
Được Thái tử Trụ bảo đảm, khuôn mặt Hoa Dương phu nhân vẫn không giảm bớt u sầu, dáng vẻ tràn đầy lo lắng.
Trong lòng nàng rất rõ Thái tử Trụ không phải nam nhân có ý chí kiên định, lúc này vì mình rơi lệ mà hắn tỏ vẻ muốn nghiêm trị Hề công tử, qua chút thời gian liền sẽ vì Hề công tử tự kể hàm oan mà mềm lòng, lần thứ hai buông tha Hề công tử.
Nếu trước kia như thế, rốt cuộc Hoa Dương phu nhân nhất định sẽ dùng dáng vẻ chịu đựng uất ức để bày tỏ, chứng minh mình khoan dung chân thật.
Nhưng bây giờ nàng biết rất rõ, địa vị của mình vững chắc.
Tần vương coi trọng không phải là nhi tử Thái tử Trụ này, mà là phụ tử vương tôn Tần Tử Sở và Doanh Chính.
Nàng nhẫn nại nhiều năm như vậy, đã nhẫn đủ rồi.
Hoa Dương phu nhân không cần phải nhịn nữa!
Nàng dứt khoát ở thời điểm Thái tử Trụ cực kỳ thất vọng mà châm thêm một mồi lửa, khóc nức nở nói: “Thiếp không thể thay Thái tử quản lý tốt Đông Cung, đến nỗi Nhiên nhi, Tập nhi gặp đại nạn này. Trần Cơ và Hề nhi nếu có thể điều động nhiều nô bộc trong hậu cung như thế, chỉ sợ bọn họ vào lúc thiếp không chú ý, hại chết nhiều hài tử vừa mới ra đời.”
Thời Chiến quốc, phương pháp chữa bệnh và nuôi dưỡng kỳ thật rất kém, dù tự hào về sự phát triển của y học cổ truyền, nhưng trong khoảng thời gian này, y học cổ truyền cũng chưa phải đỉnh cao.
Hay nói cách khác, nhi tử của Thái tử Trụ hiện còn sống hơn hai mươi người, trong khi đó số nhi tử mới ra đời đã chết còn nhiều hơn!
Thái tử Trụ vốn cảm thấy Hề công tử chỉ điên cuồng vì quyền lợi, nhưng không một nam nhân nào có thể chịu đựng việc con cháu của mình bị người khác giết hại.
Rốt cuộc Hoa Dương phu nhân hoàn toàn làm cho Thái tử Trụ trở nên lòng dạ sắt đá với Hề công tử, rồi sau đó nhanh chóng nảy sinh ý muốn diệt trừ hắn.
Tay Thái tử Trụ run rẩy, giọng căm hận nói: “Ta không thể không giết hắn, để tránh nghiệp chướng huynh đệ tương tàn!”
Tần Tử Sở bỗng quỳ trên mặt đất, mở miệng nói: “Xin Thái tử không cần tuyên bố khắp nơi về chuyện này, chuyện này làm tổn hại uy danh của Đại Tần ta, nếu thân thể Hề huynh trưởng không khỏe, xin cho hắn bạo bệnh mà chết.”
Hoa Dương phu nhân lập tức lên tiếng phụ hoạ: “Thái tử, ngài xem Tử Sở biết rõ đạo lý. Việc này không hay, nếu truyền ra chư quốc, thể diện chúng ta sẽ đặt chỗ nào.”
Thái tử Trụ nghe vậy cả kinh, hoảng sợ nhìn quanh, thầy thuốc đang có mặt vội vàng quỳ trên mặt đất, tất cả đều kinh hồn bạt vía.
Tần Tử Sở nhẹ giọng trấn an: “Xin Thái tử không cần giết lầm mạng người, nếu trong một đêm, cung Hàm Dương nhiều người chết đột ngột, tuyệt đối không cách nào ngăn chặn lời đồn của dân chúng. Bất luận thầy thuốc hay thị vệ đều là người phục vụ Đại Tần ta nhiều năm, lòng trung thành của bọn họ trời đất chứng giám.”
Thái tử Trụ lúc này mới yên lòng lại.
Nhưng dù là như thế, hắn cũng không muốn nhìn thấy đám người kia.
Thái tử Trụ chán ghét, trực tiếp phất tay nói: “Đều ở trong cung điện của phu nhân còn ra bộ dáng gì nữa.”
Nhìn lên giây lát, Thái tử Trụ trực tiếp chỉ vào Tần Tử Sở nói: “Đem hai người bọn họ vào trong cung của Tử Sở mà chăm sóc đi.”
Doanh Nhiên và Doanh Tập nhìn nhau cười khổ, lúc này hai huynh đệ bọn họ là lật thuyền trong mương*.
*lật thuyền trong mương: một chuyện không thể nào vậy mà lại xảy ra, vô cùng xui xẻo
Doanh Nhiên thân thể từ nhỏ đã không tốt, nhưng vì lúc trước mẫu thân hắn coi như được sủng ái, tâm địa thiện lương chăm sóc mẫu thân của Doanh Tập, đến lúc bản thân không được yêu thích nữa, trái lại được mẫu thân của Doanh Tập trông nom.
Bởi vì mẫu thân của hai huynh đệ thân thiết, nên tình cảm của họ không tầm thường, cũng không kém gì so với huynh đệ cùng mẫu thân.
Dù mẫu thân hai người đều đã qua đời, tình huynh đệ lại càng nồng hậu.
Lần này Doanh Nhiên được vận may lớn, có thể lấy được nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc, Doanh Tập còn vui hơn hắn.
Đợi qua tháng tân hôn, trái lại phát hiện Doanh Nhiên không có tin gì, Doanh Tập dù không phải người thích âm mưu quỷ kế, cũng không khỏi sinh nghi trong lòng.
Nhưng Doanh Tập thật sự không phải người biết mưu tính, trong lòng hoài nghi Doanh Nhiên đã xảy ra chuyện, lại còn quang minh chính đại đi vào chỗ của Doanh Nhiên, bị tôi tớ của nhi nữ quốc chủ Ngụy quốc và đám tay chân do Hề công tử mang đến sỉ nhục tại chỗ, đồng thời trói lại, đưa bọn họ ném vào cùng một nơi.
Hai huynh đệ này mấy tháng qua sống không bằng chết, không ngờ trước mắt được cứu, lại vẫn không được Thái tử Trụ yêu thích.
Trong lòng bọn họ cùng chua chát, dứt khoát im lặng tùy ý Thái tử Trụ sắp đặt.
Tần Tử Sở đến trước mặt bọn họ, thấp giọng nói: “Ta để Tần Sơ giúp đỡ các ngươi, xin an tâm dưỡng bệnh.”
Doanh Nhiên gật đầu, dù sắc mặt sợ hãi, giọng nói vẫn ôn hòa: “Làm phiền Tử Sở công tử.”
“Để cho huynh trưởng gặp tai bay vạ gió, Tử Sở hổ thẹn.” Tần Tử Sở nhìn bộ dáng của Doanh Nhiên, trong lòng rất áy náy.
Tính cách Doanh Nhiên cũng thật sự rộng lượng, bình thản nói: “Có người lòng mang ý xấu, dù không phải ta gặp họa này, cũng sẽ có những người khác gặp xui. Nào có ai hảo tâm chịu trách nhiệm vì ác ý của người khác gây ra đâu, Tử Sở không cần tự trách, mấy ngày nay phải làm phiền ngươi.”
Nhóm người hầu chờ khuân vác Doanh Nhiên và Doanh Tập đã có chút không kiên nhẫn, Tần Tử Sở nhìn thấy thế, lấy ra một túi tiền lặng lẽ nhét vào tay người dẫn đầu.
Hắn thấp giọng dặn dò: “Trên đường cẩn thận một chút.”
“Dạ dạ dạ, nô tỳ nhất định sẽ không để cho Nhiên công tử và Tập công tử cảm thấy một chút lắc lư nào.” Người hầu của Thái tử lập tức thay đổi.
Tần Tử Sở nhìn thấy mục đích của mình đạt tới, gật đầu với bọn họ, nhìn theo hai người rời đi.
Hắn không nghĩ đem Doanh Nhiên và Doanh Tập cùng đưa đến trước mặt Tần vương, cũng không phải Tần Tử Sở sợ hai người bọn họ tranh đoạt sự chú ý của Tần vương, mà là không muốn đem âm mưu giữa lục quốc phát triển thành một bộ phim về đạo đức vẩn đục của nội bộ gia tộc.
Trọng điểm trong chuyện này, kỳ thật rất dễ dàng lệch hướng.
Thái tử Trụ nhiều năm quấn lấy hậu cung không ý thức được điểm này, nhưng Tần Tử Sở lại rành mạch.
Một khi tuyên bố khắp nơi chuyện sai của Hề công tử, như vậy sẽ không thể đào sâu chuyện của nhi nữ quốc chủ Ngụy quốc và nhi nữ quốc chủ Triệu quốc.
Nói cho cùng, nếu Hề công tử lòng không mang oán hận, không muốn nhúng chàm “chính thất của huynh đệ thua kém mình”, thì kế hoạch của nhi nữ quốc chủ Ngụy quốc, độc dược do Triệu Cơ lấy được từ ngoài cung, và việc ám sát của nhi nữ quốc chủ Triệu quốc đều không có khả năng nhanh chóng xâu chuỗi lại như thế, tạo thành thăng trầm liên tục không ngừng trong cung Hàm Dương.
Thành công ổn định được suy nghĩ của Thái tử Trụ, Tần Tử Sở rốt cuộc yên tâm.
Đúng lúc này, một nội thị xuất hiện ở cửa cung của Hoa Dương phu nhân.
Hắn quỳ trên mặt đất nhẹ giọng đưa tin: “Quốc chủ phái tiểu nhân đến hỏi thăm bệnh tình của Tử Sở công tử và tiểu công tử thế nào?”
Hoa Dương phu nhân thấy nàng đã hoàn toàn nắm chắc Thái tử Trụ, trên mặt vẫn lộ vẻ sợ hãi căng thẳng, nhìn về phía Tần Tử Sở và Doanh Chính, ôn nhu nói: “Chỉ truyền lời sao có thể để quốc chủ an tâm được? Các con tự mình đi gặp mặt quốc chủ, để ngài nhìn thấy các con khỏe mạnh mới phải.”
Tần Tử Sở lập tức biết thời thế nói: “Dạ, phu nhân. Con sẽ mang A Chính đi ngay.”
Dứt lời, Tần Tử Sở dắt tay Doanh Chính, đi theo nội thị ra khỏi cung điện của Hoa Dương phu nhân.
Doanh Chính gắt gao nắm tay Tần Tử Sở, lại siết chặt ngón tay hắn đến phát đau.
Tần Tử Sở nhỏ giọng hỏi: “A Chính làm sao vậy?”
Doanh Chính lạnh mặt nói: “Vô sự.”
“Ngươi xị mặt như vậy, dùng sức nắm ta, còn nói không có việc gì.” Tần Tử Sở bất đắc dĩ liếc Doanh Chính, vạch trần lời nói dối của hắn.
Doanh Chính lập tức thả lỏng sức lực trên tay, nhẹ nhàng v**t v* xương tay của Tần Tử Sở, chọc cho Tần Tử Sở bật cười.
“Ta cũng không phải nữ nhân, đâu dễ dàng bị thương như vậy, không sao hết, không có ứ ngân.” Tần Tử Sở nhất thời cảm thấy phản ứng của Doanh Chính đáng yêu.
Mặc dù đã có chút không ôm nổi nhi tử nữa, nhưng nghĩ tới cánh tay Doanh Chính bị trật khớp, mới đây không thích hợp để cử động nhiều, hắn dứt khoát cúi người bế Doanh Chính lên.
Tần Tử Sở lại gần gò má Doanh Chính hôn một cái, sắc mặt Doanh Chính càng lộ vẻ âm trầm.
Hắn bất mãn nói: “Lúc vừa mới tắm, khắp người của ngươi đều bị thương rất nhiều chỗ, tại sao còn ôm ta? Để ta xuống.”
Tần Tử Sở sửng sốt, không khỏi cúi đầu nhìn thân thể đang được quần áo che phủ một lát.
Ngay sau đó, hắn cười nói: “Thật sự không đau, A Chính đừng lo lắng, ngươi cũng không nặng lắm.”
“…Lúc ngươi thở hổn hển như trâu, có thể đừng nói dối hay không.” Doanh Chính hết cách, liếc Tần Tử Sở một cái.
Bỗng nhiên, Doanh Chính từ bên hông Tần Tử Sở nghiêng người một chút.
Nhất thời cánh tay Tần Tử Sở vô cùng tê dại, không nhịn được trừng to mắt thả lỏng cánh tay, trơ mắt nhìn Doanh Chính từ trong ngực mình trượt xuống đất.
“Một chút mánh khoé thực dụng.” Doanh Chính nhìn vào mắt Tần Tử Sở, thấp giọng giải thích.
Tần Tử Sở gật đầu, không hỏi nhiều.
Doanh Chính nhìn ánh mắt Tần Tử Sở, nghĩ trong lòng: một chút kĩ xảo giết người, bây giờ dùng để Tần Tử Sở buông trẫm ra, đây thật là giết gà dùng đao mổ trâu.
Hai người nắm tay cùng đi vào chính điện cung Hàm Dương, quả nhiên đã không nhìn thấy Hề công tử và nhi nữ của quốc chủ Ngụy quốc.
Tần vương vừa thấy bọn họ xuất hiện, lập tức quan tâm nói: “Tử Sở và A Chính bình an, rốt cuộc quả nhân có thể yên tâm. Tần Sơ là người phương nào? Đối đáp trên điện rất mạch lạc, cũng là một người tài.”
Tần Tử Sở ngẩng lên nhìn Tần vương, nhất thời im lặng.
Trong lòng hắn biết rõ Tần vương đối với chuyện xấu của Long Dương Quân chán ghét, cứ giấu diếm việc này, trả lời: “Tần Sơ là một kiếm khách xuất sắc, mặc dù là người Ngụy quốc, nhưng ở bên cạnh con hơn hai năm, hết sức trung thành.”
Tần vương nghe Tần Tử Sở đánh giá cao Tần Sơ, lập tức vui vẻ nói: “Được, một khi đã như vậy, nếu ngươi bằng lòng, đừng ngại đi theo Võ An Quân rèn luyện một chút.”
Tần Sơ không ngờ ông cháu Tần vương nói dăm ba câu lại tìm cho mình một nơi tốt như vậy, hắn không khỏi sững sờ tại chỗ.
Sau khi hiểu được những lời này, Tần Sơ chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, mũi cũng cay cay.
Hắn gục đầu xuống, đột nhiên quỳ trên đất, dù trong lòng vô cùng chờ đợi cơ hội này, vẫn dập đầu từ chối: “Tần Sơ tạ quốc chủ cất nhắc, nhưng… e rằng quốc chủ có điều không biết, thần là ‘Long Dương Quân’ của quốc chủ Ngụy quốc.”
Tần vương bị những lời này làm chấn động.
Qua một lúc lâu, ông mới kỳ quái nhìn Tần Sơ nói: “Quốc chủ Ngụy quốc quả nhân gặp qua không ít lần, diện mạo của hắn… bản lĩnh của hắn… Ngươi có một thân võ nghệ giỏi, sao lại bằng lòng cùng một chỗ với hắn, đây cũng quá lãng phí.”
Tần Sơ đỏ mặt lên, lộ ra chút xấu hổ.
Dù cho Tần Sơ đã chuẩn bị nhận sự giận dữ của Tần vương, đoạn tuyệt tiền đồ ngày sau, cũng tuyệt đối không ngờ đề tài xoay chuyển, lại nghiêng sang chiều hướng này.
“Quốc chủ, Tần Sơ còn trẻ vô tri, bị người ta lừa!” Tần Tử Sở mặt không đỏ, khí không suyễn, trực tiếp đem chuyện xấu biến thành “Ngụy vương vô sỉ, dụ dỗ mỹ nam lương thiện”.
Tần Sơ nghe xong lời này thật có chút đỏ mặt.
Nhưng hắn không ngờ Tần vương và Tần Tử Sở không hổ là hai ông cháu, nghe xong câu trả lời của Tần Tử Sở, Tần vương đập bàn phụ họa: “Không sai, nhất định là như thế.”
Lập tức, ông chỉ tay vào Tần Sơ, phóng khoáng nói: “Hài tử, ngươi yên tâm đi theo Võ An Quân, quân đội Đại Tần ta không vô lý như vậy, hễ ngươi nhìn không vừa mắt thì đem bọn họ đánh ngã là được.”
Tần Sơ ở chính điện có chút mờ mịt nhìn một vòng, phát hiện ai cũng cực kỳ tán đồng gật đầu.
Hắn rốt cuộc dập đầu, tiếp nhận cơ hội ngàn năm có một này, cảm kích không thôi nói: “Tần Sơ chắc chắn không phụ kỳ vọng của quốc chủ.”
Tần vương vừa lòng gật đầu, bỗng nhiên kéo câu chuyện trở về đề tài chính, híp mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn, thấp giọng nói: “Triệu quốc xem ra vẫn chưa bị đánh đủ. Quả nhân nhất định phải làm cho bọn họ và kẻ hai mặt Ngụy quốc này biết, uy lực của kỵ binh Đại Tần.”

Giờ mới thấy A Chính rất ôn nhu nha ( ̄▽ ̄)