
Tần Tử Sở ngã vào người Doanh Chính.
Dù Doanh Chính dùng sức đẩy hắn, nhưng vướng vạt áo dài, tay áo cũng bị Doanh Chính ngồi lên, trong nhất thời Tần Tử Sở thật sự không thể động đậy.
Tiếng gọi ầm ĩ truyền vào tai Tần Tử Sở, nhưng hắn chỉ có thể cười khổ đem Doanh Chính gắt gao ôm vào ngực, cả người căng thẳng, sẵn sàng bị đâm.
┭┮﹏ ┭┮ không phải là ta không muốn động, thật sự là Doanh Chính ép quá chặt.
“… ! ! !” Cả phòng nháy mắt yên tĩnh lại, Tần Tử Sở chỉ cảm thấy trên lưng nặng trĩu, chất lỏng ấm áp tưới đầy người hắn.
Tần Tử Sở thấy trên mặt đất vẩy đầy máu tươi, một đầu người tức giận trừng hai mắt rốt cuộc rơi trên đất, lăn thành một vòng tròn rồi dừng cách Tần Tử Sở không xa.
“Xin lỗi, đè lên công tử.” Tần Sơ đá văng thi thể nữ không đầu ngã vào người Tần Tử Sở.
Hắn trực tiếp nhảy khỏi chỗ Tần Tử Sở, đứng cách đó không xa.
Tần Sơ vừa quay đầu lại, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt, phất tay, bọn thị vệ trong phòng vội vàng ba chân bốn cẳng cùng lúc nâng Tần Tử Sở và Doanh Chính dậy.
“Vừa rồi mạo phạm công tử, may là công tử không có việc gì.” Tần Sơ lướt nhanh từ trên xuống dưới của Tần Tử Sở, khóe miệng không kiềm nén được nụ cười nhạt.
Dấu vết nam sủng cung đình gần như đã tan biến khỏi người hắn, vài năm trưởng thành làm cho hắn càng cao lớn rắn rỏi, thần thái phấn chấn, mỉm cười nhàn nhạt, lực sát thương hoàn toàn vượt qua giới tính, dù là trong tình cảnh này, bọn thị vệ cũng nhịn không được nhìn Tần Sơ vài lần.
Tần Tử Sở chân thành nói: “Đa tạ ơn cứu mạng của ngươi.”
“Việc nên làm, đa tạ tiểu công tử trước đó đã kéo công tử ra, ta mới có thể phát hiện.” Tần Sơ khoát tay.
Tầm mắt hắn dừng trên người Doanh Chính vẫn luôn rất bình tĩnh, quay đầu nói: “Cánh tay tiểu công tử có phải bị thương hay không?”
Tần Tử Sở nghiêng qua nhìn về phía Doanh Chính.
Doanh Chính cử động cánh tay, thấp giọng nói: “Không sao, cánh tay phải bị trật khớp.”
Tần Tử Sở nghe xong, không chút do dự xé vụn trường bào, dùng vải vòng qua cổ Doanh Chính, treo cánh tay lên.
Hắn lại gần hôn vào trán Doanh Chính, mỉm cười nói: “Cám ơn A Chính, trước đó nếu không phải ngươi phát hiện ra manh mối, ta đã xảy ra chuyện.”
Doanh Chính giữ chặt bàn tay Tần Tử Sở, cau mày nói: “Còn quá yếu, nếu không cũng sẽ không để ngươi bị thương.”
Tần Tử Sở thành tâm nói: “Ngươi mới mấy tuổi a, bây giờ đã rất mạnh rồi, tưởng tượng xem mười năm sau ngươi có thể làm được chuyện thế nào?”
Tần Tử Sở nói xong thì nháy mắt với Doanh Chính, Doanh Chính lập tức kịp phản ứng, mười ba tuổi việc lớn nhất hắn trải qua là đăng cơ.
Doanh Chính trong lòng cả kinh, nghĩ: ý của Tần Tử Sở, chẳng lẽ hắn muốn lúc trẫm mười ba tuổi đem vương vị nhường ngôi cho trẫm?
Khi Doanh Chính quay đầu nhìn về phía Tần Tử Sở, Tần Tử Sở đã dời tầm mắt.
Tần Tử Sở quay đầu nói với Tần Sơ: “Võ nghệ của ngươi nếu có thể truyền lại, ta hy vọng ngươi có thể dạy bảo A Chính, vài ngày trước, hắn cầm kiếm gỗ khoa tay múa chân, dường như cảm thấy hết sức hứng thú với việc này.”
Tần Sơ ra vẻ không hề gì, nói: “Được, giờ mẹo tứ khắc ngày mai ta đến dạy tiểu công tử. Công tử, nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc và Hề công tử làm thế nào?”
“Cho bọn họ mặc quần áo, kể cả thi thể chính thất của Hề công tử, cùng đưa đến trước mặt quốc chủ đi.” Tần Tử Sở nghe về bọn họ, chán ghét nhíu mày.
Hắn đau lòng liếc nhìn Doanh Chính, nhẹ giọng nói: “Đi thôi, trước tiên ngươi đưa bọn họ qua, thay ta giải thích rõ tình hình với quốc chủ; ta mang A Chính sang chỗ Hoa Dương phu nhân trước để chữa trị cánh tay, bây giờ thầy thuốc nhất định đều đến chỗ nàng.”
Tần Sơ gật đầu, nhận lời: “Công tử yên tâm, ta sẽ làm xong mọi chuyện.”
Nói xong, Tần Sơ đem bảo kiếm nhuốm đầy máu tươi lau sạch, tra vào trong vỏ kiếm.
Hắn từ dưới đất trực tiếp nâng lên nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc đã lạnh run, sợ đến mặt không còn huyết sắc.
Hắn nghiêng mặt cười khẽ nói: “Phu nhân tự mình đi, hay là ta tiễn ngươi một đoạn?”
Nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc lập tức cúi đầu xuống, bỗng nhiên ngừng run rẩy.
Nàng nhanh chóng trốn tới vị trí xa Tần Sơ nhất, nhìn hắn giống như nhìn một ma vương giết người.
Tần Sơ nhún vai, nhẹ nhàng chỉnh tóc một chút, khí chất cả người biến đổi, trầm giọng nói: “Giữ bọn họ cho tốt, không được để phạm nhân đả thương người khác. Chúng ta đi gặp quốc chủ.”
“Dạ!” Nhóm thủ vệ lập tức đáp lại.
Tần Tử Sở mỉm cười nhìn một màn này, hài lòng gật đầu, dắt Doanh Chính đi về phía cung điện của Hoa Dương phu nhân.
Doanh Chính chú ý sắc mặt của Tần Tử Sở, nhịn không được mở miệng hỏi: “Ngươi rất thích Tần Sơ?”
Tần Tử Sở gật đầu, sau đó kịp phản ứng ý của Doanh Chính.
Hắn vội vàng lắc đầu, cười khẽ nói: “Vẻ mặt của Tần Sơ vốn mang theo sự triền miên và u oán, mặc dù là một mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng nhìn thế nào cũng có chút nhỏ mọn. Bây giờ hắn rất sáng láng, làm cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy tâm tình thoải mái. Ta đối với Tần Sơ không có suy nghĩ và tình cảm dư thừa, ban đầu tiếp nhận hắn cũng xuất phát từ bất đắc dĩ —— Ngụy vương hiển nhiên đem hắn trở thành đồ chơi có thể tiện tay vứt bỏ. Một nam nhân, phàm là không vô dụng tới cực điểm, làm sao có thể cam tâm mặc cho người chơi đùa? Hiện tại chứng minh ta làm không sai, hắn rất khá.”
Tần Tử Sở nói xong nhìn về phía Doanh Chính, có chút ngạc nhiên hỏi: “A Chính sao đột nhiên lại hỏi cái nhìn của ta về Tần Sơ, có phải lo lắng ta tìm kế mẫu cho ngươi hay không, ân ~?”
Doanh Chính nhướng mắt lên liếc Tần Tử Sở một cái, ngữ khí lạnh nhạt nói: “Nếu ngươi thật sự cùng một chỗ với Tần Sơ, trẫm chỉ sợ ngươi là vị quân chủ đầu tiên hầu hạ nam sủng.”
Nụ cười trên mặt Tần Tử Sở thoáng chốc cứng đờ, tức giận trừng mắt nhìn Doanh Chính.
Hắn không khách khí đáp trả: “Nhưng cũng mạnh hơn so với tiểu đậu đinh* béo tròn như ngươi.”
*tiểu đậu đinh: chỉ em bé nhỏ nhắn, đáng yêu
Doanh Chính lộ ra cười lạnh, bình tĩnh nói: “Ngươi bị một tiểu đậu đinh chặn tay áo cũng tránh không thoát, thì trẫm sao lại không lo lắng nếu ngươi tìm nam nhân, sẽ bị chiếm tiện nghi.”
Tần Tử Sở bất đắc dĩ thở dài, theo bản năng đưa tay nhu nhu đỉnh đầu Doanh Chính.
Hắn ngồi xổm trước mặt Doanh Chính, nghiêm túc nói: “A Chính, thời điểm hai nam nhân cùng một chỗ, không phải là kiểu ngươi tưởng tượng. Ai thượng ai hạ và địa vị quyền lực không liên quan, cũng chưa chắc là người cường tráng hơn sẽ chiếm hữu. Nếu có một ngày ta cùng nam nhân xuất hiện loại tình huống này, hy vọng ngươi sẽ không tức giận hiểu lầm.”
Doanh Chính nhíu mày, có chút chần chờ nói: “Ngươi nói ngươi không để ý bị người… ?”
Tần Tử Sở vỗ vỗ đầu của hắn, chỉ mỉm cười, lại chưa nói ra đáp án.
Doanh Chính nghĩ trong lòng: xem ra ngoại trừ nữ nhân, chuyện của nam nhân càng phiền toái, mỗi ngày Tần Tử Sở đều có thể nhìn thấy rất nhiều nam nhân.
Tần Tử Sở rất nhanh dắt Doanh Chính tới cung Hoa Dương phu nhân, rất nhiều thầy thuốc y thuật cao minh đang vây quanh Nhiên công tử và Doanh Tập.
Hoa Dương phu nhân vừa thấy cánh tay Doanh Chính bị vải treo lên, lập tức phát ra một tiếng thét kinh hãi.
Nàng vội vàng nói: “Mau đi xem tiểu công tử một chút.”
Cánh tay Doanh Chính chỉ trật khớp, thầy thuốc thành thạo dùng sức đẩy nhanh, cánh tay hắn lập tức trở lại như cũ.
Hoa Dương phu nhân qua mấy lần xác định Doanh Chính không bị thương tổn khác, cánh tay cũng sẽ không lưu lại di chứng, mới yên tâm thở phào một cái.
Nàng quay đầu nhìn về phía Tần Tử Sở, lập tức không cao hứng dặn bảo cung nữ: “Mau dẫn Tử Sở công tử đi rửa mặt chải đầu, bộ dạng hắn thế này sao có thể đi gặp quốc chủ được.”
Hoa Dương phu nhân nói xong, Tần Tử Sở chưa thể cùng hai huynh đệ nói câu nào, đã bị các cung nữ xung quanh đưa về phía hậu điện.
Doanh Chính đuổi theo, nắm lấy tay Tần Tử Sở, nhẹ giọng nói: “Ta đi cùng ngươi.”
Tần Tử Sở không chút đề phòng gật đầu, vui vẻ cười nói: “Được rồi, lúc nãy A Chính cả người cũng dính đất, vừa vặn cánh tay ngươi bây giờ bất tiện, ta giúp ngươi tắm rửa.”
Doanh Chính cúi đầu “Ân” một tiếng, ánh mắt tỏa sáng đi theo Tần Tử Sở vào dục phòng.
Bóng dáng cung nữ thoáng qua ở cửa, Hoa Dương phu nhân khẽ híp mắt, sắc mặt vừa mới tràn ngập ý cười thoáng chốc biến đổi, đầy bi thương, trong đôi mắt đẹp đong đầy nước mắt.
Nàng thất hồn lạc phách đứng bên cửa sổ, lệ ngập tràn trong mắt nàng, bỗng theo hai gò má yêu kiều chảy xuống.
“Phu nhân làm sao vậy?” Thái tử Trụ bước vào cửa lập tức nhìn thấy bộ dáng Hoa Dương phu nhân lặng im rơi lệ.
Trong lòng hắn cả kinh, bất chấp chỗ của Hoa Dương phu nhân có nhiều người, trực tiếp đi đến bên Hoa Dương phu nhân hỏi.
Hoa Dương phu nhân dường như bị hoảng sợ, đột nhiên xoay người.
Đối diện với vẻ quan tâm của Thái tử Trụ, nàng lập tức cúi đầu, lau đi nước mắt trên mặt, kiên cường nở nụ cười, hết sức bình tĩnh nói: “Thái tử sao lại tới lúc này? Thiếp cũng chưa chuẩn bị, để ngài nhìn thấy dáng vẻ tệ hại này.”
Thái tử Trụ nào có tâm tình quan tâm trong điện Hoa Dương phu nhân có những ai?
Hắn nắm bàn tay mềm mại của Hoa Dương phu nhân, khăng khăng hỏi: “Ai làm nàng đau lòng, nói cho ta biết!”
Hoa Dương phu nhân thoáng chốc sụp đổ, nàng đột nhiên nhào vào ngực Thái tử Trụ, ôm thật chặt thắt lưng Thái tử Trụ, không ngừng nghẹn ngào, đứt quãng nói: “Thái tử nếu thật sự ghét bỏ thiếp, xin ban cái chết cho thiếp, không cần để cho thiếp trải qua chuyện đáng sợ như vậy.”
“Xin phu nhân nói rõ? Chẳng lẽ trong cung lục soát ra hung thủ?!” Thái tử Trụ hoàn toàn kinh hãi.
Hôm qua hắn đáp ứng yêu cầu lục soát của Hoa Dương phu nhân, chỉ vì dẹp yên bất an trong lòng nàng, cũng không cho rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Cho đến hôm nay Hoa Dương phu nhân khóc sướt mướt, rốt cuộc Thái tử Trụ mới ý thức được sự việc nghiêm trọng .
Hoa Dương phu nhân cắn môi ra sức lắc đầu, nhưng một chữ nàng cũng không chịu nói.
“Rốt cuộc là chuyện gì? Thật sự có người dám mưu hại phu nhân của ta?!” Thái tử Trụ nhịn không được tức giận quát.
Thầy thuốc trong cung điện và cung nữ, nội thị thoáng chốc quỳ đầy đất, Nhiên công tử đúng lúc phát ra một tiếng ho khan, cuối cùng đã tỉnh lại.
“Nhiên nhi tỉnh, Thái tử đi xem hắn đi, không cần dây dưa với hung thủ nữa. Thiếp thật sự không biết nên kể như thế nào với Thái tử về việc này.” Hoa Dương phu nhân che mặt khẽ khóc, hoàn toàn làm lòng của Thái tử Trụ tan nát.
Nhưng Hoa Dương phu nhân không thể mở miệng nói thẳng rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, Thái tử bối rối lo lắng cũng hỏi không được.
Một thầy thuốc rất biết quan sát mở miệng nói: “Hồi bẩm Thái tử, Nhiên công tử và Tập công tử bị người ta giam giữ trong cung của mình, đã mấy tháng không cử động, tứ chi của bọn họ đều không còn khí lực để nhúc nhích, nếu muốn khôi phục bộ dáng ban đầu, ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng nửa năm.”
“Trong cung lại xảy ra chuyện như vậy?” Thái tử Trụ kêu lên, trong mắt lộ vẻ khó tin.
Lúc này, Tần Tử Sở vừa mới mang Doanh Chính tắm rửa xong, đổi một bộ đồ mới, từ hậu viện đi ra.
Vừa thấy Thái tử Trụ đứng trong cung Hoa Dương phu nhân, hắn lập tức quỳ xuống thăm hỏi.
Hoa Dương phu nhân nhào tới cạnh hắn, xoay người khóc lóc cầu xin với Thái tử Trụ: “Thái tử nếu hy vọng mẫu tử thiếp sống sót, xin ban chết cho Hề nhi, thiếp thật sự rất sợ, chẳng những hắn muốn giết thiếp bằng thuốc độc, còn nhúng chàm chính thất của Nhiên nhi, lại phái thê tử của mình ám sát con thiếp. Tử Sở và A Chính nếu có gì không may xảy ra, thiếp sống còn có ý nghĩa gì?”
“… Việc này là thật?” Thái tử Trụ đờ đẫn đứng tại chỗ, chăm chú nhìn Hoa Dương phu nhân.
Qua hồi lâu, hắn chán nản gật đầu, rốt cuộc nói: “Được, ta không thể có nhi tử như vậy, ngày mai sẽ phái người đưa bọn họ đi một cách có thể diện.”

(#⌒∇⌒#) Tần Sơ xém nữa là thành tình địch của A Chính rồi nhé, may cho anh là Tử Sở kịp giải thích.