
Bạch Khởi đứng ở trong sân, nghe Tần vương lớn tiếng hạ lệnh, mặt không đổi sắc.
Người khác hoàn toàn không nhìn ra rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì.
Nhóm binh lính hộ vệ đều trung thành và tận tâm với Tần vương.
Tuy rằng họ nhớ tâm tình của người trong sân là quái dị cỡ nào, nhưng vẫn tuân theo mệnh lệnh của Tần vương, không bao lâu đã đem bức tường dỡ bỏ, bên trong lộ ra mấy gian phòng vẫn chưa từng tu sửa.
Một con chiến mã đang thảnh thơi đi lại trong sân.
Nó nghiêng đầu nhìn về phía những binh lính đang dỡ tường, chớp chớp đôi mắt to trong suốt, lộ ra vẻ mờ mịt, mạnh mẽ khịt mũi.
Bạch Khởi đưa tay vỗ lên trán của chiến mã, ngón tay vuốt lớp lông bóng mượt của nó, ánh mắt trở nên ôn hòa, nhẹ giọng nói: “Đi ra ngoài chơi đi.”
Hắn nghĩ trong lòng: từng có người nói với ta, chém giết hàng binh là làm trái với đạo trời, e rằng ảnh hưởng tới tuổi thọ, hôm nay xem ra phải kết thúc.
Chiến mã ch** n**c mắt, cọ cọ bàn tay Bạch Khởi, lê từng bước chân vừa quay đầu vừa rời khỏi sân.
Tần vương thấy Bạch Khởi chỉ chú ý nói nhỏ cùng chiến mã, căn bản không đem mình để vào mắt, lửa giận trong lòng càng bốc cháy hừng hực.
Ông khoát tay chặn lại, trầm giọng nói: “Các ngươi đều lui ra.”
Binh lính lập tức đều nhịp lui ra bên ngoài, mà giờ cũng không còn tồn tại cái gọi là “bên ngoài nhà” nữa.
Tần vương sải bước đi đến phía sau Bạch Khởi.
Ông đang muốn gầm lên, Bạch Khởi lại giành nói: “Có phải thần bách chiến bách thắng không?”
Tần vương không hiểu ý, nhưng vẫn nhếch môi trả lời: “Phải.”
“Có phải thần vì Đại Tần phá được hơn bảy mươi thành không?” Bạch Khởi lại một lần nữa đặt câu hỏi.
Tần vương khóe miệng co lại, nhưng vẫn bực bội trả lời: “Phải.”
Bạch Khởi rốt cuộc xoay người, nhướng cao mày, bình tĩnh nói: “Quốc chủ chuẩn bị ban tội chết cho Bạch Khởi sao?”
Môi Tần vương run lên, hơi ngẩng mặt nhìn Bạch Khởi tính tình ngạo mạn, không sợ chết.
Ông cắn răng, đột nhiên quỳ trên mặt đất, dập đầu khẩn cầu: “Lúc trước nghi ngờ Võ An Quân ủng binh tự trọng*, đều do quả nhân không có phẩm hạnh khoan dung, trận chiến này nguy nan. Xin Võ An Quân xuất chiến!”
*ủng binh tự trọng: chỉ tướng lĩnh nắm giữ binh quyền trong tay, chuyên quyền không phục tùng cấp trên.
Bạch Khởi lần đầu nhìn thấy Tần vương ở trước mặt mình thấp hơn một đoạn, hoàn toàn ngây người.
Lúc này Tần vương đã là một vị lão nhân đầu bạc, ngày thường uy thế khiếp người, nhưng lúc ông hào hoa phong nhã thì Bạch Khởi mới chỉ là một tiểu tử còn trẻ tuổi.
Trong ấn tượng của Bạch Khởi, chưa từng thấy qua Tần vương… lo lắng như vậy.
Ông đã là một lão nhân.
Bạch Khởi thở dài một cái, chậm rãi quỳ gối trước mặt Tần vương.
Rốt cuộc hắn cảm thấy mình vẫn một mực tự cho là không có bất kỳ sai lầm gì, nhưng thực ra hắn sai nhiều lắm!
Nếu ngay từ đầu hắn không ngạo mạn, trực tiếp cự tuyệt yêu cầu thống lĩnh quân đội của Tần vương như thế, mà khiêm tốn, nhiều lần góp lời với Tần vương, cũng sẽ không dẫn đến xung đột giữa hai người, đến cuối cùng quân thần không đoàn kết.
Hiện giờ chiến trường bất lợi, quan hệ quân thần cũng không thể cứu vãn.
Bạch Khởi mặt đối mặt với Tần vương, dập đầu, rốt cuộc nói: “Xin quốc chủ nói cho thần biết tình hình chiến đấu hiện tại.”
Lửa giận trên mặt Tần vương lập tức tan thành mây khói.
Ông bật người lên, động tác nhanh nhẹn không giống như tuổi tác, giữ chặt tay Bạch Khởi tiến nhanh vào phòng, ngón tay chấm chút nước, trực tiếp mở ra bản đồ vẽ trận chiến trên mặt bàn, đem tình hình chiến đấu lúc này nói một lần.
“Thật sự một chút xoay chuyển cũng không có sao?” Tần vương tha thiết nhìn Bạch Khởi.
Tầm mắt của Bạch Khởi đảo qua tấm bản đồ thô sơ, nhíu mày, nghi hoặc nói: “Với hiểu biết của thần đối với Tín Lăng Quân, hắn là người vô cùng phúc hậu, không có mưu mô, đã nói thì tuyệt đối sẽ làm. Chúng ta chặn được tin hắn truyền cho Bình Nguyên Quân đã hơn một tháng, mà đại quân của Ngụy quốc chưa đuổi tới, chỉ có thể là Tín Lăng Quân trên đường đã xảy ra chuyện. Không cần lo lắng viện binh từ Ngụy quốc tới nữa, Bình Nguyên Quân đàm phán với Sở quốc về viện binh cũng không còn là vấn đề —— quốc chủ Ngụy quốc sẽ giúp ta kéo dài tốc độ của quân đội Sở quốc, cho dù quân Sở đến, cũng là người mệt ngựa đuối, sức chiến đấu giảm đi nhiều. Vương Kiền làm rất tốt.”
Nói đến đây, Bạch Khởi nhìn vệt nước đang dần biến mất trên mặt bàn, rốt cuộc nói: “Kế sách của Tử Sở công tử rất hay, chỉ cần Vương Kiền tiếp tục chia binh lực, đem quân đội một phần đóng quân ở Phần Thành, một bộ phận khác bảo vệ tốt con đường lương thực, trận chiến này tất thắng. Khí thế của Hàm Đan đã hết.”
Tần vương nghe Bạch Khởi nói xong, rốt cuộc khi nói đến trận chiến Hàm Đan gần hai năm nay, đã lộ ra nụ cười.
Ông hưng phấn nói: “Theo ý của Võ An Quân, trận này chiến thắng đã định?”
Bạch Khởi đối với vấn đề này có chút do dự.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn là gật đầu, nhấn mạnh: “Sở dĩ Hàm Đan có thể kiên trì lâu như vậy khi đại quân ta đánh vào kịch liệt như thế, đều dựa vào sức mạnh của sự thù hận. Hiện giờ thời gian càng lâu, lòng người càng tan rã, nguy cơ thành bị phá gần ngay trước mắt. Chúng ta cần lo lắng chính là Bình Nguyên Quân. Hắn là một vị công tử rất có danh vọng, trước khi đánh một trận cuối cùng, hắn nhất định sẽ tổ chức một lần phản kích mạnh mẽ liều chết. Qua trận chiến này, Hàm Đan sẽ hoàn toàn thất thủ. Nhưng thần lại không cảm thấy Triệu quốc sẽ diệt vong, với bản lĩnh của Liêm Pha và Bình Nguyên Quân, tuy rằng không cứu được Hàm Đan, nhưng mang theo Triệu vương chạy thoát lại không khó.”
Tần vương nghe vậy không khỏi lộ ra ánh mắt thất vọng, nhưng cuối cùng ông bình tĩnh tiếp nhận hiện thực.
So với dự đoán ban đầu của Bạch Khởi, kết quả của trận chiến này đã tốt đến không ngờ.
Tần vương không dám yêu cầu nhiều.
Tần vương nói: “Nếu Triệu quốc đầu hàng, quả nhân sẽ bắt cả nhà Bình Nguyên Quân làm con tin, chuyển đến Hàm Dương, ngoại trừ sáu tòa thành Triệu quốc đã hứa hẹn rồi lại thất hứa, còn muốn bọn họ đền mười tòa thành.”
Nói đến đây, giữa Tần vương và Bạch Khởi nhất thời không gì để nói.
Tần vương tạm dừng một lát, đứng dậy quỳ gối trước Bạch Khởi, có chút xấu hổ thấp giọng nói: “Xin Võ An Quân theo quả nhân quay về Hàm Dương.”
Bạch Khởi im lặng một hồi, cuối cùng nâng Tần vương dậy, quỳ gối dưới chân ông: “Thần nguyện vì quốc chủ ra sức phục vụ, chỉ hy vọng đừng phát sinh chuyện mới đây nữa.”
Tần vương gật đầu, hai người một trước một sau đi ra khỏi sân.
Chiến mã hẳn là sớm đã đi xa đột nhiên phát ra một tiếng hí dài, lao ra khỏi rừng, đến đứng bên cạnh Bạch Khởi.
Nó không ngừng cọ xát Bạch Khởi, trong mắt tràn đầy kinh hỉ, giậm chân chạy chung quanh Bạch Khởi một vòng, không cho phép hắn rời đi.
Bạch Khởi trấn an sờ lông của tuấn mã, đem viên đường mạch nha vẫn luôn nắm chặt trong lòng bàn tay đưa vào miệng chiến mã, rốt cuộc làm cho nó bình tĩnh lại.
Còn lại một viên, Bạch Khởi nhét vào miệng mình, trực tiếp xoay người lên ngựa, cưỡi tuấn mã đi theo sau xe Tần vương.
Có sự bảo đảm của Bạch Khởi, Tần vương an tâm đem mệnh lệnh gởi ra trận tiền.
Vương Kiền nhận được chỉ thị của Tần vương càng yên tâm.
Ý nghĩ của hắn và Bạch Khởi không hẹn mà gặp, nhưng sau khi do dự, Vương Kiền vẫn phái dư nhiều người hơn một chút để bảo vệ lương thảo.
Vương Kiền bình tĩnh ngồi trong lều chủ soái, lẳng lặng chờ đợi.
“Tướng quân, Triệu quốc có người lén trốn ra được!” Binh lính đưa tin hăng hái chạy vào lều thông báo tin mừng này cho Vương Kiền.
“Tốt!” Trên mặt Vương Kiền lập tức lóe ra nụ cười, đột nhiên đứng lên, bước ra khỏi lều.
Hắn vừa bước nhanh về hướng trận tiền, vừa dặn dò: “Cung cấp đồ ăn thức uống cho những người này, đừng để bọn họ bị thương, càng không để cho bọn họ chạy.”
“Dạ.” Chiến sĩ đưa tin được Vương Kiền dặn dò, lập tức bước nhanh, chạy đi truyền lại tin tức.
Vương Kiền đứng ở ngoài thành Hàm Đan, nhìn biển người tuôn ra ngày càng nhiều, khóe miệng nhẹ nhàng gợi lên một đường cong đắc ý.
Đám người càng tuôn ra càng nhiều, lính canh cửa thành Hàm Đan rốt cuộc ngừng chống cự, chết lặng nhìn dân chúng không ngừng chạy về phía doanh trại của Tần quốc.
Mặt mày bọn họ xanh xao vàng vọt, quần áo rách nát trên người lay động, không khác gì bộ xương khô.
Rốt cuộc, tất cả binh lính rơi lệ đầy mặt, bỏ vũ khí xuống.
Ngoại trừ Bình Nguyên Quân một thân y phục lộng lẫy, đội mũ cao, đang cầm một quyển thư tín, từng bước một đi ra khỏi thành Hàm Đan.
Vẻ mặt của hắn buồn bã, nhưng mỗi bước đi đều rất vững chắc.
Vương Kiền sửa sang lại quần áo, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Bình Nguyên Quân.
Bình Nguyên Quân đem quyển thư tín đặt vào tay Vương Kiền, thấp giọng nói: “Quốc chủ bằng lòng cắt nhường năm tòa thành, xin cho phép Triệu quốc đầu hàng.”
Vương Kiền cười nói: “Người đâu, đưa Bình Nguyên Quân đi Hàm Dương trước.”
Ngay sau đó, hắn nói với Bình Nguyên Quân: “Bình Nguyên Quân và quốc chủ nói chuyện ổn thoả trước, e rằng mạt tướng không thể làm chủ, lại lần thứ hai tốn thời gian.”
Bình Nguyên Quân mím chặt môi, nhắm mắt hít sâu một hơi.
Hắn không nói một lời đi lên xe ngựa, bị mười binh sĩ Tần quốc bao vây ở giữa.
Không đợi Bình Nguyên Quân rời đi, lại có rất nhiều người mặc trường sam từ cửa thành Hàm Đan chạy đến, bọn họ xông tới quân Tần, rối rít quỳ dưới chân Bình Nguyên Quân, tiếng kêu khóc nối liền một mảnh.
Bình Nguyên Quân cười: “Yên tâm, ta có thể trở về, quốc chủ phải giao phó cho các vị.”
Nói xong, xe ngựa rất nhanh hướng về phía Hàm Dương.
Vương Kiền đối với mưu sĩ của Bình Nguyên Quân vô cùng khách khí, bình tĩnh nói: “Trong quân nghiêm ngặt, mời các vị quay về.”
Nhóm mưu sĩ của Bình Nguyên Quân tức giận trừng mắt liếc Vương Kiền một cái, dù cho bọn họ đói bụng đến nỗi xương gò má lồi lên thì cũng rất có khí phách, trực tiếp vung tay áo mà đi.
Tần quốc đã chịu nỗi khổ bị Triệu quốc lật lọng.
Bình Nguyên Quân nói Triệu vương đầu hàng, dự định dâng ra năm tòa thành khác, Vương Kiền tuyệt đối không tin.
Thấy Bình Nguyên Quân tiến về Hàm Dương, Vương Kiền trực tiếp hạ lệnh: “Toàn quân chỉnh đốn, ngày mai đánh vào Hàm Đan, hạ mười tòa thành nữa!”
“Tuân lệnh!”
Hàm Đan đầu hàng giống như một tín hiệu đáng sợ, dù quốc chủ Triệu quốc dưới sự bảo vệ của Liêm Pha chạy trốn nhanh hơn nữa, thì chỉ cần hắn rời thành sẽ nhanh chóng rơi vào tay Vương Kiền.
Chờ đến khi Bình Nguyên Quân gặp Tần vương đưa lên thư hàng, Vương Kiền đã liên tục hạ mười tòa thành, làm Triệu vương chạy đến biên giới của Yến quốc.
“Đây là thư hàng mà quốc chủ dâng lên, mong muốn dâng tặng quốc chủ Tần quốc, ngoại trừ sáu tòa thành ở ngoài, còn dâng lên năm tòa thành nữa.” Bình Nguyên Quân bỏ qua lễ tiết ngang hàng giữa các nước chư hầu, quỳ gối trước mặt Tần vương.
Nội thị đem thư hàng trình lên cho Tần vương, Tần vương nhìn nội dung bên trên, không chút khách sáo, mặc cả: “Hôm qua Vương Kiền ra roi thúc ngựa* đưa quân báo nói, hắn đã liên tục hạ mười tòa thành. Chỉ sợ thư hàng của quốc chủ Triệu quốc, không đủ thành ý.”
*ra roi thúc ngựa: chỉ việc đã nhanh lại còn thúc cho nhanh thêm
Bình Nguyên Quân dập đầu nói: “Cho dù tướng quân đã liên tục hạ mười tòa thành trước, cũng không giá trị bằng quốc chủ Triệu quốc của ta xưng thần với quốc chủ.”
Tần vương cười ha hả, cho Tần Tử Sở một ánh mắt.
Tần Tử Sở đứng dậy đi đến trước mặt Bình Nguyên Quân, ánh mắt nhìn Bình Nguyên Quân có chút đồng tình, nhưng vẫn nói thẳng ra: “Bình Nguyên Quân, cần gì nói lời êm tai như vậy? Triệu vương đã vứt bỏ thần dân của hắn, không ngừng chạy trốn, mà thần dân của hắn cũng bỏ hắn. Đừng nói mười tòa thành, hiện tại quân đội Đại Tần của ta thế như chẻ tre, diệt Triệu không phải là vấn đề khó.”
Bình Nguyên Quân lộ ra nụ cười thảm, rốt cuộc đáp ứng điều kiện của Tần vương.
Sau đó rất nhanh rời đi, được quân Tần “bảo vệ” chạy về bên Triệu vương truyền đạt tin tức.
Lần đầu tiên Tần Tử Sở đối mặt với trường hợp thắng làm vua thua làm giặc, tuy nói là người thắng nhưng trong lòng cũng có một cảm giác kỳ dị không nói nên lời.
Sau khi hắn nói lời từ biệt với Tần vương, dắt Doanh Chính rốt cuộc đã có thể bước đi, rời khỏi chính điện cung Hàm Dương.
Doanh Chính ngửa đầu nhìn về phía Tần Tử Sở trông có vẻ vô cùng cao lớn, bỗng nhiên nói: “Chúng ta thắng lợi, vì sao ngươi không vui?”
Tần Tử Sở ôm lấy hắn, theo thói quen tính hôn lên mặt, nhưng cái gì cũng không nói.
Doanh Chính bất mãn nhíu mày.

Đúng ra thì Tín Lăng quân sẽ đưa quân đến giải cứu nước Triệu, quân Tần thua trận rút lui, nhưng giờ tình thế hoàn toàn đảo ngược, chuyện gì đã xảy ra ╮ (¯ ▽ ¯) ╭