Doanh Chính đưa bàn tay nhỏ bé ra đặt vào lòng bàn tay của Tần Tử Sở, nghiêm túc nói: “Hãy sống lâu một chút.”
Σ(っ °Д °;)っ nam thần, ta thật sự không muốn nguyền rủa chính mình!
Ngươi không cần hiểu lầm!
Xin quên cuộc nói chuyện này đi, có được không?
Ta tuyệt đối không ngu xuẩn!
Được, cứ quyết định như vậy đi!
Nhờ đề tài về Võ An Quân Bạch Khởi, Phạm Tuy mới thưởng thức được cảnh đặc sắc “Phụ tử Tần vương tôn tương tác với nhau”.
Ba người bọn họ ai cũng không ngờ rằng, Tần vương vừa mới phái người thật nhanh đem kế sách Tần Tử Sở đề xuất đến chiến trường Triệu quốc, lúc này đã mang theo binh mã xuất cung, đi tìm người mà bọn họ đang nói đến.
Tính cách của Bạch Khởi không khôn khéo bằng Phạm Tuy.
Tính tình của hắn quật cường, cương quyết, bởi vậy cho dù bị Tần vương hạ lệnh tước đi chức vị, đuổi khỏi thành Hàm Dương, sau khi Bạch Khởi trở lại phủ ở ngoài thành, tuy rằng giận tím mặt, lại không hề mất đi ý chí.
Đến tận lúc này, bên cạnh Bạch Khởi không còn môn khách nào, hắn vẫn cho rằng mình không sai.
Tần vương hỏi về cuộc chiến, hắn không nhìn thấy bất kỳ hy vọng chiến thắng nào; dù cho Phạm Tuy quát hỏi về năng lực của hắn, cũng là giả tạo, hoàn toàn đang dùng phép khích tướng.
Nói đúng ra, Bạch Khởi quả thật không sai, nhưng từ góc độ khác mà nói, vì cách làm của hắn lúc đó mà một chân của hắn đã bước vào quỷ môn quan.
Tần vương đứng ở ngoài tòa nhà thoạt nhìn đổ nát nhưng lại sừng sững cứng rắn như núi, tâm tình phức tạp.
Cho đến hôm nay, ông vẫn còn tức giận vì bị Bạch Khởi mạo phạm, vì trong mắt Bạch Khởi không có vua; vẫn còn hoài nghi Bạch Khởi nắm nhiều binh lính, nhưng cuộc chiến trước mắt quả thật rất bất lợi!
Quân Tần đóng quân ngoài thành Hàm Đan đã lại chết thêm năm tướng lĩnh, biện pháp của Tần Tử Sở mặc dù hay, nhưng thời gian lại không thể kéo dài nữa.
Ông không thể không đặt hy vọng một lần cuối là có thể hòa giải với Bạch Khởi, để hắn chủ động mang binh tiến về Hàm Đan, đoạt lại thắng lợi của trận chiến này.
“Quốc chủ đến, tại sao không dám vào?” Bạch Khởi mở cửa ra, nhìn thẳng vào Tần vương chất vấn.
Tần vương vừa nghe giọng điệu của Bạch Khởi liền giận run cả người.
Ông mất hứng nói: “Mỗi một tấc đất ở Tần quốc đều là của quả nhân, quả nhân thích đứng chỗ nào thì sẽ đứng ở chỗ đó.”
“Vậy quốc chủ hãy đứng ở ngoài đi.” Bạch Khởi không nể mặt, “Rầm ——!” Một tiếng đóng lại cửa, để Tần vương và quân đội hộ vệ mà ông mang tới đứng bên ngoài.
(╯‵□′)╯︵┻━┻ ngươi nghĩ ngươi là cha ta sao?
Không giết ngươi cho hả giận, quả nhân thật sự là quá rộng lượng!
Tần vương nghiến răng nghiến lợi đứng ngoài cửa, cứng nhắc nở nụ cười, âm trầm nói: “Dỡ nhà.”

Bác Phạm Tuy cũng nhìn ra hai phụ tử nhà này tình như cái bình 〜( ̄▽ ̄〜)