
Nhóm thủ vệ trực tiếp bao vây quanh sân của Nhiên công tử.
Từ khi Doanh Chính bị ám sát, Tần Sơ dứt khoát ôm kiếm canh giữ ngoài cửa phòng phụ tử bọn họ, nhóm thủ vệ thấy kiếm khách Tần Sơ này tướng mạo tuyệt mỹ, thân phận không rõ, cử chỉ quái dị, kiến quái bất quái*, đến nay đã ba năm, hắn dường như không nói chuyện với bất kỳ kẻ nào, nhưng nhìn thái độ của Tử Sở công tử tựa hồ tôn sùng hắn như thượng khách.
*kiến quái bất quái: thấy chuyện kỳ quái mà không biến sắc
Bởi vậy nhóm thủ vệ đều cho rằng hắn là môn khách của Tử Sở công tử.
Đối Tần Sơ mà nói, tình hình quả thật cũng gần như vậy, Tần Tử Sở đã giúp hắn thoát khỏi thân phận nam sủng.
Tần Sơ nghĩ tới nghĩ lui, phát hiện mình chỉ còn lại một thân võ nghệ, may mà hắn chịu trách nhiệm hộ vệ, thường ngày không có việc gì thì chuyên tâm luyện kiếm, một khi phát hiện biến động nhỏ liền dọn đệm chăn đến ngoài tẩm phòng của Tần Tử Sở canh gác.
Trước đó vài ngày, lúc Doanh Chính gặp chuyện, hắn chạy đi tìm môn khách của Tần vương luận võ nên không thể phát hiện.
Trong lòng hổ thẹn, từ đó về sau Tần Sơ đối với Tần Tử Sở và Doanh Chính không rời một tấc.
“Mau đem Nhiên công tử và Tập công tử đến cung điện của Hoa Dương phu nhân, truyền thầy thuốc đến điều trị cho bọn họ. Ngoài ra phái người đưa tin cho quốc chủ. Nhớ kỹ, nhất định phải bảo toàn tính mạng của bọn họ.” Tần Tử Sở nhanh chóng hạ lệnh.
Nhiên công tử và Doanh Tập cũng không phải nhi tử mà Thái tử trụ sủng ái, nếu thầy thuốc nghe đến cung của hai người bọn họ điều trị, e rằng sẽ không tận tâm, nhưng đưa đến cung của Hoa Dương phu nhân thì khác.
“… Hậu viện.” Nhiên công tử sắc mặt xanh xao, yếu ớt nói một tiếng, thở gấp không ngừng.
Tần Tử Sở gật đầu, giữ chặt bàn tay của hắn, nhẹ giọng nói: “Ta biết, các ngươi nhất định phải sống sót.”
Ngay sau đó, hắn ra hiệu cho Tần Sơ, dẫn người đi ra sân sau.
Lúc này Tần Tử Sở hạ lệnh, Tần Sơ cưỡi ngựa đi trước, trực tiếp phóng tới một căn phòng đẹp đẽ che khuất ở sân sau.
Sau khi bất thình lình dùng một cước đá văng cửa phòng, cảnh tượng lọt vào mắt làm cho Tần Sơ cũng không dám nhìn.
Nhi nữ của quốc chủ Triệu quốc, nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc, Hề công tử và một mỹ nhân bụng to không biết tên, bốn người tr*n tr**ng dây dưa cùng một chỗ.
Thấy cửa phòng bị mở ra, bốn người đều vội vã giật đệm chăn kéo lên người mình.
Tiếng thét chói tai không ngừng vang lên, tình cảnh nhất thời trở nên vô cùng hỗn loạn.
Một tiếng quát to truyền tới sân trước, Tần Tử Sở lập tức dẫn theo một đội hộ vệ chạy tới hậu viện.
Khi bọn hắn tiến vào phòng, cuộc chiến giành giật quần áo kia đã hoàn toàn kết thúc —— Tần Sơ toàn thắng.
Tần Sơ đã sớm không như thời tuổi trẻ không biết trời cao đất rộng, nhưng dù trong bốn người có thể nhận ra tới ba người có thân phận cao quý, thì sau khi xác định bọn họ phạm tội dâm loạn cung đình, Tần Sơ cũng không cần khách khí với bọn họ nữa.
Hắn trực tiếp đoạt lấy quần áo, khiến cho bọn họ như bò dê đợi làm thịt, tay chân quấn vào nhau, nhét bốn người vào mỗi góc, đề phòng bọn họ cởi trói cho nhau.
Tần Sơ làm việc vô cùng dứt khoát, cũng làm cho nhóm thủ vệ ở đây bật ra tiếng cười lớn.
Tần Tử Sở nhìn thấy cảnh tượng này lại không thể nào cười nổi.
Hắn cảm thấy sự việc càng ngày càng phát triển theo hướng quái dị, chân tướng sẽ đưa hắn đến một mục tiêu mà hắn tuyệt đối không muốn biết.
Trong lòng Tần Tử Sở ẩn chứa một cảm xúc bất an không rõ.
Sắc mặt Doanh Chính hoàn toàn trở nên u ám.
Hắn liếc Tần Tử Sở, lộ ra một tia cười lạnh, thấp giọng nói: “Đây là có rất nhiều nữ nhân tốt mà ngươi nói?”
Tần Tử Sở xấu hổ sờ đỉnh đầu Doanh Chính, dắt hắn đi vào phòng.
Không đợi Tần Tử Sở mở miệng, Hề công tử ngược lại quát to: “Doanh Dị Nhân ngươi lại dám sỉ nhục ta như thế! Mẫu thân ngươi chẳng qua là một tiện phụ vô danh, được Hoa Dương phu nhân cho làm con trai trưởng mới lên như diều gặp gió, ngươi ở trước mặt ta là cái thá gì? Lại dám càn rỡ như thế?! Mau mau cởi trói cho ta, đem quần áo của ta lại đây!”
Tần Tử Sở mỉm cười nhìn Hề công tử, đưa tay với Tần Sơ nói: “Đem hắn phế đi.”
Hai tròng mắt Hề công tử trừng to, vẻ mặt khó tin la hét: “Ngươi dám làm thế sao?! Ta là nhi tử của Thái tử!”
“Cùng chính thất của huynh trưởng thông dâm, ngươi không bằng súc sinh! Thái tử là một người cao thượng nhường nào, ngài biết cách làm của ta thì sẽ đồng ý, tuyệt đối sẽ không che chở ngươi.” Tần Tử Sở không chút do dự tâng bốc nhân cách của Thái tử Trụ.
Hắn đoạt lấy kiếm trong tay Tần Sơ, trực tiếp lướt qua bộ phận dưới thân đang rũ xuống của Hề công tử.
Một tiếng kêu thảm thiết như giết lợn vang lên, Hề công tử đau đến hôn mê bất tỉnh.
Vết máu g*** h** ch*n hắn từ từ lan ra, tụ thành một vũng nhỏ trên mặt đất.
Tần Tử Sở đem kiếm trả lại Tần Sơ, quay đầu vô cùng chính trực nói: “Mau mau mời thầy thuốc đến chữa trị cho Hề công tử, mặc dù hắn cực kỳ đê tiện vô sỉ, nhưng ta lại không thể tạo ra sát nghiệt.”
Lời còn chưa dứt, Tần Tử Sở quay đầu nhìn về phía chính thất phu nhân của hai vị công tử.
Hắn cười nhã nhặn hiền hòa, thở dài nhẹ giọng nói: “Các ngươi định đem tất cả nói ra, hay một chút nữa để ta hỏi? Ta cũng không phải là một nam nhân thương hoa tiếc ngọc, thích nhất chính là trái một đao, phải một đao, xóa đi mọi sự phiền não, nhìn xem, đầu của các vị có phải đều dài quá hay không. Nếu như vậy còn chưa đủ, thật ra ở trên mặt có vài đường cũng rất tốt.”
Doanh Chính ở phía sau hắn kiềm chế không nở nụ cười.
Cung nữ hầu hạ trong cung của họ đều là người Hoa Dương phu nhân tỉ mỉ chọn lựa, mỗi một người đều xinh đẹp như hoa, thân hình uyển chuyển, ánh mắt quyến rũ.
Nếu là nam nhân bình thường sẽ nóng lòng giữ lại tất cả, nhưng những nữ tử này đều bị Tần Tử Sở khiến cho thần hồn điên đảo, mỗi khi đêm đến, ánh mắt đều lưu luyến dừng trên người Tần Tử Sở, lại luôn bị hắn không hiểu phong tình tự mình khóa ngoài cửa phòng, mỗi ngày hậm hực rời đi. (chứ không phải vì ánh mắt đầy sát khí của ‘ai kia’ mà không dám ở lại sao =)) )
Tần Tử Sở đối xử với nữ tử có khi nào không ôn nhu săn sóc, hắn rõ ràng đang cố gắng hù dọa hai người này.
Nhưng thủ đoạn đơn giản như vậy có thể có hiệu quả sao?
Doanh Chính đã suy nghĩ có nên xin Tần vương hạ chỉ tra tấn để cạy mồm hai nàng hay không, cũng không ngờ công chúa Ngụy Quốc lại lập tức nức nở lăn đến bên chân Tần Tử Sở nhận tội!
“Cầu xin công tử đừng làm thế! Ta nhất định đem tin mình biết nói hết cho công tử!” Nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc kêu khóc, lớn tiếng nói.
Tần Tử Sở chán ghét lui ra phía sau một bước, giữ khoảng cách với nàng, lãnh đạm nói: “Vậy không cần nhiều lời, ngươi nói đi.”
“Quốc chủ đã sớm được tin lục quốc liên minh hợp lại chống Tần, cũng bằng lòng kết hợp với chư quốc chống Tần. Nhưng ngài luyến tiếc lợi ích liên minh cùng Tần quốc, mới quyết định gả ta sang đây để củng cố liên minh Tần Ngụy. Đồng thời, ngài buộc lòng phải ra lệnh cho ta tìm cơ hội hại chết người thừa kế ưu tú của Tần quốc, làm cho Tần quốc nội loạn.” Nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc nói xong dừng một chút, tầm mắt thoáng qua Tần Tử Sở và Tần Sơ, vẻ mặt quỷ dị.
Σ( ° △ °|||)︴ánh mắt đó của ngươi là sao? Lão tử và Long Dương Quân không có dan díu đâu!
Chúng ta là quan hệ nam nam thuần khiết biết bao!
Tần Tử Sở có cảm giác mình lại bị xui xẻo, không nhịn được nắm chặt tay Doanh Chính, lùi lại thêm nửa bước.
Nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc tiếp tục nói: “Trên người gánh vác trách nhiệm như vậy, ta chỉ có thể chọn lựa một trượng phu không có năng lực để ta mau rời khỏi Tần quốc. Nhiên công tử không tiếng tăm, thân thể lại rất yếu, ta gả cho hắn, dù một ngày nào đó hắn chết, cũng sẽ không có người nào hoài nghi. Lúc này Hề công tử không cam lòng việc mình còn thua kém một phế vật sắp chết, chủ động tìm ta, ta ỡm ờ cùng hắn ở chung một chỗ, âm thầm thu thập tin tức của Tần quốc, thuận tiện khiêu khích dã tâm của hắn, để hắn ngày càng điên cuồng đối đầu cùng ngươi.”
Nói đến chỗ này, nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn Hề công tử đã hôn mê.
Nàng tiếp tục nói: “Ngay sau đó, ta giả mang thai đi ra ngoài một vòng, rồi trở lại trong viện đóng cửa từ chối tiếp khách, Trần Cơ và Hề công tử ở hậu cung Thái tử còn có chút thế lực, muốn thay thị nữ và lính canh trung thành bên người Nhiên công tử rất dễ dàng. Hai phe chúng ta hợp mưu, rất nhanh giam lỏng hắn.”
Tần Tử Sở nhìn cảnh tượng như thế, mở miệng nói: “Ngươi giả vờ mang thai, nếu Nhiên công tử thật sự bị ngươi hại chết, ngươi định kết thúc thế nào?”
Nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc cười lạnh một tiếng, ôm khóe miệng hướng về mỹ nhân mang thai không biết tên, liếc mắt một cái.
Nàng khinh miệt nói: “Trong thiên hạ, tiện phụ thấp hèn sẵn lòng sinh hài tử còn nhiều —— ngay cả thê tử của Tử Sở công tử cũng thế. Nàng bây giờ mang thai hài tử của Hề công tử, không biết công tử có cảm xúc gì.”
(╯‵□′)╯︵┻━┻ cảm xúc?
Haha, cảm xúc duy nhất của ta là, sinh mệnh Triệu Cơ thật đặc biệt ngoan cường, không giống thường nhân!
Chẳng trách nàng có thể sinh ra Doanh Chính nhi đồng bệnh thần kinh như vậy.
Tầm mắt Tần Tử Sở chuyển tới trên người Triệu Cơ bị nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc chỉ ra.
Hắn kiêng dè liếc nhìn Doanh Chính, quả nhiên thấy mặt Doanh Chính đen như đáy nồi, ánh mắt giận dữ đầy phong ba bão tố.
Hơi dùng sức nắm tay Doanh Chính, Tần Tử Sở lo lắng dặn Tần Sơ: “Giúp ta trông nom A Chính một chút.”
Ngay sau đó, Tần Tử Sở tự mình đi đến bên Triệu Cơ bụng ưỡn to, bắt được cánh tay của nàng, kéo nàng từ dưới đất lên.
Triệu Cơ thoạt nhìn không tệ, tuy rằng ánh mắt hoảng sợ, nhưng huyết sắc trên mặt tràn đầy, thân thể nở nang, hoàn toàn không nhìn ra bộ dáng đã bị Tần vương hạ lệnh “Đói chết”.
Tần Tử Sở nhướng mày, bỗng chốc nở nụ cười, làm Triệu Cơ sợ tới mức liền run rẩy.
Tần Tử Sở bình tĩnh nói: “Kỳ thật, ta vẫn có một nghi vấn, nhưng ta nghĩ ngươi đã bị xử lý xong, không thể không quên. Ngươi còn sống, không bằng tự mình nói cho ta biết —— cái gọi là ‘Hài tử của ta’ rốt cuộc là do ai sinh ra?”
Mắt Triệu Cơ sáng lên, lập tức nói: “Công tử không biết sao? Tiện phụ Lục Kiều kia quả nhiên là đem hài tử của người khác để vu vạ cho công tử.”
Tầm mắt Tần Tử Sở hạ xuống, dừng trên bụng Triệu Cơ, châm chọc nhếch môi.
Hắn gật đầu, từ trên giường nhặt trường bào lên bọc người Triệu Cơ lại, nhẹ giọng nói: “Như vậy, nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc đã nói việc hạ độc, rốt cuộc là như thế nào, ngươi nhất định cũng có nghe thấy? Nói cho ta biết.”
Triệu Cơ đảo mắt một vòng, phát hiện dường như nàng nhận được đối xử khác với ba người kia.
Vì thế, Triệu Cơ nhẹ giọng nói: “Lã Bất Vi còn chưa rời khỏi Tần quốc, hắn nói bởi vì công tử có Hoa Dương phu nhân làm chỗ dựa, mới không quan tâm sống chết của ta, chỉ cần Hoa Dương phu nhân chết, ngươi cần nương nhờ người khác, nhất định sẽ hy vọng thông qua ta đi tìm hắn trợ giúp. Đến lúc đó, ta có thể không cần mỗi ngày lo lắng đề phòng. Nhưng không biết có phải là lượng thuốc quá ít không, Hoa Dương phu nhân mỗi ngày đều sống rất tốt, ta thật sự là đói không chịu nổi, Hề công tử nghe nói ta là nữ nhân của công tử thì đến tìm ta, ta chỉ có thể nương thân vào hắn.”
Tần Tử Sở thoáng chốc thả lỏng, nghĩ trong lòng: Triệu Cơ là mẫu thân của Doanh Chính, dù sao đi nữa, nàng không cần hại chết con mình.
Vậy thật sự quá tốt, A Chính không cần chịu giày vò một lần nữa.
Buông tay Triệu Cơ, Tần Tử Sở nhìn nàng, ra lệnh cho thủ vệ phía sau: “Hoa Dương phu nhân đối với ta ân trọng như núi, nếu nữ nhân này có ý mưu hại Hoa Dương phu nhân, bất luận thế nào ta cũng không giữ lại tính mạng của ngươi. Cho nàng có thể diện mà lên đường đi.”
Dứt lời, Triệu Cơ lớn tiếng kêu gào bị thị vệ kéo vào góc.
Một sợi dây thừng quấn quanh cổ nàng, đột nhiên siết chặt, Triệu Cơ trừng to mắt, âm thanh gào lên, tay chân giẫy đạp không chịu dễ dàng buông tha cơ hội sống sót, lại chỉ có thể tốn công, dần dần mất đi khí lực.
Kiểu chết “Thể diện” của thời đại này, tuyệt đối không dễ chịu.
Tần Tử Sở nhắm mắt lại hít sâu một hơi, quay người trở về bên cạnh Doanh Chính, nắm thật chặt bàn tay của hắn.
Đây là lần đầu tiên Tần Tử Sở giết người, cho dù người động thủ không phải mình, nhưng chấn động trong lòng không vì vậy mà giảm bớt.
Doanh Chính trở tay nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, đưa tay ôm eo hắn, đem mặt vùi vào ngực Tần Tử Sở.
Ánh mắt Doanh Chính chợt lóe, đột nhiên kéo Tần Tử Sở về phía sau.
Đáng tiếc Doanh Chính còn nhỏ sức lực yếu ớt, tâm trạng Tần Tử Sở cũng đang chịu chấn động rất lớn, trong nhất thời hoàn toàn không phản ứng kịp.
Dưới chân hắn vấp một cái, té ngã trên đất, đem Doanh Chính đẩy ra thật xa.
Nhi nữ của quốc chủ Triệu quốc im hơi lặng tiếng nằm một bên, không biết từ chỗ nào rút ra một thanh chủy thủ.
Nàng không để ý bản thân đang tr*n tr**, trực tiếp hướng về phía Tần Tử Sở đâm tới!

Cuộc chạm trán bất ngờ, rốt cuộc cũng biết kẻ chủ mưu là ai (・・。)ゞ