Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 59

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 59 ♡Tự mình ngủ

tumblr_lnzrj83l5L1qhwcy0

Doanh Chính nhất thời nhàm chán không muốn trêu đùa Tần Tử Sở nữa, kết quả từ buổi tối hôm đó, mặt Tần Tử Sở vẫn luôn cứng nhắc, không nói với hắn một câu.

Ánh mắt của Doanh Chính luôn luôn quan sát Tần Tử Sở, trên môi trước sau vẫn nở nụ cười thản nhiên.

Nhưng Tần Tử Sở không nói, hắn cũng sẽ không nói, chỉ là lúc nào cũng im lặng ở bên Tần Tử Sở, mỗi khi Tần Tử Sở muốn đi đâu, thì lại vô cùng tự nhiên vươn ra hai tay muốn Tần Tử Sở ôm một cái.

Tần Tử Sở theo bản năng ôm lấy Doanh Chính, rồi mới nhớ tới không khí ái muội và xấu hổ giữa hai người hiện nay, sau đó, hắn sẽ cứng ngắc ôm Doanh Chính đi làm chuyện của mình.

Giữa hai người có đầy tính nhẫn nại bỗng nhiên rơi vào giằng co, bất kỳ ai cũng không chịu cúi đầu trước trận chiến ái muội này.

Thời gian không chờ đợi ai.

Tần Tử Sở và Doanh Chính có thời gian kéo dài trận chiến giằng co này, mục đích thông gia của quốc chủ Ngụy quốc lại thật sự gặp phải phiền toái.

Từ khi Hề công tử bị hai mẹ chồng nàng dâu, vương hậu và Hoa Dương phu nhân, trong nháy mắt thắng dễ như trở bàn tay, tức khắc Đông Cung trở nên phẳng lặng.

Nhưng bất luận là vương hậu hay Hoa Dương phu nhân cũng không định đưa hắn vào chỗ chết, bởi vì Hề công tử là huyết mạch của Doanh thị.

Bởi vậy, dựa vào sự sủng ái không suy giảm của Thái tử Trụ, dù cho hai năm nay Hề công tử vẫn yên tĩnh vô danh ở trong cung của mình, thì cuộc sống của hắn vẫn vô cùng thoải mái.

Duy chỉ có một điểm Thái tử Trụ không thể làm hài lòng nhi tử mình yêu thích này —— vị trí con trai trưởng.

Bản tính con người vốn ti tiện.

Càng không chiếm được lại càng muốn cướp, lòng dạ của Hề công tử cũng không thể siêu phàm thoát tục, cuộc sống giàu sang dần dần không thỏa mãn được dã tâm của hắn.

Ngay từ đầu đối với vị trí con trai trưởng, Hề công tử từ tình thế bắt buộc, biến thành chấp niệm hiện tại.

*chấp niệm: sự cố chấp tin tưởng vào một số thông tin quá khứ nào đó

Một suy nghĩ đáng sợ bén rễ nẩy mầm trong lòng hắn, nếu như không có Tử Sở công tử, như vậy Thái tử nhất định sẽ lập hắn làm con trai trưởng!

Chiến tranh giữa Tần Triệu rốt cuộc nhóm lên mồi lửa dã tâm của Hề công tử.

Trận Chiến Hàm Đan thất bại, tính luôn sáu tòa thành lần trước nợ Tần quốc, tổng cộng Triệu quốc mất đi mười tám tòa thành trong thủ đô.

Nhưng Triệu quốc mất đi tuyệt đối không chỉ là mười tám tòa thành này, họ còn mất đi khả năng tranh bá thiên hạ.

Chính thất của Hề công tử là tỷ tỷ của Triệu vương, tuy rằng không phải là cùng một mẫu thân, nhưng vì trận chiến này thất bại, địa vị của nàng cũng xuống dốc không phanh, mất đi quyền lên tiếng trước mặt Hề công tử.

Mặc dù quốc chủ Ngụy quốc nhát gan sợ phiền phức, mẫn cảm đa nghi, nhưng mọi việc hắn đều thực hiện thuận lợi, trước mắt quả thật đã bảo vệ tốt thực lực của Ngụy quốc.

Lúc này quốc chủ Ngụy quốc muốn gả nữ nhi cho nhi tử của Thái tử trụ, Hề công tử lập tức sẽ giống như lúc lấy thê tử đầu tiên, từ chỗ nữ nhi của quốc chủ có được lực lượng chính trị rất lớn.

Nếu như là chính thất bình thường, trượng phu của mình tâm tâm niệm niệm nghĩ đến nữ nhân khác, e rằng cuộc sống hàng ngày khó bình yên, nhưng khi chính thất của Hề công tử nghe được tin tức này, lập tức chủ động xuất hiện trước mặt Hề công tử.

“Công tử lòng mang chí lớn, thiếp không thể vì ích kỷ của bản thân làm chậm trễ công tử.” Cơ Ưu quỳ trước mặt Hề công tử, rơi lệ nhẹ giọng nói, “Thiếp hy vọng nhường lại vị trí chính thất, xin công tử hãy lấy nữ nhi của quốc chủ Ngụy quốc.”

Hề công tử hoàn toàn bị hành động của chính thất làm sợ ngây người.

Mặc dù hắn biết chỗ tốt của việc lấy nữ nhi của quốc chủ Ngụy quốc, nhưng vứt bỏ thê tử kết tóc tuyệt đối sẽ không phải là thanh danh tốt gì.

Hề công tử đã dự định đem nữ nhi của quốc chủ Ngụy quốc giao cho một công tử khác có quan hệ thân thiết với hắn, nhưng lý do thoái thác của Cơ Ưu một lần nữa lại nhóm lên dã tâm của Hề công tử.

Ánh mắt hắn sáng quắc nhìn chằm chằm Cơ Ưu, hy vọng có thể từ trong miệng nàng nghe được lý do thích hợp của việc chủ động cầu xin này.

Cơ Ưu hơi đau buồn nhẹ nhàng mỉm cười, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp tựa vào đầu gối Hề công tử, ôn nhu nói: “Công tử được Thái tử nhiều năm hết lòng giáo dục, tài hoa tuyệt đối cao hơn Tử Sở công tử mà Hoa Dương phu nhân vì củng cố địa vị mới nhận nuôi. Cho nên, công tử thiếu chính là một cơ hội và sức mạnh từ bên ngoài mà thôi.”

Lời này làm yên lòng Hề công tử trong hơn hai năm qua không ngừng tự hoài nghi mình, tâng bốc đến thân tâm của hắn đều khoan khoái.

Nói đến đây, Cơ Ưu v**t v* đùi Hề công tử, ngửa đầu dùng ánh mắt tràn ngập tình yêu và hối tiếc nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Công tử ngày sau phú quý, xin đừng phụ thâm tình của thiếp đối với công tử.”

Hề công tử vội vàng ôm lấy Cơ Ưu, nhẹ giọng dỗ dành: “Ta tuyệt đối sẽ không quên sự trả giá của phu nhân, ở trong lòng ta, chỉ có nàng mới là phu nhân của ta.”

Nói xong, hai người đã lăn trên giường lớn.

Cơ Ưu theo động tác của Hề công tử nhẹ nhàng thở gấp, phát ra một tiếng kêu kiềm nén, dường như vô cùng đ*ng t*nh, nhưng trên mặt bị bàn tay che khuất của nàng thì đôi mắt đã lạnh như băng, tràn ngập sát ý.

Hề công tử là trượng phu của nàng, nhưng cơ thiếp của hắn rất đông, tới bây giờ đối với mình không tính là tôn kính trân trọng.

Cơ Ưu đối với Hề công tử không có chút tình cảm phu thê nào.

Nhưng nàng muốn vì Triệu quốc báo thù!

Chỉ có không ngừng tăng cường thực lực của Hề công tử, để cho hắn có thể đọ sức cùng Tử Sở công tử, mới có thể làm trong nội bộ hậu duệ của Tần quốc đấu đá không ngừng, tổn thất sức mạnh quốc gia.

Dù cho sức mình có hạn, Cơ Ưu cũng không quan tâm.

Kế sách phá thành Hàm Đan là từ miệng của Tử Sở công tử mà ra, hắn đáng chết!

Tuy rằng Ngụy vương không thông minh, nhưng không có nghĩa là nữ nhi của hắn cũng là người ngu xuẩn.

Sau khi theo sứ đoàn tới Tần quốc, nàng vừa không kiêu căng yêu cầu con trai trưởng là Tần Tử Sở làm trượng phu của nàng, cũng không lựa chọn Hề công tử vô cùng niềm nở, mà là từ trong hai mươi mấy nhi tử của Thái tử trụ lựa chọn người không tiếng tăm, thậm chí thân mang trọng bệnh, Nhiên công tử.

Quyết định này lập tức gặp phải sóng to gió lớn.

“Điều đó không thể nào, tại sao nàng lại muốn gả cho một tên ma ốm nhanh chết!” Hề công tử ở trong cung của mình điên cuồng đập đồ.

Chính thất Cơ Ưu của hắn càng thất hồn lạc phách hơn, so với việc mình không lấy lão bà còn khổ sở hơn.

Sau khi Tần Tử Sở chúc phúc cho Nhiên công tử xong, mỉm cười ôm Doanh Chính rời đi, cho đến khi trở lại trong cung của mình, vui vẻ trên mặt hắn vẫn chưa hề giảm.

Doanh Chính rốt cuộc nhịn không được mở miệng hỏi: “Vì sao ngươi cười vui vẻ như thế?”

Nghe vậy, Tần Tử Sở lại càng cười khoan khoái hơn.

Hắn đắc ý liếc mắt nhìn người đầu tiên kết thúc trận chiến giằng co là Doanh Chính, nhẹ giọng giải thích: “Nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc thật sự là một người thông minh. Ta chẳng qua là cao hứng vì nữ nhân trong cung Hàm Dương, đặc biệt ít kẻ ngu dốt, như vậy cuộc sống sẽ rất nhẹ nhàng dễ chịu.”

“A? Ngươi thấy việc này thế nào?” Doanh Chính giống như trước đó chưa có bất cứ chuyện gì phát sinh, thuận tiện hỏi.

Hắn tự nhiên nghiêng người tựa lên đầu gối của Tần Tử Sở, ánh mắt nhìn lên thậm chí còn phù hợp với tuổi của hắn, vừa hiếu kỳ lại hồn nhiên.

Σ(っ °Д °;)っ Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì!

Tại sao Doanh Chính đột nhiên trở nên giống một hài tử đứng đắn!

Không đúng, hắn trở nên giống hài tử, thì càng chứng tỏ sự việc phát triển theo hướng quỷ dị!

“Nói đi, Tử Sở.” Doanh Chính dùng giọng mũi làu bàu, âm thanh mang theo ba phần thúc giục, ba phần vội vàng và hương vị làm nũng vô cùng rõ ràng.

Tần Tử Sở bị Doanh Chính gọi đến ánh mắt đăm chiêu.

Hắn cảm thấy mình không có biện pháp dời tầm mắt khỏi một “Hài tử đáng yêu” như vậy.

Sau một phen rối rắm, Tần Tử Sở đành giải thích: “Ta luôn luôn thích giao tiếp cùng người thông minh. Bởi vì một người thông minh nghĩa là họ biết nặng nhẹ, dù đối mặt với kẻ thông minh ngạo mạn, cũng có thể dùng cách thức của mình phỏng đoán suy nghĩ của bọn họ —— nhưng đối với kẻ ngu dốt căn bản không có tiêu chuẩn, ngươi có thể đoán ra bọn họ sẽ còn làm chuyện gì ngu xuẩn hơn không?”

Ánh mắt Doanh Chính chợt lóe, khóe miệng gợi lên, híp mắt nở nụ cười.

Trong lòng hắn nghĩ: trong mắt trẫm, không có mấy người thật sự thông minh, đại đa số chẳng qua tự cho mình là thông minh thôi.

Nhưng lời Tần Tử Sở nói, vẫn làm cho Doanh Chính đồng ý.

Hắn làm ra vẻ tủi thân, kéo vạt áo của Tần Tử Sở, kéo dài âm thanh nói: “Tử Sở rốt cuộc bằng lòng nói chuyện cùng trẫm.”

Ánh mắt Tần Tử Sở phức tạp, nhìn chằm chằm vào biểu hiện của Doanh Chính một lúc lâu, cuối cùng vẫn tiếc nuối nói: “Doanh Chính, ta biết ngươi làm như vậy là vì biết ta đối với hài tử rất dễ mềm lòng, cho nên mới cố ý ngụy trang ra bộ dáng hiện tại. Thật sự, bộ dáng của ngươi bây giờ đặc biệt đáng yêu. Nhưng đây không phải là bộ dáng chân thật của ngươi, ta không quen, ngươi mặt lạnh vẫn tốt hơn.”

Theo lời Tần Tử Sở nói ra, vẻ non nớt không hợp trên mặt Doanh Chính biến mất.

Dù khóe miệng của hắn vẫn vẽ ra độ cong như nhau, nhưng lúc này nhìn qua, Doanh Chính lại đặc biệt quỷ dị, hơn nữa còn nguy hiểm.

“Trẫm nghĩ ngươi bằng lòng mở miệng lúc trẫm giống như hài tử, là bởi vì ngươi có thể từ trên người ‘Hắn’ cảm thấy bản thân mạnh mẽ.” Doanh Chính ngồi dậy, nhìn thẳng nam nhân đối diện.

Tần Tử Sở đưa tay, ngón tay thật cẩn thận dừng ở trên mặt Doanh Chính, theo ngũ quan của hắn vô cùng tỉ mỉ phác hoạ đường cong.

Nụ cười trên môi Tần Tử Sở lộ ra vẻ bất đắc dĩ và phóng túng.

Hắn nhẹ giọng nói: “Doanh Chính, có người nào từng nói cho ngươi biết, ngươi có một đôi mắt giống như sói, tàn nhẫn lại lạnh như băng hay không? Dù cho ngụy trang giống như một chú cún đáng yêu, cũng không có biện pháp thay đổi điều ẩn chứa trong xương cốt. Những việc ngươi từng trải qua khi ngồi trên long ỷ sớm đã khắc sâu vào trong linh hồn của ngươi, mặc dù ta không thích, nhưng cũng sẽ không cưỡng cầu ngươi hư cấu một hình tượng đáng yêu để đối mặt với ta, hơn nữa… Ta cảm thấy bộ dáng bây giờ càng thích hợp với ngươi hơn. Còn nữa, ta không thích ngươi dùng gương mặt của hài tử làm ra biểu cảm đáng khinh như vậy.”

Tần Tử Sở nói xong, tự mình nở nụ cười.

Hắn bình tĩnh tuyên bố: “Mọi người nên chịu trách nhiệm với việc mình đã làm, ta đảm nhiệm vai phụ thân của ngươi, như vậy dĩ nhiên là có trách nhiệm giáo dục ngươi —— từ đêm nay trở đi, ngươi tự mình ngủ đi.”

Tươi cười trên môi Doanh Chính cứng đờ, hắn cau mày, bất mãn nói: “Ngươi nói gì với trẫm?”

“Tự mình ngủ! Vẻ đáng yêu sẽ không hiện ra ý xấu.” Nụ cười trên mặt Tần Tử Sở rốt cuộc thoải mái hơn nhiều.

Hắn đưa tay lên ấn đường Doanh Chính, dùng sức ấn một cái, làm cho viên thịt mũm mĩm ngã ngửa vào trong đệm.

Nói xong, Tần Tử Sở tâm tình khoan khoái bước ra khỏi tẩm phòng, Doanh Chính dùng tay chân ngắn ngủn của mình chiến đấu hồi lâu cùng chăn đệm mới từ trong thoát ra.

Hắn hơi th* d*c nhìn bàn tay năm ngón béo tròn của mình, giận tái mặt.

Xế chiều hôm đó, hiếm thấy Tần Tử Sở không mang theo Doanh Chính ra ngoài, một mình đi đến chỗ Tần vương, theo ông học tập xử lý việc chính trị.

Hắn vốn tưởng rằng Ngụy vương gả nữ nhi đã là một chuyện lớn, lại không nghĩ rằng cú sốc của các quốc gia phương đông đối với việc Tần quốc hoàn toàn chiến thắng Triệu quốc không dừng lại ở đó.

“Tử Sở, ngươi tới vừa đúng lúc.” Tần vương cười giống như một lão nhân thân thiết ôn hòa.

Ông vẫy tay với Tần Tử Sở, để hắn ngồi bên cạnh mình, sau khi Tần Tử Sở mỉm cười hướng về phía vài quan viên được Tần vương trọng dụng ở đây, chắp tay một vòng, liền ngồi ngay ngắn.

Một nhóm người xa lạ, vẻ mặt thấp thỏm đứng ở đại điện.

Đại thần đứng đầu đột nhiên quỳ trên mặt đất, mở miệng hô to: “Thần mang theo ý chỉ của Chu thiên tử đến bái kiến Tần vương.”

Các đại thần chờ Tần vương trọng dụng là Bạch Khởi, Phạm Tuy, Chương Lê, lúc này đều đứng trên đại điện, thấy thừa tướng nhà Chu cúi đầu bái kiến Tần vương, không khỏi cùng nhếch lên khóe miệng.

Rốt cuộc chờ đến ngày này, thiên hạ đã ở trong tay của Tần quốc!

Tần Tử Sở nhìn một màn này liền hiểu rõ: vị trí giữa mẫu quốc và chư hầu đã hoàn toàn hoán đổi.

*Nhà Chu: nối tiếp sau nhà Thương và trước nhà Tần ở Trung Quốc. Vua Chu chỉ nắm quyền trung ương, còn lại thì chia đất cho các chư hầu. Các vua Chu tuyên bố rằng họ cai trị bằng quyền lực thần thánh, tuyên bố mình là Thiên Tử. Bổn phận của chư hầu là 1-2 năm một lần phải lại triều cống thiên tử. Từ khi dời đô sang phía Đông, quyền lực của triều đình Chu dần giảm sút: tốc độ tan rã các vương quốc tăng lên. Các vua nhà Chu chỉ còn cai trị trên danh nghĩa, quyền lực thực sự nằm trong tay các chư hầu hùng mạnh.

tumblr_lnzrj83l5L1qhwcy0

Hậu cung có thêm người – sắp tới sẽ thêm loạn ╮(╯▽╰)╭

Bình Luận (0)
Comment