Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 62

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 62 ♡Hoàng kim giáp

tumblr_inline_mg9gq94EJB1qbnmhg

Phụ tử Tần Tử Sở gặp chuyện lập tức chấn động cung Hàm Dương, làm cho Tần vương giận dữ.

Hoa Dương phu nhân vốn nên ngồi ở trong cung chờ đợi Tần Tử Sở đến chỗ nàng tỏ vẻ hết thảy đều ổn, nhưng vừa nghĩ tới mình không phải là sinh mẫu của Tần Tử Sở lại bị liên quan trong chuyện này, bất kể thế nào Hoa Dương phu nhân cũng ngồi không yên.

“Không được, ta phải tự mình đi gặp Tử Sở một chút.” Hoa Dương phu nhân ở trong sân đi qua đi lại vài vòng.

Rốt cuộc nàng mang theo một cung nữ xinh đẹp trẻ tuổi, bước nhanh về hướng cung của Tần Tử Sở.

“Phu nhân tại sao sang đây?” Sau khi trải qua việc ám sát, Tần Tử Sở mang theo Doanh Chính đến bẩm báo Tần vương, rồi lập tức hướng về cung điện của Hoa Dương phu nhân, không ngờ ở giữa đường đúng lúc gặp nhau.

Ánh mắt Hoa Dương phu nhân đỏ lên, một tay dắt Tần Tử Sở, một tay ôm Doanh Chính vào ngực, nghẹn ngào tủi thân.

Tần Tử Sở vỗ nhẹ vài cái trên lưng Hoa Dương phu nhân, rồi lập tức thu tay về.

Sau đó, hắn nhẹ giọng nói: “Phu nhân đừng sợ, con và A Chính cũng không sao. Để chúng con đưa ngài về nghỉ ngơi.”

Hoa Dương phu nhân biết hành động lúc nãy rất thất thố.

Nàng che mặt nhẹ lau đi nước mắt, hơi cúi đầu mang theo Tần Tử Sở đi vào trong cung của mình.

Đem sự tình từ đầu chí cuối giải thích một phen với Hoa Dương phu nhân, lo lắng trên mặt nàng cuối cùng biến mất hơn một nửa.

Tần Tử Sở và Doanh Chính cũng không tin chuyện Chi nhi đã làm là do Hoa Dương phu nhân sai khiến.

Bởi vì bọn họ cùng chung lợi ích, nếu Hoa Dương phu nhân tìm người ám sát Tần vương và Thái tử Trụ thì càng hợp lý hơn so với giết Tần Tử Sở và Doanh Chính.

Không có nhi tử và tôn tử mới tổn hại đến tương lai của Hoa Dương phu nhân, cho nên, việc này tuyệt đối không liên quan tới nàng.

“Phu nhân không cần lo lắng.” Tần Tử Sở ngồi đối diện với Hoa Dương phu nhân, bị nàng nắm chặt bàn tay.

Cho dù bây giờ thấy Tần Tử Sở và Doanh Chính khỏe mạnh không việc gì, nhưng Hoa Dương phu nhân vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi sự sợ hãi.

Nàng run rẩy môi, khó khăn nói: “Tử Sở, con không nghi ngờ là ta làm sao?”

Tần Tử Sở cười, ôn nhu nói: “Mẫu thân đang suy nghĩ gì vậy? Lòng người khó lường. Chi nhi muốn làm gì chúng ta không thể đoán được, vả lại, nàng ta rời khỏi ngài gần ba năm. Ngài làm sao có thể biết tình hình gần đây của nàng ta.”

Hoa Dương phu nhân nghe Tần Tử Sở nói, tin hắn đối với mình vẫn tín nhiệm như trước, cảm động gật đầu.

Nàng bỗng dặn bảo cung nữ bên cạnh: “Đem đồ ta chuẩn bị cho công tử mang tới.”

Tần Tử Sở vốn vẫn đang tự hỏi Hoa Dương phu nhân muốn đưa cho hắn cái gì, sau khi nhìn thấy vật đó, nhất thời cảm thấy cả người không khoẻ.

Σ(っ °Д °;)っáo chống đạn làm bằng vàng sao? (ai có xem phim ‘Hoàng kim giáp’ hay manga ‘Áo Giáp Vàng’ chắc biết cái này)

Cảm giác kim quang lấp lánh, suýt làm ánh mắt bị mù!

Nhưng mà mẫu thân đại nhân, ngài có có từng nghĩ qua, ta không chịu được trọng lượng lớn như vậy không!

“Đa tạ phu nhân.” Tần Tử Sở gượng gạo cảm tạ.

Tần Tử Sở thử mặc lên người, nhưng hắn không biết nên bắt đầu từ chỗ nào, đem hoàng kim giáp thoạt nhìn nặng trăm cân này mặc vào.

_(:з」∠)_ nếu mặc vào không làm gãy xương sống, thì ta nhất định có thể biến thành thánh đấu sĩ hoàng kim.

Doanh Chính liếc nhìn sắc mặt tái xanh của Tần Tử Sở, khóe môi nhẹ nhàng mỉm cười.

Hắn đứng dậy, dễ dàng nhấc lên hoàng kim giáp, ước lượng sức nặng bằng tay, nói đúng trọng tâm: “Thật ra thì mặc vào cũng không sao, trọng lượng cũng không lớn.”

Được tôn tử khích lệ, Hoa Dương phu nhân liền nở nụ cười.

Nàng vui vẻ nói: “Đúng vậy, một chút cũng không nặng đâu, ta cố ý dặn thợ thủ công đem vị trí không quan trọng ép mỏng hơn lụa, hai bên hông đều từ sợi vàng mỏng bện lại mà thành. Chỉ có vùng ngực và bụng làm thật dày, lưỡi dao chém cũng không đứt.”

Doanh Chính gật đầu, hết sức đồng ý với cách nói của Hoa Dương phu nhân.

Hắn cầm theo áo giáp đứng phía sau Tần Tử Sở, khẽ nói: “Thử nhìn xem?”

Tần Tử Sở ngẩn người, đưa cánh tay đặt vào bộ hoàng kim giáp, nghĩ trong lòng: quả thật không nặng, nhiều nhất là ba mươi cân.

… Nhưng một nam hài chưa đầy ba tuổi dễ dàng nhấc lên đồ vật nặng ba mươi cân là bình thường sao?

Doanh Chính, ngươi không ngừng phá vỡ ấn tượng của ta đối với thường nhân a!

Ngươi rất lợi hại, cha ngươi có biết không?

_(:з」∠)_ quên đi, ta là cha ngươi, ta vừa mới biết.

Tần Tử Sở nhìn Doanh Chính với ánh mắt hết sức phức tạp.

Doanh Chính nhẹ nhàng ôm lấy khóe môi, ngồi lại bên cạnh Tần Tử Sở, nắm chặt tay hắn, ánh mắt lại nhìn về phía Hoa Dương phu nhân, đáng thương nói: “Phu nhân, con không thể ngủ cùng phụ thân sao? Tối nay hắn để con ra ngoài ngủ một mình.”

Gương mặt xinh đẹp đang cười như gió xuân phảng phất của Hoa Dương phu nhân nháy mắt thay đổi, chân thành nói: “Tử Sở, con làm phụ thân, nên biết trông nom hài tử. Hôm nay A Chính đã bị hoảng sợ như thế, con sao có thể để cho hắn tự ngủ —— buổi tối hắn bị ác mộng thì phải làm thế nào. Đừng giận dỗi nữa, dù sao con cũng không có thê tử, hai phụ tử các con mấy ngày này nên ngủ cùng nhau đi.”

“… Phu nhân nói phải.” Tần Tử Sở đành phải cúi đầu đáp ứng yêu cầu của Hoa Dương phu nhân.

Tần Tử Sở biết sau chuyện này nếu lại để Doanh Chính tự mình ngủ, với sự cảnh giác của Doanh Chính e rằng thức trắng đêm, bởi vậy đã đổi ý.

Nhưng nghĩ đến hài tử ngang bướng dùng Hoa Dương phu nhân để ép buộc mình như thế, Tần Tử Sở lại có chút không cam lòng.

Đúng lúc này, lòng bàn tay hơi tê rần, Tần Tử Sở bị Doanh Chính dùng sức nắm chặt, hắn cảm thấy hình như bộ dáng của Doanh Chính rất đề phòng.

Tần Tử Sở không khỏi quay đầu nhìn về phía Doanh Chính, nhưng hắn lại không xoay qua nhìn Tần Tử Sở, chỉ có lực ở bàn tay càng lúc càng lớn.

Tần Tử Sở không thể lý giải phản ứng của Doanh Chính, không khỏi lo lắng nhìn hắn.

Doanh Chính đột nhiên buông Tần Tử Sở ra, cầm lên khay trái cây đặt trên bàn, trực tiếp đánh vào gáy của cung nữ đang thay hương liệu phía sau Hoa Dương phu nhân.

“Leng keng!” Chiếc khay từ trên gáy của cung nữ rớt xuống, sau khi lăn vài vòng trên mặt đất thì nằm yên.

Ngược lại cung nữ không nói một lời, trực tiếp ngã xuống đất, ngất đi.

Hoa Dương phu nhân sớm đã bị sự thay đổi trước mắt làm hoảng sợ.

Tầm mắt nàng dừng trên gáy không ngừng trào ra máu tươi của cung nữ, bỗng nhiên phát ra một tiếng thét chói tai, ngã xuống đất, tay chân bủn rủn không đứng dậy được.

Tần Tử Sở nhanh chóng đỡ Hoa Dương phu nhân dậy, để nàng dựa vào một cung nữ khác, còn mình đi đến bên Doanh Chính, thấp giọng nói: “Xảy ra chuyện gì?”

“Hương liệu có vấn đề.” Doanh Chính cau mày, ánh mắt cũng mang theo vẻ khó hiểu.

Sau khi bí ẩn tạm dừng chốc lát, hắn nhẹ giọng nói: “Không giống với trên chủy thủ, không phải độc dược ‘kiến huyết phong hầu*’.”

*kiến huyết phong hầu: còn gọi là ‘Tiễn độc mộc’, cây có chất kịch độc. Nếu người hoặc động vật bị dính chất này vào ngoài da, nơi bị rách sẽ rất nhanh tử vong. Vì vậy người ta mới đặt cho nó cái tên đáng sợ là “kiến huyết phong hầu” (thấy máu đóng yết hầu)

Lúc này ngay cả Tần Tử Sở cũng ngẩn người.

Hoa Dương phu nhân chỉ là một nữ nhân bình thường trong hậu cung, toàn bộ năng lực của nàng đều bị quyết định của Thái tử Trụ ảnh hưởng, mới có thể phát huy tác dụng.

Mà bản thân Thái tử Trụ cũng không nắm giữ sức mạnh chính trị, hay nói cách khác, sống chết của Hoa Dương phu nhân đối với cục diện chính trị không có gì ảnh hưởng.

Dù Hoa Dương phu nhân chết, Tần Tử Sở vẫn là con trai trưởng của Thái tử.

Doanh Chính đi đến bên lư hương, tiện tay xem xét, quay đầu nói với Tần Tử Sở: “Là hương liệu qua thời gian dài sử dụng sẽ làm tim người bỗng nhiên đập nhanh mà chết, chọn ra từ hoa cỏ.”

Hoa Dương phu nhân thích hương hoa từ trước đến nay trong hậu cung cũng không phải bí mật gì, nàng thậm chí thích uống nước hoa và mật hoa, ăn cánh hoa.

Phán đoán của Doanh Chính, Tần Tử Sở không cần nghi ngờ.

Bởi vậy thoạt nhìn, giữa sự việc phát hiện trong cung của Hoa Dương phu nhân và việc Doanh Chính bị ám sát, không thấy bất cứ liên hệ gì.

Vẻ mặt Doanh Chính bình tĩnh, nhớ tới Thái tử Trụ chỉ làm quốc chủ ba ngày, và cái chết đột ngột của sinh phụ tuổi trung niên, trên mặt hiện ra vẻ nghiêm trọng.

Hắn dùng mắt ra hiệu cho Tần Tử Sở, Tần Tử Sở trong lòng cả kinh, kéo Doanh Chính đem hắn giấu sau lưng mình.

Ngay sau đó, Tần Tử Sở đi đến bên Hoa Dương phu nhân, nhẹ nhàng an ủi: “Phu nhân đừng sợ, Thái tử lập tức sẽ đến ngay.”

Hoa Dương phu nhân lại đầy nước mắt, trong mắt là sự hoảng sợ bất lực, như là con mèo nhỏ đang lạnh run trong gió rét, khiến người ta nhìn thấy không đành lòng.

Nàng gục đầu xuống, thấp giọng nói: “Không biết Thái tử đang ở chỗ mỹ nhân nào, hắn sẽ không ‘Lập tức’ đến.”

Nói xong, Hoa Dương phu nhân gượng cười, ngẩng đầu, mạnh mẽ áp chế sợ hãi trong lòng, âm thanh run nhè nhẹ nói: “Tử Sở, đưa ta qua sân của con ngồi một chút, không sao đâu. Có A Chính ở đây, luôn làm người ta an tâm hơn.”

Hoa Dương phu nhân đã sớm ôm lấy Doanh Chính, sự yêu thích của nàng với nam hài hoàn toàn không thay đổi, thậm chí hôm nay vì Doanh Chính cứu nàng một lần, đối với giới tính của con cháu đời sau càng kỳ thị nghiêm trọng hơn.

Nàng kéo nhanh bàn tay Doanh Chính, sau khi rời khỏi chỗ đầy áp lực, vẻ mặt như chim sợ cành cong của Hoa Dương phu nhân rốt cuộc giảm bớt.

Hoa Dương phu nhân ngồi trong sân của Tần Tử Sở, ngửa đầu nhìn bầu trời trống trải, nhẹ giọng cười, mở miệng nói: “Ta biết nữ nhân trong hậu cung đều hận ta không chết, nhưng không ngờ, thực sự có người có thể đem đồ vật đến phòng ta.”

Tần Tử Sở không biết lúc này mình nên nói điều gì, đành phải lặng lẽ ngồi cạnh Hoa Dương phu nhân.

May mà Hoa Dương phu nhân cũng không muốn để Tần Tử Sở an ủi nàng.

Nàng chỉ muốn trò chuyện mà thôi, ngày thường, Thái tử Trụ thích cùng nàng phong hoa tuyết nguyệt, lại không có tâm tình nghe nàng kể khổ.

“Đêm nay Thái tử nghe tin, nhất định sẽ tìm đến ta. Các con không cần lo lắng, sáng sớm mai, ta nhất định sẽ làm cho Thái tử hạ lệnh điều tra hậu cung. Ta không cao hứng, nữ nhân trong hậu cung cũng đừng mong vui vẻ.” Hoa Dương phu nhân bĩu môi, không cam lòng nói.

Nàng thà đơn giản làm bạn với nhi tử và tôn tử, nhưng nếu muốn bọn họ an toàn, nắm giữ lòng của Thái tử Trụ liền trở nên quan trọng.

Hoa Dương phu nhân nói xong, dứt khoát đứng dậy, nói thẳng: “Thôi, ta về đây. Các con chớ tiễn ta.”

Để lại những lời này, nàng lại tiền hô hậu ủng* rời đi.

*tiền hô hậu ủng: cảnh vua quan đi có người theo sau hộ vệ

Khi những người linh tinh đều rời đi, Tần Tử Sở lập tức ôm Doanh Chính chạy về phòng.

Đóng nhanh chốt cửa, hắn nói thẳng: “A Chính, vừa nãy trong cung Hoa Dương phu nhân, ngươi muốn nói gì với ta?”

Doanh Chính chợt đem người đã bị Tần Tử Sở quên mất nói ra: “Phu nhân và hài tử trong cung có phải còn sống không? Lã Bất Vi, ngươi có thể khẳng định hắn đã rời khỏi Hàm Dương sao?”

“Tại sao đột nhiên nhắc tới bọn họ?” Tần Tử Sở không hiểu.

Doanh Chính giận tái mặt, tựa vào bên người Tần Tử Sở.

Hắn cau mày nói: “Sau khi Tần vương qua đời, Thái tử Trụ chết đột ngột. Mới vừa tròn ba năm, phụ vương trẫm tiếp theo cũng mất trong một đêm. Việc ám sát hôm nay cùng việc trong phòng Hoa Dương phu nhân có hương liệu độc, nhìn như không hề liên quan lại làm cho trẫm liên tưởng đến một chiều hướng xấu.”

Tần Tử Sở cũng nhíu mày theo, nhưng hắn vẫn công tâm nói: “Nếu Lã Bất Vi muốn đưa một nam hài lên ngai vàng, vậy thì hắn mua chuộc Chi nhi ám sát ngươi, có thể đi; cũng chưa cần phải mưu hại Hoa Dương phu nhân và Thái tử. Hạ độc bọn họ có thể là người khác không?”

Doanh Chính lắc đầu, phủ nhận suy đoán của Tần Tử Sở.

Hắn bình tĩnh nói: “Chỉ cần mục đích nhất trí, giết vài người cũng không nhất định phải đạt được lợi ích. Việc này, cũng không phải cùng một người làm, nhưng mục đích của bọn họ vô cùng nhất trí… Chính thất của Hề công tử, các nữ nhân trong hậu cung không được Thái tử sủng ái…”

Doanh Chính đưa mắt nhìn về phía Tần Tử Sở, bỗng nhiên nói: “Còn có, nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc bị ngươi cự tuyệt.”

Σ( ° △ °|||)︴ hình như ta lại gặp phải tai bay vạ gió rồi.

tumblr_inline_mg9gq94EJB1qbnmhg

Nhiều kẻ thù quá (_ _!)

Bình Luận (0)
Comment