
Doanh Chính chuyên chú nhìn Tần Tử Sở ngồi đối diện, Tần Tử Sở thấy cảm xúc cuồn cuộn trong lòng dần dần bình lặng, bất an lại trỗi dậy.
Tần Tử Sở nhịn không được đan hai tay vào nhau, cúi đầu hồi hộp.
Hắn cảm giác nếu mình không cẩn thận nói toạc ra bí mật, thì sẽ bị Doanh Chính trừng phạt.
Doanh Chính nhìn phản ứng của Tần Tử Sở lại thấy thú vị.
Căn bản mà nói, Doanh Chính là một nhân vật theo chủ nghĩa pháp gia thực dụng, chỉ cần là người thật sự có năng lực phi phàm, hắn cũng không quan tâm kẻ đó có ngoan ngoãn tuân theo hắn hay không.
Doanh Chính có thể khoan dung cho nhân tài xuất sắc ở trước mặt mình làm càn, ngạo mạn, thậm chí có thể vì lôi kéo bọn họ mà không ngại cúi người.
Tần Tử Sở trong mắt Doanh Chính đúng là người vừa tinh tường, lại có mưu lược, hơn nữa, Tần Tử Sở so những người khác thì tốt hơn nhiều lắm!
Tần Tử Sở đối với hắn chưa từng yêu cầu chuyện gì, tình cảm dành cho hắn lại đều thật lòng thật dạ, không xen lẫn bất cứ mục đích dơ bẩn nào.
Người như vậy, bất luận ra sao Doanh Chính cũng sẽ không buông tay được.
Hắn giống như cảm nhận được bất an của Tần Tử Sở, đưa đôi tay bé nhỏ mũm mĩm phủ lên bàn tay Tần Tử Sở, bình tĩnh nói: “Trẫm tự nhận thống nhất Cửu Châu, đã lập nên công lao bất hủ. Về phần thống trị, chính sách hiện tại của Đại Tần ta có thể thống trị Tần quốc đến an cư lạc nghiệp, giống với phương pháp đánh chiếm ruộng đất của người dân, cũng không có gì không tốt. Tử Sở, ngươi cảm thấy thế nào?”
Tần Tử Sở thấp thỏm trong lòng.
Bàn tay hắn run nhè nhẹ, tay Doanh Chính liền nắm lấy bàn tay hắn, vẻ mặt chăm chú nhìn vào mắt Tần Tử Sở, làm tâm tình của hắn từ từ bình tĩnh lại.
Rốt cuộc Tần Tử Sở phát ra một tiếng thở dài, đem bí mật vẫn luôn không dám cho Doanh Chính biết nói thẳng ra: “A Chính, nhà Tần chỉ qua hai đời liền vong bại, sưu cao thế nặng, làm cho người dân oán hận sục sôi, thiên hạ chiến tranh nổi lên bốn phía, lớn nhỏ nổi loạn vô số. Thiên hạ của ngươi, thống trị không tốt một chút nào.”
Khi hắn giả vờ ngủ, từ miệng Tần Tử Sở nghe nói nhà Tần vong bại tới nay, Doanh Chính sớm đã chuẩn bị tâm lý.
Lúc này bị Tần Tử Sở hoàn toàn nói thẳng ra, mặc dù trong lòng vẫn chấn động không thôi, nhưng Doanh Chính cũng không phải không thể tiếp nhận.
Doanh Chính bắt lấy bàn tay Tần Tử Sở, gắt gao nhìn vào ánh mắt của hắn, nghiêm túc nói: “Tử Sở, nếu ngươi biết chỗ sai của đế quốc Đại Tần mà trẫm lập nên, vậy ngươi có bằng lòng giúp cho trẫm, cùng nhau thống trị non sông tươi đẹp này không?”
Vẻ mặt Doanh Chính vô cùng trịnh trọng, khiến cho Tần Tử Sở muốn trêu đùa hắn cũng không được.
Tần Tử Sở hơi hé miệng, vẻ mặt không thể tin nhìn chằm chằm Doanh Chính.
Qua một lúc lâu, Tần Tử Sở bỗng nở nụ cười vui vẻ, đưa tay ôm Doanh Chính vào ngực.
Hắn vùi mặt vào cổ Doanh Chính, dùng một giọng nói ôn nhu đến gần như mộng ảo nói: “A Chính, cám ơn ngươi cho ta một vùng trời để thi triển tài hoa.”
Doanh Chính đưa tay ôm lấy thắt lưng Tần Tử Sở, im lặng hưởng thụ sự thân mật của hắn.
Qua hồi lâu, Tần Tử Sở rốt cuộc kiềm chế cảm xúc kích động trong lòng, chậm rãi buông Doanh Chính ra, dùng một thái độ hoàn toàn mới đối mặt với hắn.
Tần Tử Sở thương lượng: “A Chính, ngươi đề nghị ta học tập cách làm của các công tử Chiến quốc. Nhưng có thể quen biết nhân tài mưu trí xuất chúng như Chương Lê tiên sinh, và Tần Sơ kiếm thuật kinh người, chẳng qua là ta nhất thời may mắn, nhưng nếu cung phụng nhiều môn khách, với bản lĩnh của ta, lại thật sự không nhận ra người có tài năng và phẩm hạnh.”
Doanh Chính cười một tiếng, thấp giọng nói: “Tử Sở, lúc đầu cung phụng môn khách, năng lực thế nào, nhân phẩm ra sao đều không quan trọng. Quan trọng là bọn họ có thể đem tin ngươi chiêu nạp hiền tài truyền đến lục quốc. Lúc này, quốc chủ của lục quốc và các công tử mang theo môn khách của họ tề tụ tại Võ An*. Đám người này hợp lại, dựa vào du thuyết** lục quốc để mưu sinh, sinh ra rất nhiều kẻ vô công rỗi nghề, ngày thường chỉ trông vào đầu lưỡi đi khắp thiên hạ, trong đó không thiếu kẻ có chút bản lĩnh thật sự, thấy tiền sáng mắt. Mà hội nghị liên minh của lục quốc tuyệt đối sẽ không chấm dứt nhanh như vậy. Sau khi bọn họ được tin Tần quốc chiêu nạp hiền sĩ, còn có thể bình thản ngồi trợ giúp lục quốc bày mưu tính kế sao? Ắt phải có rất nhiều người phản bội chủ cũ chưa từng trọng dụng họ, trực tiếp chạy tới Hàm Dương.”
*Võ An: một huyện của nước Triệu.
**du thuyết: đi đến các nước, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục vua các nước áp dụng chủ trương của mình
Tần Tử Sở tâm hữu linh tê* nói tiếp: “Quốc chủ còn đặc biệt phái người đi trước, dùng rất nhiều vàng bạc hối lộ trọng thần không xem trọng liên minh lục quốc hợp lại chống Tần. Như vậy, bất luận là đại thần hay mưu sĩ đều vì vàng bạc châu báu và địa vị mà tranh giành không ngớt, tình hình trong thành nhất định trở nên chia rẽ. Tới lúc đó lòng quân đại loạn, mặt khác ta lại mua chuộc một đám đại thần xúi giục các quốc chủ, dùng kế ly gián —— còn văn thần và võ tướng có năng lực, một khi không chiếm được sự tín nhiệm của quân vương, cũng đều không đáng lo.”
*tâm hữu linh tê: ý hợp tâm đầu hiểu rõ lòng nhau
Bọn họ đồng thời nói: “Rắc rối trước mắt của Tần quốc lập tức có thể giải trừ.”
Trên mặt Doanh Chính đã nở một nụ cười thỏa mãn.
Doanh Chính cúi người nằm trên đùi Tần Tử Sở, kéo hắn nói: “Tử Sở cùng trẫm tâm ý tương thông, thật sự quá tốt.”
Tần Tử Sở sờ khuôn mặt Doanh Chính, hạ thấp giọng, ôn nhu nói: “A Chính không mệt sao? Ta thấy mắt ngươi cũng mở không nổi.”
Doanh Chính hướng lên, liếc nhìn gương mặt đang cúi xuống của Tần Tử Sở, nở nụ cười, nheo mắt lại gật đầu, nhẹ giọng nói: “Trẫm có chút mệt.”
Tần Tử Sở lập tức gọi người đến để chải đầu rửa mặt cho hắn, sau đó tự mình c** q**n áo và giày cho Doanh Chính, ôm hắn nằm vào đệm.
Tần Tử Sở ôm Doanh Chính vào ngực mình, nhẹ nhàng hôn lên thái dương của hắn, có chút buồn ngủ nói: “A Chính, ngủ đi.”
Lời còn chưa dứt, mắt Tần Tử Sở đã trở nên mơ màng, rất nhanh khép lại ánh mắt mê người.
Doanh Chính mở ra đôi mắt không hề buồn ngủ, hắn ngửa đầu, dùng ánh mắt miêu tả hình dáng Tần Tử Sở.
Một lát sau, Doanh Chính càng dùng sức vùi mình vào ngực Tần Tử Sở, lưu lại một nụ hôn trên đó, rồi nhắm mắt lại.
Sáng sớm ngày thứ hai, lúc Tần Tử Sở chưa thanh tỉnh, cảm thấy bên người tựa hồ có một luồng khí lạnh như băng, hắn nhịn không được co lại bả vai, luồng khí rất nhanh dừng lại.
Sau đó, hắn chìm vào giấc ngủ lần nữa.
Đến khi ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ tràn vào phòng, Tần Tử Sở mới dần dần thanh tỉnh, từng âm thanh mơ hồ từ trong sân truyền đến.
Hắn đưa tay sờ bên cạnh, sớm đã lạnh như băng.
Tần Tử Sở bất đắc dĩ cười, tự mình đứng dậy, đi rửa mặt chải đầu một lát, làm cho mình sạch sẽ gọn gàng, cuối cùng ra khỏi cửa.
Trong sân quả nhiên nhìn thấy Doanh Chính cùng với Tần Sơ.
Mỗi người cầm một thanh kiếm gỗ, vẻ mặt nghiêm túc liên tục vung kiếm, động tác rất nhanh chém vào không khí, bên tai vang lên tiếng “Vù —— vù ——” không dứt.
Hắn tựa vào cửa, mỉm cười nhìn dáng vẻ chuyên chú của Doanh Chính, trong lòng cảm thấy khi Doanh Chính mang vẻ trang trọng uy nghiêm quả nhiên càng xinh đẹp hơn lúc bình thường.
“Tử Sở công tử.” Một âm thanh ôn hoà nhẹ nhàng vang lên cạnh Tần Tử Sở.
Hắn nghiêng đầu sang, đúng lúc nhìn thấy Nhiên công tử sắc mặt tái xanh, đang được hai tỳ nữ cao to khoẻ mạnh dìu.
Nói là dìu, kỳ thật cả người Nhiên công tử đều dựa vào hai tỳ nữ kia đỡ.
Tần Tử Sở còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Nhiên công tử, lúc đó mặc dù khắp người hắn cũng lộ ra khí chất suy nhược, nhưng tuyệt đối không kém tới mức này.
Tần Tử Sở lập tức dặn bảo tỳ nữ: “Đưa Nhiên công tử đến phòng ta.”
Sau đó, hắn nhìn về phía Nhiên công tử, mỉm cười nói: “Có chuyện gì, chúng ta có thể ngồi xuống trò chuyện.”
Nhiên công tử cười, âm thanh ôn hoà trước sau như một: “Đa tạ Tử Sở công tử chiếu cố, nếu không có các nàng cùng nhau đỡ ta, quả thật rất vất vả.”
Tần Tử Sở và Nhiên công tử chậm rãi về phòng.
Hai tỳ nữ giúp đỡ hắn ngồi dựa vào cột nhà, nhưng tư thế hai chân duỗi ra phía trước làm Nhiên công tử hết sức khó xử.
Tần Tử Sở vừa thấy thế, dứt khoát làm ra tư thế giống như vậy.
Vẻ kinh ngạc chợt lóe qua trong mắt Nhiên công tử, hắn lập tức nở nụ cười, lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Là ta quá mức câu nệ. Còn chưa cảm tạ ơn cứu mạng của Tử Sở công tử đối với hai huynh đệ ta, mấy ngày nay chắc đã quấy rầy Tử Sở công tử. Doanh Nhiên mặc dù bất tài, nhưng cũng biết vài chữ, A Tập thân thủ vô cùng tốt, có thể bảo vệ người khác. Nếu có chuyện gì mà hai chúng ta có thể làm, xin công tử nhất định phải dặn dò. Chúng ta nguyện làm trâu ngựa vì công tử.”
Từ trước đến nay Doanh Nhiên không phải người thích tranh quyền đoạt lợi, nhưng mấy tháng trước, trải qua những việc vô cùng đáng sợ rốt cuộc làm hắn không lẩn tránh thân phận của mình.
Thân là Tần vương tôn, có một số việc cũng không phải là hắn muốn tránh né thì sẽ buông tha hắn.
Thay vì thụ động chờ đợi, không biết lúc nào vận rủi rơi xuống người mình, hắn thà rằng ra sức đánh một trận, không tiếp tục trốn tránh, cuộc sống khiêm tốn không tồn tại trong nhân gian.
Doanh Nhiên tự nhận mình có chút bản lĩnh nhìn người, hắn cảm thấy Tần Tử Sở là một người khoan dung phúc hậu, chỉ cần Tần Tử Sở đồng ý dùng ai, nhất định sẽ cho người dưới trướng mình đầy đủ quyền lợi và tín nhiệm.
Mà điều huynh đệ bọn họ cần, chính là năng lực hộ mệnh này!
Huynh đệ bọn họ vừa vặn thiếu Tần Tử Sở hơn một ân huệ, mà Tần Tử Sở lại là con trai trưởng của Thái tử, ngày sau nhà Tần cũng thuộc về Tần Tử Sở.
Bởi vậy, hai huynh đệ Doanh Nhiên, Doanh Tập quyết định sớm quy phục dưới chân Tần Tử Sở, tranh thủ cơ hội đạt được quyền lực cho bản thân mình một lần.
Tần Tử Sở không ngờ Doanh Nhiên sẽ thẳng thắn bày tỏ ý muốn “Tìm công việc” như vậy, nhưng trong tay hắn quả thật không có trợ thủ đắc lực.
Chương Lê là tâm phúc của Tần Tử Sở, nhưng đã bị Tần vương vừa ý “Mượn” rồi.
Tần Tử Sở thấy mỗi ngày Tần vương mặt mày hớn hở, chưa đến lúc ông qua đời thì tuyệt đối sẽ không đem Chương Lê trả lại cho mình.
Phạm Tuy và Bạch Khởi vốn bị Tần vương chán ghét mà vứt bỏ, đày đến bên Tần Tử Sở làm lão sư dạy học, nhưng Tần vương tuổi tác càng lớn, trái lại càng thêm nhớ bạn cũ, chưa bao lâu đã gọi hai người bọn họ về lại bên cạnh, địa vị không thua trước kia.
Bây giờ khó có được một Tần Sơ đáng tin cậy ở lại, nhưng hôm qua lúc hắn đưa phạm nhân đến trước mặt Tần vương, biểu hiện đến quá mức xuất sắc, cũng bị Tần vương sắp xếp đường lui, đưa vào trong quân đội của Bạch Khởi để rèn luyện.
Tần Tử Sở không hề hay biết đã bị Tần vương sắp đặt, chỉ còn lại một mình.
Hắn muốn ra ngoài dưỡng sĩ*, cũng không biết nên tìm người nào đi dán thông báo!
*sĩ: trí thức thời phong kiến
Trước mắt có Nhiên công tử và Tập công tử chủ động đến ngỏ lời sẵn lòng để hắn sử dụng, Tần Tử Sở sao lại không chấp nhận.
Ý nghĩ của ba người lại vô cùng ăn ý.
Tần Tử Sở cao hứng nói: “Huynh đệ cùng đánh hổ, phụ tử cùng ra trận. Có thể được hai vị trợ giúp, Tử Sở cầu còn không được!”

=)) Bao nhiêu người thân tín cũng bị Tần vương xí hết, Tử Sở quá nhọ.