
Tần Sơ sảng khoái nói: “Canh giờ sắp đến, thứ lỗi cho ta rời đi trước.”
Tần Tử Sở nhanh chóng trả lời: “Ngươi có việc thì cứ đi trước.”
Tần Sơ thuận tiện chắp tay cáo từ.
Tần Tử Sở cúi đầu nhìn về phía Doanh Chính vẫn đang đổ mồ hôi không ngừng, nhịn không được nói: “Hay là ngươi tắm rửa đi, nếu không toàn thân không thoải mái, gió thổi cũng dễ nhiễm bệnh.”
Doanh Chính ngẩng đầu nhìn Tần Tử Sở, không chút do dự nói: “Tử Sở đi cùng trẫm, hôm nay ngươi tới phòng hai người bệnh, coi chừng lây nhiễm những thứ dơ bẩn.”
Tần Tử Sở lúc này mới kịp phản ứng, hiện giờ “Bệnh” và “Ôn dịch” đại khái không có khác biệt lớn.
Nhưng hắn không bài xích việc tắm nước nóng vào buổi sáng sớm, vì thế mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Được, chúng ta cùng nhau tắm.”
Nội thị hầu hạ Tần Tử Sở rất biết quan sát, liền đi chuẩn bị nước nóng, Tần Tử Sở trực tiếp dắt tay Doanh Chính, cùng đi vào dục phòng.
Tần Tử Sở có thói quen để Doanh Chính đứng ngay ngắn, tự tay cởi ngoại bào trên người hắn, mới phát hiện áo trong hoàn toàn ướt đẫm mồ hôi, dính sát vào thân thể tròn trĩnh của hắn.
Tần Tử Sở không nhịn được bật cười.
Hắn đưa tay nhu nhu cái bụng tròn vo của Doanh Chính, nói đùa: “Thật sự không thể tưởng tượng dáng vẻ lúc còn nhỏ của Thủy Hoàng đế bệ hạ là thế này đâu.”
Doanh Chính lơ đểnh mở ra hai cánh tay, thoải mái hưởng thụ bàn tay Tần Tử Sở v**t v* trên người mình.
Hắn bình tĩnh nói: “Trẫm sau khi trưởng thành, thân cao tám thước sáu tấc*, vô cùng cao lớn… Cao hơn ngươi, haha.”
*tám thước sáu tấc: 1m98, tự hỏi sao người ngày xưa mà cao thế (^_^;)
1 thước = 0,23 m | 1 tấc = 2,3 cm
Nói xong, Doanh Chính lướt nhanh từ trên xuống dưới Tần Tử Sở, hất cằm lên, lộ ra một ánh mắt khi dễ.
Tần Tử Sở bị ánh mắt của hắn nhìn đến nóng cả mặt, nhưng vẫn kiên trì nói: “Ta bây giờ chừng bảy thước năm tấc*, căn bản không phải người thấp bé, ánh mắt đó của ngươi là sao!”
*bảy thước năm tấc: 1m72
“Bảy thước năm tấc? Được, trẫm mười lăm tuổi đủ để đè ngươi xuống.” Doanh Chính nắm chắc mười phần nói.
Tần Tử Sở đưa tay ước chừng chiều cao của Doanh Chính một chút, nhất thời trong lòng lại không còn tự tin —— mới chưa tròn ba tuổi, Doanh Chính cũng đã cao gần năm thước, chờ đến mười lăm tuổi, thì đã vượt qua bảy thước năm tấc.
Đến lúc đó hắn so với Doanh Chính còn thấp hơn nữa, càng không có dáng dấp phụ thân.
(╯‵□′)╯︵┻━┻ Trong thế giới mà Thủy Hoàng đế bệ hạ là người khổng lồ, ta cảm thấy quá tuyệt vọng!
“Ôm trẫm đi vào.”
Doanh Chính giang hai tay, Tần Tử Sở lập tức ôm lấy thân thể tròn vo của Doanh Chính, cùng bước vào dục dũng.
Doanh Chính bình yên ghé vào ngực Tần Tử Sở, hai tay gắt gao bao quanh cổ Tần Tử Sở, vùi hai má vào gáy của hắn.
Cổ của Tần Tử Sở thon dài trắng nõn, không chút che giấu xuất hiện trước mắt Doanh Chính, xương quai xanh nhô ra, kéo dài xuyên vào bờ vai mượt mà, vài sợi tóc đen không vâng lời phủ sau lưng Tần Tử Sở, khi hắn di chuyển thì nhẹ nhàng đung đưa theo gió, làm Doanh Chính muốn đưa tay bắt lấy chúng nhét vào búi tóc đang buộc lên của Tần Tử Sở.
Doanh Chính giống như loài mèo thích chơi đùa, ánh mắt nhìn chăm chú vào mấy sợi tóc đung đưa không ngừng này, ngay cả khi Tần Tử Sở gọi cũng không nghe thấy.
“… A Chính, A Chính? Nghĩ gì thế?” Tần Tử Sở vỗ mông hắn, để Doanh Chính ngồi trên đầu gối của mình.
Doanh Chính thoáng xấu hổ dịch chuyển thân thể một chút.
Hắn không những không giống ngày thường nghênh ngang l** l* thân thể để Tần Tử Sở tắm rửa cho hắn, ngược lại càng dùng sức ôm lấy cổ Tần Tử Sở, quấn chặt hơn, không muốn rời đi.
“Tần Tử Sở, trẫm sẽ không theo ngươi xuất cung.” Không đợi Tần Tử Sở hỏi rốt cuộc thế nào, Doanh Chính bỗng nhiên mở miệng.
Doanh Chính cảm thấy thân thể phía dưới đột nhiên cứng lại.
Hắn dùng hai má cọ cọ cổ Tần Tử Sở, tiếp tục nói: “Lần này thủ đoạn ngươi đối phó với Hề công tử sạch sẽ gọn gàng, Thái tử Trụ mặc dù đồng ý thỉnh cầu của Hoa Dương phu nhân, nhưng đợi đến lúc mọi việc qua đi, hắn nhất định sẽ nhớ tới nhi tử bị chính mình hạ lệnh g**t ch*t, kế tiếp giận chó đánh mèo với ngươi. Bởi vì bản thân Thái tử Trụ không có tài tham gia quốc sự, rồi lại không thể ngăn cản quốc chủ đối xử khác biệt với ngươi, đã sớm sinh lòng bất mãn. Hơn nữa, chuyện của Hề công tử, sự bất mãn e rằng đã trở thành chán ghét. Mặc dù ngươi dựa vào quốc chủ và Hoa Dương phu nhân, Thái tử Trụ không dám làm gì ngươi, nhưng hắn cũng sẽ nóng lòng muốn ngươi ngã thật đau mới hả dạ. Lúc này ngươi ra ngoài lập phủ, thời cơ rất chính xác, nhưng trẫm cần ở lại trong cung, quan sát tình hình.”
Tần Tử Sở cười mất mát.
Hắn đưa tay ôm chặt hài đồng trong ngực, khẽ nói: “Ta và A Chính ở cùng nhau gần ba năm, chưa từng tách ra. Thật sự không nỡ để ngươi rời đi.”
Doanh Chính cố sức v**t v* sống lưng của Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Ngươi luyến tiếc trẫm?”
Tần Tử Sở nâng hắn, nhẹ giọng nói: “A Chính khi ngủ rất thích làm nũng, không ôm người thì không chịu ngủ. Sau khi ta xuất cung, ngươi nhất định phải nhớ tìm người ở cùng, còn nữa, buổi tối không cho đá chăn.”
Câu hỏi của Doanh Chính vốn có ý thăm dò tình cảm của Tần Tử Sở đối với mình thế nào, nhưng Tần Tử Sở nói ra, lại làm cho hắn vô cùng xúc động.
Chỉ có rất nhiều lần tỉnh lại vào buổi tối quan sát hài tử của mình, Tần Tử Sở mới có thể chú ý tới cách mình ngủ ra sao.
Cho dù loại tình cảm này không phải là thứ Doanh Chính mong chờ, nhưng Tần Tử Sở đối xử thật lòng thật dạ với hắn, tình cảm thâm hậu, đã vượt ngoài dự đoán của Doanh Chính.
Tần Tử Sở thật sự đem lời đã nói biến thành hiện thực, giống như một phụ thân đủ tư cách bảo vệ hắn, chăm sóc hắn, thật tâm đối đãi.
Doanh Chính chợt nở nụ cười tự giễu.
Tình cảm của Tần Tử Sở giống như không khí tự nhiên bao quanh hắn, làm hắn tiếp nhận không một chút mâu thuẫn, đến nỗi tự mình cũng không biết, đã sớm vô ý thức chấp nhận sự tồn tại của Tần Tử Sở rồi.
Doanh Chính trước đây bên cạnh có người thì không cách nào đi vào giấc ngủ, biến thành hiện tại mỗi đêm đều mang vui sướng trong lòng, ôm thân thể ấm áp mảnh khảnh này mới có thể yên giấc.
Âm thanh của Doanh Chính có chút khó khăn nói: “Sau khi Tử Sở rời đi, trẫm sẽ không tìm những người khác bầu bạn. Ngươi bao lâu sẽ trở về cung thăm trẫm một lần?”
Tần Tử Sở sờ tóc Doanh Chính, bởi vì hiếm thấy hắn biểu hiện cảm xúc quyến luyến mà kích động không thôi.
Tần Tử Sở nhẹ nhàng hôn lên trán Doanh Chính, thấp giọng nói: “Nếu A Chính nhớ ta, đưa tin cho ta, ta lập tức sẽ trở lại.”
Môi Doanh Chính khẽ động, cuối cùng không hỏi điều trong lòng —— vậy nếu trẫm không gọi ngươi, ngươi cũng không định trở lại sao?
Loại ý nghĩ không cam tâm này làm cho Doanh Chính cảm thấy phiền muộn.
Hắn kiềm chế ý muốn mở miệng chất vấn, ra vẻ lãnh đạm gật đầu, xoay người quay lưng về phía Tần Tử Sở, ra lệnh: “Gội đầu cho trẫm.”
Tần Tử Sở không nhịn được nở nụ cười, vốc lên một chút nước ấm, che mắt của hắn, từ đỉnh đầu tưới xuống, rất nhanh làm ướt tóc hắn.
Ngón tay xuyên vào giữa mái tóc của Doanh Chính, nhẹ nhàng xoa da đầu, dùng ngón tay mềm mại x** n*n một chút, sau đó lấy một loại dầu đặc biệt để gội đầu, tẩy sạch tóc hắn một lần.
Tần Tử Sở xối nước lên lớp bọt trên đỉnh đầu của Doanh Chính, nhịn không được nắm tóc Doanh Chính, hâm mộ nói: “Tóc A Chính thật đẹp.”
“Trẫm đưa cho ngươi một lọn tóc, để ngươi mang theo bên người. Hy vọng khí đế vương của trẫm có thể bảo vệ ngươi mọi việc suôn sẻ, gặp dữ hóa lành.” Doanh Chính nói xong liền quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Tần Tử Sở.
Doanh Chính đưa tay giữ lại bàn tay đang đặt trên đỉnh đầu mình của Tần Tử Sở, nắm lấy rồi chậm rãi đặt lên môi mình, đem đôi môi in vào lòng bàn tay Tần Tử Sở.
“Trẫm muốn nói với ngươi ‘Đừng xuất cung, Tần vương có thể bảo vệ ngươi’. Nhưng trẫm biết, ngươi sợ một ngày đó trẫm sẽ đối phó với ngươi giống như đã làm với Lao Ái và Lã Bất Vi, cho nên ngươi mới vào lúc trẫm bắt đầu lộ ra hùng tâm tráng chí chinh phục thiên hạ, mà tìm kiếm đường ra cho mình. Lời nói từ trước đến nay đều vô lực. Trẫm sẽ không nói dối rằng ‘Tuyệt đối không tổn thương ngươi’, nhưng bây giờ trẫm sẽ không ngăn cản ngươi làm bất cứ chuyện gì, trừ phi ngươi uy h**p quyền lợi của trẫm.” Doanh Chính lạnh lùng nói.
Ánh mắt Doanh Chính xoáy vào đáy mắt Tần Tử Sở, đem nỗi sợ hãi hắn ẩn dấu thật sâu hoàn toàn đào lên, không chút nào che lấp dưới ánh mặt trời.
Tần Tử Sở không kiềm chế được run rẩy, muốn kéo ra bàn tay bị Doanh Chính nắm lấy, lại bị hắn gắt gao đè lại.
Tần Tử Sở rốt cuộc dừng lại, thở ra một hơi thật dài, hoàn toàn bình tĩnh lại, nghiêm túc nói: “Được.”
Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng sợ hãi của Tần Tử Sở đối với “Tần Thủy Hoàng” quả thật theo sự lớn lên của Doanh Chính mà ngày càng tăng thêm.
Nhưng có thể ở thời điểm cả hai đều không đề phòng đối phương, thẳng thắn nhắc tới việc này, so với làm sâu thêm sự đề phòng lẫn nhau, thậm chí sau khi làm ra việc gì không thể vãn hồi mới vạch trần chuyện này, thì tốt hơn nhiều.
“Trên người.” Doanh Chính cũng không ép buộc Tần Tử Sở.
Sau khi đào bới vấn đề, hắn trực tiếp xoay người, giang hai cánh tay, để cho Tần Tử Sở lau khô bọt nước trên người hắn một chút, rồi tự mình mặc vào bộ quần áo tinh xảo.
Doanh Chính đứng tại chỗ ngắm nhìn Tần Tử Sở bị hơi nước làm đỏ ửng hai má, bỗng nhiên nói: “Tần Tử Sở, không cho phép ân cần chăm sóc những người khác như vậy nữa. Còn có, trẫm không hy vọng lúc ngươi trở về, mang theo nam nhân, nữ nhân hoặc hài tử khác.”
Nghe xong lời này, lỗ tai Tần Tử Sở dần dần đỏ lên.
Hắn hoàn toàn hiểu được hành động vừa nãy và hàm ý bây giờ của Doanh Chính là thế nào, nhưng hắn thật sự cũng chưa bao giờ nghĩ tới … Khi ứng cử viên là Doanh Chính, nên trả lời ra sao.
Cúi đầu vội vàng đem quần áo mặc lên người, Tần Tử Sở thậm chí không chờ Doanh Chính, bước chân hỗn độn chạy thẳng ra khỏi dục phòng.
Doanh Chính đứng tại chỗ nhìn đôi chân trần của mình, chợt nở nụ cười, nói khẽ: “…Tần Tử Sở đang thẹn thùng sao?”
Hắn chậm rãi mang giày, lúc đi ra khỏi dục phòng quả nhiên không thấy bóng dáng Tần Tử Sở.
Mặt Doanh Chính chợt biến đổi, lộ ra vẻ hoảng sợ bất lực, thất tha thất thểu đi về phía cung của Hoa Dương phu nhân.
Doanh Chính thân là chắt của Tần vương, hắn đi trong cung, phía sau kéo theo một chuỗi dài nội thị và cung nữ.
Bởi vậy, không đợi Doanh Chính vào cung Hoa Dương phu nhân, Hoa Dương phu nhân cũng đã được tin, đứng ở cửa cung ôm hắn vào lòng.
Nàng thấy dáng vẻ mở to đôi mắt, nghẹn ngào không biết làm sao của Doanh Chính, thì đau lòng không thôi.
Hoa Dương phu nhân hôn nhiều lần lên khuôn mặt Doanh Chính, mới mở miệng: “A Chính không cần sợ, hôm nay con đi theo ở cùng ta. Có ta chăm sóc A Chính, trong cung không ai dám khi dễ con.”
Doanh Chính ra vẻ hoảng hốt gật đầu, vẫn nắm chặt tay Hoa Dương phu nhân không dám buông.
Hoa Dương phu nhân dù không ôm được hắn, vẫn nắm bàn tay Doanh Chính hồi lâu chưa buông.
Nàng mang Doanh Chính về cung.
Hôm nay Thái tử Trụ đúng lúc cũng ở đó, vừa nhìn thấy bộ dáng Hoa Dương phu nhân yêu thương dắt tay Doanh Chính, liền không khỏi nhớ đến Hề công tử đã chết.
Thoáng chốc, Thái tử Trụ siết chặt bình rượu trong tay, vẻ mặt đại biến, không vui nói: “Nàng đem hắn tới làm gì?”
Doanh Chính gục đầu xuống, trong lòng nghĩ: phản ứng của Thái tử Trụ, quả nhiên không ngoài dự tính của hắn.

Tử Sở chạy mất tiêu rồi… (⌒_⌒;)